Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn

Chương 7: Chương 7: Bị phỏng tay




Khi con người chạm vào đồ vật đặc biệt nóng, đều sẽ bị phỏng tay.

Cố Tư nhìn thấy trong mắt Lâm Duyệt Dung kia tràn đầy ý cười ác ý, đôi tay không khống chế được mà run run một chút.

Lâm Duyệt Dung lập tức thay đổi sắc mặt, cười lạnh nói: “Làm sao vậy? Bưng cho tôi một chén canh cũng không vui, cô là muốn đem canh hất lên trêи mặt tôi sao?”

“Con không có.” Cố Tư hít một hơi thật sâu, động tác trêи tay biến động, dùng ngón tay di chuyển tới đế chén, cố gắng để tay mình chiếm ít diện tích trêи chén. Cho dù là như thế, nóng rát vẫn như cũ, nàng cảm giác đau đớn trêи tay một trận lại một trận truyền tới đại não, cả người không thể khống chế mà run rẩy.

Người hầu ở một bên nhìn hai mắt, trêи mặt lộ ra một tia không đành lòng. Lúc sau vẫn quyết định làm bộ không phát hiện, cúi đầu đứng ở một bên.

Thời gian một giây một phút trôi qua, mỗi một giây đều là gian nan như vậy.

Trang Hàn từ trong thư phòng của Trang Ngôn đi ra, duỗi tay vỗ vỗ da đầu có chút tê dại, còn chưa có xuống lầu đã thấy Cố Tư đứng ở trước mặt Lâm Duyệt Dung không biết làm gì. Lúc sau xuống lầu vài bước đi đến bên cạnh Cố Tư, Trang Hàn hỏi: “Làm gì vậy?”

Khóe miệng Lâm Duyệt Dung càng thêm tươi cười, lộ ra ý cười một mạt thập phần đắc ý. Bà không lo lắng ở trước mặt con trai bày ra biểu tình ác ý với Cố Tư, dù sao con trai cũng giống như mình chán ghét Cố Tư.

Người hầu ở một bên nói: “Thiếu phu nhân đang bưng canh dưỡng dạ dày cho phu nhân uống.”

“Nga.” Trang Hàn cũng không để ý, duỗi tay tiếp chén nói: “Như thế nào đứng bất động vậy? Không mỏi sao?”

Hành động này của hắn mọi người đều không kịp phản ứng, chén mới vừa vào tay Trang Hàn đã bị nóng đến kêu a một tiếng, thiếu chút nữa liền cầm chén trực tiếp quăng ra ngoài. Cũng may tính tự chủ của hắn còn tính là có thể chịu đựng, cuối cùng cũng không có ném văng ra, cầm chén đặt ở trêи bàn trà, Trang Hàn liền bắt đầu phủi tay.

Lâm Duyệt Dung đau lòng đứng lên bắt lấy tay Trang Hàn xem, “Con trai, thế nào? Không bị phỏng đi?”

Lúc sau cơn nóng qua đi, Trang Hàn quay đầu trầm tư, không thể tưởng tượng nói: “Mẹ cũng không thấy sao? Không cảm thấy nóng sao?”

Cố Tư đứng ở tại chỗ nhìn Trang Hàn không có mở miệng nói chuyện, nhưng nàng khống chế không được đôi tay run rẩy biểu lộ với Trang Hàn, nàng cũng sẽ cảm thấy đau.

Trang Hàn nháy mắt liền hiểu được, trong tiểu thuyết Lâm Duyệt Dung tuy rằng số lần xuất hiện không nhiều lắm, nhưng mang đến thương tổn cho Cố Tư cũng không ít, tình huống trước mắt này rất rõ ràng lại là tiết mục mẹ chồng ác độc.

Cảm xúc phẫn nộ xông lên đại não, Trang Hàn thầm hít một hơi, nói với Cố Tư: “Chúng ta đi thôi.”

Mới vừa đi được một bước Lâm Duyệt Dung đã giữ chặt tay Trang Hàn nói: “Con trai, con đang làm gì vậy?”

Trang Hàn thật sự không nghĩ sẽ gọi người này là mẹ, hắn hơi nghiến răng, chỉ vào Cố Tư chất vấn với Lâm Duyệt Dung: “Vì sao mẹ lại đối xử với nàng như vậy?”

“Mẹ làm sao?” Lâm Duyệt Dung không cảm thấy chính mình làm sai, “Mẹ để nàng giúp mình bưng chén canh một chút thì sao?”

“Nhưng cái chén kia đặc biệt nóng, con mới chạm vào một chút liền chịu không nổi, mẹ cư nhiên lại để nàng bưng cái chén kia lâu đến như vậy...”

“Con đây là có ý tứ gì? Con là đang chỉ trích mẹ sao?” Lâm Duyệt Dung đánh gãy lời nói của Trang Hàn, “Con vì tiện nhân này mà chỉ trích mẹ?”

“Nàng không phải là tiện nhân!” Trang Hàn lớn tiếng nói: “Nàng là con dâu của mẹ!” Một tiếng rống này, làm tất cả mọi người đều phải chấn kinh. Lâm Duyệt Dung không thể tưởng tượng nổi nhìn con trai mình, đây thật là con trai của bà sao? Hắn không phải cũng rất chán ghét Cố Tư sao?

Cố Tư lúc trước vì những chuyện này không có khóc, lúc sau lại vì Trang Hàn rống ra những lời này, đột nhiên nước mắt không kìm chế được mà chảy xuống.

Con người có đôi khi chính là như vậy, lúc chịu ủy khuất, chịu khi dễ phảng phất rất kiên cường sẽ không khóc, nhưng lúc được người khác an ủi, được người khác bảo hộ lại vô cùng yếu ớt. Chưa từng được chồng che chở qua, Cố Tư một khắc bỗng nhiên cái gì cũng không muốn làm, chỉ nghĩ nhào vào trong ngực Trang Hàn hung hăng khóc lớn một hồi.

Trang Hàn sau khi rống xong cảm thấy chính mình có chút mất khống chế, hắn bình phục lại, cảm thấy mình bất quá chỉ là tới tiểu thuyết thế giới làm nhiệm vụ, không cần phải cùng những người này mà tức giận. Hắn xoay người nắm tay Cố Tư, nói: “Chúng ta trở về đi.”

Cố Tư chảy nước mắt ngoan ngoãn đi theo Trang Hàn, Lâm Duyệt Dung đứng ở tại chỗ phẫn nộ khiến khuôn mặt bà vặn vẹo. Bà không cảm thấy con trai mình sai, chỉ cảm thấy tất cả đều là do Cố Tư nữ nhân kia câu dẫn con trai, là nàng thay đổi con mình, là nàng làm đứa con ngoan của mình tới đây lớn tiếng với mình!

“Con tiện nhân này!”

Lâm Duyệt Dung phẫn nộ hét to một tiếng, duỗi tay cầm lấy chén canh ở trêи bàn trà kia hất về phía Cố Tư.

Thời điểm Lâm Duyệt Dung hô to Trang Hàn theo bản năng quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Lâm Duyệt Dung hất bát canh. Hắn không kịp phản ứng, chỉ kịp duỗi tay đem Cố Tư ôm vào trong lồng ngực, dùng thân thể cao lớn của mình đem thân thể nhỏ gầy của Cố Tư bảo hộ ở trong ngực.

“Ách... A!”

Nước canh nóng bỏng bị hắt đến trêи lưng, lúc sau bị quần áo hấp thu gắt gao dán trêи da. Trang Hàn đau đến cả người hơi lảo đảo, Cố Tư gầy yếu cũng cảm nhận được hắn đứng không vững, dùng hết sức lực gắt gao chống đỡ Trang Hàn.

“Làm sao vậy? Anh bị làm sao vậy?”

Cố Tư duỗi tay đặt trêи lưng Trang Hàn sờ, sờ đến một tay ướt nóng. Nàng vừa mới đưa lưng về phía Lâm Duyệt Dung nên không thấy rõ nàng làm cái gì, nhưng điều đó cũng không gây trở ngại đến việc nàng biết đã xảy ra chuyện gì. Nàng run run rẩy rẩy bắt đầu cởi áo cho Trang Hàn, “Anh mau cởi áo, cởi áo...”

Lâm Duyệt Dung cả người vẫn còn choáng váng, tay còn vẫn duy trì tư thế hất bát nước canh.

Nghe được động tĩnh, Trang Ngôn đẩy cửa phòng đi ra ngoài, thấy cảnh tượng này, giọng nói của ông hàm chứa sự giận dữ nói: “Các người đang làm cái gì?!”

Lăn lộn lâu như vậy, Trang Hàn cũng đã tiêu đi được một chút cơn giận, bắt được tay Cố Tư, thấp giọng nói: “Đi, về nhà trước.”

Trang Ngôn cả giận nói: “Không được đi!”

Trang Hàn không để ý đến ông, lôi kéo Cố Tư đẩy cửa đi ra ngoài.

Trang Ngôn nói lớn, “Ba nói không được đi!”

Nhưng Trang Hàn đã đi rồi, lên xe Cố Tư giúp Trang Hàn cởi áo. Nhìn trêи lưng Trang Hàn có một mảnh đỏ bừng, Cố Tư khóc đến mức nói không nên lời.

Trang Hàn kỳ thật cảm giác khá hơn lúc trước nhiều, không có đau như lúc mới bắt đầu, trêи lưng tuy rằng vẫn còn cảm giác một mảnh nóng rát, nhưng còn có thể nhịn được. Hắn duỗi tay sờ sờ, không trầy da, tình huống hẳn là vẫn còn tốt. Chỉ là Cố Tư ở bên cạnh khóc đến mức hắn đau đầu, hắn sợ nhất thấy người khác khóc, trước kia ở trêи phố bởi vì thấy mấy người ăn mày khóc mà bị lừa đi không ít tiền.

Hắn đặc biệt dễ dàng mềm lòng, đặc biệt là đối với phụ nữ xinh đẹp như vậy... Trang Hàn về đến nhà, Cố Tư lập tức đi tìm hòm thuốc tìm thuốc trị bỏng cho hắn.

“Em không cần vội vàng, tôi không có việc gì.”

Cố Tư khóc tèm nhem giống như con mèo nói: “Như thế nào lại không có việc gì? Phải bôi thuốc mới được.”

“Em cũng biết a?” Trang Hàn nhẹ nhàng bắt lấy tay Cố Tư, quả nhiên trêи ngón tay tất cả đều là vết bỏng rộp, “Vẫn là bôi thuốc cho em trước đi.”

Cố Tư nhìn bọt nước trêи tay mình, cái dạng này cũng không có biện pháp xử lý cho Trang Hàn, nàng cúi đầu không biết phải làm sao.

Trang Hàn nhớ rõ loại phỏng này giống như không phải là thuốc đơn giản là có thể trị tốt, hắn nói: “Hay là gọi cho bác sĩ tới đây xử lý đi, em nhớ số điện thoại của bác sĩ tư nhân nhà chúng ta không?”

Cố Tư gật gật đầu, một chút cũng không cảm thấy kì quái vì sao Trang Hàn lại không biết liên hệ như thế nào với bác sĩ.

Bác sĩ tư nhân Lý thường xuyên chạy tới nhà của Trang Hàn, bởi vì Cố Tư thường xuyên bị thương. Đây đều là chuyện gia đình của ông chủ hắn, hắn cũng không tiện hỏi qua, mỗi lần giúp Cố Tư xử lý miệng vết thương xong liền rời đi. Vốn dĩ cho rằng hôm nay cũng giống như ngày bình thường, nào biết đến đây thì mới thấy, hai vợ chồng Trang tổng đều bị thương.

Thấy cái tình huống này bác sĩ Lý thế nhưng có một chút vui mừng, Trang thiếu phu nhân rốt cuộc học được cách phản kϊƈɦ sao? Thật là đáng mừng a!

Bác sĩ Lý tâm tình kϊƈɦ động hỏi: “Xử lý cho ai trước?”

Gì? Ngữ khí của bác sĩ này sao có chút vi diệu, như thế nào cảm giác được có chút vui sướиɠ khi người khác gặp họa?

“Xử lý cho hắn trước.”

“Xử lý cho nàng trước.”

“...”

Sao lại thế này? Không phải là đánh lộn sao? Như thế nào còn để ý đối phương như vậy? Thật là đánh ra tình cảm? Bác sĩ Lý nhìn đôi vợ chồng này, trong đầu óc đều là hình ảnh mặt người da đen đầy dấu chấm hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.