Xuyên Việt Chi Đào Hoa Trái - Nợ Đào Hoa

Chương 1: Chương 1: Bị Phách Chân




☆, Chương 1: Bị phách chân

Thời gian: năm 2032 tháng nào đó ngày nào đó, nhân vật chính Ngải Phong đang chơi Game Online đột nhiên nhận được điện thoại của Ai Phái bạn trai hắn, nói muốn cùng hắn chia tay. Bọn họ qua lại vừa đầy một năm. Ngải Phong thấy Ai Phái không chỉ lớn lên đẹp trai, hơn nữa tính cách cũng tốt khỏi bàn cãi, (Không Thiệu: đây là tự nhân vật chính cảm giác, kỳ thật Ai Phái tính nết gắt gỏng khỏi nói, ngạch cái vụ lớn lên thật sự là không dám khen tặng).

Bởi vì Ngải Phong không tiếp thụ được sự thật này, hắn bình tĩnh rồi dùng tốc độ như gió trương một vé đi Hỏa Tinh, bây giờ là năm 2032 a, toàn thịnh hành yêu đương vượt tinh cầu. Ngải Phong muốn hỏi Ai Phái tại sao phải chia tay cùng hắn, mặc dù mình không đẹp trai, cũng không phải thật ngoan, nhưng mình vẫn là một người yêu rất hợp tiêu chuẩn mà.

(Không Thiệu: kỳ thật Ngải Phong là không soái [đẹp trai]. Ngải Phong: ngay cả ngươi cũng nói như vậy, ta không sống nữa, thân. Không Thiệu: hãn! Ta còn chưa nói hết nha, Tiểu Phong Phong của chúng ta kỳ thật rất đẹp đấy, từ từ nhìn xem này khuôn mặt nhỏ nhắn tinh mỹ, mắt đào hoa câu hồn, bờ môi mỏng manh, làn da trắng nõn nà, xương quai xanh khêu gợi, lại tăng thêm kia dáng người hoàn mỹ, một tuyệt thế mỹ nam cứ như vậy sinh ra đời rồi, ngạch, tuy là có chút quá gầy, thân. Ngải Phong: ngươi rất tinh mắt a, thân! Không Thiệu: —-)

Ngay sau đó đây này –

Trong cái phòng nào đó nơi xó xỉnh nào đó ở cái địa phương nào đó tại Hỏa Tinh. Ngải Phong mở cửa, liền chứng kiến hai tên nam nhân trần trụi dây dưa cùng một chỗ.

Ngải Phong trong cơn giận dữ, một cước đạp vào cái đó trên thân nam nhân đang dây dưa cùng Ai Phái cả giận nói: “Ngươi cái đồ không biết xấu hổ, đi làm Tiểu Tam*, cướp bạn trai người ta.”

[*Tiểu Tam: kẻ thứ ba đây mờ >.<”]

Mỗ Tiểu Tam: “Tiểu con em ngươi, ta là lão bà của hắn, chúng ta kết hôn cũng N năm rồi, ngươi mới là Tiểu Tam.”

Sau khi biết tin này, một đạo sấm sét giữa trời quang nổ tung ngay trong đầu Ngải Phong, Ngải Phong thiếu chút nữa không đứng vững.

Ngải Phong dùng ngón tay run rẩy chỉ Ai Phái hỏi: “Hắn nói là sự thật? Ta mới là cái Tiểu Tam kia, ngươi luôn luôn gạt ta.”

Ai Phái: “Thực ra ngươi còn chưa tính là Tiểu Tam, tối đa xem như là Tiểu Ngũ Tiểu Lục đi!”

Oanh — Ngải Phong cảm thấy mình muốn sụp đổ luôn, mình mới là Tiểu Ngũ Tiểu Lục ư, ngay cả Tiểu Tam còn chưa tính à. “Ha ha ha – ha ha ha” Ngải Phong cười ha hả, đồng thời lệ trong mắt một khỏa một khỏa trượt xuống. Cuối cùng Ngải Phong cũng không biết mình là thế nào mà ly khai.

Trên một cái phi thuyền thảm hại không chịu nổi nào đó, nam nhân mặt mũi tràn đầy nước mắt ngồi ở cạnh cửa sổ lầm bầm lầu bầu — bên cạnh là một loli* muội muội đáng yêu một mực trừng đôi mắt to nhìn hắn.

[*Loli (ロリ): chỉ các nhân vật có ngoại hình hoặc tính cách giống các bé gái từ 12, 13 tuổi trở xuống.]

Kết quả là —

Loli muội muội mặt mũi đến tràn đầy sùng bái: “Ca ca, trang phục của ngươi rất có cá tính a, chỗ nào làm cho đấy”

Ngải Phong liếc mắt một cái: “Ngươi đi đánh nhau với Tiểu Tam đi, đánh thua liền cùng với ca giống nhau hà.”

Loli muội muội còn trong sùng bái: “Ca ca Tiểu Tam ở nơi nào hả, mang ta đi nữa, ta muốn cùng với ca ca đồng dạng cách ăn mặc cho có cá tính.”

Ngải Phong rút khóe miệng co quắp, quyết định không đếm xỉa nàng.

Loli muội muội thấy Ngải Phong lờ đi nàng, thì cong cái miệng nhỏ nhắn nói: “Ca ca ngươi là sợ ta và ngươi sau này đồng dạng, so ngươi xinh đẹp, so ngươi có cá tính, cho nên ngươi không nói cho ta Tiểu Tam là ai đúng chưa.”

Ngải Phong nghe xong thiếu chút nữa tạ thế [chết] luôn, nghĩ thầm hôm nay là ngày mấy, vì cái gì xui xẻo như vậy, mình thất tình không có người an ủi một phát, vậy thì thôi. Thế nào mà một cái tiểu thí hài một mực ở chỗ này gián tiếp đả kích ta hả! Thần ah! Ta không sống nổi nữa rồi.

Kết quả là —–

Thông báo khẩn cấp, các vị hành khách, do phi thuyền gặp sinh vật không rõ tấn công, sau 10 giây sẽ rơi tan, xin các vị hành khách làm tốt công tác chuẩn bị nhảy dù, bất quá chuẩn bị cũng là chuẩn bị suông thôi, bởi vì phi thuyền không có mang dù để nhảy, cho dù mang theo cũng vô dụng, bởi vì nhảy cùng đồng dạng là chết đấy, nơi này là vũ trụ. Cho nên các vị hành khách có thể trong thời gian cuối cùng lưu lại di ngôn của mình. Nếu may mắn mà nói có thể sẽ có người nhặt được lời trăng trối của ngươi, bất quá nơi này là vũ trụ, có lẽ tỷ lệ tựa như tỷ lệ ngươi đi ra ngoài liền gặp phải quỷ đồng dạng, đồng dạng đấy. Cho nên các vị hành khách vẫn là ngồi tại chỗ an tâm chờ chết đi, thông báo khẩn cấp hoàn tất.

Ngải Phong là triệt để hóa đá luôn rồi, thần a! Ta là nói giỡn á, ta mới không cần chết nga, tuổi xuân của ta còn chưa có hưởng thụ đủ mà? Còn có tối trọng yếu nhất là ta còn chưa đánh thắng Tiểu Tam của Ai Phái a. (Không Thiệu: “Có vẻ như ngươi mới là Tiểu Tam nha, a, là Tiểu Ngũ, Tiểu Lục, còn chưa tính Tiểu Tam.” Ngải Phong: “Chết bà mày đi.”)

Ngải Phong lệ rơi đầy mặt sám hối đến: “Thần ta sai rồi, thật sự sai rồi, xin ngươi đừng chơi ta như vậy à, ta đã muốn đủ bi thúc rồi. Thần a! Ngươi không cần mang theo loại thế này đâu.”

Lúc Ngải Phong bất tín, bất kiền, bất phục* mà sám hối thì phi thuyền rơi tan rồi. Ngải Phong ở trong đám người thét chói tai phiêu hướng một chỗ nào đó trong vũ trụ.

[*bất tín, bất kiền, bất phục: không tin, mặc kệ, không phục]

Hết chương 1

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.