Xuyên Thành Vợ Cũ Của Lão Đại Cưng Chiều Con Gái

Chương 28: Chương 28: Chương 27




Edit: Sơn Tra

Nghe Giang Nhu nói như vậy, Lê Tiêu đành phải ôm bé con xuống phòng bếp dọn đồ ăn.

Bữa tối cũng là ba món một canh, Giang Nhu vẫn là tương đối coi trọng việc ăn uống, chú ý đến hương vị và cân bằng dinh dưỡng, tỷ như đồ ăn hôm nay sẽ tận lực không lặp lại với ngày hôm qua.

Không giống Lê Tiêu, nếu là món hắn thích ăn, hắn sẽ cứ mua mãi, lúc trước đã từng có khoảng thời gian như vậy, hắn thích món cà tím thịt băm của Giang Nhu làm, sau đó mỗi ngày đều mua cà tím về, làm cho Giang Nhu ăn tới nỗi buồn nôn.

Từ đó về sau, mỗi ngày cô đều sẽ nói với hắn đồ ăn cần mua, không để cho hắn tự mình lựa chọn.

Giang Nhu để mấy đôi giày còn chưa phơi khô lên thùng sưởi.

Sau đó xuống phòng bếp rửa tay, Lê Tiêu một tay ôm con, một tay cầm vá xới cơm.

Giang Nhu rửa tay xong thì qua đó lấy chén đũa cho hai người.

Lúc ăn cơm, hai người cũng không phải im lặng giống như trước đây, tuy rằng Lê Tiêu vẫn là không nói nhiều lắm, nhưng lúc Giang Nhu nói chuyện hắn cũng sẽ đáp lại một hai tiếng, biểu thị vẫn đang lắng nghe.

Giang Nhu hiện tại cũng không quen biết nhiều người, nhưng ai bảo cô nhân duyên tốt, chuyện lớn nhỏ gì xung quanh cô cũng biết hết, có khi Lê Tiêu mỗi ngày chạy ra ngoài còn không nghe ngóng được nhiều bằng cô.

Giống như lúc này Giang Nhu đột nhiên thần thần bí bí mở miệng nói: “Anh có biết gì chưa? Trong nhà Chu Cường xảy ra chuyện rồi.”

Lê Tiêu nghe thấy tên Chu Cường, theo bản năng ngẩng đầu nhìn cô một cái, nhướng mày.

Hắn biết mỗi lần Giang Nhu hỏi như vậy, kỳ thật cũng không cần hắn trả lời, cô cũng sẽ tự động nói ra.

Quả nhiên, không đợi Lê Tiêu mở miệng, Giang Nhu đã lập tức nói hết toàn bộ: “Hôm nay em nghe mấy thím nói chuyện phiếm, nghe bọn họ nói anh rể Chu Cường bị người ta lừa hôn.”

Lúc này hình như còn chưa có cái khái niệm lừa hôn, cho nên nói xong sợ hắn không hiểu là có ý gì, cô vội bổ sung: “Chính là người anh trai có bệnh bại liệt trẻ em của vợ Chu Cường, Mai Tử. Khoảng thời gian trước anh ta có quen một cô gái xinh đẹp, sau đó nằng nặc đòi cưới người ta, mà nhà gái cũng đồng ý, chỉ là đòi lễ hỏi có hơi cao, nào biết vừa ăn hỏi không được hai ngày nhà gái đã biến đâu mất không thấy, lễ hỏi cũng không cánh mà bay theo.”

“Sau đó không biết nghe ai nói, nói cô gái kia mấy năm trước cũng làm như vậy ở thôn khác, ở đó không đến hai năm đã bỏ trốn, lần này lại bỏ trốn nhanh như vậy, chỉ sợ là sau khi lấy được tiền, ngay cả lừa cũng không muốn lừa.”

Thật ra mấy thím còn nói thẳng hơn, nói cả nhà vợ của Chu Cường không biết tự lượng sức mình, cũng không nhìn lại con trai mình là cái dạng gì, con gái nhà người ta lớn lên xinh đẹp như vậy, còn xuất hiện tiếp cận con trai nhà mấy người, như thế chắc chắn là có vấn đề.

Thế nhưng còn muốn kết hôn với người ta, còn không phải dẫn sói vào nhà hay sao?

“Nghe nói Chu Cường cũng không biết việc này, anh rể hắn không thông báo với hắn về việc đó, có lẽ số lễ hỏi kia có quan hệ với nhà họ Chu, nhà mẹ đẻ của Mai Tử rất nghèo, lấy đâu ra nhiều lễ hỏi như vậy? Không nói hẳn là sợ Chu Cường biết được thì trong lòng không vui.”

Chỉ có thể nói cách làm lần này của nhà Mai Tử là không đúng.

Chu Cường nói cha mẹ Mai Tử không trọng nam khinh nữ, nhưng Mai Tử rõ ràng vẫn là hướng về nhà mẹ đẻ mình.

Hướng về cũng không có vấn đề gì, hiếu thuận cha mẹ, kính yêu anh trai là chuyện tốt, nhưng Chu Cường kẹp ở giữa thì có vẻ giống như bị lợi dụng.

Trong khoảng thời gian Lê Tiêu luôn bận rộn chạy tới chạy lui giữa nhà với thành phố, nên hắn thật sự cũng không biết Chu Cường xảy ra chuyện gì.

Đã lâu rồi hắn chưa gặp Chu Cường, chính là từ lần chia tay trước, bản thân thậm chí còn không nhớ tới người này, mỗi ngày đều bận rộn đến choáng váng đầu óc, nào có thời gian quan tâm đến hắn.

Lúc này nghe được chuyện của hắn, cũng không thể nói là có cảm giác gì, chỉ là đánh giá một câu: “Chuyện này em nghe một chút thôi là được rồi.”

Hiện tại đã truyền tới tai Giang Nhu, Chu Cường chắc hẳn cũng đã biết.

Giang Nhu gật đầu, cô vốn dĩ cũng chỉ là nghe một chút.

Lê Tiêu nghĩ không sai, Chu Cường quả thật đã biết, còn đến đây nhờ hắn giúp đỡ.

Hai người mới vừa cơm nước xong, Chu Cường đã vội vã chạy tới, đôi mắt có hơi đỏ giống như mới vừa khóc.

Lê Tiêu đang ôm bé con ngồi ngắm tuyết trước cửa, hiện tại bé con đã được ba tháng, có thể bế thẳng đứng, có điều vẫn phải nâng phía sau gáy.

Sức lực của Lê Tiêu lớn, vững vàng ôm lấy bé con, cô bé cũng rất thích được bố ôm. Không giống như Giang Nhu, ôm được một lát đã muốn tuột xuống, mỗi lần bé con đều theo bản năng mà túm chặt quần áo trước ngực cô.

Lúc ôm con, Lê Tiêu rất an tĩnh, đối lập hoàn toàn với Giang Nhu. Giang Nhu thích nói chuyện với bé con, không có đáp lại cũng tự hỏi tự trả lời, lần nào bé con cũng ngoan ngoãn nhìn cô, cứ như là nghe hiểu.

Có điều lúc ở bên cạnh bố cũng rất ngoan ngoãn, cho dù bố bé không nói lấy một lời nào.

Bé chỉ lẳng lặng nằm yên trong lồng ngực hắn, cùng xem tuyết với hắn.

Hai bố con tựa đầu vào nhau, biểu cảm giống nhau, tựa như từ một khuôn khắc ra.

Chu Cường vừa đẩy cửa vào thì thấy một màn như vậy, trực tiếp ngây ngẩn cả người.

Từ lúc con gái của Lê Tiêu ra đời đến nay, hắn còn chưa có thấy qua, cứ nghĩ con nít đứa nào cũng giống nhau thôi cho nên cũng không sinh lòng hiếu kì.

Chỉ là lúc này nhìn thấy An An trắng trắng tròn tròn, ăn mặc giống như một bông hoa, không biết vì sao, trong lòng lại sinh ra một tia hâm mộ.

Nói hâm mộ thì có chút buồn cười, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng hâm mộ Lê Tiêu cái gì, thậm chí còn đồng cảm với hắn và mấy người Chu Kiến. Điều kiện trong nhà bọn họ đều không tốt, khi còn nhỏ hắn đi theo bọn họ chơi, trong lòng hắn luôn ẩn ẩn có cảm giác ưu việt, bởi vì hắn được ăn no mặc ấm, còn có cha mẹ yêu thương.

Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, mấy người bọn họ đã không còn giống nhau, Lê Tiêu chú ý hơn đến chuyện ăn mặc, Chu Kiến cũng tìm được chân ái, còn có Kim Đại Hữu, thậm chí thi đậu đại học tỉnh lị.

Chỉ có hắn và Vương Đào vẫn dậm chân tại chỗ.

Lúc trước, khi cắt đứt quan hệ với Lê Tiêu, kỳ thật trong lòng hắn rất nhẹ nhõm, có thể là cảm thấy chỉ cần không nhìn thấy bọn họ nỗ lực mỗi ngày thì bản thân có thể tiếp tục an tâm sinh hoạt.

Ánh mắt của Chu Cường dừng trên người Lê Tiêu, trong lúc nhất thời đứng yên bất động.

Vẫn là Lê Tiêu quay đầu qua nhìn hắn một cái, nhướng mày hỏi: “Sao chú lại đến đây?”

Chu Cường lúc này mới lấy lại tinh thần, trên mặt nở một nụ cười gượng gạo, chẳng qua nụ cười này cũng mang theo mấy phần chua xót.

Hắn đi vào trong sân, không có nói thẳng nguyên nhân, mà là hỏi: “Đây là An An sao? Trông thật đáng yêu.”

Lê Tiêu nghe xong lời này không có phản ứng gì, từ nhỏ đến lớn hắn đã được người ta khen đẹp, gần đây ôm con gái ra ngoài càng thường xuyên được người ta khen mấy câu như “đáng yêu”, “xinh đẹp”, lỗ tai hắn cũng muốn đóng kén luôn rồi.

Bé con thì càng bình tĩnh hơn, chỉ liếc mắt nhìn Chu Cường một cái, sau đó liền giống như không có hứng thú, quay đầu tiếp tục xem tuyết rơi bên ngoài, biểu cảm và động thác quả thật giống Lê Tiêu như đúc.

Lê Tiêu khi còn nhỏ chính là kiểu người không thích giao du với mọi người.

Chu Cường nghĩ thầm trong lòng, hắn đi đến dưới mái hiên, phủi phủi tuyết dính trên người, không vào nhà, mà là đứng trước cửa nói ra mục đích lần này mình đến đây.

Ngữ khí thành khẩn: “Anh, chuyện lần trước là em không đúng, em xin lỗi anh.”

Lại dừng một chút: “Việc này về sau tính như thế nào cũng được, gần đây em gặp một ít rắc rối, anh có thể đại nhân đại lượng bỏ qua mà giúp em được hay không?”

Cũng không đợi Lê Tiêu mở miệng, trực tiếp nói tất cả những chuyện mà Mai Tử làm, nói xong lời cuối cùng đôi mắt lại đỏ, hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, còn tức giận đến mức giữa chừng phải dừng lại hít thở mới hơi mới có thể tiếp tục nói.

Số tiền đó là do cha mẹ hắn vất vả tích cóp hơn nửa đời người, trong đó cũng bao gồm luôn cả số tiền mà lúc trước hắn cực khổ làm công kiếm được, là Mai Tử nói cha mẹ cô ta không trọng nam khinh nữ, sau khi kết hôn thì mang tất cả lễ hỏi đến đây, thế nên hắn mới khuyên cha mẹ mình đồng ý.

Nhưng hiện tại, Mai Tử không chỉ để lại số lễ hỏi đó cho anh trai cô ta, mà thậm chí anh trai cô ta còn dùng số tiền này làm lễ hỏi cho người khác.

Vậy nhà bọn họ phải tính sao?

Toàn bộ số tiền vất vả kiếm được đều để cho anh trai cô ta cưới vợ?

Mấu chốt là số tiền này còn bị người ta lừa, hiện tại cũng không biết kẻ lừa đảo kia đang ở đâu.

Chu Cường chỉ cần vừa nhớ tới việc này đã tức giận đến ngực cũng đau, anh trai của Mai Tử rõ ràng là bị lừa, anh trai của cô ta không phải người bình thường, người ta dựa vào cái gì mà coi trọng hắn chứ? Buồn cười chính là lúc cả nhà Mai Tử làm tiệc cũng không thông báo cho bọn họ, đây là đang đề phòng ai?

Mai Tử có biết không hắn không rõ lắm, hiện tại cũng không muốn biết, hắn chỉ biết mình phải lấy lại số tiền đó.

Hiện tại hắn thật sự rất hối hận, nếu lúc trước không cưới cô ta cũng sẽ không gặp phải mấy chuyện như vậy.

Giống như Lê Tiêu và Chu Kiến, tìm một người đối xử thật lòng với mình, so ra cái gì cũng tốt.

Những gì Chu Cường nói tỉ mỉ hơn so với điều Giang Nhu nghe được, có điều lúc ăn cơm Lê Tiêu đã nghe qua, lúc này lại nghe thêm lần nữa, trong lòng cũng không có nhiều xáo trộn.

Vốn dĩ số tiền đó cũng đâu phải của hắn, dù Chu Cường có nói đến tức giận hắn cũng không có cách đồng cảm như bản thân mình cũng bị.

Hơn nữa hắn nghe xong chỉ có một ý nghĩ, đúng là ngu xuẩn, Chu Cường ngu, nhà vợ hắn càng ngu hơn, dù sao loại chuyện như vậy cũng sẽ không xảy ra với hắn và Giang Nhu.

Tuy rằng Giang Nhu không có anh trai bị bệnh, nhưng có chị cả đầu óc không minh mẫn, cô không nghĩ tới chuyện đưa tiền cho chị gái mình, nhưng sẽ tìm một ít sách cũ trong nhà và mua một ít vở, bút rồi bảo hắn đưa qua đó.

Mấy thứ này cho dù có bị Chương Yến và em trai cô ấy nhìn thấy cũng sẽ không cần, nhưng lại thật sự có thể giúp được cho hai đứa nhỏ kia.

Cô còn nói, nếu sau này hai đứa nhỏ học giỏi, người làm dì như cô cũng sẽ giúp đỡ một phen.

Lê Tiêu không có ý kiến, cô là người có tâm địa tốt, chỉ cần không phải một lòng hướng về nhà mẹ đẻ giống như chị cả của cô, chiếu cố cho người thân một chút hắn sẽ không phản đối.

Chu Cường nói xong liền nhìn về phía Lê Tiêu, trong mắt mang theo vài phần cầu xin: “Anh, anh giúp em được không, em biết anh có nhiều bạn bè, quen biết cũng rộng, nghe nói người phụ nữ kia đã lừa nhiều người, tìm ra cô ta cũng là vì dân trừ hại. Anh có thể đến tìm bạn của anh hay không, chính là cái người mà lúc trước nghe anh nói là Cẩu ca, không phải anh ta đen trắng đều nắm rõ sao? Chắc hẳn sẽ có cách mà, người phụ nữ đó thật đáng giận, nhất định phải lấy lại được số tiền đó, đó là số tiền mà cha mẹ em vất vả cả đời mới kiếm được, cầu xin anh đó…”

Nói một hồi thì trực tiếp nghẹn ngào, hắn thật sự rất lo lắng.

Chiều nay lúc biết chuyện, đối với Chu Cường mà nói không khác gì sét đánh ngang tai, đầu óc ong ong, không dám tin tưởng loại chuyện này sẽ xảy ra trên người hắn, mẹ hắn còn trực tiếp ngất xỉu ngay tại chỗ.

Hắn đã ở nhà chất vấn Mai Tử rất lâu nhưng cô ta chỉ biết khóc, nên không hỏi được cái gì, sau đó hắn có tới nhà cha mẹ vợ hỏi, cha mẹ vợ cũng không nói được gì, là hắn nghe được chân tướng từ trong miệng hàng xóm bên cạnh.

Ngay khoảnh khắc đó, hắn đã có suy nghĩ muốn giết người.

Hắn cũng không biết mình trở về nhà như thế nào, cả người như bị rút hết sức lực, đầu óc trống rỗng giống như lạc vào chốn thần tiên, sau khi về đến nhà thì ngồi thất thần, cuối cùng trong đầu đột nhiên hiện lên bóng dáng của Lê Tiêu, mới mang theo một tia hy vọng mà tìm đến đây.

Lê Tiêu có nhiều bạn bè xã hội, chỗ nào cũng có người quen của hắn, dù có là Tần Văn Quốc đã cạch mặt, nhưng khi nói về hắn cũng không có lấy nửa lời không tốt, tìm một người hẳn là không khó.

Lê Tiêu nghe xong những lời này, trầm mặc trong chốc lát, nhíu mày đang muốn mở miệng.

“Việc này anh ấy không giúp được.”

Giang Nhu từ trong phòng bếp đi ra thẳng thừng thay hắn từ chối: “Chu Cường, không phải chị không đồng ý để anh ấy giúp chú, nhưng mấy hôm nay Lê Tiêu bị thương ở chân không thể đi ra ngoài, chú đừng trách chị nhẫn tâm, chị không nỡ để anh ấy chịu khổ bên ngoài trời đông.”

Chu Cường nghe xong thì liếc nhìn xuống chân của Lê Tiêu chân, đang muốn nói thêm chút gì, Giang Nhu liền đến gần nói: “Gặp mấy chuyện này chú có tìm anh ấy cũng vô dụng, người bình thường như anh ấy thì có thể làm được gì, mấy ngày trước chị hai của chị bỏ đi đâu mất anh ấy cũng không có cách gì, huống chi theo lời của chú, người phụ nữ kia là kẻ lừa đảo quen thói, nói vậy hẳn là còn giỏi trốn hơn người bình thường.”

“Khi gặp mấy chuyện này chú hẳn là nên đi báo cảnh sát, cuộc sống không phải một vở kịch, người ở ngoài đời cũng khác với trong phim, mấy người bạn của anh ấy cũng không lợi hại hơn anh ấy bao nhiêu, chú không nên gửi gắm toàn bộ hy vọng lên trên người Lê Tiêu.”

Chu Cường nghe xong không nói một lời, sau đó chuyển ánh mắt qua Lê Tiêu, kể từ lúc Giang Nhu mở miệng nói chuyện thì hắn cũng chưa nói gì. Chu Cường há miệng thở dốc, dường như đã hiểu ý của Lê Tiêu, sắc mặt trở nên có chút khó coi.

Nhưng hắn nghĩ đến số tiền đó, vẫn là có chút không muốn từ bỏ, khó khăn mở miệng: “Chị dâu, anh, lần trước em thật sự sai rồi, em…”

Giang Nhu trực tiếp cắt ngang hắn: “Chu Cường, chú đừng nói nói như vậy, chuyện lần trước chúng tôi đã sớm quên. Chuyện lần này của chú thật sự rất rắc rối, sức lực nhỏ bé của chúng tôi không giúp được, chú hẳn là nên báo cảnh sát đi, kẻ lừa đảo kia rất có thể có đồng lõa, không phải một hay hai người là có thể giải quyết.”

Chu Cường mấp máy môi, nghiêng đầu nhìn Lê Tiêu ôm con, lại nhìn Lê Tiêu che chắn bảo vệ cho Giang Nhu phía sau, cuối cùng không nói gì xoay người rời đi.

Có lẽ hắn đã tức giận, nhưng Giang Nhu không quan tâm, xoay người trừng Lê Tiêu: “Lúc nãy anh muốn nói cái gì?”

Lê Tiêu sửng sốt, dường như còn chưa phản ứng kịp, người phụ nữ lúc nãy còn che chở cho hắn như con, lúc này đã biến thành dáng vẻ nổi giận đến mày liễu cũng dựng ngược.

Giang Nhu oán giận nói: “Loại chuyện này có thể đồng ý hay sao? Anh nhúng tay vào thì có thể làm được gì? Cho dù có nhiều bạn bè thì sao, anh muốn tìm ai đây? Đừng để đến lúc đó giúp không được còn rước họa vào thân. Anh có tin hay không, nếu anh tìm được người giúp lấy lại tiền thì không sao, đó sẽ là điều mà anh nên làm, nếu anh tìm không được người, hắn sẽ trách anh không tận lực, nói anh hẹp hòi còn ghi hận chuyện lúc trước. Anh tìm được người rồi, nếu hắn phát hiện thấy thiếu tiền, cũng sẽ nghi ngờ là do anh lén trộm.”

Loại chuyện này Giang Nhu đã thấy nhiều rồi, lúc trước cô từng nghe nói đến một người trẻ tuổi không hiểu chuyện, xúc động đi giúp bạn mình trút giận dẫn đến gây ra án mạng, cuối cùng người bạn kia không có việc gì, còn bản thân hắn phải vào tù và mang theo nợ nần chồng chất.

Lỡ như trong quá trình tìm người Lê Tiêu không cẩn thận làm bị thương ai đó, vậy ai sẽ là người chịu trách nhiệm?

Chu Cường sẽ đứng ra sao?

Giang Nhu cảm thấy sẽ không.

Hơn nữa quan trọng nhất chính là, vừa rồi Giang Nhu cũng không có lừa Chu Cường, loại con gái dám cả gan đi lừa hôn như thế này, nhất định là có người đứng sau lưng, nếu tàn nhẫn có thể sẽ muốn mạng người.

Lê Tiêu lại lợi thì có thể làm cái gì?

Đời trước, trong tư liệu của Lê Tiêu không có đề cập đến chuyện này, nhưng có rất nhiều chỗ không giống nhau giữa đời trước và hiện tại, cô cũng không dám dùng những kinh nghiệm đó để phỏng đoán tương lai của Lê Tiêu.

Lê Tiêu sờ sờ cái mũi, ngượng ngùng nói: “Anh cũng chưa nói gì mà.”

Người phụ nữ này, tính tình đúng là càng lúc càng lớn.

Có điều không hiểu sao trong lòng lại có chút dễ chịu, cảm thấy cảm giác được người ta che chở cũng không tệ lắm.

——

Sau khi rời khỏi nhà Lê Tiêu, Chu Cường trực tiếp đến tìm Chu Kiến, Chu Kiến thân thiết với Lê Tiêu nhất, cho nên có lẽ hắn cũng biết những người bạn đó của Lê Tiêu.

Chu Cường tới nhà Chu Kiến, lặp lại những thứ vừa nói ở nhà Lê Tiêu, sau đó cầu xin Chu Kiến giúp đỡ.

Chu Kiến còn chưa kịp nói gì, vợ Chu Kiến là Uông Nhạn đã ở trong phòng đã kêu hắn, nói bụng mình bị đau.

Hôm qua Uông Nhạn vừa khám ra mang thai một tháng, Chu Kiến hiện tại rất căng thẳng, cũng không quay đầu lại đã vọt vào phòng, sốt ruột nói: “Đau chỗ nào?”

Chu Cường ở bên ngoài đợi một hồi lâu cũng không thấy người ra, sau đó phảng phất giống như hiểu rõ cái gì, tự giễu một tiếng, xoay người cô đơn rời đi.

Đợi người đi rồi, nhóc con Chu Hồng lén lút nấp ở một góc nhanh nhẹn trở về phòng, chạy đến mép giường nói nhỏ với mẹ: “Người đi rồi.”

Vì thế bụng của Uông Nhạn cũng không đau nữa.

Chu Kiến sửng sốt, bất tri bất giác phản ứng lại: “Em giả vờ?”

Uông Nhạn trừng hắn một cái: “Em không giả vờ thì có phải anh đã đáp ứng hay không?”

Ngôi nhà của họ Chu có lỗ thủng, người ở bên ngoài nói gì, bên trong đều nghe rất rõ ràng.

Uông Nhạn tức giận nhìn hắn nói: “Anh nói một chút đi, giữa anh và anh của anh ai có bản lĩnh hơn? Tại sao Chu Cường không tới tìm anh ấy mà tới đây tìm anh?”

Chu Kiến vốn đang có chút tức giận, vừa nghe lời này, ngẫm lại thật đúng là như vậy.

Đúng rồi, sao Chu Cường lại tìm mình mà không đến tìm anh?

Uông Nhạn không cho hắn mặt mũi, nói thẳng: “Nếu em là Chu Cường, nhất định sẽ đến tìm anh của anh trước, nếu hắn đến tìm anh thì chắc hẳn đã bị anh của anh từ chối, anh và chị dâu của anh đều không đồng ý, hà cớ gì anh phải nhúng tay vào?”

Cô ấy không hiểu biết nhiều, nhưng vẫn biết một điều, đi theo người thông minh làm việc sẽ không có hại.

Chu Kiến có đầu óc linh hoạt, chịu thương chịu khó, đây cũng là nguyên nhân Uông Nhạn nguyện ý ở bên cạnh hắn, dù sao cô ấy cũng có một đứa con trai riêng, không có khả năng tùy tiện gả cho ai đó là xong, cũng phải tìm một người đối xử tốt với con trai cô ấy.

Mà sự thật chứng minh cô ấy đã không nhìn lầm người, những ngày sống ở huyện thành này còn thoải mái hơn khi cô ấy sống chung với anh chị dâu.

Nhưng chỉ có một điểm, Chu Kiến quá nhẹ dạ cả tin, hắn có thể không tim không phổi như vậy, chỉ sợ ít nhiều cũng nhờ anh hắn là Lê Tiêu.

Vừa rồi Chu Cường nói nhiều như vậy, nhưng không đề cập một câu việc mình đến nhà Lê Tiêu.

Chỉ sợ hắn cũng biết, nếu Chu Kiến biết hắn bị Lê Tiêu cự tuyệt, nhất định cũng sẽ không đáp ứng.

Chu Kiến nghe Uông Nhạn nói xong, cũng hiểu được vấn đề bên trong, không nhịn được mắng một câu: “Cái thằng Chu Cường này, hắn dám tính kế anh.”

Chu Cường đi thẳng về nhà.

Hắn không có đi tìm Vương Đào, hắn căn bản không suy xét đến Vương Đào, hắn biết Vương Đào sẽ không giúp được gì cho mình.

Lúc này hắn mới nhận ra rằng, từ trước đến nay hắn chỉ xem mình Lê Tiêu là bạn bè thật sự.

Chỉ là người anh em thân thiết trước kia, không biết từ lúc nào đã không còn gắn bó với hắn.

Chu Cường đi đến cửa nhà mình, còn chưa bước vào đã nghe thấy tiếng chửi bới của mẹ và tiếng khóc của vợ hắn.

Hắn tại chỗ đứng hồi lâu mới hít sâu vào một hơi, chậm rãi đi vào.

Vào phòng, hắn người mẹ ngày thường khôn khéo, đảm đang lúc này lại hung dữ chỉ vào người vợ ngồi trong góc mà mắng nhiếc: “Đồ đê tiện, đều là do cô làm hại, đều là do cô làm hại, Cường Tử nhà chúng tôi rốt cuộc đã gây nghiệp gì mới cưới phải cái thứ sao chổi như cô vào nhà? Sao cô lại không đi chết đi…”

Càng mắng càng lớn.

Mà Trần Mai thì đang rúc cả người ở trong góc, cúi đầu che mặt khóc.

Hắn im lặng ngồi lên ghế hút thuốc.

Mẹ Chu Cường nhìn Trần Mai như vậy, ý nghĩ xé xác cô ta cũng có: “Cô còn mặt mũi khóc, trái tim cô làm bằng đá hay sao? Nhà của chúng tôi đã làm gì có lỗi với cô, sao lại hại chúng tôi như vậy? Nhiều tiền như vậy, đó là do tôi và cha của Cường Tử tích cóp cả đời…”

Chỉ cần nghĩ đến việc bị người ta lừa mất nhiều tiền như vậy, cõi lòng bà ta cũng muốn tan nát, vốn còn nghĩ rằng nhà họ Trần yêu thương con gái, sẽ mang hết lễ hỏi và của hồi môn qua đây, đến lúc đó đều là của cháu trai mình nên bà ta cũng không so đo.

Nào biết con dâu thế nhưng để lại hết cho anh trai cô ta!

Bà ta và Cường Tử còn phải cho tiền nuôi dưỡng anh trai cô ta, bọn họ cũng không nói một câu phản đối, nhưng cô ta lại còn có mặt mũi để lại toàn bộ lễ hỏi của nhà bọn họ cho anh trai cô ta?

Bây giờ thì hay rồi, người không còn, tiền cũng bay mất.

Bà ta thật đau lòng!

Chu Cường trầm mặc đi vào phòng.

Mẹ Chu còn đang mắng, cha Chu thấy hắn thì mở miệng hỏi: “Thế nào?”

Ông ta biết con trai mình đã đi tìm Lê Tiêu, nghĩ đến đứa nhỏ kia, trong lòng ông ta cũng có chút mong đợi.

Chu Cường lắc đầu: “Ngày mai con sẽ đi báo cảnh sát.”

Chỉ là số tiền kia hiện tại là của nhà họ Trần, cũng là từ trên tay bọn họ bị lừa mất, muốn báo cảnh sát thì cũng nên là người nhà họ Trần đi báo.

Nghĩ đến đây, Chu Cường cảm thấy càng mệt mỏi, hắn hiện tại một câu cũng không muốn nói.

Mẹ Chu vốn dĩ cũng mong chờ nhìn về phía con trai, thấy hắn như vậy, tất cả hy vọng trong mắt cũng vụt tắt, điên tiết lên chạy về phía Chu Cường đấm đá, gào khóc: “Con giao du với thứ bạn bè gì vậy? Thời điểm mấu chốt một người cũng không nhờ được, không phải con thân với mấy người Lê Tiêu lắm hay sao? Khi còn nhỏ không cho con đi theo bọn họ chơi thì con càng muốn đi theo, lúc này bạn bè của con đâu hết rồi? Sao con lại không gặp được thứ gì tốt hết vậy…”

Chu Cường vốn dĩ đang khổ sở trong lòng, nghe xong lời này, hô hấp khó khăn nhịn không được mắng ngược lại: “Còn không phải là do mấy người sao, lúc không có việc gì thì ghét bỏ bọn họ, khi xảy ra chuyện lại đến cầu xin người ta giúp đỡ, các người nghĩ Lê Tiêu bọn họ dễ bị người ta khi dễ lắm hay sao? Con rơi xuống bước đường này là do ai làm hại?”

“Hôm kết hôn, lúc mấy người cố ý ngăn bọn họ ở bên ngoài, sao không nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay đi?”

Tính tình của mẹ Chu cũng không tốt: “Con còn trách mẹ? Là mẹ bắt con cưới sao? Mẹ vẫn luôn không đồng ý cuộc hôn nhân này, là chính con kiên trì, bây giờ con còn dám trách mẹ? Nếu không phải con muốn cưới cái thứ xui xẻo này về, chúng ta có thể bị mất tiền hay sao? Con trả lại tiền cho mẹ, trả tiền đây…”

Mắt thấy càng cãi càng to, cha của Chu Cường đột nhiên đập bàn: “Được rồi.”

Buổi tối trở về phòng, Trần Mai nằm nghiêng ở trên giường khóc, lúc Chu Cường lên giường, Trần Mai trở mình túm lấy Chu Cường, nức nở nghẹn ngào: “Cường Tử…”

Chu Cường, người luôn luôn lấy lòng cô ta lúc trước, lần này lại rút cánh tay trở về, lạnh nhạt xoay người không nói một câu.

Trần Mai nhìn bóng lưng hắn, cắn chặt môi.

——

Ngày hôm sau, vết thương trên mắt cá chân của Lê Tiêu cũng không khá hơn, Giang Nhu không màn hắn phản đối, hỏi mượn xe lăn của thím Vương bên cạnh đẩy hắn đi bệnh viện huyện.

Buổi sáng không có tuyết rơi, chỉ là tuyết ở ven đường có hơi dày, cao đến cẳng chân người.

Tuyết ở giữa đường buổi sáng hẳn là đã được người ta quét dọn, chỉ còn lại một lớp mỏng nhợt nhạt, bên trên in đầy những dấu chân lộn xộn.

Giang Nhu ở phía sau đẩy xe lăn, Lê Tiêu ôm An An trong lòng, hắn bao bé con bằng áo bông của mình, chỉ cần cúi đầu hơi giở áo ra là có thể nhìn thấy bé con với đôi mắt to tròn, đen láy.

Cô bé không khóc cũng không ồn ào, chỉ ngoan ngoãn nằm trong áo hắn, khó trách Giang Nhu nói đứa nhỏ này chính là tới báo ân.

Lê Tiêu nhẹ nhàng che áo lại, sợ gió thổi vào làm bé con lạnh.

Một đường đi đến bệnh viện huyện.

Giang Nhu đẩy Lê Tiêu đến một góc không có người còn bản thân thì đi làm thủ tục.

Trong bệnh viện không có nhiều người, Giang Nhu đợi một lúc đã đến lượt, cô bóc hai số, một số là cho Lê Tiêu, số còn lại là cho bé con, hôm nay bé con phải tiêm vắc-xin phòng bệnh.

Giang Nhu cầm giấy tờ đi tìm Lê Tiêu, trước tiên hai người đến khoa chỉnh hình trên lầu, bởi vì không có thang máy nên Lê Tiêu tự mình bước đi, một tay ôm đứa nhỏ, một tay đỡ tay vịn cầu thang, khập khiễng bước lên trên.

Giang Nhu cầm xe lăn đi theo ở phía sau.

Tìm được khoa chỉnh hình trên lầu hai, bởi vì có người khác cho bên phải ở bên ngoài đợi một lúc.

Cũng không biết có phải cái ôm của Lê Tiêu quá ấm áp hay không, lúc đến lượt Lê Tiêu thì bé con ở trước ngực hắn vẫn còn đang say ngủ.

Giang Nhu tiếp nhận lấy đứa nhỏ.

Bác sĩ kiểm tra qua cho Lê Tiêu: “Có vết gãy xương nhẹ, kiến nghị bó bột hoặc dùng nẹp.”

Lê Tiêu nhíu mày, cảm thấy hoàn toàn không cần thiết, nhưng Giang Nhu quyết định rất dứt khoát: “Vậy bó bột đi.”

“...”

Đợi ước chừng nửa giờ mới xong, bác sĩ còn kiến nghị hắn nếu có điều kiện thì có thể mua một thanh nạng chống.

Lần này Lê Tiêu không để ý tới, trực tiếp đẩy xe lăn đi, Giang Nhu ở phía sau nói lời cảm ơn, hẹn một tháng sau quay trở lại tháo bột.

Nơi tiêm phòng cho trẻ em ở lầu một, Giang Nhu và Lê Tiêu cùng xuống lầu, Lê Tiêu đi phía trước, một tay đỡ tay vịn nhảy xuống từng bước, một tay cầm xe lăn.

Giang Nhu ôm đứa nhỏ đi theo phía sau: “Trở về anh tự làm một thanh nạng chống đi, dù sao cũng tốt hơn là nhảy tới nhảy lui.”

Lê Tiêu “ừ” một tiếng.

Hai người đi xuống lầu, nương theo tiếng khóc của mấy đứa trẻ mà tìm được phòng tiêm vắc-xin.

Lê Tiêu một lần nữa ngồi trở lại trên xe lăn, hắn tiếp nhận đứa nhỏ trong lồng ngực Giang Nhu, bé con còn chưa biết chuyện gì, tay nhỏ xoa xoa đôi mắt, còn chôn mặt xuống trước ngực Lê Tiêu, như là đói bụng muốn uống sữa.

Giang Nhu đẩy xe lăn qua, sau đó xếp hàng ở phía sau, ngẩng cao đầu nhìn đồng hồ trong bệnh viện, thấy mới hơn mười giờ sáng thì nói với Lê Tiêu: “Lát nữa chúng ta tranh thủ đi chợ, đồ ăn trong nhà không còn đủ nữa.”

Lê Tiêu thấy đứa nhỏ phía trước khóc la thảm thiết, có chút đau lòng che khuất hai tai của con gái trong lồng ngực, lo lắng bé con bị sợ.

Nghe xong lời này, nhịn không được ngẩng đầu: “Nhất định phải tiêm sao?”

Khi còn nhỏ hình như hắn không có tiêm mấy thứ này.

Giang Nhu trừng hắn một cái: “Đương nhiên, đã đóng tiền rồi.”

Cầm lấy phiếu tiêm nhìn kỹ, không phản ứng hắn.

Lúc đến lượt bé con, bác sĩ ngẩng đầu gọi một tiếng: “Lê Thanh Xu ——”

Giang Nhu đẩy Lê Tiêu tiến lên, Lê Tiêu mở áo bông trước ngực, lộ ra bánh bao béo tròn, trắng trẻo giấu bên trong, bánh bao nhỏ vô cùng đáng yêu, đôi mắt vừa to vừa sáng, bác sĩ nhìn thấy cũng muốn tan chảy, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn: “Xắn tay áo con bé lên đi.”

Lê Tiêu ôm khuê nữ, Giang Nhu cong lưng cấp hài tử cởi áo.

Bé con mặc có hơi nhiều quần áo, phải mất một lúc lâu mới lấy được cánh tay ngó sen trắng trắng tròn tròn của bé con ra ngoài, cô bé còn chưa ý thức được nguy hiểm, mở to đôi mắt đen láy sáng lấp lánh nhìn Giang Nhu.

Thân mình còn hướng về phía mẹ, rất là dựa dẫm cô.

Bác sĩ cầm kim tiêm trong tay, ép một ít nước thuốc vào không khí, một tay khác cầm miếng bông có tẩm cồn sát khuẩn.

Giang Nhu cố định cánh tay đứa nhỏ.

Lê Tiêu mím chặt môi mỏng, nhìn còn khẩn trương hơn đứa nhỏ, một tay ôm con, một tay che khuất đôi mắt của cô bé.

Bác sĩ thấy dáng vẻ này của hắn, nhịn không được cười: “Nhanh lắm, sẽ không đau đâu.”

Bông sát khuẩn lau lên cánh tay nhỏ nhắn của An An, sau đó kim tiêm nhanh chóng nhẹ nhàng đâm vào da thịt.

Bé con không biết gì, còn cọ cọ gương mặt vào bàn tay to của bố, vừa ngoan vừa mềm, nhưng lúc kim tiêm rút ra khỏi cánh tay hình như có cảm giác đau.

Chớp chớp mắt, sững sờ một chút, sau đó cái miệng nhỏ sụt sịt, nói khóc liền khóc.

“Oa oa oa” xoay đầu vùi vào lồng ngực Lê Tiêu, mắt và mũi lập tức đỏ bừng, không nói có bao nhiêu tủi thân.

Giang Nhu lau chỗ tiêm của bé con bằng bông tẩm cồn, sau đó nhanh chóng giúp bé con mặc quần áo vào.

Trong miệng nhẹ giọng dỗ dành: “Được rồi, được rồi, chúng ta về nhà, không có việc gì hết, An An thật ngoan.”

Lê Tiêu cũng vỗ về cơ thể nhỏ bé mà dỗ dành.

Lúc ra khỏi cổng bệnh viện, bé con đã không còn khóc, nhưng cái miệng nhỏ dẩu lên, dưới đôi mắt đỏ hoe còn treo một giọt nước mắt như hạt đậu, muốn rớt cũng không xong, nhìn vô cùng đáng thương.

Làm cho Lê Tiêu cảm thấy đau lòng chết đi được, hắn cúi đầu nói thầm bên tai An An, tuy rằng âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn bị Giang Nhu vểnh tai nghe thấy: “Có đau hay không? Muốn trách thì trách mẹ con, không liên quan gì đến bố hết.”

Đây là đang nói tiếng người sao?

Giang Nhu tức giận nhéo một cái sau lưng hắn.

“...”

Trên đường trở về thuận đường ghé chợ mua đồ ăn, sắp đến Tết, gần đây trong huyện đặc biệt náo nhiệt, người trong thôn phía dưới huyện đều đến đây đặt mua hàng Tết.

Giang Nhu đẩy xe lăn đi vào cửa chợ, nhìn dòng người chen lấn đông đúc bên trong, không rảnh lo cho Lê Tiêu, sốt ruột lấy túi tiền ea vọt vào mua thức ăn, sợ chậm một bước sẽ không còn gì.

Lê Tiêu nhìn bóng dáng ra sức chen chúc của cô, khóe miệng hơi nhếch lên, sau đó yên lặng tự mình đẩy xe lăn đến chỗ không có người, tầm mắt tìm bóng dáng của Giang Nhu.

Sau đó nhìn thấy cô lướt qua đám đông như một chú cá, nhanh nhẹn lại thành thạo.

Qua một hồi lâu, người nào đó cuối cùng cũng mua xong đồ ăn, vẻ mặt nhẹ nhàng thỏa mãn, cố nén nụ cười trên khóe môi, chỉ là giống như cô vừa nghĩ tới cái gì, nụ cười trên khóe môi bỗng đông cứng lại, sau đó hoảng loạn nhìn khắp nơi xung quanh.

Trong miệng còn sốt ruột gọi: “Lê Tiêu, An An ——”

Vừa rồi là quên mất bố con bọn họ sao?

Mắt thấy Giang Nhu còn muốn chen vào trong đám người đi tìm, Lê Tiêu bất đắc dĩ lên tiếng: “Ở đây.”

“Giang Nhu ——”

Kêu hai tiếng thì Giang Nhu nghe được, sau đó đột nhiên xoay người, nhìn thấy hắn phía xa, sốt ruột chạy tới, sau khi tới trước mặt thì thở phì phò đánh lên cánh tay hắn: “Anh chạy lung tung làm gì hả?”

“...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.