Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 18: Chương 18




Muốn nói tới ân oán giữa nguyên chủ và Vệ Lam, kì thật cũng rất đơn giản, đơn giản là nguyên chủ tâm thái bất chính, tự mình vội vàng muốn đi chịu ngược. Giới giải trí vốn là nơi đội trên đạp dưới, nguyên chủ một cái mười tám tuyến và tiểu sinh như Vệ Lam cùng quay tổng nghệ, người chủ trì cũng vậy, nhân viên công tác cũng thế, tất nhiên đều sẽ chăm sóc Vệ Lam trước.

Vì thế, đã xảy ra chuyện chuyên viên trang điểm hoá trang cho Vệ Lam hơn nửa giờ, sau đó vội vàng vẽ hai nét cho nguyên chủ, chuyện này vốn dĩ không lớn lao gì, cố tình nguyên chủ cảm thấy không công bằng, sau lưng phun tào Vệ Lam với người đại diện, nhưng dù sao hắn cũng biết thế lực sau lưng Vệ Lam lớn, không dám nói quá phận. Vì thế lại bắt đầu phun tào Vệ Lam thoạt nhìn dương quan soái khí, kì thật lớn lên không đẹp chút nào, toàn dựa vào hoá trang và ăn mặc, bằng không chỉ là lên tiết mục còn hoá trang lâu như vậy! Vệ Lam chính là xấu, làn da không đẹp, mi hình không tốt, cái mũi khó coi, miệng cũng khó coi, chiều cao của hắn nhất định là giả, khẳng định mang đế tăng chiều cao, dáng người cũng không tốt, thoạt nhìn rất mập mạp.

Người đại diện thật sự không có cách nào che lương tâm lại phụ hoạ hắn, đang chuẩn bị khuyên hắn, đã nghe hắn nói, chờ một ngày mình hồng rồi, nhất định phải để Vệ Lam ngoan ngoãn đứng một bên chờ mình hoá trang, để Vệ Lam làm nền cho mình, mỗi ngày đều phải kêu mình là anh.

Vệ Lam đi WC xong đã nghe được một đống lời như vậy, tâm nói cậu đúng là nghĩ nhiều quá, dù cậu có hồng, chỉ cần tôi không muốn, cũng không ai có thể bắt tôi làm nền, càng miễn bàn để tôi kêu cậu là anh.

Từ trước đến nay cậu đều không phải người có thể uỷ khuất mình, vì thế quay người xuất hiện trước mặt Yến Thanh Trì, hỏi hắn, “Cậu biết anh tôi là ai không?”

Nguyên chủ sợ tới mức thiếu chút nữa quỳ tại chỗ, Vệ Lam thấy bộ dáng sợ muốn chết của hắn, cũng không so đo với hắn nữa, nói câu, “Lần sau nói chuyện chú ý chút.” Rồi rời khỏi.

Hôm nay Yến Thanh Trì nhớ lại, còn cảm thấy lúc đó Vệ Lam cũng coi như là rất khách khí với nguyên chủ, cho nên chỉ cảnh cáo miệng một chút, thậm chí lúc quay tổng nghệ cũng không khó xử hắn, vậy sao hôm nay đột nhiên nghĩ tới mình vậy.

“Chuyện lúc đó, là tôi sai, tôi không lựa lời, thái độ của tôi không tốt, tôi xin lỗi.”

“Nha, lần này ngoan như vậy.” Vệ Lam kinh ngạc, “Như thế nào, đổi tính?”

Yến Thanh Trì xấu hổ cười cười, “Cho nên, cậu có thể nói cho tôi, chuyện này rốt cuộc là như thế nào không?”

“Muốn biết?” Vệ Lam mỉm cười.

Yến Thanh Trì nghĩ nghĩ, “Không biết cũng được, nhưng cậu đừng nói những lời đó nữa được không, coi như vừa nãy chưa xảy ra gì hết, được không?”

“Khó mà làm được.” Vệ Lam ngồi dậy, nhìn y, “Tôi còn trông cậy vào cậu làm bạn trai tôi đấy.”

Yến Thanh Trì thật sự không hiểu được người trước mặt mình trúng ngọn gió nào, là đêm nay quá đẹp, hay đèn quá sáng, bằng không sao Vệ Lam lại nói ra những lời đậm chất tâm thần như vậy.

“Thật không dám dấu diếm, tôi đã kết hôn.”

“Cậu nói cái gì?” Vệ Lam kinh ngạc, “Sao cậu lại kết hôn sớm như vậy?”

Yến Thanh Trì gật đầu, “Cậu không hiểu, loại gia đình như chúng tôi, cha mẹ yêu cầu phải khi đi học không được yêu đương, tốt nghiệp đại học phải nhanh chóng kết hôn, cho nên tôi hưởng ứng chính sách gia đình, kết hôn.”

Vệ Lam thật không hiểu lắm, nhưng điều này cũng không trở ngại cậu hiểu biết tình hình cơ bản trong nước, “Thật sự?”

“Thật sự.”

“Nếu cậu gạt tôi, cả đời này cậu đều không hồng được.”

“Nếu tôi lừa cậu, cả đời này tôi đều không hồng được.” Yến Thanh Trì biết nghe lời phải.

Vệ Lam hơi tức giận, “Fuc*, sớm biết vậy đã không chọn cậu, vừa nãy nên trực tiếp chọn Giang Mặc Thần.”

Yến Thanh Trì: “...........”

“Cậu đừng nhìn tôi như vậy, tôi chỉ muốn dỗi anh tôi một chút, nên mới chọn loại người anh ấy không thích như vậy. Nếu chọn Giang Mặc Thần, phỏng chừng anh tôi còn muốn suy xét một chút, cảm thấy hai chúng tôi nghề nghiệp thích hợp, bối cảnh tương đương, nói không chừng còn hỏi Giang gia có đồng ý liên hôn không.”

“Cho nên, cậu chỉ đơn thuần chọc anh cậu tức giận?”

“Đúng vậy.”

“Vậy cần gì kéo tôi xuống nước?” Yến Thanh Trì dở khóc dở cười, “Vạn nhất anh cậu xem tôi không vừa mắt động thủ với tôi thì sao?”

“Anh ấy cũng không giết cậu, cùng lắm là chèn ép cậu, cậu căn bản là mười tám tuyến, sợ cái gì?”

Yến Thanh Trì cảm thấy mình nghẹn lời.

Vệ Lam nghĩ nghĩ, “Nói tiếp, nói không chừng anh tôi nhất thời động kinh, còn lấy ra 1000 vạn để cậu rời xa tôi, đến lúc đó thì cậu nói với anh ấy “em trai anh chỉ trị giá chút tiền vậy sao” để anh ấy thêm một số 0, sau đó đem tiền qua tay cho tôi.”

Yến Thanh Trì, “........ Tôi cảm thấy anh cậu sẽ không cho tôi 1000 vạn để tôi rời xa cậu, chỉ biết hỏi tôi tay trái hay tay phải? Nếu tôi không đi, anh ấy sẽ phế một đôi.”

Vệ Lam nghe vậy, vậy mà nở nụ cười, “Bây giờ cậu thú vị hơn trước kia nhiều.”

Yến Thanh Trì bất đắc dĩ, “Được rồi, chuyện của hai anh em cậu tôi cũng không trộn lẫn, tôi về trước, cậu nhớ giải thích cho anh cậu đây là hiểu lầm.”

“Đừng đừng đừng a.” Vệ Lam một phen giữ chặt y, “Tôi vừa mới nói cậu là chân ái trước mặt anh ấy, lúc này lại phủ nhận chẳng phải thật vả mặt, chờ thêm hai ngày đi, đến lúc đó tôi nói, tôi chán ngấy cậu, nên quăng cậu rồi.”

“Này còn đến nơi đến chốn?”

“Ai như cậu.” Vệ Lam móc di động ra, “Tới, thêm Wechat, tiện chúng ta phối hợp.”

“Tôi có thể lựa chọn làm như không thấy phối hợp cậu diễn xuất không?”

“Vậy phỏng chừng cậu muốn cũng lộ diện cũng không được.” Vệ Lam mỉm cười, “Trên người cậu lịch sử đen cũng không ít đi.”

Đâu chỉ không ít, quả thực có thể nói là nhiều.

Yến Thanh Trì bất đắc dĩ thở dài, bỏ thêm Vệ Lam Wechat, đi trở về.

“Cậu không đi?”

“Không được, chúng ta hôm nào gặp lại.” Vệ Lam nói xong, quay đầu đổi hướng, nhanh chân chạy.

Yến Thanh Trì thấy caiaj nhảy như khỉ, thật cảm thán độ nhạy này, tốc độ này, nền thể thao quốc gia cần cậu.

Y lần nữa trở về trước mặt Vệ Huân và Giang Mặc Thần.

Giang Mặc Thần nhìn đồng hồ của hắn, “Bốn phút.”

Yến Thanh Trì không nghĩ tới vậy mà hắn bấm giờ, nhất thời câm nín, “Anh tính giờ thật à?”

“Em nói ba phút.”

Yến Thanh Trì không khỏi nghĩ đến quảng cáo nổi danh nơi cố hương, ba phút có thể làm gì?

Ba phút, muốn nói chuyện với Vệ Lam cũng nói không xong a.

“Người khác đâu?” Vệ Huân thấy hai người bọn họ cùng nhau rời khỏi, cuối cùng chỉ có Yến Thanh Trì một người về, mở miệng hỏi.

“Chạy.” Yến Thanh Trì trả lời hắn.

“Hai cậu quen nhau?” Vệ Huân một bên hỏi, một bên nhìn kỹ y.

“Xem như đi.”

“Người yêu?”

“Đương nhiên không phải!” Yến Thanh Trì vội vàng phủ nhận, “Tôi đã kết hôn.”

Vệ Huân giương mắt nhìn Giang Mặc Thần, Giang Mặc Thần “Ừm” một tiếng, xem như trả lời hắn.

“Vậy sao Tiểu Lam nói nó thích cậu?”

“Cái này, anh vẫn nghe chính cậu ấy nói đi.” Yến Thanh Trì vừa nói vừa mở di động, click mở đoạn ghi âm mình mới ghi, đưa cho Vệ Huân.

Vệ Huân thấy y vậy mà để lại một đường lui, không khỏi nhìn nhiều hai cái, rất nhanh đã nghe xong đoạn ghi âm.

Kết quả quả nhiên giống mình nghĩ, chỉ là đơn thuần chọc mình tức giận, Vệ Huân đau đầu trả điện thoại về, “Cảm ơn.”

“Không cần khách khí.”

“Nếu lần sau Tiểu Lam có chuyện gì quấy rầy cậu, cậu có thể trực tiếp liên hệ tôi.” Hắn nói xong, lấy một tờ danh thiếp trong lòng ngực ra.

Yến Thanh Trì duỗi tay tiếp nhận, nhìn tên in trên tờ danh thiếp.

“Được.”

“Quấy rầy.” Vệ Huân nói xong, không nói nhiều, trực tiếp mang thủ hạ rời đi.

Yến Thanh Trì thấy hắn đi rồi, duỗi tay đưa danh thiếp cho Giang Mặc Thần.

“Làm gì?”

“Cầm đi, một phần nhân mạch đấy, nói nữa, em không có ý định giao tiếp với hắn.”

“Tại sao?” Giang Mặc Thần hỏi y.

Yến Thanh Trì cười cười, “Bởi vì tôi chỉ là một người thường, mà Vệ Huân không nhất định là một người thường.”

Giang Mặc Thần nghe vậy, trong mắt mang theo ý cười, hắn duỗi tay cầm danh thiếp trong tay Yến Thanh Trì, “Cho nên, cách hắn và Vệ Lam xa một chút.”

Yến Thanh Trì giơ tay OK, “Yên tâm, lòng em hiểu rõ.”

———————

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.