Yêu Chuộng

Chương 6: Chương 6




Buổi tối hôm đó Lục Sâm ngủ không ngon, sáng sớm hôm sau đã rời khỏi giường.

Anh biết ba mẹ Quý Thức sáng sớm đã đi, trong phòng sát vách kia chỉ có mỗi mình Quý Thức, giống như rất nhiều lần trước. Chỉ cần anh gõ cửa, đã có thể có cơ hội được ở cùng một chỗ với Quý Thức lần nữa.

Nhưng anh lần này có chút do dự, thái độ hôm qua của Quý Thức như gần như xa, anh thấy mình không chỉ bị động, mà còn bị rớt giá, giống như một khối thuốc cao bôi da chó liều mạng mà dán lên, nếu được giữ lại cũng không hề có quyền lợi.

Vì sao không thể chờ Quý Thức chủ động tới tìm anh? Như vậy anh có thể người kia khống chế trong tay. Sau khi đi tới đi lui, anh quyết định.

Nhưng ý niệm này chỉ tồn tại trong chớp mắt liền biến mất. Bởi vì Lục Sâm biết, nếu anh mặc kệ mà nằm ở nhà chờ Quý Thức rũ lòng thương, thì chuyện hai người bọn họ thật sự xong đời.

Cuối cùng Lục Sâm vẫn là gõ cửa nhà kế bên.

Anh cố gắng làm như không có chuyện gì, giống như đêm qua chưa từng làm gì khác người, càng chưa thổ lộ tình cảm, anh cần thời gian để quan sát và thử nghiệm.

Nếu không thể trực tiếp bắt được Quý Thức, vậy thì từ từ vậy. Lục Sâm lên kế hoạch từng bước đem yêu tinh mê người này thu vào trong túi.

Rốt cuộc là tương lai còn dài, anh cũng không gấp.

Quý Thức mở cửa còn mặc nguyên áo ngủ, hơi rộng, lỏng lẻo treo trên người. Cái cổ trắng nõn và xương quai xanh đâm thẳng vào mắt Lục Sâm, dưới ánh nắng chói chang làm anh có chút hoảng hốt.

Đều do Quý Thức, khiến cho anh giống như một kẻ lưu manh háo sắc.

Quý Thức tựa hồ không chú ý tới bất thường của Lục Sâm, giữ cửa mở rộng cho anh bước vào: “Ăn sáng chưa?”

Lục Sâm lắc đầu: “Chưa, sao nào, em làm cho anh?”

“Anh mơ à“. Quý Thức xoay người đi vào bếp, khom lưng lấy trong tủ bát ra một gói mì, tùy tay vứt cho Lục Sâm: “Em đói bụng, anh nấu cho em đi“.

Lục Sâm chịu thương chịu khó nhận mệnh, lấy một trái cà chua và hai trứng gà trong tủ lạnh ra, rất thuần thục bắt đầu làm.

Quý Thức tò mò hỏi: “Thường ngày anh vẫn tự nấu cơm sao?”

Lục Sâm vừa cắt cà chua vừa trả lười: “Không thường xuyên lắm, lâu lâu làm một hai lần“.

“Làm món gì?”

“Mì trứng cà chua”

“Còn món gì nữa?”

“Không còn“. Lục Sâm liếc cậu một cái “Anh chỉ biết làm cái này, may là em nói muốn ăn mì, đổi món khác anh không hầu em được“.

Quý Thức rất cao hứng, dựa khung cửa cười rộ lên: “Thật là cảm ơn anh nha”

Quen tay quen việc rất nhanh đã xong, Lục Sâm đưa cho Quý Thức, hai người cũng không ngồi vào bàn mà cứ đứng vậy bưng tô ăn.

Lục Sâm nhìn Quý Thức uống xuống miếng nước cuối cùng mới hỏi: “Hương vị thế nào?”

“Cũng được”

“Chỉ là cũng được?”

Quý Thức buông chén, hai ba bước chạy về phòng bếp, cuối cùng lộn trở lại một câu: “So với em đỡ hơn một chút“.

Lục Sâm ngẩn người, sau đó cười rộ lên, nhanh chóng ăn hết chén, động tác nhanh chóng rửa xong chén, lần đầu cam tâm tình nguyện làm một việc vì người khác như vậy.

(Anh chưa truy được thê mà anh đã thê nô thế này‼!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.