Xuyên Thành Vợ Cũ Của Lão Đại Cưng Chiều Con Gái

Chương 32: Chương 32: Chương 31




Edit: Sơn Tra

Ngày hôm sau, Giang Nhu và Lê Tiêu đưa con gái về nhà mẹ đẻ.

Nhà họ Giang nằm ở thôn cuối huyện thành, đường đi có hơi xa, Lê Tiêu dứt khoát thuê một chiếc xe máy, chiếc xe ba bánh ngày thường hắn và Chu Kiến dùng hôm nay đã bị Chu Kiến lấy đi, hôn sự của hắn và Uông Nhạn sắp tới rồi, mấy ngày nay thật sự rất bận rộn, cần phải có xe để đi lại.

Hai người đến nhà họ Giang, cũng không mang theo thứ tốt gì, chỉ mang theo một cân thịt và một túi quýt rồi không có gì nữa.

Lê Tiêu còn dự định mang theo đường đỏ và long nhãn nhưng bị Giang Nhu ngăn lại, không phải cô keo kiệt, mà là trong lòng Giang Nhu rất rõ tính tình của mấy người nhà họ Giang, hiện tại chị hai Giang đã bỏ trốn, bọn họ mang nhiều thứ tốt đến đó sẽ dễ bị cha mẹ Giang ăn vạ.

Mẹ của chủ thân thể này, Chương Yến, khó đối phó hơn Lâm Mỹ Như nhiều, không phải kiểu người xấu xa mặt ngoài như Lâm Mỹ Như, bà ta là loại người tâm tư thật sự thâm sâu, ích kỉ lại đáng sợ.

Bởi vì muốn ngồi xe máy, Giang Nhu cố ý mặc nhiều hơn một chút, cũng bọc bé con đến kín mít, cục cưng có lẽ là biết sắp được đi ra ngoài cho nên lúc được mặc quần áo biểu hiện rất ngoan, nằm một chỗ để cô tùy ý đùa nghịch, không giống như ngày thường, mỗi lần thay tã hay mặc quần áo, bé con đều sẽ khó chịu vặn vẹo mấy lần.

Lúc Giang Nhu ôm con gái ra cửa, Lê Tiêu đã ngồi trên xe máy chờ sẵn, hắn đội một chiếc mũ dệt kim màu đen, còn dùng khăn quàng cổ màu xanh da trời che nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt phượng hẹp dài.

Người nọ vốn đang ngơ ngác rũ mắt, thấy mẹ con cô ra tới liền hướng mắt nhìn sang, ánh mắt đen thâm thúy.

Ánh mắt cuối cùng dừng ở trên người quả cầu béo tròn trong lồng ngực cô, trong mắt dần hiện lên ý cười: “Sao lại mặc nhiều như vậy?”

Có hơi nhiều, bé con mặc hai chiếc áo bông, một chiếc mỏng và một chiếc dày, thế cho nên cánh tay nhỏ cũng nâng lên không nổi.

Giang Nhu cố hết sức ôm cô bé rồi khóa cửa lại, sau đó ngồi xuống yên sau xe máy.

Sau khi ngồi xuống thì cởi bỏ chiếc áo khoác lớn rồi đắp lên cho bé con.

Bé con không hiểu gì hết, còn cho rằng mẹ đang chơi với mình, cười khúc khích để lộ ra nướu răng hồng hào.

Giang Nhu cũng cười, cúi đầu hôn lên đầu cô bé một cái, sau đó giúp bé con chỉnh lại mũ.

Lê Tiêu nghe thấy tiếng cười, khóe miệng cũng bất giác cong lên, quay đầu nhìn ra phía sau nhắc nhở: “Ngồi cho vững đấy.”

Sau đó đạp lên cần đánh lửa, âm thanh ầm ầm vang lên, hắn vặn tay ga khởi động xe.

Đây là lần chạy xe máy chậm nhất mà Lê Tiêu từng có, vừa ổn định vừa bằng phẳng.

Vốn dĩ đường đi chỉ tốn có bốn mươi phút lại bị hắn chạy hết một tiếng rưỡi, chờ tới khi đến được nhà họ Giang thì cũng đã là mười một giờ trưa.

Cả nhà chị cả Giang đã đến trước, dường như bầu không khí trong nhà có chút không tốt, anh rể cả ngồi trong phòng khách không nói lời nào, hai đứa nhỏ đứng bên cạnh anh ấy.

Hai vợ chồng họ Giang trưng ra cùng một biểu cảm, chỉ có chị cả Giang luống cuống tay chân nhìn trái nhìn phải, nhìn thấy Giang Nhu đến mới có vẻ nhẹ nhõm, vội vàng đứng lên đón tiếp.

Lê Tiêu đậu xe ở trong sân, em trai họ Giang từ đầu đến giờ vẫn luôn trốn ở trong phòng không xuất hiện, sau khi nghe thấy tiếng xe máy thì không nhịn được chạy ra xem.

Nhưng cũng chỉ đứng nhìn từ xa, không dám tiến lên phía trước.

Chương Yến thấy hai vợ chồng Giang Nhu tới, sắc mặt khá hơn một chút, cảm thấy tuy rằng đứa con gái này không nghe lời, nhưng cũng không hoàn toàn quên mất nhà mẹ đẻ, ăn Tết còn biết trở về nhà một chuyến.

Nhìn thấy vẻ mặt trông mong của con trai, bà ta lập tức bày ra dáng vẻ mẹ vợ: “Để cho Tiểu Quý chạy thử đi, nó chưa được chạy xe máy bao giờ đâu.”

Còn hiếm thấy có dịp nhiệt tình chiêu đãi hai người, cười nói: “Mau vào đây ngồi đi, bên ngoài lạnh.”

Em trai Giang vừa nghe đã ngẩng đầu nhìn Lê Tiêu, trên mặt lộ rõ vẻ chờ mong.

Lê Tiêu ôm bé con từ trong lòng Giang Nhu, lạnh lùng thẳng thừng ném xuống một câu: “Chạy thử cũng được, tôi thuê hết năm tệ, đưa tôi hai tệ là được.”

“...”

Nụ cười trên mặt Chương Yến cứng lại, vốn dĩ muốn nhân cơ hội lên mặt với con rể cả, một người ngày thường trung thực, dễ ức hiếp, lần này lại mở miệng muốn mượn tiền bọn họ, còn nói hỗ trợ cho nhà bọn họ lâu như vậy, nếu không cho mượn, sau này sẽ không lui tới nữa, còn nói dù sao bọn họ cũng còn hai người con rể khác, thiếu hắn cũng chả sao.

Làm cho Chương Yến tức giận không nhẹ, lúc này nhìn thấy Giang Nhu và Lê Tiêu tới, ngay lập tức cảm thấy phải cho hai vợ chồng đứa con lớn nhìn xem, bà ta quả thật không thiếu một đứa con rể.

Đứa thứ hai thì không nói, cho dù bất mãn với chuyện cưới gả của Giang Nhu, nhưng Lê Tiêu là người huyện thành, nghe nói hiện tại còn kiếm được tiền, nói ra cũng rất có mặt mũi, không hề kém cạnh đứa con gái thứ hai trước kia.

Con rể cả có cái gì? Chỉ là một nông dân nghèo nàn, làm sao còn có mặt mũi tới nhà bọn họ mượn tiền?

Lúc này nghe Lê Tiêu nói vậy, Chương Yến lập tức không diễn nổi nữa, oán giận nói với Giang Nhu: “Chạy thử một chút thôi lại đòi nhiều tiền như vậy? Đó là em trai cô.”

Không hài lòng Lê Tiêu quá keo kiệt.

Giang Nhu không cần suy nghĩ đã che chở: “Mẹ cũng không nhìn xem thằng bé béo như thế nào đi, lãng phí tiền của.”

“...”

Chương Yến còn muốn nói gì đó, Giang Nhu đã quay đầu nói với Giang Quý: “Muốn chạy thì chạy đi, nhưng mà cẩn thận một chút, hai ngày trước có người không cẩn thận đâm vào tường chết, tài sản trong nhà đều bị thân thích tranh giành hết, mẹ chúng ta vốn tiết kiệm, cũng không biết tích cóp bao nhiêu tiền vì cậu rồi.”

Lúc nói tới đây, trong giọng nói còn mang theo mấy phần chờ mong.

Chương Yến nghe xong tái mặt, quay đầu đuổi em trai Giang về phòng, nói cái gì cũng không cho nó chạy thứ của nợ này.

Số tiền bà ta tích cóp hơn nửa đời người không phải để cho thân thích, đương nhiên cũng không phải cho mấy đứa con gái, một đám đều là nuôi ong tay áo.

Giang Nhu cũng mặc kệ bà ta, đi thẳng vào nhà ngồi.

Lê Tiêu ôm đứa nhỏ ngồi bên cạnh cô.

Không ai tiếp đãi bọn họ, Giang Nhu bèn tự mình rót nước uống, còn mở hộp bánh quy đặt trên bàn trà. Anh rể cả và hai đứa nhỏ đứng gần đó nhìn đến trợn mắt há mồm, anh rể cả vốn còn tưởng rằng bản thân mở miệng mượn tiền đã xem như da mặt dày, không nghĩ tới hai vợ chồng Giang Nhu, không có người tiếp đón cũng có thể xem như không có việc gì, còn tự mình rót nước uống, muốn ăn cái gì thì lấy cái đó.

Không hề cảm thấy mất tự nhiên chút nào.

Sắc mặt Chương Yến càng thêm khó coi, đen mặt cầm lấy thịt mà Giang Nhu để ở trên bàn, nhẹ tênh như bỗng, còn không nhiều bằng số đồ mà con cả mang tới.

Bà ta khó chịu nói: “Sắp đến trưa rồi, hai đứa xuống giúp mẹ nấu cơm đi.”

Chị cả Giang vừa nghe đã vội đứng lên.

Đi được hai bước thì phát hiện phía sau không có ai, theo bản năng quay đầu lại nhìn, Giang Nhu vẫn ngồi trên ghế không nhúc nhích, còn quay đầu chơi đùa với đứa nhỏ.

Mà An An trong lồng ngực em rể ba bị cô chọc cho cười vui vẻ, khuôn mặt tròn nhiều thịt bầu bĩnh, được nuôi đặc biệt tốt.

Lại nhìn sang bên cạnh, hai đứa nhỏ nhà mình đang đứng nhìn một cách hâm mộ, cả hai đứa đều gầy như cây gậy trúc.

Trong lòng chị cả Giang có chút chua xót.

Chương Yến cũng phát hiện Giang Nhu không đi theo, quay đầu kiềm chế nóng giận nói: “Con thứ ba, cô bị điếc rồi sao?”

Giang Nhu ngẩng đầu cười với bà ta: “Mẹ à, hiện tại con đang là khách, làm gì có chuyện để khách nấu cơm? Con thích ăn thịt kho tàu, nhớ cho nhiều đường nhé.”

Nói xong quay đầu hướng trong phòng hô to: “Giang Quý, mẹ hỏi em có ăn thịt kho tàu hay không?”

Trong phòng lập tức truyền đến một tiếng đáp lại: “Ăn!”

“...”

Chương Yến chưa từng gặp người khó đối phó như vậy, lúc trước đều là bà ta chán ghét người khác, hiện tại cuối cùng cũng được cảm nhận mùi vị bị người ta chán ghét.

Sắc mặt bà ta đã không thể dùng hai chữ “khó coi” để hình dung, khuôn mặt vặn vẹo chớp mắt một cái, sau đó oán hận liếc mắt nhìn Giang Nhu một cái rồi xoay người rời đi.

Chị cả Giang im lặng đi theo phía sau.

Những lời mà em ba dám nói với mẹ vừa nãy, là lời mà cả đời này cô cũng không dám nói ra, nhưng cũng không biết vì sao nghe xong lại có chút hâm mộ.

Cũng không biết là hâm mộ em ba dám khiêu khích mẹ, hay là hâm mộ Giang Nhu được sống tự do, tự tại.

Cha Giang ở nhà chính cũng không nói lời nào, ông ta đang hút một điếu thuốc kém chất lượng, mùi rất khó chịu. Giang Nhu không thích, cô ôm bé con đi vào sân.

Phòng bếp của nhà họ Giang nằm bên cạnh nhà chính, lúc này chị cả Giang đang ngồi xổm trước cửa phòng bếp rửa thịt.

Giang Nhu ôm con gái đi qua, bên cạnh cửa phòng bếp có đặt một cái bàn, bên trên để rau dưa và túi quýt Giang Nhu mang tới đây.

Dường như bé con thấy tò mò, Giang Nhu bèn ôm cô bé vào phòng bếp xem thử. Chương Yến đang xem lửa dưới đáy bếp lò, thấy Giang Nhu bước vào, trực tiếp quay mặt đi chỗ khác làm như không nhìn thấy.

Giang Nhu làm như không có gì đi về phía cái bàn, mở túi quýt mà mình mang tới, lấy hai trái quýt đường rồi nhét vào túi áo.

Sau đó đi thẳng ra ngoài.

Vào trong sân, cô gọi hai đứa nhỏ trong nhà chính: “Tiểu Hải, Tiểu Tuyết.”

Hai đứa nhỏ nghe có người gọi nên chạy ra, Giang Nhu lần lượt nhét hai trái quýt vào túi áo của hai đứa.

Hai đứa nhỏ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Giang Nhu.

Giang Nhu mỉm cười: “Ăn đi.”

Hai đứa nhỏ không ăn, mà là quay đầu nhìn mẹ mình, khuôn mặt chỉ cả Giang khẽ động đậy, sau đó gật đầu với bọn nhỏ.

Lúc này hai đứa nhỏ mới cầm lên, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn dì út.”

Giang Nhu lắc đầu: “Dì không phải dì út, là dì ba.”

Hai đứa nhỏ không biết trả lời như thế nào, khó hiểu nhìn về phía mẹ mình.

Chị cả Giang nghe xong nói: “Là dì ba, hai đứa vẫn còn một người dì út nữa.”

Nói xong dường như nghĩ tới cái gì, nhìn về phía Giang Nhu, bất đắc dĩ thở dài nói: “Em út là một đứa số khổ, nghe nói cha mẹ nuôi muốn gả nó cho người ta.”

Giang Nhu đang ôm An An, nghe được lời này, trong lúc nhất thời không rõ là có ý gì, nhíu mày hỏi: “Có ý gì? Chị nói con bé phải gả cho người ta? Năm nay nó mới bao tuổi đâu, mười bốn tuổi mà thôi.”

Chị cả Giang gật đầu: “Đúng là như vậy, con bé vẫn còn nhỏ.”

Giang Nhu há miệng thở dốc, hồi lâu cũng không biết nên đáp lại thế nào, mười bốn tuổi nghĩa là sao? Chính là còn chưa thành niên, mấy đứa nhỏ bình thường ở tuổi này còn đang học cấp hai.

Thân thể còn chưa phát dục hết, làm sao có thể kết hôn?

Giang Nhu khàn giọng hỏi: “Cha mẹ đều mặc kệ sao?”

Chị cả Giang lại thở dài không nói chuyện.

Chương Yến trong phòng bếp nhìn thấy Giang Nhu vừa vào trong bếp, càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không ổn, không nhịn được đứng dậy nhìn xem, nhìn thấy túi quýt trên bàn bị mở ra, trong lòng lập tức giận không chịu được.

Lại nghe thấy lời bên ngoài, ngay tức khắc cảm thấy đứa con thứ ba luôn đối nghịch với bà ta, thế mà còn muốn bà ta lo chuyện của đứa con thứ năm, quan tâm con nhỏ đó làm gì chứ? Trở về lại tốn thêm một miệng ăn.

Lập tức vọt thẳng ra ngoài: “Đã cho người ta thì không còn là người nhà chúng ta, quan tâm làm cái gì chứ? Sớm biết vậy lúc trước cũng tặng hai đứa bây cho người ta đi, đứa này càng không nghe lời hơn đứa kia.”

Chị cả vừa nghe đã sợ tới mức cúi đầu không dám nói gì.

Giang Nhu mím môi, lạnh lùng nhìn Chương Yến, ôm đứa nhỏ xoay người rời đi.

Chương Yến thấy thế, tức giận đến ném giẻ lau trong tay xuống bàn, hối hận lúc trước đã cho Giang Nhu đi học. Lúc trước là vì nghĩ đi học có thể gả cho nhà tốt, nào biết cuối cùng cũng gả đến chỗ không tồi, nhưng lại phủi sạch quan hệ với người nhà, còn luôn làm cho bà ta nổi giận.

Giữa trưa, Chương Yến thật sự nấu một nồi thịt kho tàu, cũng không phải vì Giang Nhu, mà là do bà ta bỏ đói ai cũng không nỡ bỏ đói con trai mình.

Thịt kho tàu vừa được dọn ra, Giang Quý đã lập tức dùng đũa gắp liền hai miếng.

Những người khác đều không đụng đến món này, hai đứa nhỏ nhà chị cả Giang dường như đã tập mãi thành thói quen, ngoan ngoãn gắp củ cải trước mặt mà ăn.

Chỉ có Giang Nhu trực tiếp bưng dĩa thịt kho lên, đổ hết vào trong chén của Lê Tiêu bên cạnh, sau đó, trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, gắp thịt trong chén của hắn lên ăn, còn gắp mấy miếng cho hai đứa nhỏ nhà chị cả.

Không riêng gì hai đứa nhỏ không biết bên phản ứng thế nào, những người khác cũng ngây người.

Giang Quý phản ứng nhanh nhất, tức giận ném đũa, gào khóc: “Đó là thịt của tôi!”

Giang Nhu làm như không nghe thấy, tiếp tục gắp thịt trong chén của Lê Tiêu lên ăn, vừa ăn vừa bình tĩnh nói: “Lê Tiêu chưa từng ăn thịt do mẹ làm, mẹ sẽ không nhỏ mọn như vậy chứ? Hơn nữa thịt này cũng là do chúng con mang đến.”

Chương Yến đen mặt muốn mắng, nhưng chạm đến ánh mắt cười như không cười của Lê Tiêu bên cạnh Giang Nhu, tức khắc nghẹn một hơi trong cổ họng.

Đứa con rể này ra tay rất tàn nhẫn, bà ta dám mắng Giang Nhu, nhưng vẫn kiêng kị hắn mấy phần.

Có tức giận không dám bộc phát, đành phải đấm cha Giang bên cạnh trút giận, cha Giang bị đánh, nổi giận nói: “Có giỏi thì đánh con rể đi, đánh tôi làm cái gì? Thịt cũng đâu có nằm trong chén tôi.”

Sắc mặt Chương Yến càng khó coi hơn.

Giang Quý bên kia vẫn còn khóc, mắt thấy Chương Yến chưa lấy thịt lại cho nó, trực tiếp ngồi xuống đất, hai chân to béo giãy nảy mạnh mẽ, cuối cùng lăn lộn trên mặt đất.

Chương Yến đau lòng không thôi, rời khỏi chỗ ngồi để kéo nó dậy nhưng kéo cả buổi cũng không được. Chị cả Giang thấy vậy cũng buông đũa, muốn đứng dậy giúp đỡ nhưng bị anh rể cả kéo lại.

Chị cả Giang nghiêng đầu nhìn anh ta một cái, đối diện với đôi mắt nghiêm túc của người đàn ông, dường như có hơi sợ, một lần nữa cầm đũa cúi đầu ăn.

Mà hai đứa nhỏ bên cạnh Giang Nhu đã nhanh chóng ăn xong thịt mà Giang Nhu gắp cho chúng.

Chỉ có ăn vào trong bụng mới là của mình.

Cả bàn ăn, bình tĩnh nhất là vợ chồng Giang Nhu cùng cha Giang.

Giang Nhu thích dạy dỗ mấy đứa nhỏ ngỗ nghịch, chúng nó càng khóc dữ dội thì cô càng có cảm giác thành tựu, Lê Tiêu thì hoàn toàn không để trong lòng.

Mà cha Giang, giống như căn bản không thèm để ý, chỉ tập trung ăn của mình.

Lê Tiêu vừa ôm con vừa cầm đũa, bé con lúc đầu còn có chút mệt mỏi, lúc này nhìn thấy em trai họ Giang đang lăn lộn trên mặt đất thì tò mò nghiêng đầu nhìn, bị tay gắp thức ăn của bố cản trở tầm mắt còn biết cúi thấp đầu xuống một chút.

Bữa cơm này thật sự rất náo nhiệt.

Ăn xong, Giang Nhu và Lê Tiêu rời đi.

Thấy bọn họ rời đi, anh rể cả cũng dẫn hai đứa nhỏ rời đi, chị cả Giang còn muốn ở lại thêm một lát, nhưng thấy cha bọn nhỏ cũng không gọi mình lấy một tiếng, mà là trực tiếp dẫn hai đứa nhỏ ra sân, nên cũng đành phải đi theo.

Cô sợ Chương Yến mắng nên không dám nói với bà ta một tiếng, lén lút đi ra sân, cũng không dọn dẹp trong phòng bếp.

Lúc Lê Tiêu chạy xe tới cửa thôn, Giang Nhu bảo hắn dừng một chút.

Hai người đợi một lúc dưới tán cây ở cửa thôn thì nhìn thấy một nhà chị cả đến.

Anh rể Giang thấy hai vợ chồng họ chưa đi, giống như nhẹ nhàng thở ra, anh rể bước nhanh đến gần, móc một bao lì xì màu đỏ nhăn nhúm trong túi ra nhét cho An An.

Giang Nhu không từ chối, nhưng cũng móc hai bao lì xì trong túi ra.

Anh rể cả vội vàng ngăn lại, Giang Nhu trừng mắt liếc anh ta một cái, anh ta đành không nói gì.

Hai đứa nhỏ thẹn thùng cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn dì ba.”

“Cảm ơn dì ba.”

Giang Nhu sờ đầu bọn nhỏ: “Học hành cho tốt, chỉ có đi học hành thành tài thì sau này mới không bị người ta coi thường.”

Hai đứa nhỏ nghe xong, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Giang Nhu, đứa bé gái gan dạ hơn, trả lời một câu: “Dì ba, chúng con sẽ học hành thật tốt, ba đã hứa năm sau sẽ cho anh trai đi học.”

Giang Nhu nghe xong mỉm cười: “Con cũng phải cố lên.”

“Dạ.”

Hai đứa nhỏ đều rất vui vẻ.

Anh rể cả đứng một bên nhìn cũng vui vẻ theo, trên mặt chị cả Giang cũng lộ ra nụ cười.

Trước khi đi, Giang Nhu không nhịn được kèo Giang Lan qua một bên, hỏi cô ấy: “Chuyện của em gái út rốt cuộc là như thế nào?”

Cô không có cách giả vờ như không biết chuyện, cô bé chỉ mới mười bốn tuổi đầu, ai nghe xong cũng sẽ cảm thấy đau lòng thay.

Giang Lan nhớ tới em gái út từ nhỏ đã bị mẹ tặng cho người ta thì trong lòng cũng khó chịu: “Chị cũng không biết, chỉ là nghe người trong thôn nói, cha mẹ nuôi không đối xử tốt với em út, khoảng thời gian trước đã tìm cho con bé một mối hôn sự, đối phương là người đàn ông hơn ba mươi tuổi vẫn chưa có vợ. Em út không chịu, bị cha mẹ nuôi nhốt trong nhà không cho đi ra ngoài, bây giờ như thế nào chị cũng không biết nữa.”

Nói tới đây, Giang Lan cũng cảm thấy may mắn vì con đầu lòng của mình là con trai, nếu cả hai đứa đều là con gái, cho dù chồng cô không thèm để ý thì mẹ chồng cô cũng sẽ không để cô sống yên.

Nghĩ vậy, cô không tránh khỏi khuyên Giang Nhu: “Nhân lúc còn trẻ em cũng nhanh chóng sinh một đứa con trai đi, con gái quá thiệt thòi.”

Giang Nhu không để bụng lời của cô ấy, chỉ là nhíu mày hỏi gã đàn ông kia đang ở chỗ nào.

Giang Lan nói địa chỉ, nhưng cô cũng không phải quá ngốc, vừa thấy Giang Nhu như vậy đã biết cô muốn làm gì, do dự mở miệng: “Chuyện này chúng ta không tiện nhúng tay vào, hơn nữa nhà chúng ta cũng không chiếm lý. Không phải em không biết, em út từ nhỏ đã bị tặng cho người ta, chưa từng ăn một hạt cơm nào của nhà chúng ta.”

Giang Nhu tức giận hỏi: “Cho nên xem như không biết hay sao? Nếu em út có chuyện gì thì sao đây? Con bé mới có mười bốn tuổi đấy.”

Giang Lan mấp máy môi, nhỏ giọng nói: “Cũng là do số mệnh nó không tốt.”

Giống như mẹ đã nói, số mệnh của cô không tốt, chỉ có thể gả cho một người đàn ông không có bản lĩnh rồi cùng nhau chịu khổ, không xinh đẹp giống như em hai và em ba, có người yêu thương, cũng có nhiều phúc.

Con người vẫn nên chấp nhận số phận của mình.

Giang Nhu không có cách nào nói chuyện với cô ấy, hít sâu một hơi, cuối cùng nói: “Cố gắng nuôi bọn nhỏ ăn học, chị và anh rể đều không dễ dàng, hai người đã khổ cả đời rồi, nhưng bọn nó còn nhỏ, còn có cơ hội thành công.”

Nói xong thì rời đi.

Giang Lan nhìn theo bóng lưng rời đi của Giang Nhu, một hồi lâu cũng không nói chuyện.

Xe máy chạy rất nhanh, cũng rất ồn ào, nhưng đừng nói tới ngồi, ngay cả sờ cô cũng chưa từng được sờ qua.

Không khỏi suy nghĩ, nếu lúc nhỏ mình được đi học, có phải cũng sẽ có cuộc sống như em hai và em ba hiện giờ hay không? Dám cho mẹ xem sắc mặt, dám làm chuyện mình muốn làm.

Lần đầu tiên Giang Lan cảm thấy oán hận cha mẹ, tại sao cũng chỉ có mình cô không được đi học?

- -

Về đến nhà đã là ba giờ chiều.

Lê Tiêu đi ra ngoài trả xe, Giang Nhu vừa mới cho bé con uống sữa xong thì thím Vương và Vương Mẫn Quân bên cạnh đã qua tới, thím Vương cũng vừa từ nhà mẹ đẻ trở về, nhà mẹ đẻ của bà ở ngay bên ngoài huyện thành, khoảng cách rất gần.

Chúc Tết xong còn mang về rất nhiều đồ ăn, con trai của cậu Vương Mẫn Quân nhập ngũ ở Tây Nam, nơi đó có nhiều món hun khói, anh ta gửi về rất nhiều lạp xưởng và thịt khô ăn Tết.

Thím Vương mang một ít lạp xưởng qua đây: “Thứ này rất ngon, mặc kệ là chiên hay hấp đều rất ngon, ngon hơn lạp xưởng chỗ chúng ta nhiều.”

Giang Nhu nhìn thấy lạp xưởng, trực tiếp mỉm cười không khách sáo: “Vậy được, tối nay con sẽ nấu một chút nếm thử.”

Thứ này quả thật rất ngon, trong số những người bạn cùng phòng hồi đại học của cô có một người quê ở tỉnh C, mỗi lần nghỉ trở về là mang rất nhiều lạp xưởng chia cho mấy người các cô, hương vị kia thật đúng là làm cho người ta hoài niệm.

Thím Vương không chỉ tới đưa lạp xưởng, còn nói cho cô nghe một tin tức: “Thím vừa trở về đã nhìn thấy mẹ chồng con đang đứng trước cửa, bà ta gõ cửa rất lâu, thím nói hai đứa không có ở nhà bà ta mới chịu đi, hỏi người khác mới biết được, hình như bà ta đánh nhau với con gái của chồng kế.”

Động tác thay tã cho bé con của Giang Nhu dừng lại, cô quay đầu hỏi: “Sao lại thế này?”

Thím Vương đã sớm hỏi thăm rõ ràng, ra vẻ buôn chuyện nói: “Còn không phải do đứa con gái riêng của bà ta hay sao, nghe nói cô ta ăn vạ trong nhà không chịu đi, còn luôn dùng mấy lời khó nghe mắng bà ta, bà mẹ chồng đó của con ấy, thím cũng không biết nên nói cái gì cho tốt đây, chính là đồ bắt nạt kẻ yếu, gặp phải người có chút lợi hại sẽ chào thua ngay.”

Quả thật là như vậy, Giang Nhu cảm thấy thím Vương đánh giá rất đúng.

Cũng không biết có phải do cô chậm chạp hay không, bé con nằm trên giường mất kiên nhẫn mà đá chân.

Giang Nhu kịp phản ứng, vội vàng giúp cục cưng thay tã sạch sẽ, Vương Mẫn Quân ngồi bên cạnh giúp cô cầm tã dơ.

Thím Vương vẫn còn đang nói: “Nói không chừng lát nữa bà ta lại tới nữa, con nên chuẩn bị trước đi.”

Chuẩn bị cái gì đây, chẳng lẽ bà mẹ chồng này còn muốn đến ở chung với bọn họ?

Ngàn vạn lần đừng nha, Giang Nhu thật sự sợ bà ta, đặc biệt là mấy câu nói tẩy não của bà ta, quả thật nghe xong liền muốn hộc máu.

Thím Vương đúng thật hiểu biết Lâm Mỹ Như, không bao lâu sau, Lâm Mỹ Như quả đúng là đến đây một chuyến, Giang Nhu hoài nghi có phải bà ta có tai mắt ở đây hay không.

Lâm Mỹ Như vừa vào sân đã khóc, kể lể con gái riêng chồng đối xử tệ với bà ta, sáng nay còn đánh bà ta, con trai riêng không có ở nhà, gã họ Hà cũng không giúp bà ta, trong lòng tổn thương muốn chết.

“Nó mắng tôi ác độc, trách tôi chỉ chăm sóc con trai của Tiểu Hoa mà không quan tâm con trai cô ta, sao tôi phải để ý con trai cô ta làm gì chứ? Tôi chán ghét cô ta như vậy còn muốn tôi chiếu cố cho con trai cô ta, mơ cũng đẹp đó...”

Giang Nhu cũng không biết bà ta nói mấy lời này cho mình nghe làm gì? Bà ta cũng đâu có giúp mình chăm sóc An An, chẳng lẽ bản thân còn phải thay bà ta bênh vực kẻ yếu?

“Cô ta dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như vậy? Mẹ cô ta cũng đâu phải do tôi hại chết, cô xem Tiểu Hoa rất tốt, chưa bao giờ cư xử như cô ta, một đứa con gái đã gả cho người ta cũng không sợ mất mặt còn chạy về nhà mẹ đẻ ở.”

Lâm Mỹ Như càng nghĩ càng tức: “Ngày thường cha con nhà họ Hà đều nói trong nhà nhờ có tôi mới sống tốt được, cái nhà đó của bọn họ không có tôi thì sống được chắc? Vậy mà cô ta lại dám tỏ thái độ với tôi, còn xem tôi như kẻ hầu người hạ.”

“...”

Giang Nhu nhếch môi, có cái gì khác nhau sao?

Ngoại trừ thái độ có chút khác biệt, cô thật tình không cảm thấy giữa hai người họ có cái gì khác nhau.

Đột nhiên cảm thấy Lê Tiêu lớn lên được như vậy cũng không dễ dàng.

Lâm Mỹ Như nhìn Giang Nhu ngồi ngay cửa lớn đọc sách, bà ta nói cả nửa ngày mà đối phương cũng không thèm ngẩng đầu lên, sắc mặt có chút không tốt, dứt khoát hỏi: “Lê Tiêu đâu?”

Lúc này Giang Nhu mới ngẩng đầu lên nhìn bà ta: “Anh ấy đi ra ngoài, chắc phải chờ một lát mới trở về, nếu không mẹ đi nghỉ trước đi?”

Lâm Mỹ Như nhìn bầu trời, cảm thấy sắp tối, dùng tay lau đôi mắt: “Không được, trong nhà không thể thiếu tôi.”

Nói tới đây, giọng điệu lại có vài phần đắc ý.

Có vẻ như bà ta rất quan trọng ở nhà họ Hà.

“Chờ Lê Tiêu trở lại, cô nói với nó một tiếng.”

“Được thôi.”

Người tới nhanh, đi cũng nhanh.

Giang Nhu ngẩng đầu nhìn bóng lưng dần khuất của bà ta mà không nói nên lời.

Lúc Lê Tiêu trở về, Giang Nhu nói chuyện Lâm Mỹ Như đến đây cho hắn nghe: “Anh có muốn qua đó xem thử hay không, em thấy ý của mẹ là muốn anh qua đó chống lưng cho bà ấy.”

Lê Tiêu tỏ vẻ không sao cả: “Không đi, là do bà ấy tự chọn.”

Lúc trước, vợ Hà Thiết Sơn chết không đến ba tháng gã đã tới tìm bà ta, đổi lại là người khác sẽ cảm thấy ông ta không phải người tốt, cũng chỉ có Lâm Mỹ Như cảm thấy ông ta không thành vấn đề, còn xem gã như báu vật, cảm thấy mình vẫn còn rất hấp dẫn.

Được rồi, ngay cả con trai ruột cũng mặc kệ, vậy cô cũng không cần quan tâm chi cho nhọc lòng.

Nhưng chuyện của em gái út, Giang Nhu thật sự không có biện pháp không lo, cô buông quyển sách trên tay, do dự mở miệng: “Lê Tiêu, anh có thể giúp em đi xem em gái...”

Cô vừa mở miệng, Lê Tiêu đã lập tức gật đầu: “Anh đã đoán được em muốn nói chuyện này, yên tâm đi, vừa rồi anh đã nói với Chu Kiến, lát nữa ăn cơm xong sẽ đi xem.”

Giang Nhu sửng sốt, theo bản năng nói: “Cơm nước xong sẽ đi? Trời đã tối rồi, có thể gặp nguy hiểm hay không?”

Tuy rằng cô muốn giúp em gái, nhưng cũng sẽ không để hắn phải mạo hiểm.

Lê Tiêu: “Không có việc gì đâu, anh rất quen thuộc với thôn bên kia, ở đó có bạn anh.”

“Em đừng lo lắng chuyện này, tự anh biết cân nhắc.”

Chủ yếu hắn lo lắng cô em gái kia của Giang Nhu có thể đã không còn ở nhà cha mẹ nuôi.

Hôm nay vừa nghe chị cả của Giang Nhu nói, hắn liền biết gã đàn ông kia là người thôn nào, hắn quả thật quen thuộc với chỗ đó, mỗi hộ gia đình trong đó đều có quan hệ họ hàng với nhau, nổi tiếng là một nơi hung hãn.

Giang Nhu vừa nghe có bạn của hắn ở đó thì trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn, gật đầu: “Nếu bọn họ là người dễ nói chuyện, vậy anh phải lựa lời cho cẩn thận, dù sao cũng là bọn họ nuôi em út, nhưng nếu bọn họ thật sự không nói lý thì anh cũng không cần chịu đựng, trực tiếp tẩn cho bọn họ một trận.”

Làm mai cho một cô bé mười bốn tuổi, sao họ có thể xuống tay được chứ?

“Ừ.”

Lê Tiêu ăn cơm xong thì lập tức đi ra ngoài, trước khi đi còn dặn Giang Nhu đóng cửa cẩn thận.

Giang Nhu cũng dặn hắn chạy xe chậm một chút.

Lê Tiêu đi rồi, Giang Nhu rửa mặt cho mình và đứa nhỏ, sau đó về phòng chơi với con gái, chờ bé con đã ngủ, cô không ngủ, mà là cầm quyển sách ngồi trên giường xem.

Chờ mãi cho đến hơn mười hai giờ đêm, Giang Nhu nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng ầm ầm của xe máy.

Giang Nhu tỉnh táo khỏi cơn buồn ngủ, nhận ra là cái gì, vội xuống giường đi mở cửa.

Bên ngoài, Lê Tiêu đã trèo tường vào sân.

Lúc Giang Nhu mở cửa nhà chính thì hắn đã đến bậc thang, hắn ngẩng đầu nhìn cô, giọng nói khàn khàn mỏi mệt hỏi: “Còn chưa ngủ sao?”

Giang Nhu lo lắng nhìn về phía hắn: “Không có việc gì chứ?”

Lê Tiêu không có trả lời, mà là nói: “Chứng minh thư đâu? Anh và Chu Kiến đưa em gái em đến bệnh viện trước.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.