Yêu Chiều Tận Tâm Khảm

Chương 29: Chương 29




“Vâng......”

Gương mặt Bạc Kha Nhiễm ửng hồng, nằm im trong lồng ngực anh, một cử động nhỏ cũng không dám động.

Nằm ôm nhau, đôi mắt cô quét qua ngoài cửa sổ, lúc này ngoài cửa sổ vẫn tối om.

“Hiện tại...... mấy giờ......” Cô nhỏ giọng hỏi anh.

Thẩm Dữ nhẹ nhàng hôn lên cái trán trắng nõn của cô.

“Hơn bốn giờ sáng.”

“Còn rất sớm...” Bạc Kha Nhiễm lẩm bẩm nói.

Thẩm Dữ cười cười, buông cô gái nhỏ trong lồng ngực ra, sau đó xốc chăn lên bước xuống giường, nửa người trên cứ thế trần trụi.

Bạc Kha Nhiễm khẽ trộm nuốt nước bọt, Thẩm Dữ thoạt nhìn người có chút gầy, nhưng dáng người lại hoàn hảo như tượng tạc, cơ bụng rắn chắc, mỗi tấc đều ẩn chứa sức lực vô biên.

Tuy mắt Thẩm Dữ không có nhìn Bạc Kha Nhiễm, nhưng anh vẫn vô cùng nhạy bén phát hiện ra tầm mắt cô gái nhỏ đang dừng trên người mình.

Anh ngẩng đầu không hề báo trước, đôi mắt sắc bén như trói chặt cả người cô.

“Nhìn gì vậy?”

“Nhìn...... nhìn anh a......” Bạc Kha Nhiễm ngốc nghếch đáp lại.

Thẳng đến khi bên tai vang lên tiếng cưới trầm thấp của người kia, lúc này Bạc Kha Nhiễm mới giật mình tỉnh dậy từ trong mộng.

“Cái kia......” Ánh mắt Bạc Kha Nhiễm né tránh.

Thẩm Dữ không nói gì, cứ nhìn cô chăm chú, chăn chỉ che đến bả vai cô, lộ ra xương quai xanh tinh xảo trắng nõn, trên xương quai xanh nhỏ đều chi chít dấu hôn.

Cảnh sắc mê người như thế, hầu kết gợi cảm của Thẩm Dữ không khỏi lăn lộn lên xuống, đáy mắt như ẩn ẩn tia nóng bỏng.

“Muốn đi tắm không?” Anh trầm giọng hỏi.

Bạc Kha Nhiễm nghĩ một lát rồi gật đầu.

“Muốn.”

Bây giờ cô cảm thấy toàn thân đều đau nhức, nếu có thể ngâm nước nóng thì vô cùng thoải mái.

Vì thế cô chậm rãi ngồi dậy, bả vai nhanh chóng lộ ra, trên vai những dấu hôn như ẩn như hiện.

Bạc Kha Nhiễm không biết, hiện tại bản thân cô có biết bao nhiêu mê người.

Cô nhìn thoáng qua căn phòng, cũng không thấy quần áo đêm qua đâu.

Sau mới chú ý tới mép giường, nguyên lai quần áo đêm qua đều bị ném xuống đây, vì thế cô hơi hơi cong lưng, duỗi tay muốn nhặt quần áo, đáng tiếc ngay cả quần áo cô cũng không chạm được.

“A!”

Sau eo đột nhiên không kịp phòng ngừa bị người kia ôm chặt, tiện đà cả người bị nhấc lên cao.

Cô lại lần nữa bị Thẩm Dữ ôm lên.

“Anh...... Làm gì......” cô thói quen ôm lấy cổ anh, hỏi

“Tắm rửa.”

Nói xong anh ôm cô đi về phía phòng tắm.

“Em muốn......”

Em muốn tự mình tắm.

“Hiện tại không được.” Thẩm Dữ ghé mắt nhìn cô, nhàn nhạt nói.

Giọng nói anh không có gì khác thường, nhưng đôi mắt kia đã trực tiếp tố cáo anh muốn gì.

Ánh mắt như vậy, Bạc Kha Nhiễm vô cùng hiểu rõ.

“Phanh”

Cửa phòng tắm bị đóng lại.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy, sau đó là tiếng nam nữ dây dưa không dứt bên tai.

Cố Hựu từ bên ngoài tiến vào, đầu vẫn sưng như cũ.

“Anh làm sao vậy?”

Cố Hựu không hề để ý hình tượng nằm dài trên ghế nghỉ, nghe được Bạc Kha Nhiễm hỏi, cũng không có sức lực trả lời.

“A Hựu vừa quay cảnh đánh nhau.” Hồ Siêu Minh hảo tâm giúp anh ta giải thích.

Nhìn vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc của Cố Hựu, Bạc Kha Nhiễm đột nhiên cảm thấy có chút áy náy, nhớ tới lời nói của Thẩm Dữ.

Giết chết hắn.

“Nhiễm tỷ, nên ra ngoài thôi.”

Đúng lúc này, A Miên từ bên ngoài tiến vào.

“Ừ, tới đây.” Bạc Kha Nhiễm cảm thấy mình không mặt mũi ở chỗ này, vì thế vô cùng lo lắng đứng lên.

“ Em đi ra ngoài trước.” Cô nói với đám người Cố Hựu bên cạnh.

Cố Hựu dùng hết sức lực gật đầu chào cô.

Bạc Kha Nhiễm càng cảm thấy áy náy.

Cảnh này là cảnh Minh Châu cùng các cung nữ khác phát sinh tranh chấp bị Ngọc Khê bắt gặp, dẫn đến cảnh các cung nữ tranh cãi, có thể nói là một cảnh quay tương đối hỗn lọan.

“Cung phi cảnh 74, chuẩn bị!”

“Action!”

“Ngươi nghĩ ngươi là ai, đừng tưởng rằng Thái tử gia chú ý tới ngươi một chút, cái đuôi của ngươi liền có thể vểnh đến tận trời đi!”

Một cung nữ hai tay ở trước ngực, vẻ mặt đầy sát khí nhìn Minh Châu.

Hiện tại còn chưa tới lúc Bạc Kha Nhiễm lên sân khấu, vì thế cô đứng ở phía sau nhìn Lục Hi Hòa cùng các nữ diễn viên khác biểu diễn.

Mà người vốn dĩ nên ngồi sau camera là Thẩm Dữ không biết từ khi nào đã đi đến bên cạnh cô.

Bạc Kha Nhiễm bị hành động của anh dọa dợ, sao anh có thể hành động trắng trợn táo bạo như vậy ở đây.

“Anh, anh không ở đó giám sát sao?”

“Có Dương Cánh ở đó rồi.” Thẩm Dữ nhàn nhạt nói.

“Chính là......”

Hai người bọn họ hiện tại không thể quá thân cận, khẳng định sẽ bị người khác hoài nghi, cô theo bản năng đứng dịch sang một bên, nhưng bước chân vừa động, tay liền bị người kia cầm lấy.

Bạc Kha Nhiễm hoảng hốt.

“Đừng khẩn trương, không có việc gì.” Thẩm Dữ trấn an nói.

Bạc Kha Nhiễm đem tay bị anh nắm chặt giấu phía sau lưng, cũng may ống tay áo đủ to rộng, có thể che giấu một chút.

Mọi người xung quanh tựa hồ cũng không đem lực chú ý đặt trên người bọn họ, đại đa số tầm mắt mọi người đều bị mấy người Lục Hi Hòa hấp dẫn, rốt cuộc nữ nhân đấu nhau vẫn hấp dẫn nhất.

Thẩm Dữ thấy cô không hề giãy giụa, bàn tay nắm chặt tay cô cũng chậm rãi thả lỏng, tuỳ cô để trong tay áo.

Ống tay áo to rộng cứ thế che dấu hai bàn tay mười ngón nắm chặt.

Ngón tay Thẩm Dữ tinh tế ma sát khớp xương ngón tay cô, Bạc Kha Nhiễm cảm giác được, anh tựa hồ rất thích tay cô.

“Sao tay em lại lạnh như vậy?”

Bạc Kha Nhiễm cảm giác được tư thế tay thay đổi, từ lúc bắt đầu là mười ngón tay đan vào nhau biến thành tay anh ôm lấy tay cô, cô cảm giác được độ ấm trên bàn tay anh.

“Không biết.”

“Dán miếng giữ nhiệt chưa?”

“Dán rồi ạ.”

“Đúng rồi.”

“Làm sao vậy?”

“Chính là...... Cố Hựu...... Có thể hay không đừng chỉnh anh ta......” Bạc Kha Nhiễm nhỏ giọng nói.

Cô thật sự quá áy náy.

Bạc Kha Nhiễm cảm giác được anh trầm mặc, vì thế nghiêng đầu nhìn về phía anh.

Đúng lúc vào lúc này, Thẩm Dữ nói chuyện.

“Mười giây đồng hồ trước anh đã quyết định không chỉnh hắn, nhưng mà lúc này, anh quyết định thay đổi chủ ý.”

“Vì sao?” Bạc Kha Nhiễm không rõ.

Thẩm Dữ mỉm cười nhìn cô, không nói chuyện.

Bởi vì em thay hắn ta cầu tình!!!

Em cư nhiên dám cầu tình thay hắn ta!!!

Nếu không chỉnh hắn ta đến mức hoài nghi nhân sinh, anh liền không mang họ Thẩm!!!

Bạc Kha Nhiễm, “???”

Hai người cứ đứng đó nắm tay một hồi lâu, thẳng đến khi Bạc Kha Nhiễm phải vào diễn.

“Em phải vào diễn rồi.” Cô nhỏ giọng nhắc nhở.

Lần này Thẩm Dữ cũng không dây dưa nhiều như trước.

“Được.”

Cố Hựu dựa lưng vào tường, anh ta cúi đầu, lúc này trong đầu là một mảnh hỗn loạn.

Anh ta...... anh ta vừa rồi là nhìn thấy gì......

Anh ta giống như thấy được điều không nên thấy.

Thế cho nên hiện tại anh ta đang hoài nghi không biết có phải hay không chính mình vừa rồi nhìn nhầm.

Hẳn là nhìn nhầm đi?

Kha Nhiễm sao có thể cùng Thẩm Đạo nắm tay được?

Người nọ chính là Thẩm Dữ đó!

Bọn họ sao có thể......

Cố Hựu lắc lắc đầu.

Nhất định hôm nay anh ta bị diễn lỗi nhiều quá nên mệt mỏi, bắt đầu sinh ra ảo giác, nhất định là vậy......

Giây tiếp theo, Cố Hựu đột nhiên ngẩng đầu.

Diễn lỗi?

Cố Hựu đột nhiên ý thức được, dường như mỗi lần cùng Kha Nhiễm quay xong một cảnh phim chung, anh ta đều diễn lỗi?

Ngay từ đầu anh ta còn cho rằng kỹ thuật diễn của mình có vấn đề, chưa đạt yêu cầu của Thẩm Đạo, nhưng mà hiện tại có chút không giống như tưởng tượng.

Cố Hựu giống như đã minh bạch chuyện gì đó.

Hoá ra không phải kỹ thuật diễn của anh ta có vấn đề, mà là Thẩm Đạo lấy anh ta trêu đùa.

Nếu mọi chuyện là thật, về sau cùng Kha Nhiễm diễn chung chẳng phải rất nguy hiểm.

Cố Hựu không thể không vì chính mình mà lo lắng.

“A Hựu, cậu đứng đây làm gì?” Thanh âm Hồ Siêu Minh từ bên cạnh truyền đến.

Cố Hựu đứng thẳng người, đi qua bên Hồ Siêu Minh.

“Không có việc gì, tôi đứng đây suy nghĩ chuyện nhân sinh mà thôi.”

Hồ Siêu Minh ghét bỏ nhìn anh ta một cái, “dựa vào, với đầu óc kia của cậu mà còn có thể suy nghĩ chuyện nhân sinh sao?”

Cố Hựu có điểm tâm tắc, anh ta đang suy nghĩ xem có nên kiến nghị công ty đổi một người đại diện khác cho anh ta không?

“Nhân viên trang điểm đang đi tìm cậu, cậu nhanh qua bổ sung trang điểm lại đi.”

“Đã biết đã biết.”

Hồ Siêu Minh đưa Cố Hựu đi về phía phòng hóa trang, Cố Hựu đi theo anh ta hai bước, đột nhiên nghĩ tới một sự kiện.

Trên đường đi đến phòng hoá trang sẽ phải đi qua sân khấu quay phim, hơn nữa là từ phía sau hai người bọn họ đi đến, anh ta không biết hiện tại hai người còn đứng đó giống như lúc nãy anh ta nhìn thấy không.

Anh ta biết còn chưa tính, nếu để Hồ Siêu Minh bắt gặp, thật có chút phiền toái.

“Ơ, Siêu Minh ca.”

“Có chuyện gì?” Hồ Siêu Minh xoay người lại nhìn anh ta.

“Cái kia...... tôi có chút quá mót, muốn đi giải quyết một chút.”

Hồ Siêu Minh lại lần nữa làm vẻ mặt ghét bỏ, “Cậu thật lắm chuyện.”

Cố Hựu, “.........”

Con người ta có ba việc quan trọng, sao đến lượt anh ta lại thành nhiều chuyện?

Có nên chờ qua mấy ngày nữa đến công ty xin đổi người đại diện?

“Được, cậu đi đi.”

“Không được a, anh đi cùng tôi đi.”

“Cậu đi vệ sinh, tôi đi theo cậu làm gì!”

“Chính là...... Tôi đi một mình có chút sợ hãi, anh đi theo bảo hộ tôi được không?”

Hồ siêu minh, “.........”

Sợ hãi???

Hồ Siêu Minh không khỏi vỗ đầu, nghệ sĩ anh ta mang có vấn đề gì vậy?

Có nên đề nghị công ty, để anh ta đổi một nghệ sĩ khác được không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.