Xuyên Qua Bộ Bộ Kinh Tâm Ta Là Minh Tuệ

Chương 12: Chương 12




Edit: Vân Nhi

Nhìn Dận Đường và Dận Nga đi xa, Liễu Nhi lại tới giúp ta đem áo choàng tới, lại xoa xoa tay hà hơi, nói: “ Phúc tấn, trời lạnh như thế, vẫn là về trước đi!”

Ta gật gật đầu, hít sâu một ngụm không khí mát lạnh mang theo mùi hương hoa mai, lúc này,ta mới mang theo các nàng chậm rãi đi ra ngoài.

Phương nhi có chút kinh ngạc nói: “ phúc tấn, thật là kỳ quái nha! chúng ta rõ ràng là canh giữ ở cửa, chỉ thấy có Thập gia tiến vào, không thấy có người khác nha, vừa rồi Cửu gia thế nào lại ở đó?”

Ta lơ đễnh: “ Có lẽ hắn đã ở đó trước khi ta đến!” nói xong, ta cầm lấy bao tay giữ nhiệt, hôm nay trời quả nhiên là rất lạnh.

Đi tới cửa vườn, ta thấy một bóng người cao gầy cầm đèn lồng màu đỏ, mặc áo choàng da thuộc, mơ hồ có thể nhìn thấy được trường bào màu ngân lam ở bên trong, trên đầu đội chiếc nón màu đen, minh châu khảm trên nón tỏa ánh sáng lòe lòe.

Liễu nhi và Phương nhi vội vàng cúi người xuống, miệng nói cát tường. Dận Tự không nói gì, chỉ là bước tới gần ta hai bước, đôi mắt chăm chú nhìn ta.

Ta đi tới gần, phúc thân thi lễ: “ bối lặc gia!”

Hắn giữ chặt cổ tay ta, bàn tay lạnh lẽo tiếp xúc với ta, ta không khỏi rùng mình một cái. Đồng thời, một cỗ cảm giác áp bức khiến ta phải đứng thẳng thân mình, hắn lạnh lùng nói: “ Phúc tấn thật là rất hưng phấn! trời lạnh như vậy, cũng vẫn đi thưởng mai!” nói xong, hắn bỏ tay của ta ra, thẳng về phía trước bước đi.

Ta lảo đảo một chút, liền cảm thấy cẳng chân nhói đau, Liễu Nhi và Phương Nhi bước lên trước đỡ lấy ta, đồng thanh hỏi: “ Phúc tấn, ngài làm sao vậy?”

Ta lắc đầu: “ Không có việc gì. Liễu Nhi ngươi hãy giúp ta, chúng ta đi thôi. Phương nhi ngươi đi tới chỗ trắc phúc tấn cáo biệt, nói rằng ta thân thể không khỏe nên về trước!”

Dưới sự đỡ nâng của Liễu Nhi, ta khập khiễng đi về phía đại môn. Trên đường gặp được bọn thái giám và thị nữ bọn chúng đều tò mò nhìn xem ta.

Ta lấy khăn nhỏ che nửa mặt, trong lòng nghĩ, như thế nào lại bi kịch như vậy? cũng không biết vị gia này lại nghĩ ra chuyện gì, êm đẹp không để cho người ta được yên tĩnh.

Đang nghĩ tới, thì ta thấy ở tiền sảnh Dận Đường bước nhanh đi ra, đến trước mặt ta một phen đỡ lấy khuỷa tay ta, thân thiết hỏi: “ Minh Tuệ, ngươi làm sao vậy?” Khi nói chuyện, một cỗ mùi rượu đậm đặc bay vào trong mũi ta.

Ta hơi lui ra phía sau, nhẹ nhàng tránh ra khỏi bàn tay hắn, ta vội la lên: “ Cửu gia mau buông tay ra!”

Sắc mặt hắn đỏ hồng, trong ánh mắt nửa mê nửa tỉnh, sửng sốt một chút, vẫn là buông tay ra, đồng thời cũng lui lại một bước, âm thanh chua chát nói: “ Bát tẩu, xin lỗi! Mới vừa rồi ta thấy tình trạng của tẩu nên trong lòng ta mới hơi gấp gáp một chút!”

Ta nhịn đau xuống, hơi vuốt cằm hướng hắn nói: “ đa tạ cửu gia. Vừa rồi ta bước đi hơi vô ý một chút, cũng không có gì đáng ngại.”

“ Nếu không có gì trở ngại, vậy thì mau trở về phủ đi!” Là thanh âm của Dận Tự.

Ta ngẩng đầu, thấy hắn đứng ở cách đó không xa, ánh mắt sáng quắc nhìn ta.

Dận Đường lạnh nhạt cười , chắp tay nói: “ Bát ca, Bát tẩu, đệ đệ hơi say rồi, muốn đi tìm một nơi yên tĩnh nghĩ ngơi một chút! Các người đi thong thả!” Nói xong, hắn hơi lảo đảo xoay người bước đi.

“ Còn không đi?” Dận Tự bước lại đỡ thắt lưng của ta, ta thấy khuôn mặt của hắn không có chút biểu tình, thấp giọng nói: “ Bối Lặc gia cứ việc yên tâm, Minh Tuệ từ nhỏ cũng đã được học qua khuê huấn, nhất định sẽ không bôi nhọ thanh danh của Quách Lạc La gia!” Thân mình hắn cứng đờ, cước bộ dừng lại một chút, cắn răng nói: “ Gia còn không có hoa mắt ù tai đến trình độ đó!” nói xong, hắn lại bước đi nhanh hơn một chút.

Nhìn hắn động khí, ta đơn giản khẽ dựa vào người hắn, hắn bước đi chậm lại, hai người chậm rãi đi về phía trước. Chỉ nghe thấy tiếng bước chân của chúng ta dẫm lên trên đá lót đường, cùm cụp cùm cụp, trong đêm sâu, một tiếng lại một tiếng, giống như đập vào trong lòng người.

Đến cửa, xe ngựa đã đậu ở nơi đó từ khi nào, Dận Tự đỡ ta đi lên,rồi chính bản thân mình cũng chui vào trong xe.

Ta ngồi đối mặt với hắn, ở trong xe giắt đèn ngọc lưu ly, lảo đảo lắc lư, bóng dáng của hắn cũng lúc ngắn lúc dài, khiến cho mắt ta hoa lên.

Đêm ở kinh thành tất cả yên tĩnh, ta nhắm mắt lại, nghe tiếng vó ngựa bước đi trên đường, còn có âm thanh lộp bộp của bánh xe gỗ nghiến ở trên mặt đường. Dần dần, tinh thần của ta có chút phiêu diêu.

“ Minh Tuệ!” thanh âm của Dận Tự vang lên khiến cho ta hồi phục lại tinh thần, lúc này mới phát hiện ra hắn đang bình tĩnh nhìn ta.

Đôi mắt của Dận Tự không quá lớn, nhưng lại trắng đen phân minh, giống như một khối mã não đen. Có đôi khi thì sẽ thực âm u, như vậy nham hiểm, âm mưu, làm sao có thể có ánh mắt sạch sẽ như vậy?

“ Minh Tuệ, ta…” hắn giống như là có chút khó mở miệng, dừng lại một chút, mới nói tiếp: “ Hai năm nay ta đã ủy khuất nàng!”

“ Bối Lặc gia nói quá lời!” ta chỉnh là thế ngồi “ Minh Tuệ không còn ước mong gì, có thể trải qua ngày ngày thanh tĩnh, thiếp cũng không còn thấy là ủy khuất!”

Sắc mặt của hắn có chút khó phân biệt, sau một lúc lâu mới nói: “ hôm nay nghe nàng ở trên đại sảnh nói “ lưỡng tình tương duyệt”, ta còn tưởng rằng nàng đã muốn buông xuôi chuyện của năm đó. Cho đến khi nghe nàng cùng Cửu đệ giải thích, ta mới biết được là nàng đã hạ quyết tâm muốn cùng ta vạch ra giới tuyến rồi!”

“ Lời này của Bối Lặc gia nên xóa bỏ rồi. Cái gọi là vợ chồng, vui buồn liên kết, vinh nhục cùng chia, thì giới tuyến này có muốn cũng không thể nào vẽ ra, trừ phi…” nói xong, ta hé miệng cười “ Bối Lặc gia muốn hưu thiếp, hay vẫn là muốn cho thiếp chết?”

Đồng tử của hắn bỗng dưng co rút lại một chút, vươn tay tựa như muốn che miệng của ta lại, nhưng ngược lại lại khẽ vuốt vai ta, hắn nặng nề nói: “ Hai chữ này, ta nghĩ cả đời sẽ không ở trong miệng của nàng nói ra. Dù sao năm đó…”

Thanh âm lộc cộc của xe chạy ngừng lại, xa phu ở bên ngoài kính cẩn lên tiếng: “ Bối Lặc gia, phúc tấn, đã tới trước cửa phủ chúng ta!”

Dận Tự chợt ngừng lời, sắc mặt cũng khôi phục bình tĩnh, hắn vuốt lại quần áo, vén màn xe lên khom người nhảy xuống, lại xoay người tới đỡ ta. Ta một bên bước xuống xe một bên thầm nghĩ, ở trong thời gian trước khi ta tới đây, nửa năm mà Minh Tuệ được gả tới đây, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Vì sao khi mọi người nhắc tới chuyện này đều có những biểu tình kỳ quái?

Cũng may, nghi hoặc này cũng không có làm ta phiền lòng lâu. Mấy ngày sau ta thời điểm ta vào trong cung thỉnh an, rốt cục cũng có người nói cho ta biết đáp án


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.