Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn

Chương 14: Chương 14: Mua hoa cúc tặng vợ




Cố Tư còn chưa có nói chuyện, dì Tôn ở một bên đã bị khẩu khí này làm cho ngã ngửa. Bà ngày thường thích nhất là xem những bộ phim truyền hình cẩu huyết, ghét nhất chính là loại nữ nhân đi câu dẫn nam nhân đã có vợ. Còn dám tìm tới cửa? Quá kiêu ngạo đi?

Dì Tôn đem đồ ăn ném xuống trêи mặt đất, đôi tay chống nạnh hướng đến thư ký trước mặt, vừa đứng vừa mắng: “Cô cái đồ đàn bà không biết xấu hổ câu dẫn chồng của người khác, còn dám tìm tới cửa?”

Thư ký trừng hai mắt, “Ai không biết xấu hổ? Bà hỏi một chút nữ nhân này xem, lúc trước là như thế nào gả cho Trang tổng? Cô ta mới là người không biết xấu hổ nhất, đến nam nhân của em gái chính mình cũng đoạt được!”

Sắc mặt Cố Tư nháy mắt trắng bệch, dì Tôn căn bản không biết chuyện của hai vợ chồng, bà còn muốn mắng tiếp. Cố Tư nói: “Dì Tôn, dì vào nhà trước đi.”

Dì Tôn sợ Cố Tư bị hại, nói: “Phu nhân cô đừng sợ, có tôi ở đây mặc kệ cô ta như thế nào.”

“Dì vào nhà đi.” Cố Tư nói: “Nơi này tôi sẽ giải quyết.”

Dì Tôn: “Nhưng mà...”

“Dì đi vào a!” Cố Tư đẩy dì Tôn nhanh chóng đi vào, thư ký nhìn Cố Tư cười lạnh nói: “Cô cũng biết đây là chuyện mất mặt, không nghĩ để cho người khác biết sao?”

Cố Tư thở sâu, sắc mặt khôi phục được một chút, nàng nhìn thư ký nói: “Cô đến tột cùng là tới để làm gì?”

“Tôi đã nói rất rõ ràng.” Thư ký hơi hơi nâng cằm, cao ngạo nhìn Cố Tư nói: “Tôi là tới khuyên cô rời đi.”

Cố Tư nói: “Cô dựa vào cái gì?”

“Chỉ bằng tôi cùng Trang tổng mới là chân ái.” Thư ký nhớ tới mấy ngày này Trang Hàn đối với chính mình lãnh đạm, cùng với chuyện hắn gạt chính mình lặng lẽ chuẩn bị đổi thư ký, trêи mặt không tự giác mang lên thần sắc ghen ghét, “Cô lúc trước là như thế nào gả cho Trang tổng, chính cô trong lòng rõ ràng, cô còn muốn cả đời bá chiếm hắn phải không? Thức thời thì nhanh chóng rời đi, nếu không về sau sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.”

Cố Tư thở sâu, nói: “Nếu tôi không đi thì sao?”

“Cô...” Thư ký nói: “Cô không biết xấu hổ như vậy sao? Cô nhất định là phải bị đuổi ra khỏi nhà mới hết hy vọng sao?”

Lúc này Cố Tư đã hoàn toàn trấn định lại, nàng đời này chỉ có một lần ngớ ngẩn duy nhất, chính là lúc trước không màng tất cả gả cho Trang Hàn. Lúc này nàng nhìn thư ký trước mắt vẻ mặt ghen ghét tức giận, đột nhiên nói: “Cô vì cái gì hôm nay mới đến tìm tôi?”

Thư ký sửng sốt, “Cô nói cái gì?”

“Tôi hỏi cô, vì cái gì hôm nay mới đến tìm tôi?” Cố Tư bình tĩnh nói: “Đến việc tôi gả cho A Hàn như thế nào cô cũng biết, cô hẳn là làm thư ký cho hắn rất lâu đi? Nếu cô thật sự cùng A Hàn yêu nhau, vì cái gì có thời gian dài như vậy mà không tới tìm tôi, ngược lại ở lúc A Hàn đối với tôi càng ngày càng tốt mới tới tìm tôi?”

“Tôi...” Thư ký sửng sốt, nhìn người trước mắt bình tĩnh đến mức gần như lạnh nhạt, bỗng nhiên cảm thấy sau lưng có chút lạnh cả người.

Cố Tư lạnh lùng cười, nói: “Tôi đoán nhất định đã xảy ra chuyện gì, làm cô không có cách giữ bình tĩnh đi? Để tôi đoán xem, có phải là A Hàn muốn đuổi cô đi không?”

Lập tức bị chọc trúng chuyện sợ hãi nhất trong lòng, thư ký nháy mắt liền bạo phát, ả vung tay tát một cái, thét to: “Cô nói bậy! Trang tổng sẽ không đuổi tôi đi!”

“Bang!”

Cố Tư bị đánh đến quay đầu, thân thể của nàng nháy mắt liền căng thẳng lợi hại, nếu không phải tay nàng hiện tại không thể vận động kịch liệt, nàng thật muốn hung hăng đánh lại, đánh tất cả các nữ nhân ở bên người A Hàn phải cun cút, làm cho các cô không dám quấn lấy A Hàn lần nữa.

“Cô đây là có cái ánh mắt gì?” Thư ký chỉ vào Cố Tư nói: “Cô cư nhiên dám dùng loại ánh mắt này nhìn tôi... A a!!”

Lời còn chưa nói xong, thư ký bỗng nhiên liền hét lên, Cố Tư trợn to mắt nhìn hai người trước mắt. Trình Song đột nhiên xuất hiện lôi kéo đầu tóc của thư ký, đẩy ngã ả trêи mặt đất, đau lòng xoa mặt Cố Tư nói: “Tư Tư, em không sao chứ?”

Cố Tư lui về phía sau một bước, nói: “Sao anh lại tới đây?”

“Tôi chỉ là muốn nhìn thấy em.” Trình Song nói: “May mắn tôi đến kịp, bằng không em sẽ phải bị nữ nhân này khi dễ đến chết, cô ta đánh em như vậy, em vì cái gì không né đi?”

“Tôi không phản ứng kịp.” Cố Tư nói: “Tôi lần trước không phải nói với anh rồi sao, về sau không có việc gì đừng tới tìm tôi.”

Trình Song cười khổ nói: “Tôi cũng không muốn tìm em, tôi chỉ là muốn ở đằng xa nhìn em một chút, chỉ cần em có thể về đến nhà, tôi vĩnh viễn cũng sẽ không xuất hiện lần nữa. Chỉ là em cư nhiên gạt tôi, em không phải nói Trang Hàn đối với em không tồi sao, đây là có chuyện gì?”

Trình Song chỉ vào thư ký trêи mặt đất nói: “Nữ nhân này là như thế nào?”

Hắn lại bắt lấy tay Cố Tư nói: “Tay em sao lại thế này? Trang Hàn chính là đối tốt như vậy với em? Hắn thật là một tên cặn bã! Hắn như thế nào có thể đối xử với em như vậy?”

“Hắt xì!”

Trang Hàn hắt xì một cái trước đóa hoa, chủ cửa hàng bán hoa nói: “Tiên sinh, ngài bị dị ứng phấn hoa sao?”

“Hẳn là không phải đâu.” Trang Hàn nói: “Lần đầu mua hoa thôi, không có việc gì.”

“Vậy là tốt rồi.” Lão bản cửa hàng bán hoa nói: “Tiên sinh, ngài muốn mua loại hoa gì?”

Trang Hàn quay đầu nhìn lão bản cửa hàng còn rất trẻ tuổi kia, hỏi: “Cậu có bạn gái không?”

“Không có.” Lão bản nói: “Nhưng tôi có lão bà.”

“Thật là tốt quá.” Trang Hàn nói: “Lúc lão bà cậu không vui, cậu sẽ mua hoa gì tặng cô ấy?”

“Tiên sinh ngài nói đùa.” Lão bản vẫn duy trì nụ cười chức nghiệp nói: “Làm một người nam nhân, tôi sao có thể để vợ của tôi không vui.”

Trang Hàn: “...”

Trang Hàn bị đối phương khoe ra mặt, xoay người nói: “Tôi vẫn là nên đổi một cửa hàng bán hoa khác đi.”

“Từ từ.” Lão bản lập tức nói: “Tiên sinh ngài hiểu lầm, tôi tuyệt đối không có ý tứ muốn khoe khoang.”

Trang Hàn quay đầu, lạnh nhạt nhìn hắn.

Lão bản nói: “Tôi nói như vậy có ý là, tôi rất hiểu phụ nữ, cho nên tôi sẽ không để cho vợ của tôi có cơ hội không vui.”

Nói xong lão bản từ bên cạnh cầm lấy một bó hoa nói: “Tặng bó hoa này cho vợ ngài đi.”

Trang Hàn nhìn bó hoa cúc kia, rất không thể tưởng tượng nói: “Vợ của tôi chưa chết, tặng hoa cúc làm gì?”

“Lời này sai rồi a tiên sinh.” Lão bản nghiêm túc nói: “Cúc Ba Tư có ý nghĩa là, mỗi ngày đều vui vẻ. Đầu năm nay tặng hoa hồng quá tục tằng, nếu muốn làm cho vợ vui vẻ, đương nhiên phải tặng loại hoa có ý nghĩa như này.”

Thật không hổ là người buôn bán, nói đến mức khiến Trang Hàn có chút động tâm.

Nhìn một bó hoa cúc Ba Tư trắng hồng đan xen, Trang Hàn thật ra cảm thấy khá xinh đẹp, hắn nói: “Màu sắc cũng coi như là rực rỡ.”

“Tất nhiên.” Lão bản nói: “Tin tưởng tôi, lúc vợ ngài thấy ngài tặng hoa cúc, nhất định sẽ vô cùng vui vẻ.”

Trang Hàn đang do dự, bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên. Hắn ôm hoa trong tay, trong lúc nhất thời không còn tay lấy điện thoại.

Lão bản thập phần hiểu ý người khác, nói: “Để tôi lấy cho.”

Nói xong hắn liền duỗi tay từ trong túi Trang Hàn móc điện thoại ra, Trang Hàn trong lòng nói cậu như vậy thật không lễ phép có biết không? Lão bản bên kia cũng đã lấy được, hơn nữa còn mở loa.

Trang Hàn: “... Uy?”

“Trang tổng!!!”

Điện thoại truyền ra thanh âm của một nữ nhân cuồng loạn rống lên một tiếng, lão bản cửa hàng bán hoa bị dọa run lên, điện thoại liền rơi xuống đất.

Trang Hàn trừng mắt, lão bản cửa hàng bán hoa chắp tay ở trước ngực, dáng vẻ cầu xin tha thứ.

Lúc này trêи mặt đất điện thoại lại truyền ra một tiếng gào rống, “Trang tổng anh mau trở lại đi! Vợ của anh nhân lúc anh không có ở đây, đem nam nhân xa lạ mang về nhà!”

Trang Hàn: “...”

Lão bản cửa hàng bán hoa: “...”

“Cô đừng nói bậy!” Điện thoại bên kia lại truyền đến thanh âm của một người nam nhân. Tiếp theo chính là các loại thanh âm thét chói tai gào rống một đống lung tung rối loạn, Trang Hàn nhặt điện thoại lên, cúp máy.

Trong tay hắn còn cầm hoa, trong lúc nhất thời trở nên vô cùng xấu hổ, lão bản cửa hàng bán hoa nói: “Điện thoại có khỏe không?”

Trang Hàn: “Còn tốt.”

Lão bản cửa hàng bán hoa: “Hoa... Còn muốn mua không?”

Trang Hàn: “Mua đi...”

“Tốt.” Lão bản nói: “Cần viết thêm gì ở trêи tấm card không?”

“Không cần đi.” Trang Hàn nói: “Tôi đây liền về nhà.”

Lão bản thu tiền, lý giải gật gật đầu nói: “Mua hoa này rất tốt, mặc kệ là đưa cho người sống hay là đưa cho người chết đều không có vấn đề gì.”

Trang Hàn: “...”

Có Trình Song ở đây, thư ký không có khả năng làm gì với Cố Tư. Hơn nữa ả bị Cố Tư chọc trúng tâm tư, lúc này cả người tựa như con mèo bị dẫm phải đuôi. Tóc tai ả hỗn độn đứng lên, chỉ vào Cố Tư cười ha ha nói: “Cô chờ xem, tôi đã nói với Trang tổng, Trang tổng đã biết chuyện cô cùng người nam nhân này thật không trong sáng.”

Cố Tư tức xanh cả mặt, nàng ngăn lại ý nghĩ muốn xông lên đánh người, Trình Song nói: “Em đi vào đi, em đừng rước lấy phiền phức thêm.”

Trình Song lại nói: “Em cứ như vậy tùy ý cô ta bôi nhọ em?”

“Đừng nghĩ đi!” Thư ký lấy điện thoại ra chụp ảnh hai người nói: “Cô cho rằng đi rồi sẽ không có việc gì sao? Tôi lưu lại chứng cứ, Trang tổng sẽ không buông tha các người!”

Trong trường hợp đang loạn thành một đoàn, một chiếc xe màu đen Bentley ngừng ở trước mặt ba người.

Ba người đều có một động tĩnh, đó là đồng thời câm miệng nhìn chiếc xe quen thuộc này. Cửa xe mở ra, một thân tây trang sang trọng Trang Hàn mặt không biểu tình từ trêи xe đi xuống dưới.

Thư ký trong lòng vui vẻ, “Trang...”

Lời còn chưa nói xong, liền thấy Trang Hàn cong lưng, tiếp theo từ trong xe lấy ra một bó hoa cúc đủ mọi màu sắc. Vì thế lời nói kế tiếp cứ như vậy nghẹn ở trong cổ họng...

Trang Hàn vẻ mặt lạnh nhạt đem bó hoa cúc này cầm tới trong tay, ánh mắt trêи mặt ba người đều chuyển, sau đó nhấc chân đi đến chỗ Cố Tư.

Trình Song duỗi tay kéo tay Cố Tư, cảnh giác nhìn chằm chằm Trang Hàn nói: “Muốn làm cái gì?”

Trang Hàn đi qua, nhìn Cố Tư hỏi: “Mặt em làm sao vậy?”

Hai mắt Cố Tư đỏ lên, tránh thoát tay Trình Song, đáng thương vô cùng nhìn Trang Hàn.

Trang Hàn lúc trước đều là nói quá, chuyện hắn chịu không nổi nhất là nữ nhân khóc, đặc biệt là loại này rất phù hợp thẩm mỹ nữ nhân của mình.

“Đừng khóc.” Trang Hàn đem bó hoa cúc hướng tới trong ngực Cố Tư, nói: “Cúc Ba Tư, ý nghĩa là mỗi ngày vui vẻ, thích không?”

Cố Tư ôm hoa, nức nở một tiếng nhào vào trong ngực Trang Hàn, khóc giống như một đứa trẻ ngốc nghếch.

Thư ký không thể không lớn tiếng nói: “Trang tổng! Nữ nhân này nàng đối với anh không phải thật tình, anh cũng thấy, nàng đem người nam nhân này mang về nhà, còn cùng hắn lôi lôi kéo kéo!”

Cố Tư hoảng hốt, sợ Trang Hàn hiểu lầm, giải thích nói: “A Hàn, em cùng Trình Song chỉ là trùng hợp gặp được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.