Xuyên Việt Chi Đại Luyện Đan Sư

Chương 56: Chương 56




Chương 56

Rốt cục đến cuối tuần, sáng sớm, Mặc Vân Hi liền bọc mấy phần tinh chất dược vật dung hợp thành công ở phòng thí nghiệm của Blaine hai ngày này đi vào học viện Saint Ovendo, hôm nay cậu cuối cùng cũng bắt đầu luyện chế, vừa nghĩ tới không biết có thể luyện ra cái dạng đan gì, Mặc Vân Hi cảm giác đặc biệt hưng phấn.

Quét thẻ, thuận lợi đi vào phòng thí nghiệm, “Thật tốt quá, quả nhiên không có ai.”

Mặc Vân Hi cẩn thận lấy ra từ trong không gian bốn phần dung dịch được dung hợp tốt, đây đều là cậu làm vào buổi chiều thứ năm và sau khi tan học ngày hôm qua, thời gian quý giá, cậu phải thừa dịp Blaine không ở đây hai ngày này luyện mấy viên đan dược.

Đầu tiên bắt đầu thử nghiệm trước với đan dược bậc một, Mặc Vân Hi dựa theo trình tự điều chỉnh tốt nhiệt độ đan lô cùng thời gian, loại đan phương này đã xem sư phụ cùng Blaine luyện chế hai lần, cậu tương đối có tin tưởng.

Đem dung dịch đổ vào đĩa thí nghiệm, bỏ vào đan lô, Mặc Vân Hi bắt đầu phóng xuất ra ý thức lực, ý thức lực trải qua dây xích tay màu bạc, bị áp súc thành sợi năng lượng rất nhỏ phóng xuất ra ngoài, bất đồng với tinh thần lực màu sắc oánh bạch, Mặc Vân Hi phóng xuất ra ý thức lực lại là màu vàng nhàn nhạt.

Dựa theo ý thức lực, Mặc Vân Hi chăm chú quan sát biến hóa trong đĩa thí nghiệm, để dây nhỏ ý thức lực quấy, dung dịch dần dần bốc hơi, trong nháy mắt dây nhỏ tiếp xúc dung dịch, cậu có thể rõ ràng cảm nhận được năng lượng thực vật sôi sục, ý thức lực gia nhập làm chúng nó càng thêm vui vẻ, phản ứng cũng càng thêm kịch liệt.

Xung quanh bốn bề vắng lặng, Mặc Vân Hi liền đi vào biển ý thức, đủ mọi đoàn năng lượng màu sắc rõ ràng có thể thấy được, cậu kiên nhẫn sử dụng dụng tâm thức lực đem làm theo, cũng đi diệt trừ tạp chất trong đó. Mặc Vân Hi phát hiện tuy rằng ý thức lực của cậu chủ động hơn, nhưng trên thao tác lại không linh hoạt bằng Herman cùng Blaine, riêng một bước này cũng đã tiêu hao không ít thời gian.

Cậu vốn là nghĩ dựa theo biểu đồ năng lượng của Herman đại sư phỏng chế một lần trước, nhưng tuy rằng khoai tây nhỏ đem biểu đồ hoàn nguyên hiện ra trong biển ý thức, nhưng các dòng chảy năng lượng dược liệu tựa hồ cũng không phải thực nghe lời, bướng bỉnh cùng ý thức lực chơi trốn tìm, trong khi đó khoai tây nhỏ cũng hưng phấn mà vỗ cánh nhỏ tham dự trong đó, bay tới bay lui hỗ trợ chỉ huy ý thức lực, trong biển ý thức một mảnh cảnh tượng khí thế ngất trời, Mặc Vân Hi chỉ cảm thấy xem người khác luyện đan là một chuyện rất có quy luật rất nghiêm túc, nhưng tới cậu, lại càng như là một trò khôi hài.

Mặc Vân Hi khó khăn rốt cục đem các loại năng lượng lưu tổ hợp thành một cái biểu đồ năng lượng đơn giản, tuy rằng cùng biểu đồ của Herman đại sư có chút chút chênh lệch, nhưng năng lượng tuần hoàn coi như lưu sướng.

Mặc Vân Hi sử dụng dây nhỏ ý thức lực kiên nhẫn làm khai thông, có chỗ dòng năng lượng giao hội sẽ xảy ra xung đột, cũng làm điều chỉnh rất nhỏ, theo các nhánh tốc độ chảy dần dần trở nên cân xứng mà có quy luật, Mặc Vân Hi cũng cảm giác ra trong biển ý thức bắt đầu lộ ra sức sống mạnh mẽ, loại cảm giác này rất kỳ diệu, so với đan dược gặp qua trong dĩ vãng thì mãnh liệt hơn, giống như là hình thành một hệ thống sinh mệnh tuần hoàn chân chính, làm cho cậu không hiểu sao có loại cảm giác thành tựu, khoai tây nhỏ cũng thoải mái lăn qua lăn lại.

Thời gian không nhiều lắm, còn bước chà xát đan cuối cùng, Mặc Vân Hi mở mắt, nhìn về phía viên đan bất quy tắc trong đan lô, bắt đầu khu động ý thức lực ở bên ngoài đan không ngừng xoay tròn gọt giãu, đinh ~ đã đến giờ đan lô thiết lập, Mặc Vân Hi cau mày thu hồi ý thức lực, giống như… Không quá tròn?

Mắt hạnh màu đay không hề chớp nhìn chằm chằm viên đan đen như mực, đây là viên đan đầu tiên cậu luyện chế, thật khẩn trương!

Đan lô theo thời gian chậm rãi làm lạnh, viên đan cũng hiện ra màu sắc nó vốn có, là xích đan?! Mặc Vân Hi khẩn cấp mà lấy viên đan ra khỏi đan lô.

Bên ngoài viên đan không có đan văn rõ ràng, toàn thân hiện ra màu vỏ quýt, có mấy đường văn màu vàng đơn giản bất quy tắc ở mặt ngoài, quá độ đều đều, giống như là hào quang màu vàng bên cạnh mặt trời đỏ, cả mặt ngoài viên đan cũng đều tỏa ra một tầng vầng sáng màu vàng nhàn nhạt, không nói chứ, chỉ nhìn một cách đơn giản thì màu sắc vẫn là thập phần xinh đẹp, nhưng là… Vì cái gì là hình trứng! Không tròn còn chưa tính! Vì cái gì là hình trứng như vậy, tựa như một quả trứng chim thu màu vàng bản thu nhỏ!

Quên đi, nói như thế nào thì cũng là viên đan dược đầu tiên bản thân luyện chế, Mặc Vân Hi vẫn là thực quý trọng cầm nó đi kiểm tra.

【 tất, chúc mừng, viên đan dược này xác xuất thành công là 95%】

95%! Tuy rằng so ra kém Herman cùng Blaine, nhưng thành tích này cũng đủ làm cho Mặc Vân Hi hưng phấn, tuy rằng bộ dáng không đẹp, nhưng xác xuất thành công là cũng đủ cao! Huống chi cậu là lần đầu tiên luyện chế!

Bất quá… Sư phụ nói qua, loại màu sắc này cùng đan văn của đan dược, trước khi có kết quả nghiên cứu, là không thể bị lộ, điều này cũng là liên quan đến tinh thần lực của cậu, làm sao bây giờ đây?

Ai, tóm lại trước luyện tập đi! Hôm nay, Mặc Vân Hi một hơi đem bốn phần dung dịch toàn bộ luyện chế, làm được hai viên đan bậc một, cùng hai viên đan cấp hai, tương đối mà nói, thao tác luyện đan cấp hai so với đan bậc một khó khăn lớn hơn, hơn nữa màu sắc sau khi luyện chế ra đỏ hơn một chút, đan văn cũng càng tinh vi càng rõ ràng, nhưng xác xuất thành công đồng dạng cao tới 94% – 95%.

Mặc Vân Hi nghĩ muốn luyện thử đan dược cấp ba, nói không chừng bề ngoài có thể càng giống với xích đan bình thường. Bất quá hôm nay xem ra là không được, khoai tây nhỏ đã hoàn toàn mệt đến úp sấp, tuy rằng Mặc Vân Hi mỗi lần sau khi kết thúc thao tác luyện chế, đều đã thả nó đến không gian bạch ngọc nghịch nước.

Cậu phát hiện nước giếng kia đối với khoai tây nhỏ có tác dụng khôi phục, nhưng hiện tại khoai tây nhỏ ngay cả khí lực phun phao phao cũng không có, ý thức lực hoàn toàn tiêu hao sạch sẽ, xem ra chỉ có chờ ngày mai lại tiếp tục, bất quá Mặc Vân Hi vẫn rất may mắn, linh thức tốc độ khôi phục so với tinh thần lực thì nhanh hơn nhiều lắm, bình thường chỉ cần hảo hảo ngủ một giấc, hôm sau khoai tây nhỏ liền có năng lực sinh long hoạt hổ, theo cậu biết, tinh thần lực nếu tiêu hao hoàn toàn, chính là cần thiên tài trong thiên tài mới có thể khôi phục.

Mặc Vân Hi vừa ra khỏi khu thí nghiệm, liền nhìn thấy một thân ảnh cao to nghiêng dựa vào đèn đường, trong lòng mỹ két két (ngọt ngào) chạy mau đến, “Phong, chờ lâu không? Như thế nào không gởi thư tín cho em?”

Lăng Phong cười dắt tay Mặc Vân Hi đi đến bãi đỗ xe, “Sợ quấy rầy em luyện đan a, thế nào?”

“Em hôm nay luyện bốn viên đều thành công! Về nhà cho anh xem, phẩm chất toàn bộ trên 90%!” Nhắc tới này, Mặc Vân Hi vẫn rất đắc ý, “Tuy rằng bộ dáng có chút kỳ quái, nhưng không ảnh hưởng phẩm chất a, hơn nữa là lần đầu tiên em luyện!”

Lăng Phong nghe xong cười nâng lên tay đang nắm của Mặc Vân Hi, hôn thật mạnh xuống, “Vân Hi thật sự là lợi hại.”

“Hắc hắc, em cũng cảm thấy như vậy, chính là trong quá trình luyện tập, vẫn là không thuần thục như thao tác của sư phụ cùng biến thái, bất quá em sẽ cố gắng.” Có thể được Lăng Phong khẳng định, Mặc Vân Hi phi thường vui vẻ, “Phong, về sau em nhất định luyện chế ra đan dược tốt nhất cho anh, cấp mười thế nào? Na, anh tại sao không nói nói? Không tin sao?”

“A, tin, tôi đây cũng muốn cố gắng tu luyện, bằng không như thế nào ăn được đan cấp mười của em.” Lăng Phong ngoài miệng trêu đùa, nhưng ánh mắt lại tối sầm, Vân Hi đơn thuần như vậy, thiên phú đáng sợ như vậy, làm anh có loại áp lực vô hình… Phải mạnh hơn, chỉ có trở nên đủ mạnh, mới có thể đứng ở bên cạnh em ấy, cũng đủ tư cách bảo hộ em ấy.

Trong góc tối u ám sáng lên một ngọn lửa mỏng manh, nam nhân hút một hơi thuốc lá, phun ra đám sương làm mơ hồ ánh mắt màu băng lam, “Đan cấp mười sao? Vân Hi…”

Vừa về tới nhà, Mặc Vân Hi hưng phấn mà đem bốn viên đan dược lấy ra cho Lăng Phong xem, “Phong, anh xem thành quả hôm nay em luyện.”

Lăng Phong nhìn bốn viên đan dược trong hộp đặc biệt có hỉ cảm, “Ân, vừa thấy chính là một tổ chim.”

“Không cho cười!” Mặc Vân Hi xù lông, mấy đan dược này để riêng nhìn còn tốt, đặt cùng nhau, như thế nào liền… Trời a, thật sự rất giống một ở trứng chim!

“Khụ, không quan hệ, luyện tập nhiều một chút thì tốt rồi, ít nhất màu sắc rất được.” Lăng Phong xoa xoa đỉnh đầu Mặc Vân Hi, “Mệt mỏi đi, tắm rửa ngủ đi.”

“Ân.” Mặc Vân Hi gật đầu thu hồi hộp đan, buồn bực địa đi tắm, làn nước ấm áp bao vây lấy toàn thân, làm cho cậu thoải mái đến thở dài, có lẽ là lần đầu tiên luyện đan nên rất hưng phấn, cho tới bây giờ cậu mới cảm thấy có chút mỏi mệt.

Nghĩ vậy, Mặc Vân Hi đi vào biển ý thức, trong biển ý thức trắng xoá một mảnh, từ khi có khoai tây nhỏ, đã thật lâu không như vậy, khoai tây nhỏ vô lực nằm úp sấp ở giữa, “Hi Hi, khoai tây không động đậy được…”

Mặc Vân Hi đau lòng ôm lấy khoai tây nhỏ, “Khoai tây ngoan, muốn ngâm nước giếng hay không?”

Khoai tây nâng lên đôi mắt to màu xanh biếc, “Hi Hi, khoai tây ngâm nước một ngày, khoai tây muốn ăn trứng trứng…”

“Trứng trứng?” Mặc Vân Hi tò mò hỏi han, cậu còn không biết khoai tây có thể ăn gì ngoài năng lượng đâu?

“Chính là trứng trứng màu vàng Hi Hi làm, khoai tây thích năng lượng bên trong!” Khoai tây nhỏ tội nghiệp nhìn Mặc Vân Hi.

“Ngạch, nhóc là nói đan dược? Phải ăn như thế nào?” Khoai tây dù sao cũng là linh thức trong biển ý thức của cậu, cậu cũng không thể cạy mở đầu đem đan dược bỏ vào.

Khoai tây lấy lòng cọ cọ Mặc Vân Hi, “Hi Hi ăn, khoai tây hút năng lượng, Hi Hi ăn.”

“Ngô, ta ăn?” Mặc Vân Hi suy nghĩ, cậu không phải luyến tiếc đan dược, dù sao loại màu sắc này sư phụ cũng không cho bán, chính là không biết nếu không phải dị năng võ giả thì có thể ăn được hay không.

Mặc Vân Hi rời khỏi biển ý thức, lấy ra một viên đan dược bậc một, cẩn thận liếm liếm, ngô, một mùi vị thảo dược tươi mát hỗn hợp năng lượng khoan khoái tản ra từ đầu lưỡi, cậu có thể rõ ràng cảm nhận được trong đan dược chứa đựng sức sống tự nhiên. Xem ra không có gì không tốt, Mặc Vân Hi không hề do dự, đem cả viên đan dược bỏ vào miệng, đan dược vừa vào miệng liền tan, năng lượng ấm áp thoải mái chảy về phía tứ chi bách hài.

Mặc Vân Hi đi vào biển ý thức, lúc này trong biển ý thức tràn ngập năng lượng thực vật màu xanh biếc, khoai tây nhỏ đang thở phì phì tham lam hút, ngay cả Mặc Vân Hi đi vào cũng không quay lại, năng lượng nơi này lưu động cũng làm cho Mặc Vân Hi có cảm giác thoải mái thả lỏng, liền ngồi xuống nhìn khoai tây nhỏ hấp thu năng lượng, nhìn nhìn bất tri bất giác thì ngủ mất.

Lăng Phong thấy Mặc Vân Hi đã ngâm lâu rồi mà còn chưa đi ra, đi vào phòng tắm thì vừa thấy, không khỏi mỉm cười, xem ra em ấy là mệt muốn chết rồi. Xả nước đã lạnh đi, dùng khăn tắm lớn giúp cậu tinh tế lau khô, Lăng Phong ôm Mặc Vân Hi đang ngủ say ra khỏi phòng tắm.

Nhìn thiếu niên hương thơm ôn nhuyễn trong lồng ngực, Lăng Phong nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, “Vân Hi, em thật là một kỳ tích.” Lạnh tình lạnh tính như anh cho tới bây giờ không nghĩ tới tâm của bản thân nguyên lai nhỏ như vậy, chỉ một Mặc Vân Hi đã tràn đầy.

Sáng sớm dương quang chiếu vào phòng ngủ, Mặc Vân Hi thoải mái duỗi thắt lưng, lông mi dài run run, “Ân ~ Phong, mấy giờ?”

Không thấy tiếng trả lời, Mặc Vân Hi xoa xoa mắt ngồi dậy, mắt màu đay nhìn về phía đồng hồ điện tử, “Trời, đã hơn10 giờ! Xong rồi, lãng phí nửa buổi sáng!”

Mặc Vân Hi lập tức tỉnh táo lại, xoay người xuống giường, hiện tại cậu chính là muốn tận dụng thời gian để luyện đan kiếm tiền, tại sao có thể lãng phí thời gian dùng phòng thí nghiệm quý giá chứ, “Phong, anh như thế nào không gọi em? Phong?” Kỳ quái, không có ai trả lời.

Tiểu VI tích tích mở cửa đi vào, “Chủ nhân, Lăng Phong chủ nhân có việc đi ra ngoài, xế chiều đến phòng thí nghiệm đón ngài.”

“Nga, đã biết, giúp tôi chuẩn bị bộ quần áo.” Mặc Vân Hi một bên phân phó tiểu VI, một bên chạy vào phòng tắm rửa mặt.

Làm cho người ta buồn bực chính là, thời đại này trừ bỏ xe bus công cộng, cư nhiên không có xe taxi, Mặc Vân Hi một bên gặm bánh bao một bên chạy đến trạm xe bus.

“Vân Hi, đi đâu?” Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng làm cho Mặc Vân Hi cả người cứng đờ, xoay người lại, là Mặc Vân Thiên?!

Nóc phi xa màu bạc thu lại, Mặc Vân Thiên ngồi ở vị trí người lái, “Lên xe, tôi đưa cậu đi.”

“Không cần.” Mặc Vân Hi xoay người muốn rời đi, cậu cũng không nguyện ý cùng người kia có gì liên quan.

“Lên xe, tôi có lời muốn với cậu nói, về Lăng Phong.” Mặc Vân Thiên theo thói quen rút ra một điếu thuốc, ánh mắt màu lam băng híp lại, quả nhiên không ngoài sở liệu của hắn, Mặc Vân Hi chính là dừng một lát, liền xoay người lên xe.

“Đi chỗ nào?” Mui xe đóng lại, Mặc Vân Thiên hỏi.

Mặc Vân Hi cau mày ho nhẹ, “Học viện.”

“Ngượng ngùng.” Mặc Vân Thiên thiết trí hướng dẫn, tiện tay đem đầu mẩu thuốc lá bóp tắt, “Không thích mùi khói?” Hắn nhớ rõ trước kia Mặc Vân Hi tựa hồ cũng không chán ghét, thậm chí còn từng học bộ dáng hắn hút thuốc, còn bị cha dạy bảo.

“Anh có chuyện gì thì nói mau.” Mặc Vân Hi hiện tại chỉ quan tâm hắn muốn nói chuyện gì về Lăng Phong.

Mặc Vân Thiên tựa vào lưng ghế, nghiêng người tinh tế quan sát cậu, thẳng đến khi Mặc Vân Hi có chút không biết làm sao mới mở miệng nói, “Chém giết giữa những người thừa kế Lăng gia sắp bắt đầu rồi, ngay tại thú triều mùa đông.”

“Tôi biết.” Chém giết? Có thảm liệt như vậy sao? Mặc Vân Hi tuy rằng đã sớm biết, nhưng tim vẫn đạp mạnh.

“Lăng gia có năm người thừa kế, trong đó có hai người là phế vật, không đủ gây sợ hãi, Lăng Phong xem như có thực lực nhất, bất quá cậu ta hiện tại có nhược điểm trí mạng.” Mặc Vân Thiên tựa tiếu phi tiếu nhìn Mặc Vân Hi, “Cậu, cậu chính là nhược điểm của cậu ta.”

Mặc Vân Hi nhếch môi, nhíu mày, “Anh muốn nói chính là chuyện này?”

“A, lá gan thật đúng là biến lớn.” Mặc Vân Thiên khẽ cười nói, “Tôi muốn nói chính là, gần đây nhược điểm này của Lăng Phong tựa hồ bị người nào đó phát tán đi ra ngoài, có vài người Lăng gia đã bắt đầu rục rịch, nếu cậu không muốn trở thành nhược điểm bị người nắm trong tay của cậu ta, tốt nhất nên về nhà, ít nhất tôi rất nguyện ý giúp cậu.”

“Giúp tôi? Không cần, anh ấy sẽ bảo vệ tôi.” Mặc Vân Hi kiên định nhìn Mặc Vân Thiên, “Tôi tin tưởng anh ấy có thể bảo vệ tôi, anh yên tâm, cho dù tôi bị người nào đó bắt giữ, cũng sẽ không có quan hệ gì với anh, sự kiện kia, sẽ không nói với bất luận kẻ nào.”

“Cậu cho rằng tôi đang lo lắng chuyện này?” Mặc Vân Thiên có điểm giận dữ đến gần Mặc Vân Hi, khoảng cách quá gần làm cho hắn ngửi được dược hương thanh đạm trên người Mặc Vân Hi, “Cậu yên tâm, nếu cậu thực sự gặp chuyện gì nguy hiểm, cùng với để người khác bắt đi, tôi càng nguyện ý ra tay trước.”

Phi xa phút chốc ngừng lại, Mặc Vân Hi nhân cơ hội cửa xe mở nhảy ra ngoài, “Không cần anh quan tâm, anh là đồ biến thái!” Nói xong cũng không quay đầu lại chạy ra khỏi bãi đỗ xe.

Mặc Vân Thiên nghiền ngẫm liếm liếm môi, dùng tay cào cào tóc ngắn màu bạc, “A, biến thái sao? Anh nói chính là thật sự, em trai thân mến của anh…”

Mặc Vân Hi một đường chạy đến phòng thí nghiệm của Blaine, thẳng đến khi đã khóa cứng cửa phòng, mới rốt cục thở ra một ngụm khí lớn. Lời Mặc Vân Thiên nói lúc nãy khiến cậu có chút để ý, có người muốn lợi dụng cậu để đối phó Lăng Phong? Làm sao bây giờ? Cậu không thể liên lụy Lăng Phong, không, phải tin tưởng anh ấy, Phong nói sẽ bảo vệ cậu!

Qua một hồi lâu, Mặc Vân Hi rốt cục bình tĩnh lại, không có gì phải sợ, trừ bỏ Lăng Phong còn có có thể ôm đùi sư phụ, thật sự đến lúc không có biện pháp cậu còn có cái không gian có thể trốn, đúng vậy! Có bạch ngọc không gian, cậu cùng lắm thì làm rùa đen rút đầu thì như thế nào!

Nghĩ thông suốt Mặc Vân Hi trừ trong không gian lấy ra đan phương Herman cho cậu, tìm bản cấp ba ra, chuẩn bị hôm nay thử luyện chế đan dược cấp ba. Dược liệu để luyện đan cậu cũng đều đã mua trước đó, tuy nói bên cạnh phòng thí nghiệm của Blaine có khố phòng, nhưng cậu luyện đan là tính toán bán lấy tiền, vẫn là tự mình mua nguyên liệu thì tương đối an toàn.

Chuẩn bị sắp xếp hết thảy, Mặc Vân Hi đi vào biển ý thức, trong biển ý thức quả nhiên lại là một màu vàng mênh mông, xem ra khoai tây khôi phục không tồi, “Khoai tây?”

Nghe được Mặc Vân Hi gọi về, khoai tây nhỏ giang hai cánh tay lao lên, “Hi Hi, Hi Hi…”

“Ha ha, lại làm nũng, phục hồi thế nào rồi?” Mặc Vân Hi ôm lấy khoai tây nhỏ hôn hôn, ai?! Không đúng a?”Khoai tây! Nhóc, nhóc như thế nào lại có tay!”

Khoai tây nhỏ cao hứng quơ nắm tay nhỏ, “Hi Hi, khoai tây trưởng thành, khoai tây muốn trứng trứng… trứng trứng…”

Tác giả có lời muốn nói: nuôi trẻ con không dễ dàng

Nuôi khoai tây càng không dễ dàng

Mặc Mặc số khổ hăng hái kiếm tiền đi!

Sự yên lặng trước bão táp,

Cuộc sống yên ổn còn bao lâu?

Hoan nghênh đến với chuyên mục bao dưỡng đêm khuya,

Yêu mọi người, sao sao thôi~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.