Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước

Chương 66: Chương 66




Dù gì cô cũng là một quân bài mạnh để y đối phó với Thẩm Ngạn Chi, sao y có thể thả cô đi được chứ?

Nói cô thực dụng cũng được, máu lạnh cũng xong, cô chẳng qua là tỉnh táo nhìn rõ tình cảnh hiện tại của mình mà thôi.

Trước kia đọc tiểu thuyết thì thấy nhân vật chính tung hoành ngang dọc nhưng đến lượt mình xuyên qua mới biết tứ cố vô thân, không nơi nương tựa, mỗi bước đi đều phải cân nhắc thật kỹ vì không biết điều gì đang đợi mình ở bước tiếp theo.

Trên đời này có những điều tốt đẹp nhưng không tốt đẹp đến mức có một ai đó liều cả tính mạng bảo vệ một người không quan trọng với mình.

Sở Thừa Tắc tốt với cô, cô phải biết y làm vậy là muốn nhận được gì từ mình?

Tình cảm? Tần Tranh còn chưa tự luyến đến mức độ đó.

Với trí tuệ của y, hiển nhiên sẽ không vướng víu vào chuyện nữ nhi thường tình.

Trên đời này không có bữa trưa nào là miễn phí cả, cô đã quen với việc mọi thứ đều phải trao đổi ngang hàng rồi.

Sở Thừa Tắc từng cứu cô, cô cũng từng ngày đêm cực nhọc chăm sóc y lúc trọng thương.

Y nói muốn phục quốc, sau này sẽ càng đứng càng cao, nếu cô chỉ có thân phận là một thái tử phi thì giữa cô và y mãi mãi cũng sẽ không bình đẳng được, bởi vì tất cả những gì cô có đều do y ban cho.

Chỉ khi cô đủ mạnh mẽ, bất luận kết quả là tốt hay xấu thì vẫn có thể ung dung đối mặt được.

Tuy nhiên với tình hình trước mắt thì chỉ có thể vừa đi bước nào tính bước nấy mà thôi.

—–

Trong lúc Tần Tranh xào thịt, Lư thẩm bưng nước cho Sở Thừa Tắc rửa mặt, lúc trở về bà nhìn Tần Tranh với sắc mặt hơi lạ. “Tối qua cô ra tay với tướng công mình à?”

Tần Tranh nhất thời không kịp phản ứng. “Dạ?”

Lư thẩm chỉ vào mắt mình. “Tôi thấy chỗ này của tướng công cô bị bầm một một mảng.”

Tần Tranh đáp: “Là do con đụng trúng trong khi ngủ…”

Sự thật là thế.

Nhưng rõ ràng là Lư thẩm không tin, còn kín đáo khuyên nhủ: “Giữa phu thê với nhau, cãi vã là chuyện bình thường nhưng tuyệt đối không được động tay động chân, như thế tổn hại tình cảm lắm. Sức nam nhân trời sinh lớn mạnh hơn chúng ta, đó là do cậu ấy nhường cô thôi, nếu không người chịu thiệt sẽ là cô.”

Tần Tranh: “…”

Thật là có trăm cái miệng cũng khó mà giải thích.

Cô vội nói biết rồi, biết rồi. Sau khi mì thịt được nấu xong, Lư thẩm còn đẩy cô bưng cho Sở Thừa Tắc một bát, ánh mắt như đang muốn nói “tôi biết mới sáng sớm cô đã dậy nấu cơm là vì muốn tạ lỗi với tướng công mình, khỏi phải giấu”.

Không muốn bị bà ấy càm ràm nữa, Tần Tranh bưng một bát mì lớn vào phòng. “Tướng công, dùng bữa sáng thôi.”

Có lẽ y vừa viết gì đó xong, cây bút lông gác trên nghiên còn dính mực, tờ giấy thô ráp bị cắt đi một góc gọn gàng, vừa vặn với độ rộng của ống thư.

Tần Tranh đặt mì lên bàn, dặn y. “Mau ăn khi còn nóng.”

Lúc vừa thức dậy, trong phòng còn hơi tối, cô thấy trên mắt y có một vết nhỏ khác màu, bây giờ trời sáng rồi mới nhìn rõ nó có màu xanh nhạt.

Nếu ai đó có làn da ngăm ngăm, chút dấu vết ấy sẽ không nhìn thấy nhưng không may là da y khá trắng, ngay khóe mắt nữa nên nhìn vào là thấy ngay.

Sở Thừa Tắc dọn dẹp giấy bút, thấy cô chỉ bưng một bát mì vào thì hỏi: “Của nàng đâu?”

Tần Tranh cất bước ra ngoài. “Còn ở trong bếp, để thiếp đi bưng.”

Lúc ra ngoài, cô nhìn cái lồng đặt ngoài hiên một cái, quả nhiên con chim bồ câu trong đó không còn nữa.

Lúc Tần Tranh bưng mì của mình vào nhà thì Sở Thừa Tắc đang ngồi bên bàn nhưng chưa động đũa. Thấy cô ngồi xuống, y mới cầm đũa lên.

Tần Tranh nhìn y ăn một miếng, hỏi: “Ngon không?”

Nguyên liệu trong bếp có hạn, cô dùng thịt nửa nạc nửa mỡ và trứng gà để xào, cho thêm giấm và ớt phi vào, nhìn cả bát trông đỏ au, ăn vào chua chua cay cay, sợi mì cũng được ướp vị thịt bằm, hương thơm ngào ngạt.

Sở Thừa Tắc không phải là người cầu kỳ trong chuyện ăn uống, y ăn một miếng, nghe cô hỏi thì gật đầu. “Mì thơm, nước ngọt.”

Tần Tranh cười hì hì, nói: “Nếu tướng công thích thì sáng mai thiếp sẽ làm cho tướng công ăn nữa.”

Sở Thừa Tắc nhìn cô, nói: “Không cần, buổi sáng nàng hãy ngủ thêm đi.”

Tần Tranh cúi đầu gắp mì, né tránh ánh mắt của y.

Xem, người này là vậy đó, trong âm thầm mỗi thời khắc đều sẽ làm cho người ta cảm thấy y rất tốt với mình, sẽ chìm đắm trong sự dịu dàng của y nhưng rồi sau đó sẽ nhận ra y tốt như thế thật không có lý do.

Tần Tranh không nghĩ thêm, nói ra chuyện mà mình vốn định thẳng thắn với y từ trước. “Tướng công, thật ra thiếp đã giấu người một chuyện.”

Giọng Sở Thừa Tắc rất bình tĩnh. “Hả? Chuyện gì?”

Tần Tranh mím môi, đáp: “Bản thiết kế hôm trước người cho thiếp xem thật ra là thiếp vẽ.”

Sở Thừa Tắc hoàn toàn không bất ngờ. “Ta nói rồi, khi nào nàng muốn nói thì hãy nói, cái này không gọi là giấu giếm.”

Dù Tần Tranh nhận là mình rất tỉnh táo nhưng đột nhiên nghe được câu này, tim vẫn đập loạn một nhịp. Cô ngước đầu khỏi bát mì. “Tướng công không có gì muốn hỏi thiếp sao?”

Sở Thừa Tắc gắp ít thịt trong bát cho cô. “Nếu nàng còn chưa nghĩ ra nên nói với ta thế nào, một khi ta hỏi…”

Y nhìn cô, bật cười rồi khẽ lắc đầu. “Thì nàng cũng sẽ tìm một cái cớ nào đó để đối phó thôi. Đợi khi nào nàng sẵn sàng thì hãy nói vậy.”

Tần Tranh ngẩn ra.

——

Ăn sáng xong, Triệu đại phu đến thay thuốc cho Sở Thừa Tắc, Tần Tranh vào bếp dọn dẹp chén bát.

Lúc cô quay lại, đại phu đã thay thuốc xong, thuốc trị nội thương cũng đã gọi để mấy thang trên bàn. “Thương thế hồi phục rất nhanh, nghỉ ngơi thêm một thời gian là khỏi.”

Thấy Tần Tranh đi vào, Triệu đại phu vẫy tay với cô. “Nha đầu lại đây, để ta bắt mạch cho cô.”

Tần Tranh ngơ ngác. Bắt mạch cho cô làm gì?!!

***

Đoạn này chắc ông thầy thuốc tưởng bà nữ chính có em bé nè

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.