Xuyên Thành Túi Khóc Nhỏ Thích Khóc Của Vai Ác

Chương 4: Chương 4




Sở Huyền cầm lấy muỗng nhỏ đựng đầy nước canh bí đao trước mặt, đem một muỗng nước canh đưa đến trong miệng,uống ngon đến nói không nên lời, hắn lại uống nhiều thêm mấy muỗng. Lúc sau bắt đầu động đũa gắp đồ ăn, bởi vì vừa mới bắt đầu không thích ứng được cánh tay nhỏ như vậy, có chút vụng về, thường xuyên có đồ ăn còn chưa đưa đến trong miệng liền rớt.

Lại gắp rất nhiều lần, mới chậm rãi thích ứng.

Mới vừa dùng chiếc đũa kẹp đến một khối thịt gà, đang muốn đưa đến trong miệng, đột nhiên nghe được bên cạnh truyền đến một tiếng thấp khụ, Sở Huyền tay cầm chiếc đũa run lên, thịt đưa đến miệng liền bị lệch khỏi quỹ đạo, thịt gà đưa tới trước mặt còn bị rớt tới trên bàn.

Sở Huyền nhìn đến thịt gà bị rớt trên bàn, miệng nhỏ trề ra, cảm nhận được ánh nhìn chăm chú,chớp mắt một cái tâm liền lạnh. Sau đó đầu nhỏ cực kỳ cứng đờ mà chậm rãi chuyển qua, quả nhiên thấy được Nhan Mộng Sinh hơi hơi trầm mặt.

“Ta, ta lập tức đem nó nhặt lên.” Sở Huyền tuy rằng chính mình không muốn như vậy, nhưng là phảng phất xin lỗi cùng động tác đều là thân thể này dẫn đường, cậu vươn tay nhỏ phấn nộn đem thịt trên bàn nhặt lên ném tới thùng rác, sau đó rút ra giấy vệ sinh lau khô tay.

Nhan Mộng Sinh chỉ có thời điểm ăn cơm là bình tĩnh nhất, bởi vì mẹ hắn dạy hắn ăn cơm nhất định không thể sinh khí, ngoan ngoãn ăn cơm mới có thể lớn lên bảo hộ bà.

Hắn nhìn đứa nhỏ trước mặt khuôn mặt nguyên bản hồng hào lại trở nên trắng bạch, không dám phát ra âm thanh quá lớn, chỉ dám thực nhẹ thực nhẹ mà đối hắn xin lỗi, giống mèo con bị người vứt bỏ thanh âm run run đáng thương giống nhau, run bần bật mà cầm giấy lau tay.

Nhan Mộng Sinh ánh mắt sâu cạn không chừng, như cũ không có gì ý cười, chẳng qua tay cầm chiếc đũa hơi hơi siết chặt.

Sở Huyền nhanh chống đem mặt quay lại, cậu không biết vì cái gì Nhan Mộng Sinh còn đang nhìn chính mình, trong lòng bồn chồn, lặp lại tự hỏi chính mình khi nào lại chọc tới tôn đại Phật này?

Tầm mắt kia quá mức mãnh liệt, cậu đều muốn độn thổ thoát đi.

Nhan Mộng Sinh nhìn Sở Huyền lặng lẽ di ghế muốn cách mình xa một chút, tay phải cực nhẹ mà run rẩy, ngay cả đồ ăn cũng không dám gắp, đem thân thể đè thấp chút chỉ dám cúi đầu uống chén canh trước mặt kia.

Ánh mắt hắn sâu không lường được, buông chiếc đũa, liếc nhẹ mâm đồ ăn trước mắt một cái, mắt nhìn chăm chú mặt Sở Huyền, mặt nguyên bản nhu hòa bình tĩnh lặng yên không một tiếng động mà bịt kín một tầng khói mù, không thể nhịn được nữa Nhan Mộng Sinh từ bên cạnh hắn rút ra hai mẩu giấy trắng, xoay người đối mặt với Sở Huyền thái độ cường ngạnh nói: “Lại đây.”

Sở Huyền đang ăn canh nghe được thanh âm đầu tiên là theo bản năng run lên, sau đó mới chuyển qua, vừa mới chuyển qua đi liền cảm giác cằm nhỏ của cậu bị người ta cường lực mà dùng tay kiềm trụ, niết cằm cậu có chút đau đau, trái tim nhảy càng thêm mãnh liệt, ánh mắt giống như nai con hoảng loạn mà nhìn về phía Nhan Mộng Sinh.

Sẽ không lại đổi ý đi? Lại muốn đối với mình làm cái gì?

Nhan Mộng Sinh buông xuống mặt mày lạnh nhạt, không có động tác khác, chỉ là cầm giấy vệ sinh lau mặt cho cậu, lau một chút, không thể nói ôn nhu cũng không thể nói thô lỗ.

Sở Huyền ý thức được hắn cũng không có muốn đối với mình làm cái gì, lúc này tầm mắt rơi xuống trên tay kiềm chế cằm mình, khớp xương rõ ràng thon dài trắng nõn, rõ ràng là bàn tay đẹp, ngay cả các đoạn gân đều trắng sáng lên, nhưng chính là mặt trên che kín vết thương màu đỏ tươi, vì thế làm cho bàn tay này tăng thêm vài phần tàn nhẫn bệnh trạng.

Nhìn thấy tiểu oa oa yếu ớt như gốm trắng đang dùng cặp mắt xinh đẹp kia nhìn chằm chằm tay mình, đôi mắt không chớp. Nhan Mộng Sinh động tác đình trệ, sắc mặt xanh trắng không chừng, buông lỏng bàn tay đang nhéo cằm Sở Huyền, đáy mắt quát lên một tầng gió lốc, trên tay hơi hơi dùng sức ấn giấy lau trên mặt cậu, đè thấp lạnh lùng tiếng nói, “Về sau trên mặt có đồ vật dơ thì tự mình lau.”

Sở Huyền nhìn Nhan Mộng Sinh ẩn ẩn có chút tức giận, đuôi mắt bắt đầu phiếm hồng, tay phải nhéo chiếc đũa khớp xương trở nên trắng, như là táo úc chứng lại sắp phát tác, chẳng qua là hắn ở kiệt lực mà áp chế loại này cảm xúc.

Cậu cho rằng giấy vệ sinh sẽ rơi xuống, vươn tay nhỏ chuẩn bị tiếp được, hai giây sau chuẩn bị giấy vẫn như cũ không rơi xuống......

Sở Huyền: “......”

Nhan Mộng Sinh tạm dừng một chút Sở Huyền liền biết sẽ không tiếp tục lau nữa, cậu suy nghĩ vài loại cách tỷ như trực tiếp chán ghét ném giấy lau vào thùng rác, hoặc là đem giấy nhét vào trong tay cậu. Ai biết hắn laik chọn cái cách không giống người nhất làm, cư nhiên lại ấn giấy lau đến trên mặt cậu! Nước canh ở trên mặt vốn là mau đọng lại như keo nước, giấy vệ sinh như vậy nhấn một cái, giấy trực tiếp dính vào trên mặt Sở Huyền. Bên ngoài gió nhẹ thổi qua, giấy vệ sinh trên mặt Sở Huyền tắm gội thanh phong, như là một cái lá cờ tung bay, mạc danh hỉ cảm.

Không lau thì không lau!

Lấy giấy dính trên mặt xem như không có chuyện gì xảy ra!

Nhan Mộng Sinh vốn dĩ táo bạo cảm xúc lại muốn khống chế không được, hơi hơi quay đầu lại nhìn, vật nhỏ trắng nõn kia vươn tay nhỏ lôi kéo giấy vệ sinh trên mặt, trên mặt lộ vẻ ghét bỏ, túm lấy giấy từ trên mặt xuống.

Nhan Mộng Sinh: “......”

Thực xin lỗi, hắn cũng không nghĩ tới giấy vệ sinh có thể trực tiếp dính lên mặt.

Hình ảnh rất là khôi hài, hơn nữa khuôn mặt phấn nộn đang yêu của Sở Huyền tràn đầy không cao hứng, Nhan Mộng Sinh cảm thấy rất thú vị, cảnh tượng đáng yêu lại chọc cười này làm cảm xúc trong lòng Nhan Mộng Sinh táo loạn chậm rãi bình phục đi xuống, nguyên bản làm hắn đau đầu đến nổ tung lại như là bong bóng xì hơi, buồn đau cảm giác vơi đi mất, hô hấp cũng dần dần vững vàng.

Nhận thấy được chính mình có biến hóa như vậy, có chút kinh ngạc, Nhan Mộng Sinhhơi nhíu mày, trước kia nếu là muốn bình tĩnh sợi táo úc ít nhất cũng phải một giờ, nhưng là trước mắt cái này vật nhỏ......

Vẻ mặt của hắn cùng động tác, phảng phất như là có thể trị được chứng táo úc của mình.

Lần đầu tiên biết được ảnh chụp bị hủy, cảm xúc thô bạo của hắn che trời lấp đất, khuôn mặt của vật nhỏ bạch đáng thương hề hề mà khóc lóc xin lỗi, hắn tìm về một phân lý trí, nhịn xuống muốn thương tổn hắn xúc động lựa chọn thương tổn chính mình.

Lần thứ hai cũng chính là vừa rồi, ở ngực một cổ buồn bực đè trong lòng,nỗi đau quen thuộc nặng nề lại lần nữa xuất hiện, chính là chính hắn nhìn đến vật nhỏ bẹp miệng một bộ dáng ăn mệt, lại cảm giác buồn cười, phiền muộn hết thảy lộn xộn cảm xúc chậm rãi biến mất.

Sở Huyền lại như thế nào bất mãn cậu cũng chỉ dám trong lòng nói ra, thấy Nhan Mộng Sinh nhìn chính mình, vội vàng gật đầu như giã tỏi, nãi thanh nãi khí, thanh âm mềm nhu: “Về sau... Tiểu Huyền sẽ tự chú ý, sẽ không lại làm anh hai nhọc lòng.”

Con ngươi đen nhánh ướt dầm dề giống như nai con nhìn hắn, Sở Huyền không dám nhìn nhiều, dời đi tầm mắt, sau đó lại dùng ra hết sức bình sinh đem ghế dựa hướng bên cạnh xê dịch.

Nguyên lai khoảng cách của hai người chỉ kém một cái ghế dựa nhỏ, lặng yên không một tiếng động Sở Huyền di ra khoảng cách hai cái ghế dựa.

“......” Nhan Mộng Sinh nhìn cậu đem chính mình thu thành một đoàn nhỏ, tận lực cách mình rất xa, lại có điểm đáng yêu lại có vài phần đáng thương. Hắn nghe âm thanh nho nhỏ mềm mại kia, trong lòng bất ngờ chọc đến điểm mềm mại.

Sở Huyền ăn thực nhanh, lại uống hai muỗng canh liền vội vội vàng vàng nhảy xuống bàn, cũng không quay đầu lại mà chuẩn bị rời đi, như là đang trốn tránh ác ma.

Nhan Mộng Sinh nhìn bóng dáng Sở Huyền trốn đi, giữa mày không tự giác nhăn ra một cái chữ xuyên 川, trong đầu lộn xộn.

“Chờ đã.” Nhan Mộng Sinh gọi lại Sở Huyền, thanh âm thanh lãnh.

Sở Huyền bước hụt một bước, bị bắt xoay người, ngoài cười nhưng trong không cười: “Anh còn có chuyện gì a?”

“Khung ảnh,“ thiếu niên là mắt một mí, mí mắt rũ xuống, lông mi dài mềm mại, cả người đều có một loại không chút để ý xa cách nói, “Khá xinh đẹp.”

Sở Huyền nhìn thiếu niên ngồi chỗ kia, thân hình đẹp, lúc này hơi rũ mặt mày, thoạt nhìn ôn hòa vô hại.

Cậu lộ ra hàm răng trắng nhỏ, “Là ta tỉ mỉ chọn.” Giọng nói lạc, không đợi Nhan Mộng Sinh định nói cái gì, nam hài quay đầu liền rời đi.

Nhớ lại Sở Huyền bẹp miệng khóc thút thít xin lỗi, hiện tại nghĩ đến, cậu bất quá là một đứa nhóc 6 tuổi, mẹ cũng là sớm chết đi, cùng cảnh ngộ của hắn ít nhiều thực tương tự.

Trong lòng dâng lên một cổ quái dị cảm xúc.

............

Sở Huyền rửa sạch trên mặt thật lâu, nằm trên giường mềm mại, ở trên giường lăn qua lăn lại, lăn đến khi mệt mỏi cuối cùng nhìn trần nhà phát ngốc.

Nhan Mộng Sinh khuyết thiếu tình thân cùng ôn nhu, tính cách lạnh nhạt, cơ hồ đối mọi người đều có địch ý, không riêng đối với người, thậm chí có đôi khi đối vật thể đều có địch ý, vô pháp khống chế cảm xúc, một khi táo úc chứng phát tác, liền sẽ điên cuồng phá hư đồ vật, càng nghiêm trọng liền sẽ tự mình hại mình.

Sở Huyền lập tức cầm lấy trên giường di động Baidu, táo úc chứng cụ thể bệnh trạng cùng như thế nào trị liệu.

Chuyên gia trả lời là, nếu táo loạn tối tăm trình độ nhất định không quá có thể tự lành, nhưng là cũng có ngoại lệ, cũng chính là số rất ít có thể tự lành thành công, chẳng qua là thiếu đáng thương.

Đáng tiếc Nhan Mộng Sinh đã tự sa ngã, uống thuốc càng là không có khả năng, hắn vẫn luôn mặc kệ cái này bệnh tới tra tấn chính mình.

Sở Huyền đem điện thoại phóng tới một bên, hắn muốn ngăn cản Nhan Mộng Sinh làm ra chuyện thương thiên hại lí, vậy nhất định phải trước tiên ngăn cản hắn hắc hóa, để hắn nhận được tình yêu cùng thiện lương quang minh trên đường, dẫn đường hắn, cảm hóa hắn……

Thật khó làm quá đi mừ!

Thật sự rất phiền, Sở Huyền cũng liền lười suy nghĩ, xuống giường mở ra tủ quần áo, tràn đầy thời trang trẻ em, chọn một bộ màu lam nhạt mặc vào.

Nằm ở trên giường chơi di động, chơi chơi liền cảm giác rất là buồn ngủ, Sở Huyền nhìn thoáng qua đồng hồ, cũng mới 9 giờ rưỡi.

Nếu là cậu thường lui tới làm việc và nghỉ ngơi thời gian, trước mười hai giờ ngủ đều là sớm, có thể là xuyên đến trên người tiểu hài tử, tiểu hài tử cũng yêu cầu phải đủ giấc ngủ.

Mí mắt Sở Huyền càng ngày càng nặng trĩu, cuối cùng nặng nề ngủ.

Sở Huyền mơ một giấc mộng, trong mộng nói cậu đạt được một trăm vạn, Sở Huyền ôm hộp nhỏ đầy tiền kia ở trong mộng liền bắt đầu cười, cuối cùng vui sướng tỉnh lại, tỉnh lại chuyện thứ nhất chính là sờ cái hộp trong tay.

Kết quả cái gì cũng chưa sờ đến.

Sở Huyền cũng hoàn toàn tỉnh, chậm rãi duỗi người, đánh cái ngáp. Đứng dậy mở ra cửa sổ, nhìn đến bên ngoài thời tiết sáng sủa, không khí sáng sớm ướt át thoải mái rất là hợp lòng người, thực thích hợp ra ngoài.

Hắn mặc vào một bộ áo khoác nhỏ màu tím đi xuống lầu, không thấy được thân ảnh của Nhan Mộng Sinh.

Một hầu gái đang ở sát tay vịn cầu thang, nhìn thấy hùng hài tử đáng ghét xuống lầu đối diện đi tới, âm thầm nghiến răng, lúc này trốn cũng không trốn được, chỉ có thể căng da đầu đi qua chào hỏi.

“Chào tiểu thiếu gia.” Hầu gái cúi đầu cứng đờ tươi cười trừ.

Người hầu Nhan gia cơ bản đều không thích Sở Huyền, nhưng cũng không dám khi dễ ra mặt, chỉ dám ngầm trộm trừng hắn, giở trò gì đó. Rốt cuộc sợ tiểu hài tử sẽ cáo trạng, đến lúc đó thảm chính là các cô.

Sở Huyền hôm nay tâm tình cũng không tệ lắm, xuống thang lầu nện bước đều thực nhẹ nhàng, thanh âm mềm thấm ướt: “Chào cô.” Ngữ điệu vui sướng, nghịch ngợm vô cùng.

Bản thân Sở Huyền lớn lên xinh đẹp, môi hồng răng trắng, mắt to xinh đẹp như mực châu càng là làm người thích vội vàng, cậu chỉ cần hơi hơi mỉm cười, liền sẽ làm người không tự giác yêu thích tiểu hài tử thích cười này.

Nhưng là trước mặt hầu gái này lại không cảm thấy như vậy, nàng chỉ là có chút không dám tin tưởng mà nhìn Sở Huyền mang theo ôn nhuận đáng yêu tươi cười, mày nhăn chặt muốn chết, như là phát hiện cái chuyện gì khó lường: “Tiểu…… Tiểu thiếu gia?”

Sở Huyền mỉm cười nhìn cô ta, mắt to sạch sẽ thuần túy, phát ra mềm mại nãi âm: “Ừ?”

Đồ vật trong tay nữ nhân đều thiếu chút nữa rớt xuống trên mặt đất, cô nhìn Sở Huyền, trong lòng khiếp sợ dần dần thối lui, tươi cười dối trá như cũ, “A Cầm cảm thấy tiểu thiếu gia hôm nay rất đặc biệt.”

Sở Huyền không có chú ý tới biểu tình của cô ta, khuôn mặt trắng tinh hiện lên nộn phấn sắc, chỉ là nhàn nhạt nói: “Cảm ơn.”

Nói xong liền bước chân ngắn nhỏ đi ra ngoài.

A Cầm ngừng động tác, nhìn Sở Huyền bóng dáng ngưng mi suy tư trong chốc lát, rất kỳ quái a, rõ ràng phía trước nó còn đổ nước canh lên người mình nước canh bức mình học cẩu kêu, như thế nào hôm nay lòng tốt như vậy còn cùng mình chào hỏi? Chẳng lẽ lại muốn làm cái gì? Đứa nhỏ xấu xa này một bụng ý nghĩ xấu xa không biết được.

Làm nhiều chuyện quá mức như vậy chẳng lẽ nghĩ trông cậy vào mấy cái tươi cười liền có thể đền bù sao? Muốn nghĩ cũng đừng nghĩ. Cô thật không hiểu nổi Nhan tiên sinh đem cái đứa nhóc như vậy mang về làm cái gì, một cái hai cái đều là bệnh tâm thần không bớt lo, một đứa thì yêu thích đánh quăng ngã đồ vật táo bạo tự mình hại mình, một đứa không lễ phép ỷ vào có Nhan tiên sinh thích đối với các cô quát mắng, nếu không phải tiền lương cao, cô thật sự không nghĩ lại ở chỗ này nhiều hơn một phút.

A Cầm ánh mắt hơi hơi phiếm ngoan độc, nhấp chặt khóe miệng, nháy mắt siết chặt khăn lau trong tay, như là muốn đem thứ này xé nát.

Ả cần nghĩ một biện pháp, nghĩ cách làm Nhan Mộng Sinh đem đứa nhỏ này đuổi đi! Rốt cuộc đứa nhỏ này một bụng ý nghĩ xấu, mặc kệ cậu đưa ra cái gì vô lý yêu cầu, Nhan gia gia chủ đều sẽ cưng chiều nghe theo. Đến nỗi Nhan Mộng Sinh…… Không được yêu thương xốc không dậy nổi sóng to.

Nói cách khác, người hầu các cô không các có ngày yên lành, ả không muốn tiếp tục thấp hèn luôn phải xem sắc mặt người khác mà sống!( ủa rồi tính làm chủ luôn hay gì, người hầu mà ảo tưởng gốm) Nghĩ đến đây, lạnh nhạt mà đem miếng giẻ ném tới chậu nước, xoay người rời đi.(lúc đó em tưởng thế là ngầu:))

Sở Huyền đi ra khỏi nhà hít thở không khí mới mẻ, mới vừa đi qua chỗ ngoặt của vườn hoa, liền nghe được bảo mẫu cùng mấy cái hầu gái đang nhẹ giọng nói nhỏ. “Ta ngày hôm qua nhìn thấy Nhan thiếu gia đem tiểu Huyền từ cầu thang đẩy xuống dưới,” bảo mẫu tay khẽ run, đến nay còn lòng còn sợ hãi, “Ngươi biết hắn ngay lúc đó biểu tình gì không? Đôi mắt lạnh như băng kia, nhưng rất dọa người.”

Mặt khác mấy cái hầu gái không hẹn mà cùng thực khiếp sợ “A” một tiếng, có cái thậm chí bắt đầu sợ hãi, “Chính là, Nhan thiếu gia vẫn luôn là lựa chọn thương tổn chính mình, cái kia…… Kia có phải hay không chứng minh Nhan thiếu gia bắt đầu có khuynh hướng giết người?”

Sở Huyền tuy rằng rất chán ghét Nhan Mộng Sinh, nhưng là loại chuyện vu hãm này người cũng không thể làm, cậu tiến lên, nãi âm mềm mại.

“Các ngươi ở sau lưng khua môi múa mép không sợ sẽ bị nghe được sao?”

Nãi thanh nãi khí khang nhi tiếp tục nói: “Hơn nữa, không phải Nhan Mộng Sinh đẩy ta, là ta chính mình không cẩn thận rơi xuống.”

Bảo mẫu cùng hầu gái nhóm hướng tới Sở Huyền nhìn, đồng tử sậu súc, môi mím chặt muốn chết.

Sở Huyền nhìn đến bộ dáng bị doạ của các cô, đạm đạm cười, “Cho nên nói, không cần nói bậy sau lưng người, bị người nghe được không tốt đâu.”

Có một hầu gái hốc mắt bắt đầu phiếm hồng, suýt nữa khóc ra.

Sở Huyền: “……?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.