Xuyên Qua Thành Nông Gia Nữ

Chương 24: Chương 24: Chương 19






Tô La trở về nhà, đi vào sân, liền gặp Tô mẫu đang làm vòng tay trong góc khuất. Trên khuôn mặt vẫn bình tĩnh không gợn sóng của nàng rốt cục hiển hiện một nét cười nhạt, lúc này xem tới lại thật giống là một cô nương mười bảy mười tám tuổi.

"Nương, Tiểu Văn, ta đã trở về ." Tô La bước nhanh hơn, khóe mắt có ý cười, hơi hơi câu khóe môi hướng hai người đi đến.

Tô mẫu nghe đến giọng nhẹ nhàng của nữ nhi, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy trên tay Tô La ôm xếp tơ lụa, nhất thời ngẩn người. Đợi Tô La vào trong nhà, bà mới vội vàng đứng dậy cùng tiến vào nhà.

"Con từ chỗ nào có tơ lụa? Chẳng lẽ là ở trên trấn gặp gỡ việc gì?" Nếu như chỉ là vải bông vải bố bình thường, Tô mẫu sẽ không cảm thấy kỳ quái, dù sao Tô La kiếm được tiền bạc đã trong hiểu biết của bà. Nhưng nếu là tơ lụa, đối Tô La biết gốc biết ngọn Tô mẫu liền cảm thấy kỳ quái , chỉ vì bà rất rõ ràng Tô La cũng không có quá nhiều bạc để mua đến tơ lụa.

Tô La cười dài đem Tô mẫu ấn đến một bên ghế dựa ngồi xuống, sau đó nhìn nhìn Tô Văn chạy vào, duỗi tay xoa xoa đầu hắn, nàng mới cười cười nói: "Nương, ngài biết lễ hội ngắm hoa có cuộc tỷ thí cho quần chúng biểu diễn tài nghệ đi?"

Tô mẫu nhìn Tô La, khẽ gật đầu, bỗng nhiên trợn to mắt: "Chẳng lẽ con tiến tiền tam giáp, do đó thắng được xếp tơ lụa?"

Tô La mặt mày cười cười, hơi hơi híp lại, chợt lại mở mắt ra, nghiêm túc chăm chỉ mà nói: " con xem không thiếu cô nương đều lên sân khấu xướng ca, thế là con liền nổi lên dũng khí lên sân khấu cũng ca một bài, ai biết thế nhưng được cái thứ hai."

Nguyên nhân thực sự khiến nàng đi lên bách hoa đài, nàng sẽ không nói với Tô mẫu . Chút chuyện linh tinh, đồn nhảm đã đủ khiến Tô mẫu quan tâm, nàng không muốn lại để Tô mẫu biết thôn dân có người không thích nàng như vậy, cứ thích vờ "Hảo tâm" (lòng tốt) làm "Hảo sự" (Việc tốt).

Việc hôm nay, nàng suy đoán Đại Nữu đã phải chịu đả kích rồi, về sau còn khả năng sẽ gặp phải nàng, Tô La ở trong lòng trợn trắng mắt. Nàng thực là không muốn gặp người như thế, vừa thấy mặt liền cảm thấy trong lòng đặc biệt không thoải mái.

Tô mẫu nghe vậy cũng giật mình , trước giờ không nghĩ qua thế nhưng là thắng tới tơ lụa. Tơ lụa a, bà chính là cả một đời đều không dám cầu , bất ngờ nữ nhi nhà mình cũng xướng một bài ca, thắng được như thế một xếp tơ lụa.

"Nương, con định dùng này xếp tơ lụa đưa ngươi cùng Tiểu Văn làm bộ quần áo, thừa lại một chút chúng ta chuẩn bị dùng tới làm mấy bộ quần áo, sau đó cầm đến trên trấn đi bán. Nếu như làm tốt lắm, có lẽ có khả năng bán đi được một cái giá tốt."

Cầm đến tơ lụa này, nàng vốn nghĩ tơ lụa quý như vậy, nên đổi thành tiền bạc. Nhưng sau lại tưởng tượng, thay vì đổi thành bạc, không bằng để Tô mẫu cùng Tô Văn làm một bộ quần áo, sau đó liền dùng vải thừa lại làm mấy bộ quần áo lấy ra bán.

Trước kia xem qua nhiều trang phục cổ trang như vậy, các loại kiểu dáng y phục thấy nàng hoa cả mắt. Hiện tại nàng lại hiểu được may xiêm y ra sao, trên trấn cửa hàng y phục, thợ may bán xiêm y cũng không phải kiểu dáng rất mới mẻ, như vậy nàng có cơ hội kiếm tiền tốt, thế nào có thể không bắt lấy thật tốt!

Tô mẫu nghe Tô La nói cũng ngốc ngốc trừng Tô La, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: "Nếu như thực muốn dùng tới làm quần áo cầm đi bán, liền cấp Tiểu Văn làm một bộ tốt, không cần làm cho ta." Cúi đầu xem tơ lụa màu xanh nhạt, muốn sờ sờ, lại sợ nàng tay thô mò hư hỏng sa tanh, thế là ngẩng đầu lên nói: "Nhưng có thể hay không có người nguyện ý mua? Trên trấn nhiều thợ may như vậy , quần áo chính là xinh đẹp thật sự, chúng ta làm có thể so được với người ta sao?"

"Cái này nương cứ yên tâm đi, con những năm gần đây tại đại hộ nhân gia giúp đỡ giặt quần áo, tẩy qua không thiếu xiêm y tốt, cũng biết được nhóm phu nhân tiểu thư đại khái đều thích loại hình quần áo cái gì. Chỉ cần từ điểm này , chúng ta làm được xiêm y liền không cần lo lắng không người mua ." Tô La mặt không đỏ khí không suyễn nói, ở trong lòng lại nói thầm: may mắn Tô La trước kia không phải cái hết ăn lại nằm , bằng không nàng bỗng nhiên biết nhiều thứ như vậy, khẳng định là sẽ khiến người khác hoài nghi.

"Hay là con làm cho chính con một bộ xiêm y đi, đều là con thắng tới tơ lụa, thế nào có thể không làm cho bản thân một bộ." Tô mẫu tán thành đề nghị của Tô La, cũng cảm thấy chỉ cho bà cùng Tô Văn làm quần áo, liền quá không tốt .

" Con không thích màu sắc này, chờ chúng ta kiếm được tiền, con lại đi mua chút vải trở về làm một bộ thật tốt ." Nàng quả thật không thích màu sắc này, nhưng Vân Cẩm bố trang đưa ra cái này chính là tơ lụa. Huống hồ nàng cũng không nghĩ người một nhà đều dung chung một màu sắc, hoa văn, kiếm tiền lại mua chút màu sắc khác liền được, lại không nhất thời nóng lòng.

"Con đều suy tính tốt rồi, ta còn có thể nói cái gì!" Tô mẫu cười nhẹ, điểm Tô La trán, chợt lại cúi đầu xem tơ lụa.

Trong thôn, mua qua tơ lụa cũng có mấy hộ nhân gia, trước giờ bà cũng không có đến nhà bọn họ cũng có cơ hội có sa tanh, tơ lụa. Tuy rằng tơ lụa này là tự nữ nhi nhà mình thắng trở về, nhưng nghĩ sinh hoạt trong đoạn thời gian này, bà liền cảm thấy nhà bọn họ càng ngày càng tốt .

Nằm ở trên giường, Tô La không có ý đi ngủ, không khỏi nghĩ đến Du Khiêm trên mặt tươi cười ,vân đạm phong khinh. Nàng thấy trong tươi cười đó giấu cái gì, trước kia không có chú ý có lẽ là bởi vì Tô Văn cùng hắn học bài, nhưng bỏ sang một bên chút quan hệ đó, nàng có khả năng thấy càng lúc càng nhiều.

Du Khiêm là người thế nào, nàng quả thật là một điểm lai lịch đều không rõ. Tuy rằng khi mới gặp hắn, thời điểm đó xem hắn có chút xuống dốc, nhưng có khả năng trở thành tiên sinh của Vân Lâm thư viện sợ rằng vẫn là có được không ít bản lĩnh. Nghĩ lại lúc công bố kết quả cuộc tỷ thí, trên mặt Du Khiêm nhàn nhạt, đôi mắt như có suy nghĩ sâu xa, Tô La nhịn không được nhẹ nhàng thở dài, có lẽ thực sự có rất nhiều điều nàng đều nghĩ quá thiển cận rồi .

Ngày hôm sau, việc Tô La tại lễ hội ngắm hoa được tơ lụa liền ở trong thôn truyền ra, khắp nơi bàn tán xôn xao sôi nổi . Trong khoảng thời gian ngắn, những chuyện đồn nhảm trước kia như bị gió thổi qua, tựa hồ đều bị một sự kiện này đẩy lùi quá khứ.

Ngày hôm qua trở về, Tô La ở trên trấn thuận tiện mua không ít chỉ màu, hạt châu, nhưng cũng là đến lúc này mới đưa ra. Cho nên Tô mẫu nhìn thấy trên tay nàng cầm như vậy nhiều chỉ màu, có chút không hiểu, chớp mắt vài cái.

Bên cạnh bà đều là chỉ màu mà Tô La lúc này lại mua một bó to, thực không biết như vậy nhiều chỉ màu muốn bện đến không biết khi nào bện xong. Chẳng qua, bà lại là cảm thấy bện dây vòng tay, trang sức rất có ý tứ , nghĩ đến một chuỗi xinh đẹp tinh xảo vòng tay chính là từ đôi tay bà làm ra , nàng liền cảm thấy đặc biệt thỏa mãn. Hơn nữa làm vòng tay kiếm ra tiền bạc so với việc bà vất vả cay đắng xới đất, dầm mưa dãi nắng thì hơn nhiều, tinh thần nàng càng thêm phấn chấn.

Tô La chậm rì rì đi đến bên cạnh Tô mẫu ngồi xuống, trên tay đem chỉ màu để tới tiểu ki hốt rác, sau đó từ bên cạnh tiểu ki hốt rác, ở cái sọt đưa ra mấy sợi dây xích tay nhìn rất lâu, sau đó nhìn Tô mẫu trịnh trọng mà nói: "Nương, con cùng ngài thương lượng một việc." (ta không hiểu vì sao chỉ màu lại để ở ki hốt rác, hic).

Nghe vậy, Tô mẫu quay đầu nhìn Tô La, nhìn thấy Tô La thần thái nghiêm túc, thế là cũng rất trịnh trọng hỏi: "Việc gì vậy con?"

"Con nghĩ tìm người giúp đỡ bện vòng tay trang sức, chúng ta cung cấp chỉ màu hạt châu, giao phó bọn họ bện rồi trả tiền công, sau đó chúng ta lại đem những vòng tay này cầm đến thôn trấn phụ cận bán. Thừa dịp thôn trấn quanh đây còn không biết vòng tay trang sức này, chúng ta trước nhanh kiếm chút tiền."

Thông qua mấy lần chịu giáo huấn, Tô La cảm thấy không thể lại như vậy bện vòng tay trang sức mang lên trên trấn bán, cho người nào đó cơ hội tốt. Muốn bán liền muốn một lần bán đủ, liền tính sau có người cũng học bện vòng tới bán, thì cũng nhiều khách hàng đã mua qua vòng tay của nàng.

Tô mẫu nghiêm túc cân nhắc lời nói này của Tô La này, bà này mấy ngày đi qua trên trấn, thấy không ít cô nương bán vòng tay trang sức cùng loại. Nếu như không phải tự nữ nhi nhà mình trước sớm liền cùng bà nói qua việc này, có lẽ bà lúc ấy liền trực tiếp đi lên cùng mấy cô nương đó lý luận.

"Vậy liền như vậy quyết định , nhưng chúng ta đi chỗ nào tìm người giúp chúng ta làm vòng tay?" Tô mẫu cảm thấy có chút khó , các nàng chính mình mua chút chỉ màu hạt châu về làm, bán còn nhiều hơn so với các nàng đi làm công, khẳng định sẽ không nguyện ý giúp đỡ làm.

Tô La thần bí cười cười, ghé sát vào bên tai Tô mẫu nhẹ nhàng nói: "Mấy nhà gần nhà chúng ta không phải có mấy hộ so với nhà chúng ta qua ngày còn gian nan sao? Chỉ cần đi theo các nàng nói nói, nếu như các nàng nguyện ý, naỳ liền không phải có không thiếu nhân thủ?"

Tô mẫu giật mình hiểu ra gật gật đầu: "Đúng vậy, ta thế nào cũng không nghĩ tới này cái, mấy nhà đó, suy đoán tiền mua chỉ màu hạt châu đều không có. Có người cung cấp dây thừng cấp các nàng làm, chỉ cần làm tốt liền có thể kiếm tiền, quả thật là cái chủ ý tốt."

"Nương, con xem việc này liền để ngài nói cùng các nàng, các nàng hiện tại có lẽ còn cho rằng con thế này thế nọ, con lo lắng con nói các nàng cảm thấy con đang nói đùa." Kỳ thật nàng là cùng hàng xóm đều không thân thiết, bỗng nhiên liền chạy tới nói chuyện này đi, trong lòng nàng quả thật cảm thấy có chút xoắn xuýt.

"Được, nương cùng các nàng nói chuyện, muốn là các nàng nguyện ý, liền để các nàng tới đây cầm chỉ màu bện." Nói xong, Tô mẫu bỗng nhiên nhíu mày, một lát sau lại giãn ra lông mày, một bộ hiên ngang lẫm liệt hình dạng nói: "Sẽ không , liền cùng ta học, học tốt liền có thể làm."

Nghĩ đến cách vách có mấy nhà, tâm lý Tô mẫu quả thật là khó chịu. Mấy nhà sinh hoạt ra sao gian nan, nàng là chính mắt nhìn thấy . Không phải là người già yếu, thì chính là cô nhi quả mẫu. Nhà bọn họ tuy rằng không có đương gia nam nhân, nhưng thời điểm hắn đi cũng lưu lại một ít tích cóp. Nếu không, bọn họ sợ là so với mấy nhà cách vách càng là gian nan.

Khi nữ nhi còn nhỏ, bà cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi không thể nói nổi, nhưng nữ nhi dần dần lớn, giúp thêu thùa giặt quần áo kiếm tiền trợ cấp gia đình. Hiện tại còn nghĩ ra bện vòng tay, trang sức kiếm tiền, bà cảm thấy như vậy nhiều năm khổ cực đều là đáng giá .

Tô mẫu ra ngoài, Tô La cúi đầu nhược có chút suy nghĩ nhìn một bó to chỉ màu. Một lát sau nghĩ đến trong phòng có chút vải vụn, liền đứng dậy đi vào phòng.

Vòng đeo tay đã có rất nhiều người biết , tìm chút người tới đây giúp đỡ là cái chủ ý không sai. Nhưng có vài thứ chưa xuất hiện ở trên trấn , nàng tạm thời không muốn để người ngoài biết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.