Yêu Cung

Chương 76: Chương 76: Rời đi




Âu Dương nói xong câu đó, hắn không hề liếc mắt nhìn Trì Bách Cường đang nằm trên mặt đất một cái nào nữa.

Không sai! Trong mắt người của thế giới này, cung tiễn chỉ là vũ khí giết người. Nhưng Âu Dương không giống bọn họ. Cung tên trong tay hắn chính là bằng hữu của hắn. Hắn dùng tim mình để bắn tên, mà không phải dùng tay!

- Bằng hữu. . .

Trì Bách Cường nghe Âu Dương nói vậy, hắn thua tâm phục khẩu phục. Câu nói này của Âu Dương giống như mở ra cho hắn một khoảng trời mới. Đúng như Âu Dương từng nói, hiện tại hắn đã đạt đến một bình cảnh. Nhưng cho tới nay, trên thế giới này vẫn không ai có thể chỉ điểm kỹ thuật bắn tên cho hắn. Hôm nay tuy hắn bại, nhưng hắn lại được Âu Dương chỉ điểm.

- Ta sẽ quay lại tìm ngươi!

Trì Bách Cường từ trên mặt đất đứng lên. Lúc này hắn nhìn theo Âu Dương. Tuy rằng hiện tại kỹ thuật bắn cung của hắn thua Âu Dương, nhưng hắn cũng tìm được con đường của mình. Hắn tin tưởng, chỉ cần mình có thể tiếp tục cố gắng, có một ngày nào đó hắn nhất định có thể đánh bại Âu Dương!

- Không cần! Ngươi còn kém quá xa!

Âu Dương không quay đầu lại, hắn giơ một ngón tay về phía Trì Bách Cường lắc nhẹ một chút. Sau đó cả người hắn biến mất trong cửa thành đã mở.

- Kém quá xa?

Trì Bách Cường cười khổ! Tên Âu Dương này quả thật ngông cuồng. Tuy nhiên hiện tại hắn cũng cảm thấy bội phục Âu Dương, thật lòng bội phục. Nhặt trường cung đỏ như máu của mình từ dưới đất lên, Trì Bách Cường thoáng nhìn về phía cửa thành. Sau đó hắn xoay người rời đi!

Vạn dặm xa xôi chạy tới, lại nhận được một trận thất bại cùng với một câu nói ngươi kém quá xa! Vào lúc này cho dù Trì Bách Cường bội phục Âu Dương hắn cũng không còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại.

- Bằng hữu. . . Bằng hữu. . .

Trì Bách Cường lẩm bẩm câu nói này sau đó biến mất trong đêm tối. Trận đấu đại biểu cho cuộc quyết đấu về kỹ thuật bắn cung cao nhất của thế giới này không ngờ thoáng cái đã có kết quả. Không một ai ngờ được sẽ có kết quả như thế. Cho dù là Bì Ba ở giữa sân làm nhân chứng cũng không thể tưởng tượng được.

Hắn tự nhận đã nhìn Âu Dương đủ cao. Nhưng hôm nay Trì Bách Cường đến đây đánh một trận, lại thua triệt để như vậy! Không phải Trì Bách Cường quá yếu, mà là Âu Dương quá mạnh!

Hiện tại cuối cùng Bì Ba đã tin, tin tưởng vào những điều Lăng Trung Thiên từng nói với hắn. Âu Dương từng đứng trước trận một cung bốn mũi tên ép Mộc Vãn Phong một Yêu Chiến Sĩ ngũ giai không thể không lăn tròn dưới đất để né tránh. Phải biết rằng, lúc đó Âu Dương còn chưa phải là yêu cung thủ. Lúc đó hắn chỉ là một Thần Xạ Thủ bình thường.

- Thực sự là một kẻ đáng sợ. Không trách được hắn dám tự xưng thiên hạ vô song. Ngay cả Trì Bách Cường cũng không thể buộc hắn phát huy toàn bộ thực lực! Thật mong chờ biểu hiện của ngươi tại hội võ tứ quốc!

Bì Ba thầm nghĩ. Hắn cũng đi vào bên trong Kiến Phong Thành. Hắn biết, sau trận chiến ngày hôm nay, tên tuổi của Âu Dương sẽ truyền khắp thiên hạ!

Thiên hạ vô song! Qua ngày hôm nay, cái tên tuổi này không còn là do Âu Dương tự xưng nữa. Hắn đã chân chân chính chính là thiên hạ vô song. Cho dù đây chỉ là thiên hạ vô song trong những người bình thường, nhưng điều này cũng có ý nghĩa cũng vô cùng trọng đại!

- Thiên hạ vô song sao? Đây mới chỉ là bắt đầu!

Âu Dương nghe trong thành không ngừng kêu lên thiên hạ vô song và tên của mình, trên mặt của hắn lộ ra một nụ cười đầy dã tâm. Mục tiêu của hắn cũng không phải trở thành thiên hạ vô song trong số những người bình thường. Hắn muốn thực sự trở thành thiên hạ vô song trong các Tu luyện giả!

- Ông bạn già! Đây mới chỉ là bắt đầu. Sau đó ta sẽ dẫn ngươi đi khắp thiên hạ. Thiên hạ vô song này thuộc về ta cũng là thuộc về ngươi!

Âu Dương dùng sức nắm Thứ Kiêu Cung trong tay. Giống như đáp lại hắn, thân cung Thứ Kiêu Cung xuất hiện một trận chấn động.

Lăng Túc đứng ở trên tường thành, nhìn Âu Dương cúi đầu đi trở vào trong đại doanh. Hắn bỗng nhiên cảm giác Âu Dương đã thay đổi. Sự thay đổi này không phải là thay đổi tình nghĩa huynh đệ, mà là bản thân Âu Dương đã thay đổi.

Nếu như nói thời điểm lần đầu gặp hắn được Âu Dương, Âu Dương vẫn chỉ là một người nguyện ý sinh sống yên tĩnh như bầy cừu, vậy hiện tại Âu Dương chính là con ác lang luôn muốn nuốt sống người khác!

Lăng Túc rất vui mừng trước sự biến hóa của Âu Dương. Hắn sinh ra trong thế gia. Hắn hiểu rõ thế giới này hơn Âu Dương. Thế giới này không cần đàn cừu yên tĩnh luôn cầu nguyện. Muốn tồn tại trong thế giới này, muốn sống được, ngươi nhất định phải biến thành một con ác lang!

....

Tại Đô Thành Đại Vận quốc, nơi này là trái tim của toàn Đại Vận quốc, cho nên nơi này cũng là nơi phồn vinh nhất của Đại Vận quốc. Từ trên cao nhìn xuống, tường thành Đô Thành chính là một hình tròn lớn. Hoàng thành lại là một thành thị nhỏ hình vuông nằm chính giữa Đô Thành.

Toà thành thị này chính là do đế vương khai quốc Đại Vận kiến tạo, ngụ ý chính là phạm vi cùng với quy củ.

Lúc này trong hoàng thành, quốc sư Đại Vận Sở Tương Hợp đang ngồi cùng với đế quân Đại Vận Vương Văn Viễn. Trong căn phòng chỉ có hai người bọn họ. Trước mặt hai người bọn họ lúc này chính là một phần quân báo đến từ quân đông nam.

- Bệ hạ thấy thế nào?

Lão thần Sở Tương Hợp nhìn Vương Văn Viễn. Trong Đại Vận quốc, ngoại trừ Vương Văn Viễn ra, Sở Tương Hợp chính là nhân vật một tay che trời. Đây cũng chính là khởi nguồn sự tự tin của hắn.

- Một bán yêu giả yêu hóa cung tiễn, còn là bán yêu giả nắm giữ Chân Thực Chi Nhãn. Đây quả thật có chút ý nghĩa!

Vương Văn Viễn nhìn quân báo trước mặt. Hắn biết cho dù Bì Ba có lá gan lớn hơn nữa cũng không thể nào đùa với hắn như vậy được. Nếu hắn dám báo, như vậy chứng tỏ điều này là sự thực.

Sở Tương Hợp lại nhấc ấm trà lên lần lượt rót cho Vương Văn Viễn và mình một chén trà sau nói:

- Bệ hạ, lão thần dự định đi ra tiền tuyến một chuyến!

- Hả? Tuy nói người này cường đại hơn nhiều so với Thiên Hương công chúa năm đó, nhưng dù sao cũng chỉ là một bán yêu giả. Cho dù nắm giữ Chân Thực Chi Nhãn, nhưng thực tế thành tựu cũng có hạn. Tại sao quốc sư lại coi trọng như thế?

Vương Văn Viễn có chút không rõ. Tuy rằng Chân Thực Chi Nhãn rất đáng sợ, nhưng dù sao mức độ đáng sợ có hạn. Một bán yêu giả, giỏi lắm cũng chỉ có thể đối phó với Huyễn Thuật Sư tứ giai trở xuống. Nếu đụng tới Huyễn Thuật Sư ngũ giai, người ta không cần huyễn thuật, trực tiếp có thể lấy ra linh hồn giết chết hắn. Năm đó Thiên Hương công chúa cũng đã bị Huyễn Thuật Sư giết chết như vậy.

- Bệ hạ có phần không biết. Tuy rằng người này là một bán yêu giả, nhưng trong thư Bì Ba đã nói. Người này yêu hóa ra vũ khí vô cùng cường đại. Lão thần vẫn muốn đi tới tiền tuyến xem thử. Nếu hắn thật sự có một tia thiên phú, lão thần sẽ thu nhận làm đệ tử!

Sở Tương Hợp hiểu rõ hơn Vương Văn Viễn về sự đáng sợ của Chân Thực Chi Nhãn.

Bản thân hắn chính là một Huyễn Thuật Sư. Hắn biết, nếu như một người nắm giữ Chân Thực Chi Nhãn cho dù có thể thành công tấn đến ngũ giai cũng đủ để hoành hành ngang dọc trong thế giới này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.