Yêu Cung

Chương 365: Chương 365: Quốc sư (2)




- Mời. . .

Kha Minh Quân cũng không quản trong mắt người khác hắn có phải là thần hay không, hiện tại hắn chỉ có một suy nghĩ, người thanh niên này rốt cuộc từ đâu đến, tại sao hắn có thể là một cường giả như vậy?

- Ta cũng không làm chuyện lỗ vốn, đây là thù lao của ngươi.

Âu Dương lấy từ trong vòng tay ra một viên đan dược đưa cho Kha Minh Quân, sau đó đi về phía tiểu thành thảo nguyên.

Kha Minh Quân đưa tay tiếp nhận đan dược, nhưng vừa nhìn Kha Minh Quân đã ngây người sửng sốt. Tiểu thế giới chẳng khác nào là nhân gian, còn Chân Linh Giới chính là tiên giới. Một cây cỏ của tiên giới đối với tiểu thế giới mà nói đều là tồn tại cao đẳng. Loại linh đan này đối với Kha Minh Quân hầu như chính là tiên đan, nếu như hiện tại Kha Minh Quân sử dụng, trong nháy mắt có thể khiến toàn bộ lực lượng của hắn được bổ sung không ngừng.

- Đa tạ. . . Tiền bối. . .

Lúc này hai chữ "tiền bối" của Kha Minh Quân lại khiến người nghe muốn rớt tròng mắt. Chuyện này rút cuộc là thế nào?

- Thảo nguyên này ở vị trí nào của thế giới?

Âu Dương nhìn Kha Minh Quân hỏi.

- Nơi này là Kha Gia đế quốc trong tứ đại đế quốc, nằm ở cực tây của thế giới, đồng dạng cũng là nơi nhân khẩu ít ỏi nhất. Trong tứ đại đế quốc Đa La đế quốc diệt vong là mạnh nhất, sau đó đến Tuần Thiên đế quốc, quốc lực của Mễ Nhĩ đế quốc cũng gấp đôi Kha Gia, cho nên....

Kha Minh Quân nói đến đây có chút bất đắc dĩ.

- Cho nên Kha Gia đế quốc rốt cuộc là đế quốc yếu nhất trong tứ đại đế quốc, chỉ có điều các ngươi chiếm địa lợi, không ai nguyện ý chạy đến thảo nguyên tranh đoạt với các ngươi đúng không.

Âu Dương có thể minh bạch ý tứ trong lời nói của Kha Minh Quân.

Kha Minh Quân xấu hổ cười cười, nhưng trong lòng Kha Minh Quân có một loại cảm giác, nếu như có thể để vị tiền bối này hài lòng, có lẽ đây là cơ hội để Kha Gia đế quốc quật khởi.

- Đúng vậy, Kha Gia đế quốc nhân khẩu rất thưa thớt, hơn nữa địa vực có kém hơn tam quốc còn lại, cho nên. . .

Kha Minh Quân đương nhiên không dám biểu đạt ra suy nghĩ trong lòng mình.

- Nhân khẩu thưa thớt không quan hệ, nếu như cường giả có thể nhiều, như vậy cũng đủ để đánh một trận lên tận trời.

Âu Dương đi dạo trong tiểu thành nửa ngày, nhưng hắn phát hiện mỗi khi hắn đi qua, nơi nào cũng có vô số người dùng ánh mắt bất thiện nhìn hắn, có thể bởi vì y phục trên người hắn cũng giống với người của Kha Gia đế quốc.

- Xem ra các ngươi ở đây không hoan nghênh người đến từ bên ngoài.

Âu Dương lắc đầu, thế nhưng Âu Dương có thể lý giải suy nghĩ của những người này, dù sao hiện tại là thời đại chiến loạn, ngoại trừ người của bổn quốc, người của quốc gia khác đều là địch nhân.

Đa La vừa mới diệt, Tuần Thiên đế quốc và Mễ Nhĩ đế quốc đang thảo luận làm sao chia cắt địa bàn của Đa La đế quốc, Kha Gia đế quốc cũng muốn cắn một miếng, lúc này bất cứ lúc nào cũng có thể dẫn phát chiến tranh tranh đoạt địa bàn.

- Mọi người nghe đây, tiên sinh là khách nhân tôn quý nhất của Kha Gia đế quốc chúng ta, bất cứ người nào cũng không được bất kính với tiên sinh, nếu không sẽ bị phán tội phản quốc. Kha Nhạc chuẩn bị nơi ở cho tiên sinh.

Kha Minh Quân quay sang phân phó thành chủ Kha Nhạc, Kha Nhạc hiểu ý lập tức xoay người đi chuẩn bị.

Kha Nhạc đi rồi, Âu Dương kêu Kha Minh Quân một mình ở lại, bởi vì Âu Dương còn muốn hỏi thăm Kha Minh Quân về chuyện của Đa gia. Kỳ thực Âu Dương có điều suy đoán, Đa gia có thể có quan hệ gì đó với Đa La đế quốc, nhưng Âu Dương cũng không muốn đi quá sâu vào chuyện của tiểu thế giới này.

Lực lượng của mình căn bản không thuộc nơi này, nếu như can thiệp quá sâu ngược lại có phản ứng không tốt.

- Tiền bối. . .

Kha Minh Quân biết Âu Dương lưu lại mình khẳng định có vấn đề gì còn muốn hỏi.

- Không cần gọi tiền bối, ta là Âu Dương.

Âu Dương không quen nghe người khác gọi mình là tiền bối.

- Thiên Hà tiểu thế giới có tứ đại gia tộc từ viễn cổ truyền thừa đến nay. Đa, Tuần, Mễ, Kha. Kha Gia đế quốc các ngươi có phải chính là Kha Gia này?

Âu Dương kỳ thực có thể phán đoán được bảy tám phần từ cái tên.

- Tiền bối. . . Ngài đến từ. . .

Kha Minh Quân lấy tay chỉ lên trên trời.

- Ta đến từ đâu ngươi không cần biết, ngươi chỉ cần trả lời vấn đề của ta là được, nếu như câu trả lời của ngươi khiến ta thoả mãn, ta sẽ cho ngươi thứ ngươi thỏa mãn.

Âu Dương mỉm cười, đồng thời lấy ra một viên linh đan, Âu Dương biết linh đan ở tiểu thế giới chắc chắn sẽ được xem như tiên đan.

- Đúng vậy, Kha Gia đế quốc chính là Kha Gia từ viễn cổ truyền thừa đến nay, chỉ có điều thời gian lâu lắm rồi, Kha Gia truyền thừa đến bây giờ sớm đã quên viễn cổ huy hoàng, cho nên hiện tại Kha Gia cũng chỉ có rất ít người biết.

Kha Minh Quân cũng là họ Kha, hắn cũng là người Kha Gia, chính là Kha Gia chính tông, cho nên đối với những tin đồn gì đó hắn cũng biết.

- Vậy Đa La đế quốc chính là Đa gia từ viễn cổ truyền thừa?

Âu Dương nhận được đáp án có chút phiền muộn, vốn mình định tìm hậu nhân của Đa Âm, đem thăng đăng thi cốt của Đa Âm giao cho người Đa gia, để bọn họ an táng, cũng coi như thỏa mãn yêu cầu cuối cùng của Đa Âm.

Nhưng hiện tại Đa La đế quốc đã bị diệt, Âu Dương nhớ kỹ hắn còn nghe được người của Đa La đế quốc không sai biệt lắm đều bị chém giết?

- Đúng. . . Đúng vậy. . .

Kha Minh Quân quan sát đến biểu tình trên mặt của Âu Dương , ban đầu khi Âu Dương nhắc tới Đa gia rõ ràng trên mặt có chút khẩn trương, nhưng khẩn trương từ từ biến thành bất đắc dĩ.

- Ai. . . Vẫn là tới chậm một bước. Nhưng có một số việc ta cũng không quản được.

Âu Dương lắc đầu cười khổ, Đa gia diệt vong, như vậy sợ rằng mình chỉ có thể một mình đến phần mộ tổ tiên Đa gia, an táng Đa Âm, coi như để hắn lá rụng về cội.

- Phần mộ tổ tiên của Đa gia ở đâu?

Âu Dương nhìn dáng vẻ khẩn trương của Kha Minh Quân cười hỏi.

- Chuyện này. . . ta thật ra không rõ lắm. Nhưng ta nghĩ Quốc quân của Kha Gia đế quốc chúng ta khẳng định biết về nơi phần mộ của Đa gia, chi bằng ngài theo ta đến Vương thành hỏi Quốc quân?

- Vương thành cách nơi này bao xa?

Âu Dương nhìn sắc trời đã gần tối, nếu như thực sự hơn mười vạn dặm, vậy chỉ có thể nghỉ ngơi một đêm, ngày mai xuất phát. Dù sao mình không phải Trận Đồ Sư cũng không phải cường giả như Bạch Hủ Minh, căn bản không thể hoàn thành xuyên qua hư không.

Kha Minh Quân cũng đồng dạng nhìn sắc trời bên ngoài nói:

- Vương thành cách nơi này tám ngàn dặm, sáng mai chúng ta xuất phát.

- Chỉ có tám ngàn dặm?

Âu Dương nghe được chỉ có tám ngàn dặm cười nói:

- Nếu chỉ có tám ngàn dặm, vậy bây giờ chúng ta xuất phát, trước khi trời tối đen có thể tới nơi.

Nghe Âu Dương nói, Kha Minh Quân sửng sốt, Kha Minh Quân tự hỏi, nếu như mình toàn lực phi hành, tám ngàn dặm này chỉ sợ cũng cần cả ngày mới tới được, mà hiện tại trời đã tối rồi, nếu như bây giờ xuất phát, khả năng tối mai mới có thể tới nơi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.