Yêu Chiều Tổng Giám Đốc Phúc Hắc

Chương 15: Chương 15: Ai đưa lên phòng ?




Hai cô gái sau một ngày đi lựa đồ thoả thích thì cũng đã chịu đi về .

Trên đường về có chút mệt mỏi Song Y liền ngủ một chút để lấy lại sức .

Đến khi tỉnh lại thì cô đã thấy mình đang nằm trên giường rồi . Có chút khó hiểu , Song Y vội đi xuống giường , trên người còn mặc bộ đồ khi nãy cho nên cô nghĩ chắc có lẽ là quản gia đã giúp cô vào nhà .

Tỉnh ngủ rồi , Song Y liền đi xuống lầu ,hành động ngủ không tỉnh lúc nãy của cô phải khiền người khác bế vào nhà như vậy thật là mất mặt , nên phải đi xuống mà xin lỗi mọi người vì hành động tùy tiện này .

Quản gia thấy Song Y xuống liền cung kính cuối đầu .

_ Quản gia , cảm ơn lúc nãy đã giúp cháu lên phòng - cô lễ phép đáp lại .

_ Ạch ... Cái này , lúc nãy không phải tui - quản gia trợn tròn mắt khi nghe cô cảm ơn mình

Tâm tình kích động lúc nãy của ông vẫn chưa nguôi liền bị câu này làm cho hoảng

_ Vậy sao ? Vâyh ai đưa cháu lên phòng vậy ạ ? Bác có thể nói cháu biết , cháu muốn cảm ơn người đó - Song Y có chút ngở ngàng khi nghe điều này .

Quản gia không biết phải trả lời như thế nào liền bị câu nói từ phía sau tới .

_ Em muốn cảm ơn như thế nào ? - Thế Thiên sau khi nghe em gái của mình nói người trong lòng mình liền đang ở nhà ba mẹ anh thì đã bỏ gần như hết công việc mà đón máy bay về ngay .

Vừa về tới nhà lại bắt gặp cảnh cô gái nhỏ này dám thản nhiên ngủ trên xe không hề phòng bị chút nào , lại còn ngủ cực say nữa chứ nên khiến cho tâm trạng anh tức giận vô cùng .

Quản gia vừa lúc muốn bế cô lên , cánh tay chưa chạm tới liền bị một bàn tay lạnh như băng , gân xanh trên tay nổi lên hết , liền nhìn là biết chủ nhân của đôi tay này đang tức giận cực kì .

Nhìn biểu hiện trên mặt của thiếu gia rõ là nói ông “ thử đụng vào xem “ nên đã nhanh nhẹn tránh sang một bên , chưa kịp định vị lại thấy thiếu gia trực tiếp bế cô bé này lên đi vào nhà . Ông là người nhìn thiếu gia lớn lên , biết rõ thiếu gia không bao giờ đụng đến phụ nữ , ngay cả phu nhân và tiểu thư còn không hề được chạm đến người thiếu gia thì giờ đây tận mắt chứng khiến thiếu gia bế một cô gái , ông tâm tình không biết phải nói như thế nào cho hết.

Cô gái trước mắt vừa thấy Thế Thiên đứng ở trước mặt , lòng dạ rối tung lên “ Không phải anh đang ở Anh hay sao ? Sao lúc này lại ở đây ? Không lẽ người bế mình lên lầu là anh hay sao ? “ Ngàn câu hỏi đặc ra trong đầu cô .

_ Anh ! Anh là người đưa em lên sao ? - mặt dần đỏ lên , khó khăn lắm Song Y mới rặng ra được một câu .

_ Thế nào ? Em không hài lòng ? - thấy vẻ mặt xấu hổ của cô gái nhỏ , anh liền rắc tâm trêu ghẹo một chút .

_ Không ! Ý em không phải như vậy , dù sao ... Dù sao ... Cũng ... Cũng cảm ơn anh ! - đây là tình huống mới nhất , Song Y quả thực không thể tiêu hoá nổi .

_ Anh xưa nay làm việc , nếu không có lợi thì mới làm , anh không có thối quen làm không công - ánh mắt có chút tà ác nhướng lên nhìn cô , càng hưng phấn mà trêu ghẹo cô thêm

Song Y bị anh nói như thế liền không biết nói gì , ý tứ này của anh quá rõ ràng nó làm cô xấu hổ vô cùng , 2 kiếp anh đều ham muốn cô nhưng không hề nghỉ đến anh lại dịu dàng mà lại thích đùa với cô như vậy .

Một màn này làm chô ông lão đứng kế bên thật hoảng sợ , thiếu gia lãnh khốc , ít nói lúc nào mặt cũng trầm tư không bao giờ biểu lộ cảm xúc chẳng ai đón được anh đang nghĩ gì . Nay lại nói hơn cả chục chữ , lại còn biết nói đùa , còn ... Còn cười nữa chứ . Ôi trời , có phải ông sắp chết rồi hay không , ông nghĩ mai ông phải xin phép nghỉ ngơi đi bác sĩ mới được .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.