Yêu Em Cô Thư Ký Đáng Yêu Của Anh

Chương 10: Chương 10: Cảm thấy sự ấm áp




Lúc Ninh Hinh cầm lấy điện thoại từ tay Lục Đình thì cô cảm nhận được sự ấm áp từ anh. Cô nghĩ sao mọi người lại nói anh rất lạnh lùng. Điện thoại cứ reo lên tiếng của Ninh kỳ.Lục Đình nhắc nhở cô về điện thoại. Cô nói chuyện với Ninh kỳ:

- “Anh …có chuyện gì không?sao anh không gọi vào số của em mà anh lại gọi cho Lục Đình “

- “Không anh chỉ muốn hỏi em đến đó có vui không?”

- “Ở nhà Lục Đình cũng rất vui “

- “Ồ!vậy à “

- “Anh ồ là có ý gì?”

- “Không có gì đâu bây giờ em đưa điện thoại cho Lục Đình đi để anh nói chuyện “

Ninh Hinh đưa điện thoại cho Lục Đình nghe. Cũng gần mười giờ đêm rồi. Vì Ninh Hinh không thể tự mình đi lên nên Lục Đình phải bế cô lên phòng. Lúc đầu cô không muốn anh bế lên nên định từ chối anh nhưng Ninh Hinh nghĩ dù sao mình cũng không thể đi lên được. Ninh Hinh đã để anh bồng lên phòng. Lục Đình bế cô lên giường nằm còn đắp chăn cho cô. Lúc đó bỗng mặt cô tái mét vì cảm thấy chân đau giữ dội. Nên Lục Đình phải ở lại trong phòng với cô phòng lúc cô gặp chuyện như lúc nãy.

Anh ngồi bên cạnh giường khi thấy cô ngủ anh mới dám đi ngủ Lục Đình ngủ trên ghế sofa ngủ. Một đên trăng sáng như vậy cứ trôi qua. Gần năm giờ sáng cơn đau lại tiếp tục bộc phát ra. Ninh Hinh vươn tay ra để lấy thuốc uống. Ninh Hinh lại gần nhưng mà lại làm cốc nước bị bể. Lục Đình nghe thấy tiếng cốc bể liền bật dậy chạy lại bật đèn và lấy một cốc nước khác cho Ninh Hinh uống thuốc. Lục Đình cho Ninh Hinh dựa vào vai. Ninh Hinh cứ như thế lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Lục Đình thấy sắc mặt của Ninh Hinh đỡ hơn nhiều nên mới an tâm ngủ. Nhưng lúc Lục Đình định cho Ninh Hinh nằm xuống giường thì cô lại nắm chặt tay anh không muốn anh rời đi.Ninh Hinh cảm thấy được sự ấm áp từ anh nên không muốn buông tay. Lục Đình thấy cô như vậy nên vừa cho Cô tựa vào vai vừa nhắm mắt lại. Cô gái nhỏ cảm thấy yên tĩnh đến lạ thường. Hai người kề vai nhau cho đến sáng.

Sáng Hôm Sau

Lục Lan lên phòng để thức Lục Đình và Ninh Hinh dậy thì cô đến phòng Lục Đình thì không thấy anh đâu.Cô cứ tưởng rằng anh mình đã đến công ty. Cô lại sang phòng Ninh Hinh thì thấy cảnh tượng Ninh Hinh và Lục Đình đang ngủ. Cô mới nghĩ chắc sau này ngày nào cũng phải ăn cẩu lương của hai người họ. Cô chạy xuống nhà cầm theo một chiếc máy ảnh về kêu Bạch Nguyệt lên xem cảnh tượng này. Lục Mai chụp rất nhiều hình ảnh vào điện thoại và máy ảnh. Lục Đình và Ninh Hinh vẫn cứ như vậy vẫn chưa tỉnh dậy.Lục Mai cứ như vậy đi lại bên cạnh giường và thức Lục Đình và Ninh Hinh dậy. Lúc đầu Lục Đình và Ninh Hinh vẫn không biết chuyện gì. sau một hồi thì nhớ lại. Hai người cùng đồng thanh nói to:

- “Không phải như mọi người nghĩ đâu “

- “Mẹ biết mà các con không cần phải ngại đâu nhé “

Lục Mai và Bạch Nguyệt rời đi và gần ra khỏi cửa hai người nói:

- “Mẹ chuẩn bị sắp có cháu nội rồi “

- “Con cũng nghĩ vậy đấy “

Hai người ngồi trên giường muốn giải thích nhưng lại không được. Lục Đình xuống khỏi giường và bế Ninh Hinh vào phòng tắm để cô thay đồ. Cô vì bị gãy chân nên Lục Đình phải kêu Lục Mai lên giúp Ninh Hinh thay đồ. Lục Mai khi lên còn nói đùa với Lục Đình và Ninh Hinh:

- “Sao anh không giúp chị dâu thay đồ?Mà anh còn phải nhờ em cơ chứ?”

- “Lục Mai em có bị gì không vậy nam nữ thụ thụ bất thân “

- “Anh đã thời đại nào rồi chứ?”

Vẻ mặt của Ninh Hinh nghe hai người nói vậy liền đỏ lên. Sau một hồi nói chuyện thì Lục Mai cũng giúp Ninh Hinh thay đồ. Sau khi Lục Mai giúp Ninh Hinh thay đồ thì Lục Đình bồng Ninh Hinh ra ngoài để sấy tóc cho cô. Lục Mai cảm thấy mình chuẩn bị được ăn một bữa cơm miễn phí thì lập tức ra khỏi phòng. Ninh Hinh cứ ngồi trên ghế để Lục Đình sấy tóc cho. Một mái tóc nâu óng ả khiến cho người ta cứ muốn nhìn và sờ vào. Sấy tóc xong thì Lục Đình lại bế cô xuống nhà để ăn bữa sáng. Cứ thế một ngày mới đầy những điều tốt lành lại bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.