Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 21: Chương 21




Editor: Hạ Cẩn

Quà mùng 2/9 cho mí bạn nè. Chúc mọi người mùng 2/9 vui vẻ????????????.(Mặc dù hơi muộn tí, sắp hết ngày rồi mới chúc????????????)

Nguyễn Thu Thu không phải cố ý không để mắt đến Trình Tuyển mà là cô căn bản không hề đặt Trình Tuyển trong danh sách người tham khảo.

Cô nghĩ nghĩ, mình không có bạn bè nên không có người đi cùng. Lúc đầu cô cũng có nghĩ qua việc bán suất này đi nhưng bởi vì chỉ có thể mang theo người nhà, chắc hẳn các loại hoạt động đều phải cùng nhau tham dự. Sau khi cân nhắc kĩ lưỡng Nguyễn Thu Thu quyết định đi một mình.

Trình Tuyển? Trình Tuyển là tuyệt đối không có khả năng đi cùng cô.

Nguyễn Thu Thu cô không muốn mặt nóng dán mông lạnh đâu. Cho nên dứt khoát bác bỏ khả năng này.

Cô vô cùng vui vẻ chuẩn bị cho chuyến đi, sau khi xác nhận thông tin với bộ phận phục vụ khách hàng của « Như Mộng Lệnh », nói rõ mình một thân một mình đi du lịch. Ngay sau đó, Nguyễn Thu Thu tìm hiểu nhiệt độ và vị trí cụ thể của nơi sắp đi, phát hiện còn có cả tư bãi biển tư nhân, vui sướng đi chuẩn bị bikini.

Cô mặc dù không biết bơi, nhưng không ngại phơi nắng trên cát đâu nha.

Lúc này Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên có chút tiếc nuối. Nếu như có thể cùng bạn bè cùng đi dạo chơi nhất định sẽ chụp được không ít ảnh đẹp.

Trái với Nguyễn Thu Thu vui vẻ gấp mười ngày thường, hôm nay Trình Tuyển ở văn phòng có vẻ hơi trầm mặc.

Nếu như tiếp xúc lâu dài, biết tính cách của anh thì sẽ biết lúc này cảm xúc của anh khẳng định không tốt lắm. Mấy người khác đều có chút ngơ ngác, tưởng rằng trò chơi xảy ra vấn đề, nơm nớp lo sợ chạy đi kiểm tra, chỉ có Đồ Nam biết rõ có chuyện gì xảy ra.

Lần này xong đời rồi.

Lần vỗ mông ngựa này không chỉ có vỗ sai chỗ mà còn vỗ cho hỏng chuyện rồi.

Cậu cũng sầu não lắm chứ, hai người cãi nhau à? Tại sao chị dâu lại không mang theo đại boss cùng đi chơi?

Nội tâm của cậu là một hồi cuồng phong bão táp, ngoài mặt vẫn ra vẻ quân sư quạt mo thành thành khẩn khẩn, lặng lẽ đi đến bên cạnh Trình Tuyển bên người.

Một giây sau, Đồ Nam sắc mặt phức tạp.

Cậu cho rằng Trình Tuyển đang bận làm việc, ai ngờ giao điện Laptop của anh lại là cuộc trò chuyện trên Wechat với Nguyễn Thu Thu, phía trên trống rỗng, không có một cái gì. Trình Tuyển từ sáng sớm tới giờ đều duy trì tư thế này kiên nhẫn chờ đợi, không biết đợi bao lâu, không nhúc nhích.

Đồ Nam: "Cái kia... Đại boss, hai người cãi nhau phải không?"

Trình Tuyển vẫn trầm tư.

Đồ Nam: "Khụ khụ không bằng như này! Em lấy danh nhà phát hành gửi tin nhắn một lần nữa, nói anh cũng trúng thưởng, vừa hay người cùng đi?"

Trình Tuyển không nói một lời, trên màn hình phản chiếu ra loáng thoáng hình dáng của anh, cặp mắt sâu kín kia nhìn chằm chằm cậu khiến Đồ Nam giật mình một cái, cả người đều cảm thấy không tốt.

Nội tâm của cậu lại bắt đầu khóc trời khóc đất. Cái tay ti tiện này oa, tại sao lại nghĩ ra cái chủ ý oái oăm này chứ!

Đồ Nam vẻ mặt cầu xin: "Em cũng không biết vợ chồng anh cãi nhau. Nếu mà biết em sẽ không chủ động đi đụng họng súng đâu."

Nếu như Nguyễn Thu Thu nghe được lời của Đồ Nam chỉ sợ sẽ cười chết mất.

Cãi nhau? Ai có thể tranh luận với Trình Tuyển chứ, coi như cô thua luôn đi!

*

Buổi tối.

Nguyễn Thu Thu đang cố gắng nhét vào vali hành lý mấy đồ dùng cần thiết để đi nghỉ cô vừa mua. Còn có ba ngày nữa là xuất phát, cô phải chuẩn bị sớm chút, tránh cho đến lúc đó vội vội vàng vàng lại quên mất thứ gì.

Đang bận bịu nhét khăn mặt, chợt cảm thấy sau lưng lạnh ngắt.

Nguyễn Thu Thu: "?"

Cô ngẩng đầu theo bản năng thì nhìn thấy Trình Tuyển đang đứng ở một bên nhìn động tác của cô.

Trình Tuyển mặt không cảm xúc, tay anh cầm một bình Yakult, động tác chậm rãi xé giấy bọc, vô cùng bình tĩnh cùng Nguyễn Thu Thu mắt đối mắt

Nguyễn Thu Thu: "... Anh rất rảnh?"

Trình Tuyển: "Ừ."

"May quá, mau giúp tôi sắp xếp lại mấy món đồ này một chút."

Nói xong câu đó, Nguyễn Thu Thu chợt nhớ tới Trình Tuyển còn chưa biết việc cô muốn đi chơi, lại còn đi tận bốn năm ngày, Trình Tuyển chỉ có thể tự mình giải quyết vấn đề cơm nước.

Nguyễn Thu Thu bừng tỉnh đại ngộ, chẳng trách Trình Tuyển sẽ yên lặng đứng xem như vậy, chắc anh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Đúng rồi, có chuyện quên nói cho anh"

"Em nói."

Trình Tuyển nghiêng mặt uống Yakult, biểu lộ vô cùng bình tĩnh. Ánh mắt anh liếc qua nhìn Nguyễn Thu Thu như đã đoán được Nguyễn Thu Thu muốn nói gì.

"Tôi rút trúng thưởng đó, muốn ra ngoài chơi ba bốn ngày, những ngày này anh tự mình giải quyết đi, không được ăn thực phẩm rác rưởi đâu đấy."

Trình Tuyển: "..."

Không hiểu tại sao, Nguyễn Thu Thu luôn cảm thấy bộ dáng của anh không vui vẻ cho lắm.

Thời gian dài ở chung đã bồi dưỡng ra sự ăn ý, Nguyễn Thu Thu đột nhiên thông suốt, lập tức bắt được ý nghĩ của Trình Tuyển. Cô vỗ ngực một cái nói: "Anh yên tâm, chờ tôi trở lại nhất định sẽ làm cho anh một bàn ăn lớn! Muốn ăn cái gì thì làm cái đó!"

Trình Tuyển: "..."

Nguyễn Thu Thu nhìn thấy anh vẫn thờ ơ như cũ thì ngẩn người, không hiểu Trình Tuyển còn đang đợi cái gì.

Trình Tuyển chậm rãi hỏi: "Một mình em?"

"Đúng thế, chẳng lẽ còn có người thứ hai sao?" Nguyễn Thu Thu trả lời một cách đương nhiên, "Làm sao vậy, có vấn đề gì sao?"

"Không có."

"Vậy nhanh đến giúp đỡ tôi, tối nay còn nhiều chuyện phải làm nữa."

"Tay đau."

Nguyễn Thu Thu: "?"

Anh quay người trở lại thư phòng, đóng cửa.

Để lại Nguyễn Thu Thu với khuôn mặt ngơ ngác nhìn cánh cửa đã đóng chặt.

Một giờ sau, nhà điều hành « Như Mộng Lệnh » gửi mấy tin nhắn cho Nguyễn Thu Thu, tất cả đều là xác nhận xem cô thực sự muốn đi một mình hay không. Nói là con gái đi một thân một mìn không tiện lắm, đề nghị cô tốt nhất vẫn nên đi cùng người bạn đời của mình.

Đối phương còn cường điệu lần này đi chơi chủ yếu là mỹ thực và phong cảnh êm dịu, đề nghị có thể mang theo người thích ăn ngon, ngắm phong cảnh đi cùng.

Vừa nhắc tới mỹ thực, người Nguyễn Thu Thu nghĩ đến đầu tiên chính là Trình Tuyển.

Cô không biết là tất cả tin nhắn này đều là bọn Đồ Nam ở công ty vừa tăng ca vừa ngồi khóc gửi tới. Chỉ còn kém nước quỳ xuống xin Nguyễn Thu Thu nhất định phải mang Trình Tuyển đi. Nếu như cô không mang Trình Tuyển đi, chỉ sợ mấy ngày cô ở bên ngoài chơi sẽ là mấy ngày địa ngục trần gian của bọn họ mất.

Đại boss cuồng tăng ca, nhất định sẽ kéo bọn cậu cùng tăng ca theo!

Cậu còn nghĩ dùng ngày nghỉ đông để đi xem mắt đó, cậu không muốn độc thân không ai thương không ai yêu đâu. Chị dâu cầu thương xót!

Nguyễn Thu Thu hậu tri hậu giác* nhận ra rằng Trình Tuyển đại khái bởi vì mình không mời anh đi mà cảm thấy không vui à?

*sau khi suy nghĩ kỹ càng thì nhận ra.

Lúc kết luận này vừa được đưa, Nguyễn Thu Thu không tin.

Nhưng mà, vẻ mặt của Trình Tuyển vừa rồi đích thật là không giống ngày thường cho lắm.

"..."

Nguyễn Thu Thu yên lặng đi đến trước cửa thư phòng của Trình Tuyển, gõ cửa hai lần: "Trình Tuyển? Đã ngủ chưa? Tôi có lời muốn nói với anh."

Cô vừa nói, cửa đột nhiên bị mở ra. Trình Tuyển mặc áo ngủ kẻ sọc màu xanh lam, thần sắc lười biếng. Anh hạ mắt xuống nhìn Nguyễn Thu Thu, nói: "Tôi muốn đi ngủ, em nói nhanh chút."

Nguyễn Thu Thu: "..." Ngu mới tin anh, quần chưa thay mà còn giả ngủ gật cái gì.

Nguyễn Thu Thu tựa bên tường, hai tay ôm vai hỏi: "Chuyến du lịch kia, anh có ý gì không?"

Trình Tuyển một tay đút túi, động tác dừng lại.

"Em muốn mời tôi?"

Nguyễn Thu Thu luôn cảm giác anh có chút được đà lấn tới: "... Đúng thế."

Trình Tuyển thở dài: "Phải thu dọn đồ đạc, chuyến bay vừa đi vừa về rất mệt mỏi, đi máy bay không thoải mái, cơm máy bay cũng không dễ ăn..."

Lông mày Nguyễn Thu Thu giật giật một, cắt ngang anh.

"Cho nên, anh có muốn đi cùng hay không?"

"Đi."

"..."

*

Ở văn phòng Đồ Nam phát ra một tiếng reo hò, gần như bật khóc: "Quá tốt rồi!Đại boss muốn đi nghỉ phép! Chúng ta rốt cục cũng có thể vui sướng chơi đùa rồi!"

Lúc cậu nói chuyện, An Nhu vừa tiến đến.

Sắc mặt An Nhu có chút thất vọng. Trước kia vào lúc này Trình Tuyển đều sẽ ở văn phòng, gần đây số lần Trình Tuyển về nhà càng ngày càng nhiều cũng càng ngày càng sớm.

Nghe Đồ Nam nói, An Nhu có chút không dám tin tưởng: "Anh ấy đi nghỉ phép?"

Trình Tuyển vậy mà lại nghỉ phép?

Đồ Nam vui tươi hớn hở nói: "Đương nhiên rồi, đi cùng chị dâu. Khu nghỉ dưỡng đó rất tốt, bọn họ nhất định sẽ chơi vui vẻ."

Thuận tiện chữa trị tình cảm vợ chồng thật tốt.

Nụ cười trên mặt An Nhu cứng lại, nhưng lập tức, cô ta lại khôi phục vẻ ôn hòa của thường ngày: "Vậy thì thật tốt, mấy ngày nghỉ đông của tôi còn chưa có dự định gì, tôi cũng muốn đi chơi."

Đồ Nam có loại dự cảm xấu: "Ý của cô là..."

"Tôi cũng đến khu nghỉ dưỡng đó."

"Không được, cô đừng làm ẩu, An Nhu."

"Tôi làm ẩu cái gì, bình thường mọi người không phải đều làm việc với nhau sao, bây giờ cùng đi ra chơi cũng đâu có sao. Anh không cần khẩn trương như vậy đâu."

Đồ Nam có ý khuyên cô ta "Cô đi một mình xem náo nhiệt gì chứ."

An Nhu nói: "Tiêu Phiền sẽ theo đi cùng tôi."

Đồ Nam: "Fuck!" Cậu có chút tức giận, nhưnng kgoong quát mắng An Nhu, Đồ Nam nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Cô có biết hậu quả của việc này chưa, rất có thể cô sẽ phải thu dọn đồ đạc rời khỏi đây."

An Nhu nói: "Tôi tới đây là vì Trình Tuyển."

Nếu không cô ta sao lại phải trở về từ bên kia bờ đại dương.

Trước mắt game mới đã đến giai đoạn quan trọng, An Nhu với tư cách nhà thiết kế chính phụ trách phần lớn bản thiết kế anime cốt lõi, căn bản không có khả năng sa thải cô ta. Cô ta nghĩ cô ta không thể nhịn được nữa, hoặc là thượng vị, hoặc là rời đi, cô ta nhất định phải nhanh một chút.

Đồ Nam nói: "Cô sẽ bị cách chức tạm thời."

An Nhu bình tĩnh nhìn cậu, nói: "Tôi không tin."

Nếu như Trình Tuyển thật sự không hề để ý cô ta vậy thì tại sao mỗi lần cô ta ám chỉ rõ ràng đều không cự tuyệt để cho cô ta chết tâm.

An Nhu nào có biết, Trình Tuyển thờ ơ là vì căn bản không chú ý chút nào đến cuộc sống của cô ta.

Đồ Nam: "Cô... Aizz, hi vọng cô tỉnh táo một chút." Trong mắt Trình Tuyển chưa từng có chuyện không thể thiếu đi người nào, anh luôn có là biện pháp thay đổi cục diện. An Nhu lần này chỉ sợ là tự làm tự chịu, nhưng Đồ Nam chỉ hi vọng cô ta có thể nhớ lâu một chút.

An Nhu nở nụ cười: "Tôi là loại người này sao? Yên tâm đi, tôi chỉ là muốn nghỉ ngơi một chút."

Thế là.

Ban đêm, Đồ Nam trằn trọc không ngủ được, nghĩ nghĩ, quyết định muốn cùng đi khu nghỉ dưỡng đó. Kỳ nghỉ đông tốt đẹp như thế mà phải lãng phí vào chuyện như thế này, cậu thật sự là bị tức điên lên rồi lại không có cách nào nói ra. Đồ Nam nhanh chóng nói với Tiêu Phiền vài câu, xác định kế hoạch cho chuyến nghỉ đông năm nay.

Người được thông báo cuối cùng, Phó Tử Trừng ngơ ngác, lập tức kêu rên một tiếng.

"Cái gì? Chúng ta cũng đi nghỉ phép?"

"Anh mày không muốn ăn thức ăn cho chó a a a a —— "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.