Y Phi Quyền Khuynh Thiên Hạ

Chương 131: Chương 131: Tình thân, bị ủy khuất






Mông lão phu nhân là trưởng bối của Lâm Sơ Cửu, lẽ ra Lâm Sơ Cửu nên đi gặp Mông lão phu nhân, sao có thể để Mông lão phu nhân tự mình tới gặp Lâm Sơ Cửu. Nhưng......

Toàn bộ kinh thành đều biết Lâm Sơ Cửu "bệnh nặng", Tiêu Thiên Diệu mời Mặc Thần Y tới trị liệu cho nàng. Mặc dù từng lộ mặt trên đường một lần, nhưng nghe nói sau khi trở về bệnh càng nặng hơn, Lâm tướng cũng tự mình tới cửa vấn an.

Dưới tình huống như vậy, dù Lâm Sơ Cửu muốn đi vấn an Mông lão phu nhân, Mông lão phu nhân cũng sẽ không đồng ý. Cho dù tất cả mọi người đều nói Lâm Sơ Cửu giả vờ bị bệnh cũng không quan trọng, chỉ cần Lâm Sơ Cửu giả vờ đến cùng, không cho người nào nắm được nhược điểm là được.

Mông lão phu nhân sớm đã muốn tới gặp Lâm Sơ Cửu, nhưng Tiêu Thiên Diệu vẫn luôn dùng Mặc Thần Y làm lá chắn, nói rằng trong lúc điều trị không tiện gặp người, vì thế mới kéo dài cho tới hiện tại.

Chỗ ở của Lâm Sơ Cửu, có thể nói là xa nhất Tiêu Vương phủ, cách cổng chính cũng cực kỳ xa. Vì vậy Lâm Sơ Cửu một đường ngồi trên kiệu, nhanh chóng thúc giục hạ nhân, lúc này mới khó khăn bắt kịp Mông lão phu nhân ở trước cửa cổng.

Trên đường, Lâm Sơ Cửu thoáng nhớ lại quãng thời gian nguyên chủ sống chung với Mông lão phu nhân một chút. Nàng phát hiện ra, nguyên chủ rất thân với Mông lão phu nhân, hơi sợ Mông lão phu nhân. Những lúc ở trước mặt Mông lão phu nhân, nàng ấy đều cực kỳ ngoan ngoãn.

Nghĩ lại cũng đúng, lễ nghi của nguyên chủ đều do Mông lão phu nhân một tay dạy dỗ. Mông lão phu nhân cũng là người duy nhất không nuông chiều nguyên chủ, nguyên chủ sợ Mông lão phu nhân là hết sức bình thường.

Sau khi xác định không có sơ hở nào, Lâm Sơ Cửu cảm thấy an tâm hơn. Đối với sự nghi ngờ trong lòng Mông lão phu nhân, nàng hoàn toàn có thể dùng lý do gả chồng nên hiểu chuyện để giải thích.

Trưởng bối thực sự yêu thương hài tử, khi nhìn thấy hài tử mình yêu thương hiểu chuyện, chẳng những sẽ không trách mắng, ngược lại sẽ cảm thấy đau lòng.

Bên kia cánh cửa, nhìn thấy Mông lão phu nhân được hạ nhân nâng đỡ bước lên bậc thang, Lâm Sơ Cửu không đợi nhuyễn kiệu dừng hẳn, bước nhanh vài bước đi về phía cửa. Nàng còn chưa đến gần đã nghe thấy giọng nói nghiêm khắc của Mông lão phu nhân: "Sơ Cửu, lễ nghi của cháu ở đâu!"

Lâm Sơ Cửu hoảng sợ, cuối cùng nàng cũng hiểu được vì sao nguyên chủ lại sợ Mông lão phu nhân. Vừa nghe thấy giọng nói như thế, nàng cũng cảm thấy sợ.

Lâm Sơ Cửu vội vàng dừng lại, uyển chuyển nhẹ nhàng bước ra bên ngoài......

Mông lão phu nhân năm nay 66 tuổi, tóc đen sớm đã chuyển sang màu bạc, vóc dáng không cao, cơ thể hơi còng, trên mặt đầy nếp gấp và đốm tuổi. Đôi mắt giống như bị che mờ bởi một lớp sương xám, nhưng không có bộ dáng mơ màng sắp ngủ giống như lão nhân thường có.

Khí độ bất phàm, lễ nghi rất tốt, từng cử chỉ đều có thể nhìn ra được phong thái lúc còn trẻ tuổi. Mặc dù nghiêm khắc, nhưng khuôn mặt hiền từ, là một lão nhân thông minh ưu nhã, vừa nhìn đã khiến người cảm thấy rất muốn thân cận.

Lâm Sơ Cửu đè nén kích động trong lòng, chậm rãi bước tới trước mặt Mông lão phu nhân, uốn gối hành lễ, "Bà ngoại."

Mông lão phu nhân không còn sự hung dữ như vừa rồi giáo huấn Lâm Sơ Cửu, nhìn thấy bộ dáng ngoan ngoãn của Lâm Sơ Cửu, đôi mắt đỏ hoe, không quán tâm đúng sai, cầm lấy tay Lâm Sơ Cửu, "Tốt, tốt, tốt. Sơ Cửu của bà đã trưởng thành, càng ngày càng giống mẫu thân." Trên mặt không hề có chút kiêu căng ngang ngược, càng thêm giống nữ nhi đã mất của mình.

"Bà ngoại......" Lâm Sơ Cửu vốn trấn tĩnh tới gặp Mông lão phu nhân, nhưng Mông lão phu nhân vừa nói một câu đã khiến cho đôi mắt nàng ê ẩm, không tự chủ được tiến lại gần bên người Mông lão phu nhân.

Nhìn thấy hình ảnh ở chung của nguyên chủ với Mông lão phu nhân trong quá khứ, Lâm Sơ Cửu không cảm thấy có gì cả, thậm chí có thể bình tĩnh phân tích, có thể lợi dụng nó hay không.

Nhưng khi bản thân cảm nhận được sự quan tâm tới từ Mông lão phu nhân, nàng mới hiểu được bản thân mình thèm khát sự ấm áp của người thân bao nhiêu, nàng căn bản không thể dùng tình thân để tính kế lão nhân quan tâm tới nàng như vậy.

Kiếp trước nàng không có người thân, đến khi chết cũng không có một trưởng bối giống như Mông lão phu nhân, nghiêm khắc nhưng không mất đi giọng điệu dịu dàng khi nói chuyện với nàng.

Đối mặt với sự yêu thương của Mông lão phu nhân, Lâm Sơ Cửu thật sự không thể nhẫn tâm, dùng tình thân tính kế lão nhân này.

Hãy để mọi thứ thuận theo tự nhiên!

Thấy hành động của Lâm Sơ Cửu có chút ỷ lại, Mông lão phu nhân vừa vui lại vừa cảm thấy chua xót, "Hài tử ngoan, để cháu phải chịu ủy khuất. Là do bà ngoại không tốt, bà ngoại không nên rời khỏi đây, để cháu một mình bơ vơ không nơi nương tựa ở chốn kinh thành."

Lời nói của Mông lão phu nhân giống như không xem Lâm phu nhân và Lâm tướng là thân nhân của nàng, điều này khiến Lâm Sơ Cửu rất là khó hiểu, nhưng nàng lại không dám hỏi nhiều, chỉ xem như nghe không hiểu, nũng nịu nói: "Bà ngoại, cháu không phải chịu ủy khuất, cháu rất tốt, cháu chỉ nhớ bà ngoại."

Đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện, Mông lão phu nhân cũng biết mình nói lỡ lời, dịu dàng cười cười, "Không phải chịu ủy khuất là tốt."

"Lão phu nhân, Vương phi nương nương, xin mời......" Hạ nhân tiến lên, mời hai vị lên trên nhuyễn kiệu. Đôi mắt Mông lão phu nhân hơi trầm xuống, nhìn nhuyễn kiệu trong lòng liền đoán ra được, Lâm Sơ Cửu chắc chắn không ở tại viện chủ.

"Bà ngoại, hãy cẩn thận." Lâm Sơ Cửu tự mình nâng Mông lão phu nhân lên kiệu, đợi mọi chuyện ổn thỏa, nàng mới quay lại ngồi trên kiệu của mình.

Từ cổng chính Tiêu Vương phủ đi tới phía sau cùng của Tiêu Vương phủ, quang cảnh ven đường càng ngày càng trở nên hoang vắng. Sắc mặt Mông lão phu nhân cũng càng ngày càng thêm âm trầm, trong mắt dường như có một ngọn lửa đang cháy.

Lâm Sơ Cửu âm thầm thở dài một hơi, trong lòng có chút hối hận vì không giải thích sớm, nhưng lúc này hai người ngồi ở trên hai chiếc kiệu, thật ra không tiện nói chuyện.

May mắn thay, rất nhanh bọn họ đã tới.

Người hầu dừng kiệu ở trước cửa viện, Lâm Sơ Cửu vội vàng tiến lên đỡ Mông lão phu nhân, "Bà ngoại, tới rồi."

"Cháu đường đường là vương phi, sao lại ở nơi thế này?" Mông lão phu nhân đứng dậy, sắc mặt càng thêm khó coi, không đợi Lâm Sơ Cửu giải thích, hỏi tiếp: "Phụ thân và mẫu thân cháu đã tới gặp cháu, cũng không phát hiện ra cháu ở nơi này? Bọn họ không nói gì sao? Nữ hài Mông gia chúng ta, dễ bị bắt nạt vậy sao?"

Đây là lần đầu tiên Lâm Sơ Cửu cảm nhận được sự quan tâm đến từ thân nhân, mặc dù mỗi một câu Mông lão phu đều mang theo lửa giận, nhưng lại khiến Lâm Sơ Cửu cảm kích từ tận đáy lòng.

"Bà ngoại," Lâm Sơ Cửu kìm nén xúc động trong lòng, cười nói: "Là cháu muốn ở nơi này. Nơi này yên tĩnh, rất tiện dưỡng thương."

Nàng không ngờ lão nhân này nhìn như nghiêm khắc, thật ra rất hiền từ lo lắng. Nàng càng không muốn dùng tình thân để tìm kiếm lợi thế, muốn có được sự trợ giúp của Trấn Quốc Công phủ. Hiện tại nàng chỉ muốn lưu giữ sự ấm áp không pha lẫn bất luận tính toán hay ích lợi nào cả.

"Bà ngoại không hiểu vì sao cháu có thể tự nguyện ở nơi thế này." Nữ nhi hai nhà Lâm Mông ngàn kiêu vạn sủng nuôi lớn, khi nào từng sống ở một nơi hoang vắng như vậy.

Lâm phủ đối với Lâm Sơ Cửu không tốt, nhưng trên phương diện vật chất từ trước tới nay Lâm Sơ Cửu đều không thiếu thứ gì, cho dù là thức ăn hay là chỗ ở, đồ dùng của Lâm Sơ Cửu có thứ không gì mà không tinh xảo.

Lâm Sơ Cửu chớp chớp mắt, ngăn nước mắt tràn mi, vẻ mặt sáng lạn nói: "Bà ngoại, lần này bà đã đoán sai rồi. Cháu thật sự tự nguyện tới đây, hơn nữa không chỉ có cháu ở đây, Vương gia cũng ở đây." Nàng vốn định phàn nàn trước mặt Mông lão phu nhân, để Trấn Quốc Công phủ xuất đầu vì nàng, nhưng hiện tại......

Nàng chỉ muốn xua tan lo lắng của Mông lão phu nhân, cho dù phải đi ngược lại với trái tim của mình, chấp nhận nói tốt về Tiêu Thiên Diệu.

"Cháu nói thật chứ? Vương gia cũng ở đây?" Mông lão phu nhận hiện lên vẻ mặt không tin, Lâm Sơ Cửu dùng sức gật đầu, "Bà ngoại, nếu bà vẫn không tin, đi vào cùng cháu sẽ biết. Vương gia vẫn luôn đợi bà, nhưng hai chân không tiện, vì thế mới không đi đón bà."

Trong khi nói chuyện, Lâm Sơ Cửu đã đỡ Mông lão phu nhân đi vào bên trong.

Khuôn mặt Lâm Sơ Cửu xinh xắn, không có một chút ủ rũ phiền muộn, cũng không có một chút thận trọng với Tiêu Thiên Diệu. Chỉ thấy nàng hoạt bát, lạc quan. Điều này khiến cho Mông lão phu nhân cảm thấy có chút an tâm......

Có lẽ, Tiêu Vương thật sự đối xử với Sơ Cửu không tệ!

~~~Hết chương 131~~~

Ht chương 131

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.