Yên Vũ

Chương 72: Chương 72: Chuyện đêm đó nàng đều đã quên?




"Sao thế? Có người à?" Má Từ đứng dậy, mặt cũng khẩn trương. Yên Vũ lắc đầu. "Là một con mèo."

Má Từ thở ra một cái, ngồi xuống.

"Má tính khi nào thì đi?" Yên Vũ thấp giọng hỏi.

"Dĩ nhiên là càng nhanh càng tốt."

"Có cần ta giúp cái gì không?"

Má Từ lắc đầu. "Nên chuẩn bị ta đều đã làm rồi. Hôm nay mời con tới chính là muốn trước lúc rời đi thì gặp mặt con một lần, đem phiền muộn ở trong lòng thật lâu nói cho con biết."

Hai người lưu luyến không bao lâu thì Yên Vũ về lại trên xe ngựa. Nỗi lòng nhất thời khó có thể bình phục mà trở về Tuyên phủ.

Nhưng thính lực chưa hoàn toàn khôi phục của nàng không có phát hiện ra phía sau cây chuối tây bên cạnh cửa hông của Xuân Hoa lâu đang ẩn núp một bóng người.

Thấy xe ngựa của Tuyên phủ đi xa, người nọ vỗ ngực, thở mạnh. "May là không bị phát hiện..."

Mặc dù Yên Vũ có chút không muốn đối với sự rời đi của má Từ, nhưng nghĩ tới chuyện mình cần làm trong tương lai có thể sẽ liên luỵ đến bà ấy. Hôm nay hãy để cho bà ấy bình thường thuận lợi rời khỏi Lâm An.

Chỉ là không ngờ, trước đây má Từ chứa chấp Mục Thanh Thanh tự bán thân, ba năm qua vẫn đối đãi với nàng ta tốt như vậy, rốt cuộc vẫn không khiến tim của nàng ta ấm áp.

Về đến Tuyên phủ Yên Vũ cũng không biết khi nàng rời khỏi Xuân Hoa lâu không bao lâu thì có một người cải trang thành bộ dáng gã sai vặt, chờ ở trên đường hồi phủ của Tuyên Thiệu.

Cản lại xe ngựa của Tuyên Thiệu.

"Công tử, có một gã sai vặt yêu cầu gặp ngài." Lộ Nam Phi ở bên ngoài xe ngựa bẩm.

Tuyên Thiệu hừ lạnh một tiếng, cũng không để ý tới.

Nếu mọi người đều muốn cầu kiến hắn, hắn đều phải gặp thì chỉ sợ là mệt chết cũng không gặp xong.

Trong ngày thường, Lộ Nam Phi không cần bẩm báo hắn mà sẽ đuổi người ta đi. Sao hôm nay lại thế?

"Công tử, hắn nói có chuỵện liên quan đến Yên Vũ cô nương muốn bẩm báo." Lộ Nam Phi lại thấp giọng bổ sung một câu.

"Tìm một quán trà gần đây dừng lại." Tuyên Thiệu nghe vậy thì phân phó.

Xe ngựa dừng ở cửa sau quán trà.

Bên trong phòng bao ở lầu hai của quán trà, Tuyên Thiệu dựa nghiêng ở trên ghế bành.

Ánh mắt của gã sai vặt đánh một vòng lưu luyến trên mặt của Tuyên Thiệu, sắc mặt ửng đỏ, cười híp mắt nói: "Tuyên công tử quả nhiên là cực kỳ khôi ngô, hôm nay nhìn thấy thật sự là may mắn ba đời."

Tuyên Thiệu híp mắt cười nhạt. "Ngươi đã nghe nói về ta, thì phải biết thủ đoạn của ta. Nói đi, ngươi là người phương nào? Vì sao nữ ăn mặc giả nam cầu kiến ta?"

Giọng nói lạnh như băng, khiến cho khuôn mặt của "gã sai vặt" ngưng đọng. Lập tức thu hồi ánh mắt, không còn dám nhìn loạn, cúi đầu đáp: "Ta là thanh quan trong Xuân Hoa lâu, tên là Hoa Sen. Hôm nay cầu kiến Tuyên công tử là bởi vì nghe được lời bất lợi cho công tử."

"Gã sai vặt giả" Hoa Sen liếc trộm Tuyên Thiệu một cái, thấy mặt hắn không chút thay đổi, ngực bỗng nhiên ít đi vài phần lo lắng.

"Có chuyện gì nói mau, đừng chậm trễ thời gian!" Lộ Nam Phi nghiêm mặt, lạnh lùng quát.

"Vâng, vâng!" Hoa Sen thu lại ánh mắt. "Hôm nay ta thấy xe ngựa của Tuyên phủ dừng ở bên ngoài Xuân Hoa lâu, cảm thấy rất bất ngờ, lại thấy được có quý nhân sáng sớm đi vào phòng bao, thật hiếu kỳ, liền đi theo nhìn một cái. Ai ngờ, chợt nghe thấy tú bà nói với người kia: 'Có Tuyên phủ làm chỗ dựa', rồi cái gì là 'nếu có người biết được thân thế của ngươi cũng không phải là đối thủ của Tuyên gia', 'như vậy là được yên tâm'. Tiếng của bọn họ nói rất nhỏ, ta ở ngoài chân tường cửa sổ cũng nghe không rõ lắm. Nhưng hai chữ 'Tuyên gia' là ta nghe được rất rõ ràng! Sau đó ta mới nhìn thấy quý nhân đi ra từ trong phòng bao, chính là Yên Vũ, tỳ nữ trong Xuân Hoa lâu trước kia!"

Hoa Sen nói xong, Lộ Nam Phi trừng mắt nhìn ả.

Nhưng Tuyên Thiệu thì vọc cái quạt xếp trong tay, tựa như hoàn toàn không nghe vào tai lời của ả ta.

Lòng Hoa Sen hơi gấp, vốn muốn mượn chuyện này mà bám víu vào chức vị cao của Tuyên Thiệu. Xuân Hoa lâu không mở, ả lại đắc tội với Thái Hoà lâu trước đó, má Từ phủi mông một cái đi sạch sẽ. Sau này ả phải làm sao bây giờ? Ả còn muốn ở lại Lâm An kiếm ăn đó!

Nếu không có Yên Vũ phát hiện ra lá thư của ả, bây giờ ở trong tay ả nhất định đã cầm được một phần tiền lãi của Thái Hoà lâu, không cần làm cái gì cả cũng không lo ăn uống!

"Ngươi còn nghe được cái gì?"

Lúc Hoa Sen đang lo lắng thì trên đầu truyền đến tiếng nói nhàn nhạt của Tuyên Thiệu.

"À... Cái khác, cái khác..." Ả không nghe được cái gì khác . Đều là ả ngu dốt làm lỗi, còn chưa có nghe đủ, thiếu chút nữa để cho bị phát hiện! Ả nào dám nghe nhiều hơn?

"Trừ ngươi ra, còn có ai biết những điều này?" Tuyên Thiệu chuyển ánh mắt qua, thờ ơ nhìn ả ta.

Hoa Sen cảm thấy mặt đỏ tim đập dồn. "Không còn. Ta vừa nghe đến chuyện liên quan đến Tuyên công tử ngài, liền vội vội vàng vàng tới nói cho công tử ngài, không có người nào khác biết được. À, phải rồi, tú bà của Xuân Hoa lâu dự định rời khỏi Lâm An, công tử ngài ngàn vạn lần đừng để cho bà ta chạy! Chuyện này bà ta biết càng rõ hơn!"

Tuyên Thiệu cong khoé miệng cười nhạt.

Lộ Nam Phi lạnh mặt trách mắng: "Công tử làm như thế nào, ngươi còn phải dặn sao?"

Hoa Sen cuống quít đồng ý, ánh mắt dính vào trên mặt Tuyên Thiệu, không muốn rời.

Vẻ mặt tuấn tú yêu nghiệt như vậy, ở cái nơi như Xuân Hoa lâu cũng không thấy nhiều. Trên phố đồn rằng Tuyên công tử võ công tuyệt thế, thế nhưng ít nhắc tới dung mạo của Tuyên công tử, chỉ nói hắn thủ đoạn độc ác. Nhìn thấy Tuyên công tử trước kia, Hoa Sen cho là dáng dấp hắn giống như hung thần ác sát vậy, quả thật không ngờ lại giống như thần tiên!

"Ngươi nhìn đủ chưa?" Đôi mắt như hắc diệu thạch của Tuyên Thiệu lạnh lùng nhìn ả ta.

"Á..." Mặt Hoa Sen đỏ lên, gục đầu xuống, nhăn nhó nói. "Tướng mạo của công tử thật đẹp, khiến người ta bối rối."

Tuyên Thiệu gật đầu một cái. "Mang về hình ngục, ém miệng, đừng để cho ả nói lung tung."

Lộ Nam Phi khom người đáp ứng.

Trên mặt Hoa Sen vẫn mang nụ cười, nghe đến hai chữ "ém miệng" như bị sét đánh.

Mở to hai mắt nhìn Tuyên Thiệu. "Công tử nói cái gì?"

Thì thấy Tuyên Thiệu đã đứng dậy đi ra ngoài.

Lộ Nam Phi mặt lạnh như băng đi về phía ả ta.

"Không phải, đại nhân, ta có nghe lầm hay không..." Hoa Sen run rẩy, lời còn chưa dứt liền cảm thấy cái ót nhói đau, tiếp theo đó mất đi tri giác.

Lộ Nam Phi thu tay lại, nâng Hoa Sen mềm nhũn lên, nhún người bay ra cửa sổ của phòng bao. Phi thẳng về phía hình ngục.

Trước khi Xuân Hoa lâu sang lại cho Thái Hoà lâu, các hoa nương trong lâu phát hiện thiếu đi Hoa Sen hàng ngày hết sức sôi động, bẩm cho má Từ biết. Má Từ cho là ả ta trốn đi, thở dài, coi như tha cho ả một lần, vẫn không truy cứu. Việc này không giải quyết được gì, không ai gặp qua bóng dáng của Hoa Sen nữa.

Kêu Lộ Nam Phi xử lý Hoa Sen mật báo.

Tuyên Thiệu vẫn trở về Tuyên phủ.

Kêu người dọn bữa tối tại trong phòng chính.

Vẫn cùng ngồi ăn với Yên Vũ.

"Lỗ tai của nàng còn chưa khôi phục sao?" Tuyên Thiệu hỏi. Nếu khôi phục, sao nàng lại để cho người ngoài nghe được nội dung các nàng nói chuyện?

Yên Vũ lắc đầu có chút mất mát. "Ít ngứa, nhưng còn kém xa so với trước kia. Nhưng công tử yên tâm, y thuật của An đại phu rất tốt, lỗ tai của nô tỳ nhất định có thể khôi phục!"

Sau lời nói, nàng thề son sắt, không biết là đang trấn an hắn hay là đang an ủi chính nàng.

"Không cần sốt ruột, ngày mai ta sẽ nhín chút thời gian mang nàng đi tái khám." Tuyên Thiệu gắp nhĩ ti* đặt vào dĩa trước mặt nàng.

(*là món ăn gồm lỗ tai heo, nấm, củ sen, walnut, trứng cùng các gia vị nước tương, dầu mè, đường, tiêu, bột ngọt, tỏi, muối, ngũ vị hương, theo baidu.)

Yên Vũ im lặng nhìn lỗ tai heo thái thành sợi. Đây là Tuyên Thiệu để cho nàng ăn cái gì bù cái đó sao?

"Nếu như công tử bề công vụ bộn, không cần đi theo ta, chỉ là tái khám thôi, để Lục Bình và Tô Vân Châu theo ta là được." Giọng điệu của Yên Vũ hết sức nhẹ nhàng, nói điềm nhiên như không có việc gì.

"Hừm, ngày mai xem lại." Tuyên Thiệu cũng không kiên trì.

Hai người bắt đầu dùng bữa, không nói nữa.

Đến khi ngừng đũa, cơm nước được dọn xuống.

Tuyên Thiệu vừa uống trà nhạt vừa giống như lơ đãng nói với Yên Vũ: "Nếu nàng có chuyện gì khó xử có thể nói thẳng với ta."

Yên Vũ ngẩn ra, nâng mắt nhìn Tuyên Thiệu.

Thấy Tuyên Thiệu cúi đầu thổi lá trà, nét mặt cũng không có vẻ khác thường.

Hắn đang thử thăm dò? Hay là chỉ quan tâm mình, thuận miệng hỏi?

Nàng biết lòng nghi ngờ của Tuyên Thiệu rất nặng. Trước đây, lúc đánh đàn, nàng cố ý đánh sai âm để tiếp cận hắn, đã bị hắn nhìn thấu. Hôm nay hắn lại chẳng quan tâm mà giữ mình lại ở bên cạnh, đến tột cùng là dụng ý gì?

Nàng biết Tuyên Thiệu có tâm tư đối với nàng. Nếu không phải như vậy, nàng cũng sẽ không dám hạ dược bản thân mình. Nhưng đúng như cậu từng nói, Tuyên Thiệu không phải là loại người sẽ bị nữ sắc mê mẩn tâm trí. Hắn giữ mình lại bên ngừơi, nhất định động cơ không đơn thuần.

Nhưng bản thân mình 'thân vô trường vật'*, hắn lại thân phận cao quý, cái gì cũng không thiếu. Hắn đang mưu tính cái gì?

(*thành ngữ, ý là nghèo trắng tay)

"Vấn đề này rất khó trả lời sao?" Tuyên Thiệu bỏ chén trà xuống, nâng mắt nhìn nàng.

Trong con ngươi như hắc diệu thạch phản chiếu bóng dáng cao gầy của nàng. Ánh mắt hắn thâm thuý, ẩn chứa cảm xúc nàng nhìn không hiểu.

"Không có." Yên Vũ mỉm cười. "Ở lại bên cạnh công tử cũng rất tốt."

Vẻ mặt Tuyên Thiệu phai nhạt vài phần, ngồi không bao lâu thì đứng dậy rời đi.

Yên Vũ nhìn bóng lưng của hắn, mang đến cảm giác hơi cô đơn quạnh quẽ.

Nàng cười thầm mình đã suy nghĩ nhiều. Tuyên Thiệu là thiên chi kiêu tử*, là sủng thần trước mặt hoàng đế, có quyền thế, phú quý không ai bằng.

(*con cưng của trời)

Sợ rằng người trong thiên hạ đều cô đơn quạnh quẽ cũng không tới phiên hắn.

Nàng hồi tưởng lại giọng của Tuyên Thiệu khi hỏi nàng có gặp khó xử gì không, không khỏi nhịn được nghĩ, nếu lúc này nàng vẫn chưa gặp lại cậu, vẫn chưa biết được chân tướng thì có thể phó thác bản thân vào hắn hay không?

Cuối cùng lắc đầu. Chuyện xảy ra cũng đã xảy ra, đâu có nhiều 'nếu' như vậy?

Ngày hôm sau, Yên Vũ chờ ở trong viện. Tuyên Hoà nói cho nàng biết xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi.

Nàng định đi đến thập lý đình ngoại thành để tái khám lỗ tai.

Tuyên Thiệu quả nhiên không ở trong phủ.

Nghĩ đến tối hôm qua, hắn nói sẽ theo nàng đi tái khám, cũng chỉ là tuỳ tiện nói mà thôi.

Hắn không đi trái lại càng tốt hơn. Hôm nay cậu cũng đã chế xong thuốc độc nàng muốn.

Tuyên Thiệu đi theo, nàng có thể sẽ căng thẳng.

Yên Vũ mang theo Lục Bình, Tô Vân Châu ngồi xe ngựa ra khỏi cổng trong của Tuyên phủ.

Nhưng ở cổng chính thì bị người cản lại.

"Chuyện gì xảy ra vậy?" Lục Bình nâng giọng hỏi.

"Công tử mời Yên Vũ cô nương đến trên xe ngựa ở phía trước." Người hầu ở ngoài xe nói.

Tay Yên Vũ chợt run, trong lòng bàn tay cũng đã xuất mồ hôi. Hắn thật sự tới!

Nếu đã tới, nàng cũng không tiện trì hoãn. Liền đỡ tay của Lục Bình, xuống xe ngựa, rồi đi tới bên cạnh xe ngựa chuyên dụng xa hoa, tốt đẹp hơn của Tuyên Thiệu đang cản ở trước xe ngựa của bọn họ.

Một bàn tay thon dài sạch sẽ vươn ra ngoài mành xe.

Yên Vũ được Lục Bình đỡ, giơ tay mình lên phủ trên tay hắn.

Tay kia chợt dùng sức, Yên Vũ liền bị kéo lên xe. Ngã vào một cái ôm ấm áp tràn đầy mùi đàn hương.

Hắn cúi đầu ở cần cổ nàng, hơi thở ấm áp phả vào trong cổ áo nàng.

Tim nàng bang bang đập loạn, hít thở cũng theo đó mất trật tự.

"Yên Vũ..." Giọng nói của Tuyên Thiệu hơi khàn khàn, nhưng nghe vô cùng hay.

"Hả?" Yên Vũ lên tiếng, âm cuối run lên.

"Ta cho phép nàng có tư tâm... Nhưng đừng gạt ta, được không?" Giọng Tuyên Thiệu trầm thấp, khàn đục, giống như một con thú nhỏ có cảm xúc bất ổn. Khiến người ta đau lòng nhưng sợ bị hắn cắn bị thương.

Dưới sự lắc lư của xe ngựa, Yên Vũ bị Tuyên Thiệu ôm chặt vào lòng, lưng cứng ngắc, trong chốc lát không có đáp lại.

Tuyên Thiệu cũng không ép hỏi nữa, chỉ yên lặng ôm nàng, hít thở dần dần ổn định, giống như đã ngủ ở trên vai nàng.

Yên Vũ vẫn cứng ngắc toàn thân, không dám động đậy tý nào.

Nàng không nhịn được suy đoán. Sau thân phận vinh quang của Tuyên Thiệu có phải còn cất giấu điều gì không muốn người ta biết được? Vì sao tính cách của hắn nhìn mâu thuẫn như vậy? Có lúc lạnh lùng vô tình, quyết đoán mãnh liệt. Nhưng có lúc lại như một con thú nhỏ bị thương vậy, rõ ràng là co ro nhưng lại lộ ra nanh vuốt, giấu đi nội tâm mềm mại?

Nhưng không đợi nàng nghĩ được nhiều, xe ngựa đã ra khỏi cửa thành Lâm An.

Tuyên Thiệu ngẩng mặt lên từ trên vai nàng, đã khôi phục lại lạnh lùng bình tĩnh ngày thường.

"Đừng sợ, có thể khôi phục lại như bây giờ đã rất khá rồi." Tuyên Thiệu đẩy nàng ra, thản nhiên nói.

Yên Vũ gật đầu. "Nếu lỗ tai của ta không thể hoàn toàn khôi phục... Công tử còn có thể giữ ta ở lại bên người không?"

Tuyên Thiệu nghe vậy, chợt nhìn nàng. Mày kiếm đen dày hơi nhíu lên, trên gương mặt tuấn tú viết rõ vẻ không vui. Môi hắn hơi mím lại, lạnh giọng nói. "Chuyện xảy ra đêm hôm đó nàng đều đã quên à?"

Trên mặt Yên Vũ chợt nóng lên. Nàng có thể giả ngu biểu hiện không biết đêm hắn nói là đêm nào không?

Nhưng Tuyên Thiệu hiển nhiên không cho nàng cơ hội giả ngu, nhoài người lên, kềm lấy cằm của nàng, gằn từng chữ: "Có cần ta nhắc lại cho nàng một chút không?"

Yên Vũ liên tục lắc đầu. "Không cần, ta nhớ được..."

Lúc này Tuyên Thiệu mới buông cằm nàng ra, ánh mắt chuyển hướng nơi khác. "Nàng phải nhớ rõ, nàng là người phụ nữ của ta!"

Yên Vũ rối rít gật đầu. Chẳng phải là nàng muốn hiệu quả như thế này sao? Ở lại bên cạnh Tuyên Thiệu, mượn cơ hội tiếp cận Tuyên Văn Bỉnh, nhằm báo huyết thù.

Tại sao trong lòng lại cảm thấy tất cả phát triển là lạ? Có triệu chứng hơi không khống chế được?

Xe ngựa dừng lại bên ngoài hàng rào gỗ của tiểu viện, gần thập lý đình.

Tuyên Thiệu xuống xe trước, rồi tự mình đỡ Yên Vũ xuống.

Lộ Nam Phi tiến lên gõ cửa viện.

An Niệm Chi râu tóc bạc trắng vuốt chòm râu, đứng ở cửa. "Các ngươi đều chờ ở bên ngoài, mời Yên Vũ cô nương đi theo ta."

Người xuất sắc hay nhiều kỳ quái.

Tuyên Thiệu đã luyện thành thói quen, thấy vậy nhưng không thể trách. Hắn để ý thấy trên mặt Yên Vũ hơi có vẻ thấp thỏm, cầm tay nàng, làm cho nàng an tâm.

Yên Vũ quay lại cho hắn một nụ cười, cất bước vào viện.

Cửa viện bị An Niệm Chi trở tay đóng lại. Hai người trước sau đi vào chái nhà phía đông.

Rồi thông qua mật đạo dưới sàng trong chái nhà phía đông. An Niệm Chi mới từ trong lòng móc ra một bình sứ bạch ngọc.

"Đây là thuốc độc mãn tính, không màu không vị, ngân châm cũng không dò ra. Dùng hơn tháng, chất độc tích luỹ trong người liền gặp phải chứng ho ra máu, bệnh trạng giống như tâm mạch bị hao tổn, sẽ không có người nghi vì trúng độc. Đến khi ho ra máu mười ngày không ngừng thì độc đã vào tim, không có thuốc nào chữa được, chắc chắn phải chết!" Trong lòng bàn tay thô ráp của An Niệm Chi đang nâng bình sứ bạch ngọc bóng mượt.

Yên Vũ đang muốn giơ tay nhận lấy.

An Niệm Chi chợt thu tay lại, nhìn thẳng mắt nàng, nói: "Cháu đã nghĩ kỹ? Nhất định muốn độc chết Tuyên Văn Bỉnh, trả thù cho người thân của cháu sao?"

Yên Vũ gật đầu. "Cậu không tin cháu?"

An Niệm Chi thở dài một tiếng. "Ta chỉ sợ cháu hối hận."

"Con đường này là tự cháu chọn, một khi bước lên thì chỉ có thể không oán không hối hận." Yên Vũ kiên định nói.

Lúc này An Niệm Chi mới mở lòng bàn tay ra, giao bình sứ bạch ngọc cho Yên Vũ.

Yên Vũ lấy thuốc xong, hai người rời khỏi phòng đá.

An Niệm Chi lại kiểm tra lỗ tai cho Yên Vũ. "Khôi phục rất tốt."

"Thính lực của cháu vẫn khác với trước đây, vả lại trong tai còn hay ngứa." Yên Vũ nói nơi gấp gáp.

An Niệm Chi gật đầu. "Điều này bình thường, không cần phải lo lắng. Màng nhĩ mọc lại, độ dày không đều, cần chút thời gian chậm rãi khôi phục. Cháu cần phải làm cho thích nghi một lần nữa, mấy ngày nữa chắc cũng sẽ không còn ngứa. Còn thính lực hoàn toàn khôi phục lại như trước đây thì phải dựa vào bản thân cháu thích nghi."

Yên Vũ nghe vậy, nét mặt rầu rĩ.

Thính lực trước kia của nàng người thường không thể theo kịp. Có thể sau lần bị tổn thương cũng chỉ có thể khôi phục lại như hiện nay hay không?

Nếu vốn là thính lực bình thường, hơi có chút nghễnh ngãng thì cũng chẳng có gì.

Nhưng đối với thính lực từ nhỏ khác thường của Yên Vũ mà nói, bây giờ là người giống như chim bị gãy cánh, mắt bị mù.

Nàng thở dài, cảm xúc suy sụp, ra khỏi chái nhà phía đông.

Tuyên Thiệu vẫn nhất định đứng ở cửa, lẳng lặng chờ nàng, trên mặt luôn điềm tĩnh còn mang theo một chút lo lắng.

"Thế nào?" Thấy nàng đi ra, hắn lập tức hỏi.

"An đại phu nói khôi phục không tệ lắm, nhưng muốn khôi phục như lúc ban đầu thì vẫn cần thời gian." Giọng của Yên Vũ khó nén mất mác.

Nhưng Tuyên Thiệu cười khẽ. "Không quá tệ, đừng sốt ruột."

Trước kia, nàng luôn cho rằng Tuyên Thiệu giữ nàng ở bên người là bởi vì lỗ tai của nàng.

Sau này, phát hiện hắn ít nhiều có chút thích mình, nàng cho rằng hơn phân nửa là bởi vì lỗ tai của nàng có thể dốc sức cho hắn.

Giờ đây, ưu thế duy nhất của nàng cũng mất đi, nhưng hắn không chút ngần ngại vẫn nhiều lần an ủi nàng. Lẽ nào là bởi vì đêm đó?

Yên Vũ phát hiện, lòng của Tuyên Thiệu còn khiến người ta không thấy rõ hơn so với nước Tây hồ.

Dù sao đi nữa, sự việc phát triển theo hướng có lợi đối với nàng là tốt rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.