Xuyên Qua Bộ Bộ Kinh Tâm Ta Là Minh Tuệ

Chương 41: Chương 41




Edit: Vân Nhi

Vốn là do Dận Tự nói muốn tắm rửa, nhưng không biết vì sao cuối cùng lại là ta cùng với hắn đi vào phòng tắm.

Nhìn hai bồn tắm nằm song song bên nhau còn tỏa lên hơi nóng, ta quay đầu muốn bỏ đi nhưng cổ tay lại bị Dận Tự cầm lấy chặt chẽ, ta không thể thoát thân được.

Bọn nha hoàn chuẩn bị dụng cụ tắm rửa và quần áo đầy đủ xong thì theo thứ tự đi ra ngoài ngay. Trong phòng tắm to như vậy chỉ còn lại ta và hắn.

Mặt ta đã bị khí nóng làm cho nóng cháy, tim cũng đập càng lúc càng nhanh, nhưng mà thân mình ta đã bị cứng lại rồi, không thể động đậy. Dận Tự kéo cổ tay của ta, sau một hồi lâu không nói gì thì ta lại nghe hắn cười nói: “ nàng phải bỏ xấu hổ đi thôi, nước đều muốn lạnh rồi!”

“ Sợ là do Bối Lặc gia thẹn thùng đi?” Ta quay đầu, thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn cũng có chút hồng, ta không khỏi hé miệng nở một nụ cười.

Hắn không có trả lời câu nói của ta, mà bắt đầu cởi xiêm y của ta, nhìn ngón tay sạch sẽ thon dài của hắn đang cởi bỏ những nút áo của ta, ta đỏ mặt giơ tay lên muốn cản lại, không lưu ý vô tình đụng phải chỗ bị thương trên tay, khiến cho ta đau đớn cắn chặt môi.

Dận Tự không có dừng tay, chỉ là nhìn sâu vào mắt ta, ôn nhu gần như thì thầm thở dài: “ Minh Tuệ, chúng ta là vợ chồng!”

Một câu này giống như trăng sáng gió mát, trong nháy mắt trấn an nỗi lòng xao động của ta. Vợ chồng: đó là mối quan hệ thân mật nhất cũng là xa xôi nhất trên đời này! Cái gọi là “ như gần như xa là đông với tây, sâu vô cùng nhưng cũng cạn như suối trong, rất cao rất sáng như nhật nguyệt, như thân như sơ là vợ với chồng!” nếu như là tình cảm rất tốt, thì vợ chồng chính là một thể, tự nhiên là rất thân thiết rất gần gũi. Nếu như tình cảm không tốt, quan hệ vợ chồng chỉ dựa vào một tờ giấy ước, chỉ vì “ kết giao giữa hai họ”, không có tình chỉ có nghĩa, ngay cả nếu như hai vợ chồng tôn trọng lẫn nhau thì cũng chỉ là tương kính như tân mà thôi!!!

Mặc cho hắn là nhà giàu nhà cao cửa rộng như thế nào, mặc cho ta có là chủ nhân đoan trang hiền thục như thế nào, có ai không cầu vợ chồng ân ái, bạc đầu giai lão? Ta nhìn chằm chằm Dận Tự có lún phún râu trên cằm, không khỏi cảm thấy thất thần.

Trường bào màu xanh bích thêu hoa sen đỏ của ta bị hắn cởi ra, một trận gió nhẹ thoảng qua, lúc này ta mới hoàn hồn, giật mình phát hiện trên người mình chỉ còn lại áo lót mà thôi. Dận Tự đưa tay ôm lấy tay ta, ta cảm nhận được lồng bàn tay nóng rực của hắn, ta cảm thấy mặt của mình so với cái yếm đỏ thẫm trên người còn đỏ hơn vài phần!!!

Dận Tự đưa tay chuyển qua xương quai xanh của ta, nhẹ nhàng cởi vòng cổ của ta ra, trên cổ buông lỏng, ta thuận thế gắt gao dùng tay che ngực, hắn bật cười ra tiếng, cũng không ngăn lại động tác của ta, mà đưa tay ra phía sau lưng của ta.

Tình cảnh lúc này là ta hai tay ôm ngực, đầu cúi xuống, mà Dận Tự thì vòng tay ôm lấy ta, hai cái tay một trái một phải vòng ôm qua người ta, cởi bỏ nút thắt sau yếm của ta. Hô hấp nóng rực của hắn phả vào người ta, khiến cho trên trán của ta đổ ra một chút mồ hôi.

Hắn kéo hai sợi dây yếm của ta ra, ta lại dùng chút sức gắt gao bảo vệ cho cái yếm nhỏ sắp rời khỏi cơ thể ta. Bàn tay khô nóng của Dận Tự nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta, hắn ở bên tai ta nói nhỏ: “ thịt trắng trong như ngọc, da nõn nà như lụa, Minh Tuệ của gia thật đúng là rất xinh đẹp…”

Ta mím môi có chút xấu hổ ngẩng đầu, cố ý đụng phải cằm của hắn, hung tợn nhìn theo hắn. Ánh mắt của Dận Tự sáng rực như ánh trăng, khóe môi mang theo ý cười trong suốt. Hắn cúi thấp đầu xuống hôn lên đôi mắt ta, cười nói: “ Này là của gia…” hắn cúi thấp xuống chóp mũi của ta, hôn một cái rồi nói: “ này là của gia…” Cuối cùng hắn hôn lên môi ta, thở dài nói: “ Này cũng là của gia…” âm thanh cuối cùng biến mất ở trong môi ta.

Ta bắt đầu có chút mờ mịt, cảm thụ được môi hắn trơn bóng đang áp chặt vào môi ta, cảm thụ được luồng khí nóng của hắn lưu chuyển trong ta. Trong giây lát, khi lưỡi hắn phá tan được trở ngại tiến vào trong miệng ta, cùng lưỡi ta dây dưa thì thần trí ta trở thành một mảng hỗn độn, ta chỉ đơn giản nhắm chặt hai mắt, cùng hắn trầm luân.

Hơn nửa ngày, hắn mới dừng lại nụ hôn, ta chỉ cảm thấy thân mình có chút mềm ra, không tự chủ được ôm chặt lấy gáy hắn. Thấy ánh mắt của Dận Tự càng thêm nóng rực, ta mới phát hiện ra hắn đã nhân cơ hội này cởi lấy cái yếm của ta ra, hơn nữa hắn đang chậm rãi ôm ta đi.

Kinh hô một tiếng, ta đột nhiên xoay người lại, đưa lưng về phía hắn. Hô hấp dồn dập của Dận Tự từ từ bình tĩnh hơn, hắn ở phía sau lưng ta ôn nhu nói: “ Minh Tuệ, cho đến ngày hôm nay nàng còn không muốn sao?”

Tâm của ta cảm thấy run rẩy, hắn hỏi như vậy muốn ta trả lời như thế nào đây? Ta đối với hắn đã động tâm, nhưng đêm động phòng hoa chúc còn trì hoãn tới 3 năm, bây giờ hợp tình, lại hợp lý, ta có cái gì lại không muốn đây?

Thời điểm này, ta thật sự rất ngượng ngùng, nhưng nếu không nói ra, thì sẽ không thể nào xong được. Nghĩ như vậy, ta cũng không có quay đầu, chỉ là nhẹ nhàng nói: “ Thiếp không nghĩ tới sẽ ở trong này…”

Ta hoảng hốt một chút, trường bào vừa rồi bị Dận Tự cởi ra lại được phủ trùm lên người ta. Thân thể của ta trong nháy mắt bay lên không trung khiến cho ta hoảng sợ, quay lại ta nhìn thấy đôi mắt sáng rực của Dận Tự đầy vẻ vui sướng. hắn ôm chặt ta bế ta ra ngoài, thẳng hướng tới phòng ngủ.

Ta không dám nhìn các nô dịch ở trong viện, chỉ gắt gao nhắm chặt hai mắt lại, đem mặt kề sát bên ngực hắn, trong lòng cắn răng mắng: “ Tên quỷ háo sắc này, hủy đi thanh danh một đời của ta!”

Các nha hoàn chuẩn bị hầu hạ ở trong phòng đều lui hết xuống, ta bị Dận Tự nhẹ nhàng đặt lên trên giường. nằm trên giường, ta ngắm nhìn Dận Tự chậm rãi cởi bỏ áo khoác ngoài, đai lưng, áo ngoài, cuối cùng chỉ còn lại trung y. Nghĩ đến bản thân mình bị hắn chỉnh chật vật như vậy, ta có chút suy nghĩ rồi đột nhiên ngồi thẳng dậy, cũng không quan tâm bản thân mình quần áo không chỉnh tề ta đưa tay cởi áo của hắn. Dận Tự giật mình run lên một chút, rồi sau đó mang theo ý cười buông tay ra, tùy ý ta cởi áo của hắn. ta có chút khẩn trương, tay run lên nên cởi nút áo của hắn không ra được, ta càng phát hoảng dùng sức kéo ra, chợt “ Xuy” một tiếng, áo hắn đã bị ta xé rách, lộ ra thắt lưng trần.

Chuyện này khiến cho cả hai chúng ta đều ngây ngẩn cả người. Dận Tự có chút dở khóc dở cười nhìn vạt áo bị xé rách, lại nhìn khuôn mặt ngẩn ngơ của ta, bỡn cợt nói: “ tuy nói đêm xuân đáng giá ngàn vàng, nhưng Minh Tuệ của gia cũng không nên vội vàng như vậy, ngày mai vi phu được nghỉ, thời gian có rất dài!”

Ta vừa xấu hổ vừa tức giận, giận dữ nhéo vào phần lưng lộ ra của hắn một cái: “ Gia còn nói!” hắn hít vào một hơi, nắm lấy bả vai ta nói: “ Ra tay nặng như vậy, nàng không đau lòng hay sao?”

Ta xem chỗ lưng hắn có chút hồng, còn có vết móng tay cào, ta hiểu được mình đã ra tay hơi mạnh một chút, vì thế ta đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve, thấp giọng hỏi: “ Rất đau sao?”

Hắn lại hít vào một hơi sâu, lúc này thanh âm của hắn có chút ám muội: “ Rất đau, đau… muốn ăn nàng!!!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.