Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao

Chương 108: Chương 108




Tiêu Dư An vội vàng nhét một quả đỏ vào trong miệng, chờ sau khi giọng nói biến đổi mới hỏi thăm: “Yến công tử, ngươi ho ra máu! Bị đau ở chỗ nào?”

Yến Hà Thanh hạ mắt, chầm chậm hít thở, mặt không thay đổi dùng ống tay áo lau lau khóe miệng: “Không sao.”

Không sao mới là lạ ấy!!! Ngươi bị thương chỗ nào thì phải nói chứ!!!

Tiêu Dư An lại hỏi thêm vài câu, Yến Hà Thanh lại bày ra cái bộ dáng không mặn không nhạt, không thèm để ý chút nào đối với thân thể mình khiến Tiêu Dư An bị chọc điên mà phản cười, đến mức bị Yến Hà Thanh làm cho không còn cách nào khác, cũng lười không hỏi nữa.

Thời gian ở lại nhà gỗ trôi qua có chút tẻ nhạt, Tiêu Dư An không chịu ngồi yên, ban ngày đi xung quanh núi tìm thuốc. Từ sau khi nhìn thấy Yến Hà Thanh nôn ra máu, mỗi ngày Tiêu Dư An đều hái chút thuốc có thể trị được nội thương, tính ấm, không độc sắc cho Yến Hà Thanh uống.

Ngẫu nhiên có một ngày, Tiêu Dư An ở trên núi trông thấy quyết minh tử * có thể chữa trị mắt. Hắn mơ hồ còn nhớ, hình như trong nguyên tác, Lâm Tham Linh đã từng cho Yến Hà Thanh uống qua loại thuốc trị mắt nào đó, nhưng mà hắn nhất thời không nhớ nổi loại thuốc Lâm Tham Linh hái là gì.

(*Quyết minh tử: tên một loại thuốc, chi tiết vào đây)

Tiêu Dư An xoắn xuýt một hồi, vẫn đem quyết minh tử hái bỏ vào trong gùi thuốc, mang về nhà gỗ nấu chung với thuốc trị thương bình thường cho Yến Hà Thanh uống.

Yến Hà Thanh cực ít khi chủ động nói chuyện, khó khăn lắm mới mở miệng một lần thì cũng chỉ là hỏi thăm xem thương thế của mình khi nào mới tốt lên, lúc nào mới có thể đi lại.

Mỗi khi đến lúc này, Tiêu Dư An cũng nhịn không được mà nghĩ đến câu: Anh giai, ngươi muốn nhanh khỏi một chút thì lúc bôi thuốc đừng có làm tùy tiện như thế!

Yến Hà Thanh thường xuyên ngồi ngẩn người, không biết là suy nghĩ cái gì, đôi mắt cùng với trong lòng giống như đè nén ngàn vạn nỗi oán sầu, đau buồn không chịu nổi, khiến cho người ta căn bản không có cách nào từ trên người hắn nhìn thấy một nam chính nội tâm thâm trầm, phóng túng bừa bãi như trong nguyên tác.

Tiêu Dư An sợ lộ tẩy, cũng không dám hỏi gì nhiều, hai người cứ trầm mặc không nói gì như vậy ở cùng với nhau mấy ngày.

Sau khi vết thương không còn chảy máu nữa, Yến Hà Thanh bắt đầu thử đứng dậy đi lại, mặc dù thất tha thất thểu nhưng tốt xấu gì cũng có thể đi lại được. Tiêu Dư An cản không được hắn, cũng không thèm cản nữa. Hắn bất chợt nhớ ra là trong nhà gỗ nhỏ có gạo cùng muối, lục tới lục lui cuối cùng cũng lục được.

Mấy ngày nay hai người đều dùng rau dại quả dại lấp bụng, vừa nhạt nhẽo vừa chát, Tiêu Dư An cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục ăn như thế, lại lẩm bẩm câu ta muốn thành tiên pháp lực vô biên thì không chừng ngày nào đó thăng tiên thật cũng nên.

Lục ra được gạo muối, Tiêu Dư An tràn đầy phấn khởi muốn đi nấu cháo. Bắc bếp lên suy nghĩ nửa ngày, không ngờ tới thực sự là có thể đem gạo nấu chín, hơn nữa nhìn từng hạt trắng mềm, lại còn tản ra hương gạo thơm ngát. Tiêu Dư An múc cho Yến Hà Thanh một chén, lại múc cho mình một chén, cầm thìa gỗ khuấy nhẹ hai lần cho vào miệng, sau đó khiếp sợ, không biết phải biểu lộ thế nào.

Đệt mợ, cái cảm giác này, mùi vị này, cháo mình nấu thực sự là…

Mẹ nó, quá khó ăn!!!

Cái loại cháo hoa như thế này không phải là chỉ cần đổ nước với gạo vào là xong rồi sao?

Chẳng lẽ là do mình cho thêm muối? Còn cho thêm rau dại? Thêm vài đoạn hành? Ừm? Lẽ nào là vì có cả gừng?

Chậc, mấy thứ này không thể cho cùng với nhau à? Hay là có hai loại nào đó không thể kết hợp?

Tiêu Dư An sờ cằm xoắn xuýt một hồi, quay đầu trông thấy Yến Hà Thanh cực kỳ miễn cưỡng dùng sức nuốt vào miếng cháo thứ nhất, thật vất vả mới đem cháo nuốt xuống. Yến Hà Thanh vỗ vỗ lồng lực, chỉ cảm thấy một ngụm cháo thôi đã có thể lấy nửa cái mạng của hắn.

Vì bảo toàn mạng sống, Yến Hà Thanh yên lặng đem cháo để sang một bên, làm ra vẻ mình không đói bụng.

Tiêu Dư An không phục, lại nếm thử một miếng, suýt chút nữa hồn về cố hương, cưỡi hạc đến tây thiên luôn.

Nhận rõ giá trị nhân sinh của bản thân cùng với việc xuống bếp không liên quan gì đến nhau, Tiêu tổng tài yên lặng đem toàn bộ cháo thừa đều đổ đi, sau đó lại đi hái chút quả dại đem về, rửa sạch đem vào nhà gỗ đưa cho Yến Hà Thanh.

Yến Hà Thanh cám ơn nhận lấy, hạ mắt nắm quả dại trong tay, đôi mắt hắn vì nửa mù mà nhìn không thấy rõ, cho nên nhìn qua giống như đang thất thần, một mảng sương mù mông lung, cực kỳ giống cảnh xuân đi thu về, không thấy phồn hoa.

Tiêu Dư An đứng ở một bên, đem quả dại đưa đến bên miệng cắn một miếng, ỷ vào việc Yến Hà Thanh không nhìn thấy, làm càn mà nhìn hắn chằm chằm.

Tiêu Dư An cảm thấy mình nhìn không thấu Yến Hà Thanh, vì sao lúc trước lại muốn sai người đến thiến hắn nhưng lại không chút do dự mà thả hắn đi? Thời khắc ly biệt lại đem trâm quăng hỏng, là có ý gì?

Chẳng lẽ đột nhiên mềm lòng?

Thế nhưng Yến Hà Thanh trong nguyên tác, hoàn toàn không biết hai chữ mềm lòng viết như thế nào.

Tiêu Dư An cảm thấy chính mình cũng không hiểu nổi mình, hắn vì sao lại cứu Yến Hà Thanh?

Tiêu Dư An không phải là người có thù tất báo, nhưng hắn cũng tuyệt đối không phải là loại người tính cách mềm yếu mặc cho người ta tùy tiện bắt nạt, lúc trước, hắn vì mẹ cùng em trai mà trả thù cha, chưa từng nương tay một lần.

Chẳng lẽ mình đối với Yến Hà Thanh!!!

Đối với hắn!!!

Thực sự là!!!

Tình thương bao la vượt qua thời đại của một người cha?

Dù sao Yến Hà Thanh trong nguyên tác, từng bước một leo lên đỉnh cao, huy kiếm chỉ thiên hạ, những buồn vui đau khổ đều được Tiêu Dư An xem ở trong mắt, khắc ở trong tâm, chưa hề tiêu tán. Nếu như hiện tại có người nói với Tiêu Dư An, người sau này sẽ thống nhất thiên hạ không phải Yến Hà Thanh, Tiêu Dư An cảm thấy mình thực sự có chút không tiếp thu được.

Tuy rằng xoắn xuýt, nhưng cũng may tính cách Tiêu Dư An hiền hòa, thích làm mọi thứ tùy theo tâm mình, muốn làm cái gì thì làm cái đó, lười cân nhắc nhiều, nói trắng ra chút thì là không tim không phổi.

Tiêu Dư An đem phần thịt quả cuối cùng trên quả dại ăn vào trong miệng, thừa cái hột ném chơi hai lần, đột nhiên nghe thấy Yến Hà Thanh mở miệng: “Cô nương.”

Tay Tiêu Dư An run một cái, cái hột nhanh như chớp rơi xuống đất, lăn sang một bên, Tiêu Dư An cũng không kịp nhặt, vội vàng ăn vào một quả đỏ xong, thanh thanh giọng nói: “Công tử có chuyện gì?”

Thấy Tiêu Dư An trả lời chậm, Yến Hà Thanh cũng không giận, hắn bình tĩnh nói: “Có thể phiền cô nương ngày mai đưa ta xuống núi được không? Cô nương nếu có yêu cầu gì cứ việc nói.”



Editor: Vừa làm vừa đọc hay quá, làm một lèo được mấy chương luôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.