Xuyên Qua Làm Tình Nhân Của Hoàng Đế

Chương 17: Chương 17: Ban tên cho






“ Nô tỳ là được vị chủ tử trước kia đặt ạ!”- Hồng món ăn cũng chen vào nói

"Vậy ta cũng giúp các ngươi chọn cái tên khác đi, dĩ nhiên nếu các ngươi không thích thì cũng không cần tiếp nhận!”

Nhất Thuần đột nhiên nghĩ đến việc giúp các nàng ấy đặt tên, nhưng là cũng phải được người ta đồng ý mới được.

"Nương nương?" - Hai người lại quỳ trên mặt đất đôi mắt đẫm lệ lờ mờ gọi nàng.

"Nhược Vân, Mộng Phàm ! Tốt không?" – Nhất Thuần cúi đầu suy nghĩ một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn họ nói.

"Cám ơn nương nương ban tên cho!"

Hai người lại quỳ trên mặt đất cảm ơn.

"Kể từ hôm nay nô tỳ Tiểu Cửu tên là Nhược Vân!" - Nhược Vân tràn đầy quyết tâm nói.

"Nô tỳ hồng món ăn từ giờ tên là Mộng Phàm !”

Mộng Phàm thì là tiếp lời Nhược Vân nói.

"Thích là tốt rồi! Đứng lên!"

Nhất Thuần cũng vui vẻ nói, cùng hài tử ở chung một chỗ liền quên tất cả mọi chuyện đã xảy ra.

"Nương nương ngài thích trang sức gì?"

Nhược vân đi lên trước, có dũng khí kéo nàng đến ngồi xuống trước gương đồng.

Trong gương có mỹ nhân rất đẹp, chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt , không có nụ cười.

"Ta tự mình tới đi!"

Nhất Thuần đẩy Nhược Vân ra, cầm thấy một thanh lược nhẹ nhàng chải ,sau đó ghim phần tóc ở sau lên, căn bản cũng không dùng đồ trang sức gì.

"Nương nương tóc người thật là đẹp, sáng đến chói mắt , giống như từng cây một Kim Tuyến, thật mềm mượt, trơn bóng!”

Nhược Vân không kìm hãm được liền vuốt ve mái tóc của Nhất Thuần.

“ Ừm!” – Nhất Thuần chỉ là nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, ở hiện đại nàng có thợ cắt tóc riêng, làm tóc theo định kì, điều kiện ở đây sao có thể so sánh bằng.

Đứng dậy đi ra cửa đi, đã là mặt trời chiều ngã về tây, mãn thiên Thải Hà đem cũng nhuộm thành màu đỏ, thật rất xinh đẹp rất hùng vĩ, vườn phía trước là một mảnh rừng trúc, làm cho người ta nhớ tới Tiêu Tương quản trúc hoa.

Đi tới dưới tàng cây thu thiên bên ngồi lên, hưởng thụ gió đêm quất vào mặt mát mẻ cùng thích ý.

"Thanh âm gì?"

Mới vừa trong rừng truyền đến tiếng gào thét vang lên, Nhất Thuần cảnh gíac hỏi.

“ Là người ở trong lãnh cung, nương nương nếu ngài sợ thì chúng ta đi vào phòng đi!”

Xem ra loại thanh âm này họ giống như rất không chấp nhận.

"Phía trước là lãnh cung?" - Nhất Thuần nhíu mày hỏi.

"Đúng vậy, nương nương!"

Mộng phàm vừa đẩy dây đu vừa trả lời nàng.

"Hừ!"

Nhất Thuần khinh thường hừ lạnh một tiếng, cái này là Long Tiêu muốn chơi nàng.

"Ta đói bụng! Khi nào có thể ăn cơm?” – Nhất Thuần đột nhiên ngẩng đầu nhìn họ nói.

"Nương nương tối nay ngài thị tẩm, cho nên cơm tối không thể ăn!"

Nhược Vân giống như đối với tiểu hài tử nói chuyện một dạng khéo léo.

"Cái gì?" - Nhất Thuần nghe được câu trả lời của Nhược Vân liền buồn bực.

"Nương nương ngài vì cái gì phải là chọc giận bệ hạ?" - Mộng phàm nói ra nghi vấn trong lòng.

"Dịch bên ngoài bên Đoạn Kiều,

tịch mịch mở vô chủ.

Đã là hoàng hôn một mình buồn,

hơn lấy phong hòa mưa.

Vô ý khổ tranh xuân,

mặc cho Quần Phương Đố.

Thưa thớt thành bùn nghiền làm bụi,

chỉ có hương như xưa."

Vấn đề này của Mộng Phàm khíến cho nàng nhớ tới thơ Lục Du .

"Nương nương có ý gì đây?" Nhược Vân không hiểu hỏi.

"Ý là một nhánh dã mai sinh trưởng ở Đoạn Kiều bên cạnh, cô đơn tịch mịch tràn ra hoa, cũng không người làm chủ. Mỗi khi sắc trời tây chìm thời điểm, luôn luôn tại nội tâm dâng lên cô độc lo lắng, đặc biệt là hô phong trời mưa . Không muốn phí hết tâm tư đi tranh phương đấu xuân, một ý mặc cho bách hoa đi ghen tỵ. Thưa thớt lụn bại biến thành bùn lại nghiền làm bụi bậm, chỉ có hương thơm y nguyên."

Nàng vừa giải thích vừa suy nghĩ…

"A! Thì ra là nương nương không thích bệ hạ? Tại sao vậy chứ?"

Mộng phàm dánh vẻ ngu ngốc hỏi, khiến cho Nhất Thuần nhìn thấy thật muốn hộc máu.

"Chỗ của ngươi nhiều như vậy tại sao?" – Nhất Thuần không nhịn được nói.

"A!" Mộng phàm cúi xuống, không có ở đây lên tiếng, Nhược Vân còn lại là len lén cười.

"Nghe nói hoàng thương là bị tài hoa của nương nương làm cho say mê a!”

Đại khái là biết tính khí của Nhất Thuần không xấu, liền can đảm mà nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.