Yêu Điên Cuồng

Chương 16: Chương 16




Tôi về nhà,ăn cơm xong,tắm rửa xong.

Đi vào trong phòng,tôi nhìn thấy mưa đang ngơ ngác nhìn bình thuốc trên bàn sách tôi.

“Mưa nhỏ,em có vài ngày không uống thuốc đi?”

“Em không uống thuốc,em không có bệnh,lẽ nào ngay cả anh cũng hoài nghi em điên rồi sao?”

“Đều không phải.” Mưa nhíu thật chặt mi,”Anh chẳng qua là cảm thấy bất an,mưa nhỏ,anh gần đây bình thường cảm thấy thần sắc hoảng hốt,lực chú ý không tập trung.”

Tôi ôm hông anh,tựa ở phía sau lưng của anh,”Mưa,anh chỉ là quá mệt mỏi,là em làm phiền anh quá nhiều.”

“Em không có làm phiền anh.” Ngón tay mưa vuốt ve tay ôm trên lưng anh,”Đây hết thảy đều là anh cam tâm tình nguyện vì em làm,chỉ là,anh còn chưa đủ to lớn,không thể bảo vệ tốt hơn cho em,lúc em có chuyện,anh cũng không có thể thường thường ở bên cạnh em.”

“Không phải,Mưa,em mỗi một phút đồng hồ,mỗi một giây đồng hồ cũng có thể cảm thấy được anh ở bên cạnh em,chỉ là,chỉ là em cũng rất sợ.” Tôi run rẩy,”Không biết vì sao? Em càng ngày càng sợ thế giới bên ngoài,em chỉ muốn tránh ở trong ngực của anh,vĩnh viễn không cần cùng người bên ngoài tiếp xúc,em nỗ lực muốn phải khắc phục loại tâm tính này,thế nhưng không có anh bên người,em đã cảm thấy rất tuyệt vọng,Mưa,loại cảm giác này rất đáng sợ,vạn nhất em điên thật rồi làm sao bây giờ?”

“Không nên nghĩ như vậy,em có thể làm được,em có thể sống thật khỏe,chúng ta có thể sống thật khỏe mạnh.” Mưa xuay người,đem tôi ôm thật chặt,”Là anh không tốt,anh quá lo lắng,mới có thể hại em cũng bị sợ lo lắng như vậy.”

“Mưa,anh nhất định phải giúp em,em tình nguyện chết cũng không muốn điên mất,em sợ như mẹ như vậy không hề tôn nghiêm mà chết đi.” Cảm giác ban ngày chịu kinh sợ lại đã trở về,”Em biết không nên chịu ảnh hưởng của mẹ,thế nhưng,Mưa,anh biết không,em không thể quên được,cái loại cảm giác này giống như là thâm nhập vào linh hồn của em,em không muốn thừa nhận,nhưng trên thực tế em trốn tránh không được,nó xác xác thật thật tồn tại,chẳng bao giờ trong trí nhớ em xóa đi,em cuối cùng cũng không thể quên được một cảnh kia,máu luôn luôn trôi dạt trong đầu óc của em,em có lúc cảm thấy mình thực sự sắp muốn nổi điên,hay hoặc là nghĩ đây hết thảy đều giống như một cơn ác mộng,không phân rõ cuộc sống mình ở trong mộng hay là đang trong thực tế.”

“Bình tĩnh một chút,em đang khẩn trương.” Mưa lắc lắc cơ thể của tôi,chần chờ nói:”Hoặc là,nên cứ uống thuốc đi,uống thuốc xong,em có thể trấn an một ít.”

“Em không muống thuốc.” Tôi nói:”Những thuốc kia đối với em vô dụng,nếu quả như thật nổi điên,uống thuốc có tác dụng sao? Em rất thanh tỉnh,ba ba muốn giết chết em,trong thuốc kia nhất định có độc,Mưa,anh có thể không biết,em có lúc cảm thấy tinh thần khẩn trương,bình thường đều là nhờ uống thuốc qua đi,em nghĩ ba ba nhất định thả cái gì trong thuốc,ba ba điên rồi,ông muốn giết chết em.”

Mưa đau lòng mà nhìn tôi,bên trong đôi mắt kia có điểm tràn đầy thương tiếc không thôi,”Anh phải làm sao,khả năng an ủi vết thương trong lòng em,anh phải làm sao mới có thể làm cho em thấy không cô đơn và sợ hãi như vậy.”

Anh ôm thật chặt tôi,hận không thể đem tôi toàn bộ mà thuận đem tiến vào trong thân thể của anh. (câu này…bộ nào cũng có à =)))~)

“Mưa,có anh,em đã cảm thấy thế giới của em trở nên dâng lên tuyệt vời.Có anh ở bên cạnh em,em không cảm thấy cô đơn,cũng không cảm thấy tĩnh mịch,không có sợ hãi,không có đau thương.” Tôi leo lên người anh,như người chết chìm leo lên gỗ nổi cứu lấy mạnh,”Em chỉ sợ số phận,em sợ không thể lâu dài,sợ anh có thể bỏ em đi,sợ hết thảy đều là em tưởng tượng hư ảo.”

“Anh là chân thật tồn tại,Mưa nhỏ,sờ sờ tay của anh,mặt của anh,là ấm áp,là chân thật tồn tại.” Mưa đang cầm lấy mặt của tôi,thâm tình nói:”Bất luận phát sinh chuyện gì,chúng ta đều phải cùng nhau dũng cảm đối mặt,cho dù là tử vong,anh cũng sẽ vĩnh viễn cùng em ở với nhau,không có lực lượng gì có thể đem chúng ta xa nhau.”

Mưa như vậy mỗi ngày thề,nhưng vì cái gì tôi còn cảm thấy như vậy bất an đi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.