Xuyên Việt Chi Đại Luyện Đan Sư

Chương 92: Chương 92




Chương 92

Nhóm dị năng võ giả hạ trại ngay tại đỉnh núi mê thành, nơi này không có thảm thực vật, bởi vì gần mê thành, địa thế lại cao, cho nên chung quanh coi như an toàn, có rất ít dị thú qua lại.

Ánh nắng xua tan sương sớm, vài võ giả có trách nhiệm canh gác dựa vào nhau ngồi bên lửa trại nhỏ, đối với nhiệm vụ lần này, bọn họ đều phi thường cẩn thận, đồ ăn cơ bản đều dựa vào viên dinh dưỡng để duy trì, sợ hương vị đồ ăn đưa tới dị thú công kích, nhưng sớm muộn gì chênh lệch nhiệt độ trong ngày thật sự quá lớn, sự hấp dẫn của việc có thể uống một chén trà nóng vẫn là thập phần mãnh liệt.

Lịch —— tiếng chim kêu chói tai vang lên, nhóm võ giả ngẩng đầu nhìn lại, cách đó không xa một con dị thú cốt dực phe phẩy xoay quanh trên không trung không đi, đồng thời kêu to không ngừng.

“Xảy ra chuyện gì?” Vừa mới nghỉ ngơi không lâu Bùi Ân từ trong lều trại đi ra, nhìn dị cầm phía không trung, “Mau dập lửa, khói đưa tới dị cầm, nhanh thông báo cho mọi người đứng lên!”

Nhóm võ giả bên cạnh lửa trại nhanh chóng dập lửa, nhóm võ giả nghỉ ngơi trong lều trại cũng không cần nhắc nhở, nghe thấy dị động, đều từ trong trướng đi ra cảnh giác mà nhìn phía không trung.

Con dị cầm thật lớn xoay quanh không đi, xa xa hình như có mấy cái điểm đen hướng bên này di động, “Không tốt, là dị cầm hành động quần thể, nhanh thu dọn đồ đạc, lui lại!” Bùi Ân hô.

Không đợi nhóm dị năng võ giả thu thập xong, bảy tám con dị cầm đã tụ tập lại một chỗ, con đầu đàn bay tới, cốt dực thật lớn vỗ lên khiến gió thổi một mảnh cát bụi, toàn bộ đỉnh núi nhất thời bị bao phủ trong tro bụi, dị cầm xoay quanh trên đỉnh đầu nhóm võ giả, một mảnh đông nghìn nghịt.

Là dực long! Bị hộ tại ngoài tường mê thành cùng Lăng Phong, Mặc Vân Hi đứng giữa đàm người Mặc Vân Thiên ngẩng đầu nhìn cự thú xoay quanh, nhìn nhóm bá chủ không trung thời tiền sử ở khoảng cách gần, rung động là có thể tưởng tượng.

Đầu dực long có chút giống như con gà, nhưng không có lông chim, toàn thân đều là lớp da dày cứng rắn thô ráp màu hồng nâu, giữa lúc khép mở miệng phun ra ngọn lửa cháy hừng hực, ánh lửa từ không trung lao thẳng xuống, nhóm dị năng võ giả đều phóng dị năng, đối kháng công kích của đàn dực long.

Mặc Vân Thiên gọi rồng nước, ngăn cản ngọn lửa của dực long, trong nháy mắt rồng nước cùng ngọn lửa va chạm, sương khói bốc hơi, bọt nước rơi đầy trời, trong khoảnh khắc liền biến thành hơi nước. Đằng tiên trong tay Mặc Vân Hạo vung một cái, quấn quanh cổ một con dực long tập kích bọn họ, mượn lực thả người liền nhảy lên lưng dực long, dực long ra sức ý đồ vứt bỏ khách không mời mà đến, mang theo Mặc Vân Hạo bay dựng lên, giãy dụa quay cuồng trên không trung.

Đàn dực long thế tới rào rạt, số lượng đông đảo, vả lại chiếm ưu thế không trung, toàn bộ võ giả đều ra sức nghênh chiến, rất nhanh, Mặc Vân Thiên cùng Lăng Phong cũng đều gia nhập chiến cuộc, ngăn cản dực long đánh úp về phía Mặc Vân Hi.

Mặc Vân Thiên ở trong không khí ngưng xuất vô số băng trùy, khu động chúng đâm hướng đỉnh đầu dực long, dực long phun ra nuốt vào ngọn lửa, chặn lại đại bộ phận băng trùy, thừa dịp dực long phân tâm hết sức, rồng nước thật lớn đột ngột từ mặt đất mọc lên, quyển lam tử sắc điện quang thẳng hướng hướng nó.

Âm thanh đùng đùng rung động, bọt nước mang theo sấm sét chạy khắp toàn thân dực long, dực long trên không trung run rẩy vài cái, rốt cục một đầu đâm xuống đất, Lăng Phong rút trường kiếm, nhảy lên cánh xương, lưu loát mà đem đầu lâu cực đại chặt rụng, cuối cùng giải quyết một con.

Mặc Vân Thiên hướng Lăng Phong ý bảo, hai người lại phi thân chạy về phía một con dực long khác đang bay tới gần Mặc Vân Hi, phối hợp thập phần ăn ý.

Bốn người dong binh đoàn Liệt Lang cũng phối hợp đến cực kỳ thuần thục, Lôi Mông to con nâng Jack lên trực tiếp ném lên không trung, Jack linh hoạt ở trên không trung phóng ra dị năng hình thành phong độn, ngăn cách ngọn lửa dực long phun ra, quơ trường đao chuyên chém vào chỗ màng thịt yếu nhất trên cốt dực của dực long, dực long hét lên một tiếng, mất đi cân bằng, nghiêng ngả rơi xuống, ba người Liệt Lang khác cùng lên, treo cổ.

Mặc Vân Hi đứng ở góc tường, khẩn trương mà hai tay nắm thành quyền, cau mày, hiện tại cậu đã không còn tâm tình thưởng thức nhóm võ giả dung dị năng rực rỡ chiến đấu, chỉ ngóng trông sớm đuổi được đám quái thú hung tàn này đi, tuy rằng hiện tại xem ra rõ ràng là nhóm dị năng võ giả chiếm cứ thượng phong, nhưng cậu vừa mới tận mắt nhìn thấy một con dực long bay vút xuống, cắn một người võ giả đang chiến đấu cùng một con dực long khác, nuốt thẳng vào bụng!

Thu ~, một con dực long màu xanh hình thể rất nhỏ, ước chừng chỉ dài hơn một thước lấy tốc độ cực nhanh, vòng qua võ giả, dán lên ngoài tường mê thành, hướng chỗ Mặc Vân Hi bay vút đến, rất nhiều võ giả đều bị dực long quái vật lớn trước mắt che tầm mắt, cũng không chú ý tới con ấu long nho nhỏ màu xanh này.

Đang trèo trên đuôi của một con dực long, chuẩn bị chém giết Lăng Phong đột nhiên hoắc mắt ngẩng đầu, nhìn phía phương hướng Mặc Vân Hi, hô to, “Vân Hi cẩn thận!”

Mặc Vân Thiên nghe tiếng nhanh chóng quay đầu chạy vội về hướng Mặc Vân Hi, nhưng ấu long màu xanh đã phi tới chỗ khoảng không phía sau Mặc Vân Hi không tới ba thước, Mặc Vân Hi vẫn luôn chú ý Lăng Phong nghe thấy anh la lên, chỉ kịp xoay người, một ngọn lửa cực nóng liền hướng cậu phụt đến!

Mặc Vân Hi nhắm chặt hai mắt, theo bản năng mà đem hai tay che ở trước người, bảo vệ đầu, chuẩn bị nghênh đón ngọn lửa đánh tới.

Đột nhiên, một đạo phong nhận bén nhọn bay vụt qua lỗ tai Mặc Vân Hi, hỏa đoàn giống như bị lưỡi dao sắc bén cắt qua, phá vỡ từ giữa, ngay sau đó một trận lốc xoáy cường lực cuồn cuộn nổi lên, đem con rồng nhỏ màu xanh trực tiếp quăng đi, một người dị năng võ giả từ cánh tay phải bắn ra câu trảo găm trên người ấu long, tay trái cầm một thanh kiếm dài nhỏ sắc bén phi thân lao thẳng tới ấu long, một đao từ đỉnh đầu xuyên qua, đóng đinh nó trên mặt đất.

Một màn này bị rất nhiều võ giả nhìn thấy, Jacob không khỏi huýt sáo, khen, “Đẹp! Thân thủ đủ lưu loát!”

Lúc này, Lăng Phong cùng Mặc Vân Thiên đã chạy tới bên người Mặc Vân Hi, Lăng Phong vội vàng xem xét trên người Mặc Vân Hi, “Vân Hi, có bị thương không?”

Mặc Vân Hi cũng là vừa mới lấy lại tinh thần, ngơ ngác mà lắc lắc đầu, “Em, em không sao, là anh ta đã cứu em.”

Lăng Phong ôm lấy Mặc Vân Hi, vỗ nhẹ nhẹ lên lưng cậu, “Đừng sợ, thực xin lỗi, anh về sau sẽ không rời khỏi em quá xa !” Nói xong kéo tay Mặc Vân Hi hướng võ giả xuất thủ cứu Vân Hi đi đến, “Cám ơn anh!”

Võ giả từ trên người ấu long rút ra trường đao, lau sạch thu vào vỏ đao sau lưng, đến gần chút mới phát hiện, nguyên lai cánh tay người này là máy móc, thấy Lăng Phong cùng Mặc Vân Hi đi tới, võ giả chỉ gật đầu, cũng không nói lời nào, liền rời đi.

“Cám ơn anh đã cứu tôi!” Mặc Vân Hi ở sau lưng võ giả hô, người này là quái nhân trong đội ngũ, chưa bao giờ cùng mọi người nói chuyện phiếm, cũng rất ít nói chuyện, bộ đồ cao cổ của dị năng giả lại che khuất nửa khuôn mặt, vả lại còn thời khắc mang theo kính bảo hộ quang lọc, ngay từ đầu Mặc Vân Hi còn cảm thấy người này ăn diện rất khốc, sau lại cảm thấy thật là một quái nhân, suốt đêm cũng cũng chưa từng tháo kính bảo hộ quang lọc, không thể tưởng được lần này lại được anh ta cứu.

Lăng Phong nhìn bóng dáng người này ngưng mi không nói, người này cho anh cảm giác dị thường quen thuộc, con ngươi tối tăm hơi trầm xuống.

Trận chém giết này duy trì gần tới một giờ, mới cuối cùng tiêu diệt toàn bộ dực long trên đỉnh núi, những con dực long này phi thường bưu hãn, cho dù chiến đấu tới cuối cùng một con cũng chưa từng chạy trốn, ngay cả ấu long đều chết ở nơi này, điều này làm cho nhóm võ giả rất kinh ngạc, xem ra hoàn cảnh sinh tồn của dị thú nơi này càng ác liệt hơn liên bang, nếu gặp phải sẽ thập phần khó chơi.

Trải qua trận giết chóc tàn khốc này, nơi đây đã tràn ngập mùi máu tươi, không thể ở lại lâu, nhóm võ giả chỉ hơi chỉnh đốn và sắp xếp, liền chuẩn bị khởi hành đi xuống dải rừng nguyên thủy dưới chân núi. Một trận chiến này bọn họ tổng cộng tổn thất hai dị năng võ giả, còn có vài võ giả bị vết thương nhẹ, cảm xúc của mọi người không khỏi có chút suy sụp, đây mới là ngày thứ hai sau khi bắt đầu thử luyện, bọn họ còn chưa chân chính xâm nhập vào vùng đất tràn ngập khí tức dị thú hồng hoang.

“Chúng ta phải lập tức rời đi, mọi người giữ vững tinh thần, tuy rằng chúng ta tổn thất hai đội hữu, nhưng mọi người phối hợp đều rất tốt!” Bùi Ân ý đồ vãn hồi sĩ khí, “Phải biết lần trước nhóm cường hóa võ giả, thời điểm thông qua cửa thứ nhất cũng đã có người thương vong, chúng ta không có thực lực cao như bọn họ, nhưng chúng ta hiểu được hợp tác đoàn đội, tin tưởng lực lượng của chính mình, tin tưởng lực lượng đội hữu, chúng ta nhất định có thể hoàn thành lần thử luyện này!”

“Đội trưởng nói đúng, chúng ta nhất định có thể sống đi ra ngoài!” Bùi Ân nói khiến cảm xúc của đoàn người chuyển biến tốt đẹp rất nhiều, rất nhiều người vừa rồi trong chiến đấu đều được đội hữu cứu, cho nên bọn họ tin tưởng vững chắc bản thân rất mạnh, đội hữu cũng đều rất mạnh, chỉ cần đoàn kết liền nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ.

“Tốt lắm, mọi người kiểm tra trang bị leo núi, chúng ta từ vách đá này leo xuống, đây chính là đường tắt!” Bùi Ân quan sát vách đá phía tây, phía dưới là một hồ nước thật lớn, mặt hồ phi thường phẳng lặng, hơn nữa khoảng cách ngắn nhất, so với bên kia sườn dốc bị thực vật rậm rạp che đậy thì nguy cơ tiềm tàng ít hơn một chút.

Bùi Ân đem đội ngũ còn lại mười tám người chia làm ba tổ, nhóm võ giả tổ một thực lực cực mạnh đầu tiên đi xuống dò đường bài trừ nguy hiểm, tổ hai cùng tổ ba đồng thời đi xuống, bảo hộ Mặc Vân Hi an toàn, “Tốt lắm, theo như tôi nói, sau khi nhận được tín hiệu, tổ hai cùng tổ ba hành động, chú ý giữ một khoảng cách, tiếp ứng lẫn nhau đột phát trạng huống!”

Nói xong, Bùi Ân liền mang theo đội viên tổ một trước gắn móc dây thừng, từ vách đá trượt đi xuống.

“Anh, cậu ta thật có thể giúp chúng ta vượt qua một cửa cuối cùng sao? Mang nhóm chúng ta còn sống đi ra ngoài?” Mặc Vân Hạo thưởng thức một khối xương thú hình sừng trâu oánh bạch hỏi, đây là vừa rồi khi cậu ta trảo kéo xuống đầu dực long thì phát hiện, khúc xương này nhô ra từ đầu dực long, cậu ta cũng là vừa vặn cảm thấy cái này tương đối tốt, không nghĩ tới cậu ta mạnh mẽ như vậy, khối xương này cư nhiên ngay cả vết nứt cũng không có, đủ thấy cái này độ cứng không phải tầm thường, cậu ta tính toán lưu lại chế thành cốt kiếm đưa cho anh trai.

“Ân, anh tin tưởng em ấy.” Mặc Vân Thiên con ngươi màu băng lam nhìn cách đó không xa người đang cùng Lăng Phong chuẩn bị trang bị leo núi nói rằng.

“Vậy được rồi, em nghe anh.” Mặc Vân Hạo bĩu môi đem xương thú thu vào không gian, cậu ta không thích người kia, từ khi cậu ta xuất hiện về sau, anh trai liền dõi theo cậu ta, bất quá vì còn sống đi ra ngoài, còn phải bảo hộ cậu ta một đoạn thời gian.

Rất nhanh, bọn họ thu được tín hiệu từ tổ một, xem ra phía dưới cũng không có dị thú gì, Lăng Phong đem khóa an toàn cố định trên người Mặc Vân Hi cùng mình, đi đến bên cạnh vách đá, “Phải leo xuống, sợ hãi liền ôm chặt anh, rất nhanh có thể đến.”

Mặc Vân Hi có chút khẩn trương gật đầu, trong lơ đãng liếc mắt đến võ giả vừa rồi đã cứu mình, “Phong, người nọ một bàn tay là tay giả, có thể hay không không thuận tiện, có nên tìm Jack bọn họ đến giúp hắn?”

Lăng Phong cười khẽ xoa xoa đỉnh đầu Mặc Vân Hi, “Em nắm chặt anh là được rồi, hắn ít nhất cũng là võ giả cấp 8, loại chuyện leo núi này, không làm khó được hắn.”

Mặc Vân Hi nghe vậy mỉm cười, cũng đúng, cậu đều quên, thể năng nhóm dị năng võ giả đều là quái vật, sao có thể dùng tiêu chuẩn của người tàn tật đến cân nhắc đâu, lập tức ôm chặt Lăng Phong, chậm rãi từ vách đá bên cạnh trượt đi xuống.

“Nắm chặt.” Lăng Phong ở bên tai Mặc Vân Hi nhắc nhở nói, Mặc Vân Hi mới vừa gật đầu một cái, đã cảm thấy một cảm giác mất trọng lực mãnh liệt truyền đến, thân thể nhanh chóng rơi xuống, không khỏi kêu to bốn chân bám trên người Lăng Phong.

Nhóm dị năng võ giả leo núi cũng không giống như trong TV, từng người từng người chậm rãi di chuyển, tốc độ hoàn toàn vượt qua Mặc Vân Hi tưởng tượng, bên tai chỉ còn lại có tiếng gió vù vù, cảm không trọng lực mãnh liệt biến thành cậu buồn nôn, trong lòng không ngừng mà nghĩ, bọn họ cũng không phải người! Không phải người bình thường!

Cứ như vậy, nhóm võ giả lấy loại tốc độ tương đương vật rơi tự do này, trực tiếp từ đỉnh vách đá thả rơi xuống đất, khi tiếp cận chỗ cách mặt đất hơn mười thước mới làm cái giảm xóc, liền nhanh nhẹn rơi xuống đất, một đám thân nhẹ như yến, Mặc Vân Hạo thậm chí ở khoảng cách hơn mười mét, liền trực tiếp tháo dây an toàn, nhảy xuống.

Phương diện này chỉ có Mặc Vân Hi đáng thương là người bình thường duy nhất, sau khi xuống dưới ở cự thạch bên hồ nôn không ngừng, rất có cảm giác chết qua một lần, dạ dày quay cuồng lợi hại.

“Vân Hi, không có việc gì đi.” Lăng Phong thân thiết mà giúp cậu vỗ lưng, Lăng Phong đối với tốc độ như vậy sớm đã thành thói quen, cũng không nghĩ tới Mặc Vân Hi phản ứng sẽ lớn như thế, Mặc Vân Hi đầu cũng không nâng, chính là vô lực mà khoát tay, ý bảo chính mình không có trở ngại.

“Vân Hi, uống cái này sẽ thoải mái chút.” Mặc Vân Thiên đem một ly sữa ấm áp đưa tới trước mặt Mặc Vân Hi, đây là hắn vừa rồi tìm võ giả hỏa hệ hỗ trợ đun nóng.

Mặc Vân Hi tiếp nhận cái chén uống một hơi, sữa ấm áp trung hoà cảm giác chua xót rất tốt, dạ dày thư thái không ít, ngẩng đầu hướng Mặc Vân Thiên xin lỗi mà mỉm cười, “Cám ơn, thiêm phiền toái cho các anh.”

Mặc Vân Thiên không tự giác mà vươn tay vỗ vỗ đầu cậu, lại bị Mặc Vân Hi trốn rớt, thuận thế tựa vào trên người Lăng Phong, Mặc Vân Thiên xấu hổ mà thu hồi tay, hướng Lăng Phong gật đầu, “Chiếu cố em ấy cho tốt.” Liền xoay người ly khai.

Mặc Vân Hạo bưng quai hàm ngồi xổm trên một tảng đá lớn, dùng tiểu đao không ngừng trạc khối nham thạch bóng loáng, đã sắp đào ra một động lớn, thấy Mặc Vân Thiên lại đây liền nhỏ giọng than thở nói, “Anh, em cũng khó chịu, mới vừa rồi nhảy quá nhanh.”

Đối với hành vi mang tính trẻ con này của Mặc Vân Hạo, Mặc Vân Thiên sớm đã thành thói quen, mỉm cười, “Em bình thường từ hai ba mươi mét nhảy xuống dưới cũng không gặp vấn đề gì, như thế nào lại thụt lùi?” Bất quá vẫn là từ không gian lấy ra một bình nước trái cây Mặc Vân Hạo thích nhất đưa cho cậu ta.

Ngọc bích ánh mắt tà liếc liếc mắt nhìn Mặc Vân Hi đang ôm chén một cái, bĩu môi, “Muốn uống nóng.”

Mặc Vân Thiên nhất thời không còn lời gì để nói, bất đắc dĩ mà đi tới chỗ võ giả hỏa hệ đang thu thập trang bị, “Anh em, ngại ngùng, đun nóng cái này giúp tôi một chút, phiền toái.”

Võ giả mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng vẫn dùng ngón tay thả ra một ngọn lửa, một bên đun nước trái cây một bên liếc mắt nhìn thiếu niên cách đó không xa đang ngồi xổm trên tảng đá đào hầm, “Ai, mang theo đứa nhỏ thật không dễ dàng, cậu cũng đủ vất vả.”

“Hoàn hảo.” Mặc Vân Thiên miệng hàm hồ, một tay cầm nước trái cây, ánh mắt màu băng lam xẹt qua một tia sủng nịch, đó là người thân nhất của hắn, là em trai của hắn.

Nhóm dị năng võ giả thu thập xong trang bị, ở bên hồ tu chỉnh trong chốc lát, liền xuất phát, hồ nước thập phần trong suốt, không ít võ giả đều đến bên hồ bổ sung nguồn nước.

Bỗng nhiên tiếng bước chân cồng kềnh thật lớn từ khu rừng đối diện hồ truyền đến, nhóm võ giả đều đề phòng mà lui khỏi bờ hồ, có người thậm chí còn rút ra vũ khí tùy thân, theo tiếng bước chân tới gần, mặt đất đều rung động, một đầu dị thú thật lớn, đứng thẳng thân mình hướng bên hồ đi tới.

Cách đó không xa mấy cây cối bị thân thể cao lớn của dị thú đẩy ngã, hất lên một mảnh bụi đất, đầu dị thú thật lớn về phía trước thăm dò, miệng đầy răng nanh trắng noãn bén nhọn khiến người không rét mà run.

Rầm, Mặc Vân Hi tránh ở phía sau nhóm võ giả nuốt nuốt nước miếng, nếu như nói đây là vùng đất khủng long tiền sử hay qua lại, cậu không nguyện ý gặp nhất loại nào nhất, vậy đáp án nhất định là—— bá vương long (khủng long bạo chúa).

Thật bất hạnh, khi dị thú từ từ từ khu rừng đi ra, lộ ra toàn cảnh sau, Mặc Vân Hi chán nản phát hiện cậu lại một lần miệng quạ đen.

Bá vương long chỉ cách nhóm võ giả có một cái hồ, tất cả mọi người đều ngừng thở, “Hư, đừng lên tiếng, có lẽ nó chỉ đến uống nước!”

Như là để đánh nát tâm lý may mắn của nhóm võ giả, cái đầu thật lớn chuyển một chút, ánh mắt che kín tơ máu thẳng ngoắc ngoắc mà nhìn chăm chú hướng nhóm dị năng võ giả đang tránh ở dưới vách đá, mở cái miệng rộng phủ kín răng nanh, “Rống—— “

“Tê, thật là xui xẻo!” Không biết là ai nhịn không được bật thốt lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.