Nhìn hai viên linh đan trong tay, Kha Thanh Hà biết lần này mình đã thắng cược. Tuy nhiên hắn càng cảm thấy bi ai trước cách làm của Kha Truyền Hùng.
Nếu như không phải cách làm của Kha Truyền Hùng đã
khiến Âu Dương mất hứng, chỉ sợ bọn họ sẽ nhận được tuyệt đối không chỉ
là tán khách tiên đan này.
- Còn ngươi, hừ hừ. . .
Âu
Dương chỉ vào Kha Truyền Hùng, tuy nhiên hắn không nói thêm gì. Bất mãn
này chỉ là riêng mình. Những người khác có thể cảm thấy Kha Truyền
Hùng rất tốt, cho nên Âu Dương suy nghĩa một chút cuối cùng vẫn không
nói ra.
Sau khi Âu Dương nói xong câu cuối cùng, cả người bỗng
nhiên biến thành một tia chớp màu đen, lóe lên liền biến mất khỏi quảng
trường. Lúc này tất cả mọi người trong quảng trường đã hoàn toàn sôi
trào.
Nơi này cũng có Yêu Chiến Sĩ. Khi bọn họ nhìn thấy Âu Dương không ngờ trực tiếp bay lên trên không hóa thành tia chớp biến mất, mọi người đều há hốc miệng không biết nói gì cho phải.
- Bay. . . Bay? Yêu. . . Yêu Chiến Sĩ bay?
Một Yêu Chiến Sĩ tứ giai nhìn thấy Âu Dương bất ngờ hóa thành tia chớp bay
đi, giờ phút này hắn còn giật mình hơn cả lúc nhìn thấy vô số thỏi vàng
khi nãy.
- Thật. . . Thật sự bay đi? Người kia là Yêu Chiến Sĩ. Không ngờ Yêu Chiến Sĩ cũng biết bay. Hắn làm sao làm được như vậy?
Các loại nghi vấn và tiếng nghị luận từ khắp quảng trường vang lên.
Ban đầu nghe thấy Kha Minh Quân nói với khoảng cách 8000 dặm Âu Dương mang theo hắn chỉ cần dùng thời gian ngắn ngủi đã bay đến nơi, Kha Thanh Hà
còn không tin. Nhnưg lúc này hẵn rốt cuộc đã tin.
Tốc độ này quả
không phải là tốc độ của nhân loại có thểđạt được. Đáng sợ nhất chính là người này không phải Lục Tiên vẫn xưng bá trên bầu trời. Hắn là một Yêu Chiến Sĩ.
Một Yêu Chiến Sĩ không ngờ nắm giữđược tốc độ như thế. Điều này khiến đầu óc Kha Thanh Hà cũng ngừng lại chuyển động. Cho dù
Kha Thanh Hà bình tĩnh thế nào, thấy cảnh tượng này cũng không thể không điên cuồng.
Lúc này Kha Truyền Hùng hối hận. Ban đầu Kha Minh
Quân nói cũng không tỉ mỉ. Hắn chỉ nói với mình, nếu như có thể khiến Âu Dương vui vẻ, có thể chính là cơ hội đế quốc Kha Gia quật khởi.
Kha Truyền Hùng cũng không thể nào tin được một người có thể thay đổi vận
mệnh của một đế quốc. Nhưng giờ phút này hắn tin. Bởi vì hắn hiểu rõ, Âu Dương căn bản không thuộc về tiểu thế giới Thiên Hà này. Hắn hẳn là
cường giả của Chân Linh Giới.
- Hắn đến từ Vạn Tiên Sơn. . .
Kha Minh Quân lắc đầu cười khổ. Tất cả sắp xếp của hắn đều bị một câu nói
của Kha Truyền Hùng làm cho đại loạn. Tuy rằng hắn hiểu rõ Kha Truyền
Hùng rất yêu quý tiểu nữ nhi của mình. Nhưng vì một tiểu nữ khi lại
khiến cho hy vọng tất cảđế quốc Kha Gia quật khởi biến mất. Đúng vào lúc này Kha Minh Quân bắt đầu có chút nghi ngờ Kha Truyền Hùng rốt cuộc có
thật sự thích hợp làm một quân vương không?
Tia chớp màu đen lóe
lên. Âu Dương lại xé vân lôi ra rời khỏi vương thành. Âu Dương một đường đi về phía đông. Ngọn đèn màu xanh xuất hiện ở trong tay Âu Dương. Âu
Dương nhẹ nhàng xoa xoa ngọn đèn màu xanh. Đợi khi tìm được mộ tổ của Đa gia, hậu táng ngọn đèn màu xanh do hài cốt của Đa Âm biến thành vào mộ
phần của Đa gia xong, mình gần như đã có thể rời khỏi tiểu thế giới này.
Nơi này không thích hợp với mình. Mình cần chính là cuộc sống đầy kích
thích khẩn trương tại Chân Linh Giới. Hơn nữa mình còn có rất nhiều giấc mộng. Mình còn có con đường viễn cổ cần phải đi truy tìm thăm dò, tìm
hiểu bí ẩn của viễn cổ, tìm kiếm bí ẩn của phi tiên.
Trên đường đi về hướng đông, sau khi Âu Dương xuyên qua thảo nguyên và một
dãy núi không biết tên, đã tiến vào nơi từng là lãnh đại của đế quốc Đa
La. Không phải Âu Dương quen thuộc với thế giới này. Mà khi Âu Dương đi
tới nơi này, nhìn thấy cảnh tượng khắp nơi bị ngọn lửa chiến tranh tàn
phá bừa bãi, hắn biết nơi này chính là đế quốc Đa La đã bị hủy diệt.
Lúc này mỗi tòa thành thị của đế quốc Đa La đều có vết tích của khói thuốc
súng. Hiện tại đế quốc Đa La vẫn hỗn loạn không thể tả. Khắp nơi đều là
cướp bóc giết người.
Sau khi mất đi pháp luật pháp quy ước thúc,
người nơi này đã bộc lộ sự tà ác từ trong xương tủy. Giết chóc ở chỗ này là chuyện bình thường như cơm bữa. Cướp đoạt ở chỗ này lại càng đâu đâu cũng có.
Nơi này khắp nơi đều vô cùng cực khổ. Âu Dương nhìn một nửa từng thành đã sụp đổ, còn lại một nửa cũng bị thủng trăm ngàn lỗ.
Âu Dương có thể tưởng tượng được cuộc chiến đấu lúc đó ác liệt tới mức
nào.
Đại địa đã biến thành màu đen. Đây không phải là màu sắc
của bùn đất. Âu Dương đã quen thuộc với sự tàn khốc của chiến tranh. Hắn biết, đây là do vô số máu tươi ngấm vào lòng đất nhuộm thành màu đen
như vậy.
- Không muốn. . . Không muốn. . .
Dưới thành
tường, một đại hán đang lôi kéo y phục của một nữ tử. Nữ tử vô lực giẫy
giụa. Trên mặt nam tử hiện lên một nụ cười dữ tợn.
- Ầm. . .
Âu Dương dẫm chân trên mặt đất một cái. Một tảng đá sắc bén giống như mũi
tên nhọn trực tiếp xuyên qua thân thể của nam tử này, ghim thân thể của
hắn vào tường thành đã bị máu tươi nhuộm thành màu đen.
Nữ tử giữ chặt lấy số y phục ít ỏi trên người mình, mắt nhìn Âu Dương đang đứng
phía xa Âu Dương. Trong mắt nàng không có sự cảm kích. Trong mắt nàng
chỉ có sự tuyệt vọng. Bởi vì nàng biết, ngày hôm nay nàng được cứu,
nhưng ngày mai thì sao? Ngày kia thì sao đây?
- Đây là lương thực của cháu ta, Các ngươi hãy lưu lại cho cháu của ta một con đường sống.
Phụ thân của hắn là dũng sĩđã chết trong chiến tranh.
Một lão bà
nắm lấy giày của một tên nam tử cường tráng, cầu khẩn những tên cướp
lươngthực của mình, hi vọng linh hồn của người đã từng là dũng sĩ có
thểđổi lấy chút thương hại của những người này.
Âu Dương lắc đầu. Hắn biết, lão bà này nhất định sẽ phải thất vọng. Thủ đô đã bị tiêu
diệt. Còn ai nhớ tới những dũng sĩđã từng chiến đấu anh dũng trên chiến
trường, bởi vì bọn họ không tiếc ném sinh mạng trên chiến trường đây?
Nhìn cảnh tượng như vậy, Âu Dương nghĩ tới lúc quân đoàn số 7 khải hoàn trở về, Bì Ba đã từng nói với mình một câu:
- Mọi người cần anh hùng. Nhưng anh hùng cần có đủ thực lực. Nếu có một
ngày ngươi mất đi thực lực, như vậy sẽ có một anh hùng mới thay thế vị
trí của ngươi. Khi đó ngươi chẳng là cái thá gì. . .
Câu nói của
Bì Ba lại hiện lên trong tâm trí Âu Dương. Lúc này nhìn khói thuốc súng
qua đi chỉ còn lại thành trì đổ nát thê lương, Âu Dương hiểu rất rõ về
câu nói này.
Quốc còn, thời gian xuất chinh, bọn họ là dũng sĩ,
là anh hùng. Nhưng sau khi quốc mất, người anh hùng đã bị người ta quên
lãng, dũng sĩ cũng chỉ có thể lưu lại trong ký ức.
- Lão bà cút sang một bên. Đùng phí lời nếu không chúng ta sẽ đem bà cháu các người làm hình nhân thịt người.
Đại hán kia thoáng nhìn về phía đứa cháu gầy yếu trong lòng bà lão nói. Câu nói này quả thực đã mất đi nhân tính.
Lần này Âu Dương không ra tay. Không phải Âu Dương lòng dạ ác độc. Lúc này
trong vương quốc Đa La đã diệt vong có quá nhiều người như vậy. Quá
nhiều việc tồi tệ như vậy. Mặc dù hắn là cường giả Pháp Thân cũng không thể nào quản được hết.