Xuyên Việt Biến Thành Thái Giám

Chương 4: Chương 4




CHƯƠNG 4

–  Điện hạ, hôm nay…

Trong khi dùng sáng, Tạ Đông Quân lại cố gắng nhắc khóe tới chuyện thái phó và trường học.

–  Lại nói nữa, mỗi ngày đều nói ngươi không thấy phiền sao? Ta đã nói là không muốn đi rồi. – Bộc Dương Tuyên Cầu ngắt ngang lời Tạ Đông Quân, tay cầm đũa ra sức chọc chọc thức ăn trong chén.

Cái người này, mỗi lần muốn đối với hắn tốt lên chút là hắn lại nói những lời nó không muốn nghe chút nào.

Tạ Đông Quân nhìn Bộc Dương Tuyên Cầu trong ba giây rồi mới…

–  Đau quá!

Nghe thấy tiếng hô thất thanh của Tạ Đông Quân, Bộc Dương Tuyên Cầu quay đầu lại nhìn, chỉ thấy hắn ôm gáy ngồi chồm hổm trên mặt đất, ngũ quan đều nhăn nhúm lại.

–  Ngươi…

–  Vết thương bởi vì bảo vệ điện hạ đột nhiên đau quá…

–  …. – ngươi đúng là tên tiểu nhân đê tiện!

Bộc Dương Tuyên Cầu không nói gì, nhìn cái tên xấu xa đang ngồi chồm hổm trên mặt đất kia. Rõ ràng là hắn dùng vết thương trên người để uy hiếp nó.

Cố tình làm cho hắn bị thương không phải ai khác mà chính là Bộc Dương Tuyên Cầu nó. Nó nghĩ lại, lần trước vì chuyện đi học đã cãi lộn với Tạ Đông Quân một trận tơi bời, cuối cùng mọi chuyện trở nên tồi tệ nên lần này cũng không dám phản ứng kịch liệt.

Thêm nữa, thời điểm Tạ Đông Quân lấy vết thương ra uy hiếp nó không trước không sau mà cứ nhằm trúng lúc nói chuyện đi học văn chương!

–  Hứ, cái thứ đê tiện…

Nghe ra sự lui bước trong giọng điệu Bộc Dương Tuyên Cầu, Tạ Đông Quân lập tức đứng lên, một bên bắt đầu chuẩn bị vài thứ đồ dùng cần thiết để nó đi học, một bên lầm bầm lầu bầu.

–  Nô tài tới nơi này là để làm thư đồng của điện hạ, nếu điện hạ không chịu đi học thì nô tài cũng không thể mượn cớ đi theo điện hạ mà quanh minh chính đại học…

–  Đây mới là mục đích của ngươi hả! – Bộc Dương Tuyên Cầu tức giận nói.

Không ngờ cái người này muốn nó tới trường học thực chất là vì chính hắn muốn biết chữ nha….

Bộc Dương Tuyên Cầu và Tạ Đông Quân đúng giờ xuất hiện tại Thái học đường khiến cho toàn bộ bọn nhỏ có mặt tại đây chú ý. Biểu hiện của mọi người đều là kinh ngạc.

–  Cầu vương điện hạ xuất hiện ở Thái học đường, đúng là chuyện khó có được!

Người nói chuyện chính là con trai của Tể tướng đương triều – Triệu Chiêu. Khuôn mặt nhỏ dài trắng nõn cùng đôi mắt xếch cao làm Tạ Đông Quân liên tưởng đến hồ ly. Thực sự rất giống một con tuyết hồ kiêu ngạo suốt ngày chỉ biết cắp đuôi đi khắp nơi rêu rao này nọ.

Tuy bị người ta nói khích nhưng Bộc Dương Tuyên Cầu làm như không nghe thấy gì; nó chỉ liếc mắt Triệu Chiêu một cái rồi mới thản nhiên ngồi xuống ghế.

Tạ Đông Quân đứng ngẩn người tại chỗ một hồi rồi mới giật mình thanh tỉnh, vội vã đi qua chuẩn bị mấy thứ hình như rất cần thiết cho việc luyện chữ.

–  Hẳn là thứ kia đi? Nghe nói gần đây hoàng thượng tặng một thị nhân. Thoạt nhìn cũng chẳng ra sao ~~~

Tuy Bộc Dương Tuyên Cầu không thèm để ý tới hắn nhưng Triệu Chiêu vẫn tiếp tục nói. Từ giọng nói không khó để nghe ra mấy phần khiêu khích rằng hắn chẳng có chút tôn kính với một vị hoàng tử là Bộc Dương Tuyên Cầu đây.

Nói Hoàng thượng tặng một thị nhân không ra gì thì cũng đồng dạng nói hoàng thượng hoàn toàn không coi trọng Bộc Dương Tuyên Cầu. Bằng không, hẳn là phải tặng một thị nhân đã trải qua huấn luyện bài bản, tay chân nhanh nhẹn mới đúng.

Tạ Đông Quân nghe ra ngầm ý trong lời nói của Triệu Chiêu, vất vả lắm mới nhịn xuống ý nghĩ muốn quay đầu lại nhìn thằng nhóc. Sau khi dọn xong vài món đồ, hắn liền muốn lui xuống phía sau phòng.

–  Muốn đi đâu?

Bộc Dương Tuyên Cầu vốn đang nhìn về phía trước đột nhiên quay đầu tới, trừng trừng nhìn Tạ Đông Quân.

–  A … Nô tài chờ ở phía sau…

Tạ Đông Quân chỉ chỉ về phía sau phòng học, ở nơi đó có mấy đứa nhỏ, tất cả đều đang dùng ánh mắt đánh giá hắn. Hiển nhiên bọn chúng đều là thư đồng của đám người quý tộc kia.

–  – Không phải ngươi muốn học sao? Đứng ở phía sau làm sao mà học? – Bộc Dương Tuyên Cầu chỉ chỉ vị trí bên mình ý bảo Tạ Đông Quân ngồi xuống.

–  Nhưng mà ….

Tạ Đông Quân do dự. Đúng là hắn rất muốn học nhưng bọn hắn vừa mới xuất hiện tại Thái học đường đã đưa tới một đống lời bàn tán. Nếu hắn ngang nhiên ngồi bên cạnh Bộc Dương Tuyên Cầu thì không khó để tưởng tượng sẽ xuất hiện những lời xầm xì gì.

–  Đừng có dài dòng. Ta bảo ngươi ngồi thì ngươi cứ ngồi xuống. – Bộc Dương Tuyên Cầu thoạt nhìn không mấy kiên nhẫn.

Từ lúc xuất hiện ở Thái học đường, thái độ của Bộc Dương Tuyên Cầu đã hoàn toàn khác biệt với lúc còn ở Tĩnh Tâm điện. Mặc dù làm cái gì cũng đều một bộ lạnh lùng, cứ như là muốn dựng lên trước mặt nó một bức tường trong suốt ngăn cách.

–  Dạ…

Không dám chống lại thái độc này của Bộc Dương Tuyên Cầu, Tạ Đông Quân đành phải ngồi xuống bên cạnh nó.

Hắn vừa mới ngồi xuống, liền nghe thấy nhóm người quý tộc phía sau bắt đầu xì xào bàn tán. Đại khái là phê bình, chê trách sao Bộc Dương Tuyên Cầu có thể để một hạ nhân ngồi cùng một chỗ với bọn chúng nghe giảng bài.

Tạ Đông Quân cảm  thấy ngồi thực khó khăn nha!

–  Điện hạ, tốt nhất nô tài…

Tạ Đông Quân muốn nói tốt nhất hắn nên đi tới phía sau, nhưng vừa mới mở miệng đã bị Bộc Dương Tuyên Cầu liếc mắt trừng khiến hắn phải đem mấy lời kế tiếp nuốt sạch vào trong bụng.

Một lát sau, vị thái phó tuổi đã cao chậm rãi xuất hiện.

Thái phó nhìn thấy Bộc Dương Tuyên Cầu ngồi trong Thái học đường thì kinh ngạc trợn mắt rồi lập tức nở một nụ cười hài lòng với Tạ Đông Quân. Tạ Đông Quân cũng cười cười lại đáp trả vị Thái phó nhưng trong bụng không hiểu vì sao thái phó lại cười với mình.

–  Được rồi, chúng ta bắt đầu học nào!

Nội dung buổi học có liên quan tới thơ từ nhưng Tạ Đông Quân nghe một chút cũng không hiểu.

Tuy ngôn ngữ giống nhau nhưng văn tự của quốc gia này hoàn toàn bất đồng với thứ văn tự trước kia hắn được học.

Tạ Đông Quân đúng là rất thích học, vì lý do gia đình nên hắn chỉ theo được tới bậc tiểu học. Vốn tưởng thừa dịp này có thể học tập nhưng hiện tại xem ra rất khó khăn.

Nhìn văn tự trên sách, mày Tạ Đông Quân nhăn ngày càng chặt, bộ dáng như vịt nghe sấm.

Mặt khác, tuy rất lâu không có đi học nhưng Bộc Dương Tuyên Cầu lại thể hiện bản lĩnh tài giỏi của mình. Cho dù nhiều lần bị thái phó gọi lên trả bài, nó cũng bình tĩnh đáp trả, chỉ thấy thái phó rất hài lòng liên tục gật đầu.

Bộc Dương Tuyên Cầu ngồi xuống, ghé mắt nhìn Tạ Đông Quân đang chăm chú nhìn sách.

–  Nhìn ngươi hứng thú như thế, còn tưởng là ngươi có học qua, kết quả là không biết chữ!

Lời nói của Bộc Dương Tuyên Cầu có vị đắc ý, cũng có ý trào phúng.

Tạ Đông Quân nghe ra nó đang châm chọc mình liền quay lại liếc xéo Bộc Dương Tuyên Cầu một cái rồi lạo tiếp tục chuyên tâm nghiên cứu văn tự cuốn sách.

Thấy Tạ Đông Quân không có giận dữ hay phản bác những lời châm chọc của mình, Bộc Dương Tuyên Cầu liền mất hứng, tiếp tục nghe thái phó giảng bài.

Trong Thái học đường, mấy đứa nhỏ có mặt nếu không ngủ thì cũng là ngồi ngẩn người. Ngay cả Bộc Dương Tuyên Cầu cũng không khác biệt. Mặc dù tỏ vẻ nghe giảng nhưng thỉnh thoảng nó lại nhìn ra ngoài cửa sổ như thả hồn vào cõi thần tiên.

Chỉ có một mình Tạ Đông Quân ngồi thẳng lưng, tay cầm bút lông đưa qua đưa lại luyện tập viết chữ. Thái phó liền sinh hảo cảm với đứa nhỏ tuy chỉ là một hạ nhân nhưng lại siêng năng hiếu học này.

Thật vất vả vượt qua một buổi học, tất cả bọn nhỏ đều thấp thỏm chờ tới khi thái phó rời đi liền lập tức giải tán.

Tạ Đông Quân vẫn ngồi tại chỗ như cũ, chuyên chú viết chữ. Bộc Dương Tuyên Cầu cũng không vội rời đi mà ngồi lại thỉnh thoảng uốn nắn nét chữ cho hắn.

–  Hôm nay khó lắm mới thấy điện hạ đi học, không biết ngày mai có đến nữa không?

Nghe vậy, Tạ Đông Quân ngẩng đầu lên mới phát hiện không biết từ lúc nào một đám người đã vây quanh bàn bọn hắn. Dẫn đầu chính là tên Triệu Chiêu – con Tể tướng.

–  Điện hạ lại có thể tới Thái học đường, chẳng lẽ đột nhiên thấy hứng thú với ngôi vị hoàng đế? – Triệu Chiêu cười nói nhưng ngữ khí đầy khinh miệt.

–  Hay là nên nói, điện hạ bắt đầu muốn thay đổi hình tượng của mình?

Tất cả mọi người đều biết, trong số những ứng cử cho vị trí hoàng thái tử hiện tại thì Bộc Dương Tuyên Cầu là người không có hy vọng nhất.

Không chỉ vì tính tình kỳ quái của Bộc Dương Tuyên Cầu mà còn vì nó chưa bao giờ thể hiện điều gì nổi trội hơn người.

Nếu so sánh thế thì hai vị hoàng tử kia có vẻ có hy vọng hơn. Thế nên nhóm thần tử mới chia làm hai phe thế lực ngang nhau vây quanh hai vị hoàng tử kia, nhưng lại không có một ai xem trọng Bộc Dương Tuyên Cầu.

Cái này cũng khó trách vì sao bọn đại thần lại không mấy lễ phép đối với Bộc Dương Tuyên Cầu như thế.

Tuy bị đối xử bất kính nhưng Bộc Dương Tuyên Cầu vẫn không hề phản bác mà chỉ lạnh lùng nhìn bọn người có ý đồ không tốt trước mặt, nói cũng chưa thèm nói.

Ngược lại, Tạ Đông Quân ngồi bên cạnh cả bụng đã nghẹn đầy lửa giận. Ông chủ của mình bị người ta khi dễ, bắt nạt thì hắn sao có thể bình tĩnh nổi?

Huống chi Bộc Dương Tuyên Cầu tuyệt đối không phải người không có thực lực, lại bị hiểu nhầm thành như vậy.

Tạ Đông Quân còn chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, miệng đã giật giật chuyển động:

–  Hoàng thượng nói, người kỳ vọng cao vào điện hạ!

Ánh mắt mọi người lập tức chuyển tới Tạ Đông Quân. Bị nhìn chăm chăm như vậy khiến Tạ Đông Quân không được tự nhiên, song vẫn mạnh miệng nói tiếp:

–  Hơn nữa, điện hạ tuy đã lâu không có đi học nhưng biểu hiện của ngài hình như là tốt nhất ở nơi này. Chẳng phải thái phó cũng khen điện hạ không dứt miệng sao? Chẳng lẽ vừa rồi các vị không nghe thấy?

Tạ Đông Quân vừa nói ra khiến tất cả mọi người đều im bặt.

Có điều, nguyên nhân là vì Tạ Đông Quân đã nói đúng sự thật nha! Thế nên mọi ngươi chỉ có thể đứng đó không nói được gì. Khuôn mặt vốn tươi cười của tên Triệu Chiêu cầm đầu lập tức vặn vẹo khó coi vô cùng.

–  Nô tài nhà ngươi thật to gan, lại dám nói năng lỗ mãng! Không ai dạy cho ngươi biết cách hành xử của một nô tài hả?!

Tạ Đông Quân theo bản năng muốn quỳ xuống tạ tội nhưng lại bị giữ chặt lại.

Bộc Dương Tuyên Cầu nãy giờ không có nói gì, lúc này lời nói ra ngữ khí lạnh lẽo khiến người ta không rét mà run:

–  Ý của ngươi là, ta là một chủ tử không có năng lực, cho nên ngay cả một hạ nhân dạy cũng không tốt?

–  Không, thần không có ý này…

Mặc dù khích bác ám chỉ thật nhưng Bộc Dương Tuyên Cầu vẫn là một hoàng tử; trước mặt Bộc Dương Tuyên Cầu, bọn hắn không có khả năng nói ra những lời vô lễ.

–  Thật có lỗi, thần cáo lui trước… – Triệu Chiêu nở một nụ cười méo mó, tiếp đó vung tay rời khỏi Thái học đường, theo phía sau là một đám người lố nhố.

Bộc Dương Tuyên Cầu cũng không có ngăn cản mà chỉ lạnh lùng nhìn bọn chúng rời đi.

–  Có phải nô tài rất lắm miệng hay không?

Thấy đám nhóc kia khó chịu bỏ đi, Tạ Đông Quân bất an nhìn Bộc Dương Tuyên Cầu.

Vì mình nhất thời ngứa miệng nên Tạ Đông Quân lo lắng sẽ mang lại phiền phức cho Bộc Dương Tuyên Cầu.

Phải biết rằng bọn nhỏ kia rất dễ tức giận vì bị khi dễ; huống chi bọn chúng ở nhà nhận hết mọi yêu thương, còn hắn chỉ là một hạ nhân mà dám tranh luận này nọ. Nghĩ lại, nhất định đã khiến Bộc Dương Tuyên Cầu thân là ông chủ mất hết mặt mũi.

–  Không phải để ý mấy thứ đó.

Bộc Dương Tuyên Cầu hừ lạnh một tiếng, chuẩn bị đứng lên rời đi.

–  Đi thôi, trở về luyện võ.

–  A, đợi nô tài với, điện hạ!

Tạ Đông Quân luống cuống tay chân vơ hết mấy thứ đồ ôm vào ngực rồi lảo đảo chạy theo sát Bộc Dương Tuyên Cầu.

Bình thường lúc luyện võ chính là khoảng thời gian Bộc Dương Tuyên Cầu vui vẻ nhất, nhưng hôm nay hình như nó rầu rĩ không vui lắm.

Bởi vì không thể tùy ý phá hoa cỏ nên Bộc Dương Tuyên Cầu đành lấy nhánh cây quật tung đàn kiến đáng thương đang bò trên mặt đất. Tạ Đông Quân đứng một bên nhìn, tuy đã biết nguyên nhân nhưng cũng không dám nhiều lời.

–  Hôm nay không luyện, đi ngủ! – Bộc Dương Tuyên Cầu rầu rĩ nói rồi ném bừa nhánh cây, đi thẳng về tẩm điện.

Sau khi sửa sang lại giường gọn gàng, hầu hạ Bộc Dương Tuyên Cầu đi ngủ xong, Tạ Đông Quân cũng không còn việc gì làm. Hắn ngó qua ngó lại xung quanh rồi đi về phía thư phòng.

Thư phòng của Bộc Dương Tuyên Cầu nhỏ hơn nhiều so với thư phòng của Bộc Dương Ngự Thiên nhưng có không ít sách vở.

Hắn tìm một cuốn sách đã từng học qua rồi tự mình mài mực, lấy giấy luyện chữ.

Một khi đã bắt đầu thì rất chuyên chú, thời gian cứ như bay vùn vụt trôi qua. Tạ Đông Quân đã viết được một chồng giấy nhưng vẫn không thể hài lòng với nét chữ của mình.

–  Chữ của thế giới này đúng là rất phức tạp….

Mới chỉ muốn viết theo hình dạng chữ đã khó, nếu bắt phải phải phát âm thì đúng là dồn Tạ Đông Quân vào khốn cảnh rồi.

Không chỉ là không quen dùng bút lông mà cánh tay của cái cơ thể mới chín tuổi này của hắn cũng không tài nào cứng cáp mà cứ run run khiến nét chữ ngoằn ngoèo như con giun vậy.

–  Ai…. – Tạ Đông Quân bất lực bỏ bút lông đi, cả người gục xuống bàn.

Vốn cứ tưởng có cơ hội được nếm lại cảm giác vui vẻ khi đi học nhưng xem ra hiện tại đúng là khó khăn trùng điệp a…

Lúc này, hắn mới chỉ học những cái căn bản nhất, thêm nữa thân phận của hắn không cho phép hắn đi hỏi người khác nên chỉ có thể tự mình giãy trong cái vòng luẩn quẩn này.

Ban đầu còn kỳ vọng vào cơ thể này có thể nhớ được chút gì đó nhưng thoạt nhìn thì đủ biết, chủ nhân trước kia của nó cũng không biết chữ nốt…

Lại nói, tuy trước đó hắn có vài lần cố nhớ lại nhưng hoàn toàn không có một tý ký ức nào liên quan tới chủ nhân chính thức của cơ thể này. Cho dù là trong đầu hắn hay trong những giấc mơ thì cũng chưa lần nào xuất hiện. Ví dụ như ký ức về cha mẹ, anh em, bạn bè… cũng không có lấy một chút.

Tạ Đông Quân rất tò mò, tại sao cha mẹ nó lại đem con mình vào cung làm thái giám.

Đã là con mình, mặc kệ ra sao cũng là con mình, biết vào trong cung sẽ tuyệt hậu thì sao có thể hờ hững không quan tâm như vậy? Chẳng lẽ vì quá nghèo khổ sống không được nên tình nguyện cho đứa con đi làm thái giám để nó có thể sống sót ư?

Mặc kệ nói sao thì nói, đứa con của bọn họ coi như không có, ngay cả thân thể cũng bị hắn – một linh hồn không quen biết chiếm mất.

Cái này nên gọi là “thế sự khó liệu” sao?

Nhưng đúng là có rất nhiều thứ trùng hợp, Tạ Đông Quân muốn cười cũng cười không nổi… Dù sao nếu muốn nhận xét một lời thì Tạ Đông Quân hắn cảm thấy cuộc sống hiện tại so với quá khứ thoải mái hơn rất nhiều.

Không phải lo lắng về chuyện ăn uống, việc chăm sóc Bộc Dương Tuyên Cầu cũng không mấy khó khăn; còn hơn gấp vạn cuộc sống trước kia cả ngày làm ba ca, sáng sớm phải bước ra khỏi nhà mãi tới tối khuya mới mò về.

Chẳng qua chuyện Bộc Dương Tuyên Cầu là hoàng tử khiến hắn có chút sợ hãi…. Tuy giờ vẫn là một đứa nhóc nhưng sau này trưởng thành thì dĩ nhiên sẽ có rất nhiều chuyện phiền toái…

–  Chữ này phải viết như vậy, nó có nghĩa là khẩn cầu.

Tạ Đông Quân ngẩng phắt đầu lên thì phát hiện Bộc Dương Tuyên Cầu không biết đã tỉnh ngủ từ khi nào, im im mò đến thư phòng, lại còn cầm bút viết một chữ rất đẹp trên giấy cho hắn xem.

–  Điện hạ…

Trên mặt Bộc Dương Tuyên Cầu không có tý cảm xúc nào nên không thể đoán được tâm tư nó lúc này; nhưng tay nó vẫn không ngừng uốn lượn mấy chữ xinh đẹp, miệng đồng thời giải thích một cách dễ hiểu nhất về ý nghĩa của từng từ.

Ban đầu Tạ Đông Quân còn kinh ngạc rồi dần dần đắm chìm trong lời giảng của Bộc Dương Tuyên Cầu.

Dạy được một hồi Bộc Dương Tuyên Cầu mới buông bút lông xuống, nhìn Tạ Đông Quân với ánh mắt đắc ý của một người thầy:

–  … Như vậy đã hiểu chưa?

–  Dạ!

Tạ Đông Quân mỉm cười với Bộc Dương Tuyên Cầu, rồi bắt đầu thu dọn đống giấy trên bàn.

–  Điện hạ đúng là một người tốt. Cho dù là đối với hạ nhân cũng tận tình chỉ bảo, nô tài có thể theo điện hạ thật sự là phước đức ba đời!

Tuy ngoài miệng nói thế nhưng diễn cảm của Tạ Đông Quân lại tố cáo rằng, hắn trong lòng hắn thực sự không có nghĩ như vậy. Hắn chỉ là muốn chọc Bộc Dương Tuyên Cầu mà thôi.

Quả nhiên, nghe thấy lời Tạ Đông Quân nói, mặt Bộc Dương Tuyên Cầu lập tức đỏ bừng lên.

–  Ta … ta chỉ là nhàn rỗi không có việc gì làm thôi! Cũng chẳng phải có ý muốn lại đây chỉ ngươi! Hơn nữa, ngươi là thư đồng của ta, nếu ngay cả việc này cũng không biết thì sẽ làm mất mặt ta!

Bộ dáng cãi bướng của Bộc Dương Tuyên Cầu chỉ là Tạ Đông Quân càng muốn cười. Mà đúng là hắn thực sự nhịn không nổi nên đã cười thành tiếng.

–  Ngươi… Ngươi cười cái gì?

–  Dạ?! Nô tài không có cười mà… Phụt…

–  Tạ! Mãn!

Thẹn quá hóa giận, Bộc Dương Tuyên Cầu nắm tay lại thành quyền bắt đầu đuổi đánh Tạ Đông Quân. Còn Tạ Đông Quân thì vừa cười vừa chạy khắp phòng để cho nó đuổi.

–  Dạ! Nô tài không dám … nữa!

–  Ngươi thì có cái gì mà không dám? Ngươi là tên nô tài lớn mật!

–  Điện hạ tha mạng a!

Nghe thấy tiếng đuổi bắt, Hồng Ngọc sợ hãi vội chạy tới rồi đứng ngây ở cửa nhìn, cuối cùng cũng nhịn không được mà bật cười.

Nàng đột nhiên cảm thấy bộ dáng này của điện hạ thật là tốt quá…

Từ khi Tạ Mãn tới đây, một điện hạ vốn xấu tính, khó hầu hạ đã biết biểu hiện ra sự vui vẻ, hoạt đáng mà một đứa trẻ nên có.

Trước kia, Bộc Dương Tuyên Cầu luôn trốn trong Tĩnh Tâm điện, không muốn ngồi học bài cùng đám trẻ cùng tuổi; mà cứ khăng khăng cầm nhánh cây rồi tập luyện cái nó gọi là võ công. Khổ nỗi, Bộc Dương Ngự Thiên lại không muốn để nó tham dự chuyện quân sự, thế nên Bộc Dương Tuyên Cầu mới sinh oán hận với Bộc Dương Ngự Thiên.

Nghĩ lại thấy, có lẽ Bộc Dương Ngự Thiên đem Tạ Mãn tới bên cạnh Bộc Dương Tuyên Cầu đúng là chuyện vô cùng tốt nha!

–  Điện hạ, có thể dùng bữa tối rồi!

Tiếng của Hồng Ngọc đánh gãy trò chơi đuổi bắt của hai anh chàng kia. Lúc này Tạ Đông Quân mới giật mình nhìn sắc trời đã hoàn toàn tối mù.

–  A, đã muộn như thế rồi sao! Điện hạ muốn dùng bữa trước hay muốn tắm rửa trước?

Bộc Dương Tuyên Cầu ngửi ngửi người mình, cảm giác trên người đã sực lên mùi mồ hôi khó chịu.

–  Trước tắm rửa rồi dùng cơm sau đi.

–  Dạ! – dạ một tiếng, Tạ Đông Quân lập tức chạy đi chuẩn bị nước tắm.

Nhìn bóng lưng khuất dần của Tạ Đông Quân, Bộc Dương Tuyên Cầu ngồi xuống ngẩn ngơ suy nghĩ gì đó.

Hồng Ngọc đứng một bên mỉm cười nhìn nó. Tuổi nagf so với hai người lớn hơn nhiều nên nàng có cảm giác như đang nhìn hai đệ đệ của mình.

–  Tình cảm giữa điện hạ và Tạ Mãn thực tốt a!

Nghe thấy lời Hồng Ngọc, Bộc Dương Tuyên Cầu bướng bĩnh cãi lại:

–  Ai cùng hắn tình cảm tốt? Một chút cũng không tốt! Gặp tên kia liền chọc ta giận điên!

–  Vậy sao ạ? Nhưng mà … điện hạ thoạt nhìn rất vui vẻ mà!

Bộc Dương Tuyên Cầu nhìn Hồng Ngọc rồi quay phắt đi, vành tai hơi hơi đỏ lên.

–  …. Thật tốt quá!

–  Điện hạ, nước đã chuẩn bị tốt lắm, có thể tắm rửa rồi … Hai người sao vậy?

Tạ Đông Quân chạy nhanh vào phòng liền cảm giác được không khí thực khác thường nên mới thuận miệng hỏi một câu. Nhưng dưới cái trừng mắt của Bộc Dương Tuyên Cầu, Tạ Đông Quân ngây ra, không hiểu vì sao mình bị trừng.

–  Ngươi … đừng có lắm chuyện!

Bộc Dương Tuyên Cầu đi về phía trong phòng, còn Tạ Đông Quân thì không hiểu vì sao mình bị mắng. Hắn nghi hoặc liếc nhìn Hồng Ngọc còn đang đứng một bên cười trộm rồi vội đuổi theo Bộc Dương Tuyên Cầu.

–  Điện hạ, từ từ đợi nô tài với!

___

–  Người ta nói rất đúng, điện hạ thực sự rất thông minh!

Bộc Dương Tuyên Cầu đang ngâm mình trong ao nước còn Tạ Đông Quân thì ngồi xổm bên cạnh giúp nó chà lưng.

–  Cái gì? – được dòng nước ấm vây quanh, Bộc Dương Tuyên Cầu thoải mái tới mức chỉ muốn ngủ.

–  Cho dù lâu rồi không đi học nhưng vẫn nghe hiểu những gì thái phó nói.

–  Đó là đương nhiên…

–  Thật tốt. Nô tài chưa từng được đi học cho nên không biết nhiều chữ. May mắn điện hạ chịu đi học để cho nô tài được ngồi nghe ké. Vừa rồi còn có lòng dạy nô tài… – Tạ Đông Quân nói rồi mỉm cười.

–  Điện hạ đúng là đứa trẻ tốt!

Bộc Dương Tuyên Cầu không phục, nói:

–  Nói được ai hả?! Chính ngươi cũng là một đứa nhỏ đấy thôi!

Tuy rằng nhìn ta bên ngoài không khác ngươi là bao nhưng kỳ thực ta đã ngoài hai mươi tuổi rồi nha! Tạ Đông Quân oán thầm, nhưng ngoài miệng thì không hề phản bác:

–  Nói cũng đúng nhỉ!

–  Điện hạ…

–  Lại chuyện gì nữa?

–  Ngày mai … còn đi học nữa không ạ? Tới Thái học đường ấy.

Hai mắt đang nhắm nghiền của Bộc Dương Tuyên Cầu lập tức mở trừng lên rồi lại nhanh chóng khép lại:

–  Tuy ta không cần lắm nhưng nếu ngươi không học được đủ thì còn gì là mặt mũi ta nữa.

Tạ Đông Quân cười cười rồi lại sực nhớ tới chuyện phát sinh hồi sáng tại Thái học đường nên bộ dáng liền buồn rầu hẳn đi:

–  Hôm nay nô tài nói nhiều, hại điện hạ mất mặt đúng không ạ?

–  Đã nói là không cần để ý tới bọn chúng. – mới chỉ nghĩ tới bộ mặt của Triệu Chiêu là Bộc Dương Tuyên Cầu đã nhíu chặt mày.

–  Nhưng mà… Những người đó sao có thể nói với điện hạ mấy lời như thế!

Đại khái vì ôm trong bụng tâm tính của một đứa trẻ nít nên Tạ Đông Quân không thể nào nghe nổi mấy tên tiểu quỷ kia dám nói những lời cười nhạo Bộc Dương Tuyên Cầu.

–  Ta không quan tâm bọn chúng nói cái gì. Ta đối với ca từ thi phú không có chút hứng thú.

Bộc Dương Tuyên Cầu hừ một tiếng rồi đứng lên muốn mặc quần áo. Tạ Đông Quân nhanh tay lấy khăn sạch giúp nó lau khô thân thể.

–  Vậy điện hạ hứng thú với cái gì? Võ thuật?

Bộc Dương Tuyên Cầu trầm mặc một hồi mới lên tiếng:

–  Ta đã nói nhiều lần với hoàng huynh, ta muốn học binh pháp và võ thuật. Nhưng hoàng huynh không cho ta học.

–  Vậy nếu hoàng thượng đồng ý cho điện hạ học binh pháp và võ thuật, điện hạ có tiếp tục tới Thái học đường không?

–  Đã nói là ta đối với mấy thứ đó không có hứng thú. Hơn nữa, thi ca, từ, phú, lịch sử chẳng quan trọng chút nào!

–  Cho nên nói … so với làm hoàng thượng, điện hạ càng muốn làm một tướng quân sao?

–  Đúng thế! Vậy thì sao nào? – nghe thấy Tạ Đông Quân nhắc tới chuyện về ngôi vị hoàng đế, Bộc Dương Tuyên Cầu liền đề phòng, cứ như cả người mọc lên tua tủa gai nhọn vậy.

–  Thật tuyệt a! Làm một vị tướng quân thực sự rất anh tuấn nha!

Tạ Đông Quân không hề nói với Bộc Dương Tuyên Cầu rằng làm hoàng thượng sẽ tốt hơn, điều này làm Bộc Dương Tuyên Cầu rất kinh ngạc.

Chẳng lẽ Tạ Mãn thực sự không phải người phụng mệnh hoàng huynh tới khuyên nó thay đổi chủ ý, tự nguyện kế thừa ngôi vị hoàng đế…?

–  Nhưng mà, điện hạ… – giọng điệu Tạ Đông Quân chuyển sang nghiêm túc.

–  Nếu điện hạ chỉ biết đánh giặc, sau này nếu phải ngoại giao với đối phương chẳng phải sẽ thua thiệt nhiều ư? Đến lúc đó, cái tên Triệu Chiêu kia chẳng phải được cơ hội lên mặt khoe văn vẻ sao?

Trong đầu Bộc Dương Tuyên Cầu hiện lên vẻ mặt đắc ý của Triệu Chiêu, lập tức cảm giác thực khó chịu.

–  Hơn nữa, nếu sau này điện hạ trở thành một tướng quân văn võ song toàn thì càng thêm anh tuấn nha! Nếu điện hạ anh tuấn hơn người như vậy thì nhất định sẽ mê đảo chúng sinh!

Bộc Dương Tuyên Cầu vừa nghe những lời Tạ Đông Quân nói, trên mặt liền có chút biểu cảm. Không hiểu sao trong lòng nó lại nổi lên cảm giác vui vẻ.

Không biết Tạ Đông Quân có thực sự suy nghĩ như thế không nhưng nó đang tưởng tượng, người cưỡi ngựa uy vũ kia chính là mình.

–  Hừ, bằng tài trí thông minh của bổn vương, muốn làm một người văn võ song toàn không phải chuyện khó khăn gì.

Trong lòng rất vui vẻ nên Bộc Dương Tuyên Cầu không tự giáp đáp ứng, xem như đã tiến vào cạm bẫy Tạ Đông Quân thiết lập.

–  Đó là đương nhiên!

Một câu cuối cùng này đã khiến Bộc Dương Tuyên Cầu đồng ý mỗi ngày đều tới Thái học đường nghe giảng. Tạ Đông Quân nghĩ mà thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nếu vậy thì hoàng thượng cũng không thể không tuân thủ ước định rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.