Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh

Chương 42: Chương 42: Mộng vớ vẫn




Editor: Tĩnh

Sở Tư Thần nét mặt không mấy vui vẻ đi theo sau Sở Diệp.

“Mộng Dung, ngươi cùng vị tiểu huynh đệ này nhận thức?” Sở Tư Thần nói.

Sở Diệp vừa đi ra tới, liền thấy được Lâm Mộng Dung, nghe Sở Tư Thần kêu tên đối phương Mộng Dung, lập tức xác định thân phận đối phương.

Trong sách có ghi nữ chủ là người tuyệt sắc tư dung, tài mạo song toàn.

Bây giờ Lâm Mộng Dung đại khái còn chưa có nẩy nở, tuy rằng chỉ mới là mỹ nhân phôi, nhưng nếu nói điên đảo chúng sinh còn có chút khoảng cách, Sở Diệp thích nam nhân, nhìn thấy Lâm Mộng Dung, cũng không cảm giác gì đặc biệt cả.

Lâm Mộng Dung gật gật đầu, nói: “Đây là đường đệ của ta.”

Sở Tư Thần nhìn Lâm Sơ Văn liếc mắt một cái, nói: “Nguyên lai là đường đệ của Mộng Dung, thật là lũ lụt vọt Long Vương miếu, người một nhà không biết người một nhà.”

Lâm Sơ Văn cười cười, không có nói tiếp.

Sở Diệp liếc nhìn Lâm Sơ Văn cảm thấy đối phương giống như có chút không quá tự nhiện.

Trong truyện có ghi lại, Lâm Mộng Dung đối Lâm Sơ Văn rất là chiếu cố, kết quả, Lâm Sơ Văn không biết tốt xấu, lấy oán trả ơn, tính kế Lâm Mộng Dung.

Sở Diệp nhìn hai người, tổng cảm thấy hai người không khí quái quái có loại plastic tỷ đệ tình cảm.

Lâm Mộng Dung khuyên Lâm Sơ Văn hồi lâu, thấy Lâm Sơ Văn không dao động, chỉ đành bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Biết đã khuyên Lâm Sơ Văn không thành, Lâm Mộng Dung đem ánh mắt chuyển tới trên người Sở Diệp.

“Nghe nói, Diệp thiếu đã cứu mạng của đường đệ ta, thật là cảm ơn ngươi.” Lâm Mộng Dung nói.

Sở Diệp cười cười, nói: “Nơi nào, nơi nào, cứu người một mạng còn hơn xây bảy tháp chùa, ta cũng bất là gặp dịp mà giúp thôi.”

“Đường đệ, tính cách có chút cố chấp, ít nhiều nhờ ngươi chiếu cố.”

Sở Diệp thầm nghĩ: Lời nói của Lâm Mộng Dung giống như coi mình là trưởng bối của Lâm Sơ Văn mà nói ra, nhưng hai người hẳn là kém không nhau mấy tháng đi.

“Chúng ta là chiếu cố lẫn nhau, kỳ thật là Sơ Văn chiếu cố ta nhiều hơn.” Sở Diệp nói.

“Sơ Văn tương đối tùy hứng, nếu là hắn chọc giận ngươi, ngươi không cần cùng hắn chấp nhặt.”

Sở Diệp: “……” Lâm Mộng Dung lời này có ý tứ gì a! Nói Sơ Văn giống không hiểu chuyện tiểu hài tử.

Ánh mắt của Lâm Mộng Dung, chuyển qua Ngân Sí Ong của Sở Diệp, “Diệp thiếu con Ngân Sí Ong của ngươi lớn lên thật là cường tráng.”

Sở Diệp cười cười, nói: “Nào có, nào có!”

Lâm Mộng Dung cười cười, nói: “Nghe thôn dân nói, Diệp thiếu dưỡng rất nhiều ong mật, thật lợi hại.”

Sở Diệp không cho là đúng nói: “Ta này dưỡng đều là Ngân Sí Ong bình thường kiếm ít tiền sống qua ngày mà thôi.”

Sở Diệp thầm nghĩ: Ánh mắt nữ chủ tựa hồ rất tinh, thường xuyên nhặt của hời, Tiểu Ngân như vậy cũng không biết có bị nhìn thấu không

Hỏa Hồ ly của Lâm Mộng Dung, nhìn chằm chằm Tiểu Ngân, đôi mắt chuyển chuyển.

Tiểu Ngân không thích Lâm Mộng Dung nhìn chằm chằm, liền cất cánh bay đi.

Sở Diệp hướng Sở Tư Thần nhìn qua thây sắc mặt đối phương không tốt lắm, âm thầm cảm thấy bất đắc dĩ.

Sở Tư Thần có sức chiếm hữu rất mạnh, Lâm Mộng Dung lại còn ôn nhu nói chuyện với hắn, Sở Tư Thần hẳn là không dễ chịu, nữ chủ cũng thật là biết kéo cừu hận cho hắn.

Sở Tư Thần là mang theo một đại đội người tới đây, thôn dân Long Nhai Thôn nghèo khổ, phòng ốc đơn sơ cũng không có chỗ an trí cho bọn họ.

Sở Tư Thần lại không muốn ở cùng Sở Diệp, nên chỉ có thể mang theo người, về trấn.

Người của thương đội Sở gia rời đi, Sở Diệp cùng Lâm Sơ Văn mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Thôn dân trong thôn, không biết tâm tư của Sở Diệp nên đều cảm thấy Sở Diệp cư nhiên có thể kinh động cả một thương đội tới thăm hắn, thật sự có mặt mũi, có lẽ Sở Diệp cũng không giống như thôn dân tưởng tượng, hắn ở Sở gia chỉ là con rơi.

“Ngươi cùng đường tỷ ngươi, quan hệ không tốt lắm sao?” Sở Diệp hỏi.

Sở Diệp phát hiện từ khi gặp qua Lâm Mộng Dung, Lâm Sơ Văn tâm tình giống như không tốt lắm.

Lâm Sơ Văn ngẩng đầu, hỏi ngược lại: “Nào có? Ngươi cảm thấy đường tỷ ta như thế nào?”

Theo như ấn tượng của Lâm Sơ Văn thì người khác phần lớn đều thích đường tỷ của hắn hơn là thích hắn, gia tộc rất nhiều người đều thích vây quanh nàng, cũng thấy được Sở Diệp và người đường huynh đều có quan hệ khá tốt với đường tỷ.

Sở Diệp híp mắt, có chút đề phòng nói: “Người tới không có ý tốt.”

Lâm Sơ Văn có chút ngoài ý muốn nói: “Ngươi không cảm thấy đường tỷ của ta xinh đẹp sao?”

Hắn gặp qua rất nhiều nam nhân, chỉ cần gặp được đường tỷ của hắn, liền tìm mọi cách cùng nàng thân cận, hao tổn tâm cơ để làm nàng vui vẻ, Lâm Sơ Văn thật có chút sợ Sở Diệp cũng như thế.

Sở Diệp buông tay, nói: “Ta đã nói rồi, ta thích nam nhân.”

Lâm Sơ Văn đỏ hồng mặt, nói: “Kia…… Kia không phải nói giỡn sao?”

Sở Diệp bĩu môi, kề sát vào Lâm Sơ Văn, nói “Đương nhiên không phải.”

Lâm Sơ Văn quay đầu đi, né tránh tầm mắt của Sở Diệp, ấp úng hỏi: “Vì cái gì cảm thấy đường tỷ ta đường huynh ngươi tới là không có ý tốt?”

Sở Diệp thu liễm thần sắc hài hước trên mặt, nghiêm mặt nói: “Nhớ rõ việc mấy ngày hôm trước ta nằm mơ không?”

Lâm Sơ Văn gật gật đầu, nói: “Nhớ rõ.”

“Ta mơ thấy có người chỉ trích ta nói ta là người hạ dược, nữ nhân kia rất giống đường tỷ của ngươi, ta vừa thấy nàng đến, liền cảm thấy sởn tóc gáy.” Sở Diệp nói xong lời cuối cùng, nhịn không được rùng mình một cái.

Lâm Sơ Văn chớp chớp mắt, hắn gặp qua không ít người vì đường tỷ mà thần hồn điên đảo, nhưng đây là lần đầu tiên nghe được có người nói thấy đường tỷ mà làm người ta sởn tóc gáy.

“Ngươi sẽ cho nàng hạ dược sao?”

Sở Diệp lắc lắc đầu, nói: “Ta cũng không phải bị điên rồi, mới đi hạ dược cô ta?”

Sở Diệp bỗng nhiên nghĩ đến, trong sách có nhắc đến do quá xinh đẹp nên nữ chủ thường xuyên bị người ta ta hạ dược, cũng có một tên nhị thế tổ như nguyên chủ muốn hạ dược nữ chủ nhưng bị phát hiện nên bất thành. Hoặc có những nữ nhân vì yêu thích nam chủ cùng những lam nhan tri kỷ của nữ chủ nên đánh chủ ý hạ dược bọn họ. Hoặc có những kẻ vì nịnh hót chủ tử nhà mình cũng muốn hạ dược nữ chính. Nên nữ chủ rất nhạy bén trong việc người khác hạ dược mình.

Lâm Sơ Văn có chút mê man nói: “Ngươi nằm mộng? Hình như có chút vớ vẩn.”

Sở Diệp nhún vai, nói: “Ai biết được, không nói ta, hoặc nói không chừng là do người ở bên cạnh cô ta làm ra không chừng.”

Lâm Sơ Văn do dự một chút, nói: “Tuyết Bảo không thích nàng.”

Sở Diệp: “……”

“Nàng dưỡng một con Hỏa Hồ kêu Xích Diễm.” Tuyết Bảo thì ở nhà được xưng là xú hồ ly, còn Lâm Mộng Dung thì có một con Hỏa Hồ phi thường xinh đẹp, những người thấy nó đều muốn ôm nó.

“Tuyết Bảo cùng Hỏa Hồ giống như trời sinh tương khắc, gặp mặt luôn là lẫn nhau thị uy một phen, có đôi khi, còn sẽ lén lút đánh nhau.” Lâm Sơ Văn nói.

Sở Diệp: “……” Nguyên lai, hồ ly của Lâm Sơ Văn bị ăn luôn thì ra là sớm có nội tình!

Lâm Sơ Văn sờ sờ Tuyết Bảo nói: “Tuyết Bảo luôn thua, có mấy lần gặm trọc lông.”

Sở Diệp có chút đồng tình nhìn Tuyết Bảo liếc mắt một cái, thầm nghĩ: Nguyên lai Tuyết Bảo đã từng trải qua chuyện bi thảm như thế!

Lâm Sơ Văn thở dài, ai cũng đều thích đẹp, Tuyết Bảo trước kia lớn lên xấu, cũng nhận không ít ánh mắt không tốt từ người khác.

Mỗi lần Tuyết Bảo cùng Xích Diễm đánh nhau, người trong nhà luôn là thiên vị Xích Diễm, cảm thấy Tuyết Bảo khi dễ nó, rõ ràng thực lực Tuyết Bảo tương đối nhược, mỗi lần bị thương đều là Tuyết Bảo, còn con Hỏa Hồ kia ra vẻ tội nghiệp đáng thương, khiến người khác luôn cảm thấy là Tuyết Bảo không đúng.

Bởi vì tiểu bối trong nhà đều thích Lâm Mộng Dung, nên hắn bị bài xích.

Tuyết Bảo không thích Xích Diễm, hắn cũng không thích Lâm Mộng Dung, cho nên, ngày thường không có việc gì, hắn đều trốn tránh vị đường tỷ này.

Cố tình mỗi lần có chuyện gì, Lâm Mộng Dung đều làm ra vẻ mình là người lớn nêm không cùng hắn so đo, làm cho người trong gia tộc, đều cảm thấy hắn bụng dạ hẹp hòi.

Thấy Sở Diệp đem Lâm Mộng Dung trở thành hồng thủy mãnh thú, Lâm Sơ Văn trong lòng kỳ thật rất cao hứng, cảm thấy tìm được một người cùng chung chí hướng.

Lâm Mộng Dung cực lực khuyên nhủ hắn quay về Lâm gia sự tình, làm hắn cực kỳ phản cảm.

Gia gia sau khi mất tích, Lâm gia đối với hắn chẳng quan tâm, tùy ý những người đó muốn làm gì hắn thì làm họ không quan tâm nếu đã như vậy hắn còn trở về làm gì?

Lâm Mộng Dung nói người trong nhà lo lắng cho hắn, Lâm Sơ Văn căn bản là không tin.

Nếu là trong nhà thật sự có người nhớ thương hắn, chỉ sợ cũng không phải nhớ thương hắn thật, mà là nghĩ hắn còn giấu giếm đồ trong người muốn hắn đưa ra thì có.

“Đường ca của ngươi muốn Xích Huyết Ngọc, hắn có thể hay không biết, kia kỳ thật……” Lâm Sơ Văn nói.

Sở Diệp cau mày, nói: “Hắn là hơn phân nửa đã biết cái gì đó rồi, nên mới sinh ra nghi ngờ, đường ca ta là thiên tài trong gia tộc còn là thiên chi kiêu tử, mỗi tháng tiền tiêu vặt vẫn là không ít.”

Xích Huyết Ngọc tuy rằng khó có được, nhưng chỉ cần dùng nhiều tiền thì vẫn là có thể mua được.

Nếu, chỉ là một khối Xích Huyết Ngọc bình thường, làm sao đáng giá đến mưc khiến cho thiên chi kiêu tử của Sở gia phải tự thân đến cái thôn nghèo nàn không ai thèm tới như như Long Nhai thôn chỉ để tìm hắn.

Phía trước Sở Tư Thần nghe hắn nói, đem đồ vật bán, sắc mặt rõ ràng không tốt lắm.

Nếu chỉ là một khối bình thường Xích Huyết Ngọc, gì đến nỗi này a!

Lâm Sơ Văn châm chước một chút, nói: “Ta cũng cảm thấy ngươi cái này đường huynh là có bị mà đến, phía trước, hắn nghe ngươi nói, ngọc trụy bị bán lúc sau, biểu tình rõ ràng không thích hợp, hình như là ngươi có mắt không tròng ném kim nạm ngọc giống nhau.”

“Gia gia là Dược Tề Sư, ngươi đường tỷ có khi cùng nhau học dược tề, nàng có phải hay không biết cái gì?” Sở Diệp hỏi.

Sở Diệp thầm nghĩ: Sở Tư Thần nguyên lai không biết Xích Huyết Ngọc của hắn có quỷ dị, dù tính là biết cũng lắm chỉ là hoài nghi, nếu bằng không lúc trước ở Sở gia, Sở Tư Thần đã động thủ rồi, mà không phải để đến ngày hôm nay mới tìm tới, có lẽ là bị người ta nói gì đó.

Lâm Sơ Văn sửng sốt một chút, có chút chần chờ nói: “Có khả năng.”

Huyết mạch của Xích Diễm tựa hồ cũng không tầm thường, nhưng không có hoàn toàn thức tỉnh, Tuyết Bảo nói cho Lâm Sơ Văn biết Xích Diễm ăn uống khá lạ, chỉ cần là thứ nó muốn ăn Xích Diễm liền cũng muốn ăn y như thế. Hắn vì Tuyết Bảo tiến hành huyết mạch thức tỉnh, phỏng chừng đường tỷ cũng muốn như vậy.

“Nếu, đường tỷ biết sự tình của Xích Huyết Tủy, có lẽ là muốn lợi dụng thứ này, làm Hỏa Hồ tiến hành huyết mạch thức tỉnh, hồ ly của đường tỷ ta, phẩm tướng cũng không đơn giản.” Lâm Sơ Văn nói.

Sở Diệp nhướng mày, thầm nghĩ: Đúng là không đơn giản, con hồ ly của nữ chủ, cuối cùng chính là lột xác thành Cửu Vĩ Thiên Hồ.

Dựa theo tình huống hiện tại mà phán đoán, hồ ly của nữ chủ có thể lột xác thành Thiên Hồ, cùng Xích Huyết Tủy của hắn hẳn là có quan hệ, cùng Tuyết Bảo của Lâm Sơ Văn cũng có quan hệ.

Chỉ cần vòng cổ cùng Tuyết Bảo không rơi vào tay nữ chủ, vậy thì con Hỏa Hồ Ly muốn lột xác thành Cửu Vĩ Thiên Hồ, cũng không đơn giản như vậy.

“Đường tỷ ngươi có phải hay không biết Tuyết Bảo tiến hành huyết mạch thức tỉnh rồi không!” Sở Diệp nói.

Lâm Sơ Văn cúi đầu, tuy rằng lúc Lâm Mộng Dung dò hỏi hắn, hắn trả lời hàm hồ cho qua, bất quá Lâm Sơ Văn cảm thấy đường tỷ của hắn chỉ sợ sẽ không tin tưởng, Xích Diễm cùng Tuyết Bảo đối lập lẫn nhau, vừa mới gặp mặt lại giằng co một hồi, có lẽ con hồ ly kia sẽ phát hiện cái gì đó không chừng.

Lâm Sơ Văn nghĩ nghĩ, nói: “Nàng đại khái cũng không xác định.”

Sở Diệp cắn chặt răng, nói: “Ngươi xem con Hỏa Hồ của đường tỷ bây giờ đại khái cấp mấy.”

Nghe Sở Diệp nói đến vấn đề này, Tuyết Bảo “Ô ô” kêu hai tiếng.

Lâm Sơ Văn sờ sờ Tuyết Bảo đầu, nói: “Ít nhất cấp 7, Tuyết Bảo áp không được nó.”

Sở Diệp hít sâu một hơi, nói: “Cao như vậy a!”

Lâm Sơ Văn gật gật đầu, tuy rằng có chút không cam nguyện, nhưng vẫn là bất đắc dĩ nói: “Đường tỷ ta tư chất phi thường tốt, lại có gia tộc toàn lực bồi dưỡng.” Đối phương khế ước Hồn Sủng, so với hắn cũng sớm hơn, con Hỏa Hồ có cấp 7 cũng không kỳ quái.

Sở Diệp: “……” Có gia tộc bồi dưỡng, rốt cuộc vẫn là không giống nhau, huống chi, đối phương còn là nữ chủ a! Hắn chỉ có chút cơ duyên, nữ chủ thì vận may tề thiên, tự nhiên cũng sẽ không tệ.

Tuyết Bảo có chút uể oải rũ đầu xuống, Lâm Sơ Văn sờ đầu Tuyết Bảo, trấn an nói: “Không cần nản lòng, nó lớn hơn ngươi, chờ ngươi cùng nó giống nhau lớn, nhất định có thể đuổi kịp theo nó.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.