Yêu Em Được Không?

Chương 8: Chương 8




Mạnh Thừa Kiệt nhìn quanh căn nhà đã có lịch sử hai mươi năm, phòng gọn gàng sạch sẽ, không được trang hoàng nhiều, có thể nhìn thấy Lam gia chỉ là một gia đình nhỏ.

Trong lòng anh thôi thúc muốn nhìn phòng cô, có lẽ đó là nơi duy nhất anh có thể bước vào thế giới nội tâm của cô.

Đặt tay vào tay nắm cửa, nhẹ nhàng chuyển động, phát hiện cô không khóa cửa.

Lúc này, trong phòng tắm, truyền tới tiếng nước chảy.

Trong phòng, có một chiếc giường lớn, một tủ quần áo, cùng một chiếc bàn học nhỏ, trên tường dán đủ loại đồ án kiểu dáng phim hoạt hình, đây là phòng Lam Nguyệt và Tiểu Kiệt.

Anh ngồi trên giường, ánh mắt phóng tới bức ảnh chụp chính mình đặt ở đầu giường.

Cô tại sao lại có tấm ảnh này?

Bức ảnh chỉ chụp nửa người, anh nhìn thẳng vào ống kính, trên người mặc một chiếc áo trắng không tay, đó là khi kết thúc một trận đấu bóng rổ, trong trận đấu giao hữu của công ty.

Anh không nhớ anh từng chụp bức ảnh này, lúc ấy xung quanh có rất nhiều đồng nghiệp, chẳng lẽ cô khi ấy đã đặc biệt chú ý đến anh? Nói sâu hơn một chút là đã yêu anh? Nếu không tại sao có thể chụp bức ảnh này? Còn giữ gìn nhiều năm như vậy?

Khó trách Chu Tề Vĩ, Đỗ Mạn Ny, Lam Tinh, thậm chí Tiểu Kiệt, vừa nhìn thấy anh đều có thể nhận ra, thì ra là do bức ảnh này.

Bỗng nhiên tâm trạng anh trở nên rất tốt, cô phát sinh quan hệ với anh, đem lần đầu tiên quý giá tặng cho anh, kỳ thật là vì cô thích anh, mà không phải bởi vì nhất thời kích tình….

Lam Nguyệt ơi Lam Nguyệt, trong lòng anh gọi tên cô, cô đến tột cùng đã yêu anh bao lâu? Đủ để vì anh mà sinh hạ một đứa trẻ….

Nhưng là, cô sao lại chấp nhận gả cho Chu Tề Vĩ? Chẳng lẽ chỉ vì muốn cho Tiểu Kiệt một người bố?

“A…. Anh…”

Một tiếng kêu làm anh đang tập trung vào bức ảnh ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lam Nguyệt đầu ướt đũng nước, mặc một bộ đồ màu đỏ, nhìn chằm chằm vào anh.

“Sao không sấy tóc đi, cảm bây giờ.”

“Anh vào bằng cách nào?” Trời ơi! Anh ngồi trên giường cô, không gian như vậy quả thật vô cùng ái muội, làm cô bỗng dưng đỏ mặt.

“Đi vào bình thường.” Anh nhìn xung quanh, “Máy sấy dâu?”

Cô chỉ vào bàn trang điểm.

“Lại đây, anh giúp em sấy tóc.” Mạnh Thừa Kiệt vẫy tay.

A…. Anh sao có thể bình thản như thế? Đây là phòng cô mà!

“Không, không cần, em tự làm được rồi.” Lam Nguyệt vội vàng lắc đầu.

Nhưng mà, giống như trước, cô nói là việc của cô, anh làm là việc của anh.

Anh cầm máy sấy, kéo cô ngồi xuống bên anh.

Tiếng máy sấy ong ong vang lên, kết hợp với tiếng đập của tim cô, vì năm ngón tay anh lang thang trên tóc cô, mỗi khi chạm vào đều làm cả người cô nóng lên.

Cho đến khi tóc cô khô hẳn, anh mới tắt máy sấy đi.

“Trong lòng em không thoải mái phải không? Buồn vì Tư Ngâm đối xử với em như vậy?”Anh giữ vai cô, khiến cô phải đối mặt với anh.

“Vâng.” Cô ủy khuất gật đầu.

“Vậy sao không tìm anh bàn bạc? Hoặc là tìm anh than thở?”

“Anh là giám đốc, em không thể làm khó anh.”

“Đồ ngốc, vậy em cứ thế chạy đi khi đang mưa sao. Em có biết anh lo lắng thế nào không?” Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.

“Em chắc là điên rồi! Tư Ngâm sao có thể đối xử với em như vậy, tốt xấu gì em và cô ấy cũng là đồng nghiệp lâu như vậy, chẳng lẽ em làm người thất bại như vậy?” Vòng tay của anh rất dịu dàng, nhẹ nhàng xoa dịu đi nỗi buồn của cô.

“Vậy em tính làm gì bây giờ? Muốn anh báo thù cho không?” Anh nháy mắt, cố ý cười gian xảo.

“Anh muốn báo thù thế nào?” Cô buồn cười nhìn anh.

“Muốn làm cô ấy bỏ chạy? Làm khó dễ cô ấy trong công việc? Hay muốn anh mắng cô ấy một trận?”

“Anh mà có thể mắng chửi người khác sao? Huống hồ em không muốn Tư Ngâm nghĩ anh thay em lên tiếng.”

“Lam tiểu thư, anh đương nhiên có thể mắng chửi người, huống hồ, anh thay em lên tiếng là chuyện trượng nghĩa.” Mạnh Thừa Kiệt làm bộ đáng thương, chọc Lam Nguyệt cười liên tục.

“Nếu không phải nuôi Tiểu Kiệt, em thực sự không định đến Đạt Văn làm nữa, cũng muốn nói rõ ràng với Tư Ngâm, nhưng như thế sau này làm sao tiếp tục làm việc với nhau nữa?” Nghĩ đến chuyện này, cô càng khó chịu, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt lại suy sụp xuống.

“Không muốn làm thì không làm, để anh nuôi em và Tiểu Kiệt là được rồi.”

Mạnh Thừa Kiệt biết thời biết thế trong lời nói, làm cô không khỏi có ý nghĩ kỳ quái.

“Đừng nói đùa nữa.” Cô xấu hổ cười yếu ớt.

“Anh không đùa, Lam Nguyệt, gả cho anh đi!” Anh ôm chặt lấy cô, cố lấy dũng khí nói ra, không nghĩ tới sẽ gặp khó khăn.

Cô giãy ra khỏi vòng tay ôm của anh, vẻ mặt ngây ngốc: “Anh….” Anh nói thật sao?

“Chậc…. Hiện tại hình như không phải thời điểm cầu hôn tốt lắm, ừm…. có lẽ anh nên làm một bữa tối với nến, phải chuẩn bị nhẫn kim cương, hay một bó hồng to.” Anh thành khẩn hỏi ý kiến cô.

“Em…. Em không biết.” Chuyện này xảy ra quá bất ngờ, não bộ của cô không kịp tiếp nhận thông tin.

“Lam Nguyệt, em đừng lo, anh chân thành cầu hôn em, đây là lần đầu tiên anh cầu hôn, em trăm ngàn lần đừng cự tuyệt anh.”

Cô nhìn thấy thành ý trong mắt anh, không giống nói đùa.

“Cám ơn anh, nhưng em phải hỏi ý kiến của mẹ và Lam Tinh.”

“Thì ra nếu anh muốn cưới em thì phải ‘Quá ngũ quan, trảm lục tướng’(1)?” Anh cố ý bày ra bộ mặt suy sụp.

“Đừng như vậy! Nếu không có mẹ và Lam Tinh, em có lẽ cũng không thể chống đỡ nổi trong những ngày qua.” Lam Nguyệt vội vàng giải thích, chỉ sợ anh tức giận.

“Vậy khi nào cho anh chính thức gặp bác và Lam Tinh?” Anh biết sự lo lắng của cô, anh chỉ hy vọng có thể làm cô an tâm.

“Em phải hỏi họ trước đã, được không?”

“Được!” Nhẹ nhàng hôn lên môi cô, ai bảo mình yêu điên cuồng tiểu mỹ nữ này chứ! Lam Nguyệt không dám để mình ý loạn tình mê, dù sao đây cũng là phòng cô, giường cô, cô dùng hay tay đặt ở ngực anh, ngăn cản anh thân mật hơn.

Cô đã quên mất mình làm cách nào tiễn anh rời khỏi nhà, chỉ biết nếu anh không đi sẽ bị Lam Tinh bắt gặp, cô giống như người yêu đương vụng trộm, vẫn chưa dám chính thức giới thiệu anh cho người nhà.

Ai! Đầu cô rất đau, trước đây nghĩ anh đối với cô một chút tình cảm cũng không có, nay anh lại cầu hôn, cô nên làm sao?

Lam Nguyệt mờ mịt nằm ngủ trên giường, chợt thấy có một bàn tay nhỏ bé lay lay cô.

“Mẹ, mẹ.”

“Tiểu Kiệt, ngoan nào, đừng làm ồn, mẹ bị ốm.” Lam Tinh trấn an thằng bé hiếu động.

Lam Tinh sau khi tan tầm về nhà, lúc đó Lam Nguyệt vẫn đang ngủ, định để Lam Nguyệt nghỉ ngơi nhiều một chút, cô mang Tiểu Kiệt sang nhà Chu gia bên cạnh ăn cơm, sau khi trở về phát hiện Lam Nguyệt nằm trên giường mặt đỏ bừng, sờ vào mới phát hiện cô đang sốt cao.

“Mẹ thật đáng thương… Dì, giờ phải làm sao?” Tiểu Kiệt khịt khịt mũi như muốn khóc.

“Không sao, chúng ta đi tìm bố, gọi ba ba đến giúp.” Lam Tinh sờ sờ đầu thằng bé.

Tiểu Kiệt chỉ vào bức ảnh trên đầu giường: “Là papa sao?”

“Không phải, là ba ba ở cửa đối diện.”

Lam Tinh biết Tiểu Kiệt gọi ba ba là Chu Tề Vĩ, papa là chỉ Mạnh Thừa Kiệt.

“Dì, papa có lái xe đón con tan học, còn đưa con đi Mc Donalds xem Donalds nữa!” Tiểu Kiệt thành thật nói.

Nghe vậy, mắt Lam Tinh ánh lên kỳ lạ, chỉ vào ảnh chụp. “Tiểu Kiệt, con có lừa dì không, papa này thật sự cho con đi Mc Donalds?”

“Đúng vậy! Mẹ nói trẻ con không được nói dối.” Tiểu Kiệt hồn nhiên nói.

Lam Nguyệt dám vụng trộm qua lại với Mạnh Thừa Kiệt. Tốt! Chờ khi nào hết bệnh, cô thế nào cũng phải nói cho rõ ràng.

“Tiểu Kiệt ngoan, con theo dì đi tìm bà nội, chúng ta tìm bố con hỗ trợ, phải đưa mẹ đến bệnh viện mới được.” Trước mắt phải chữa bệnh, có gì nói sau.

“Mẹ bị đau sao?” Tiểu Kiệt lộ ra vẻ đau xót.

“Đúng vậy, rất đau.”

“Mẹ thật đáng thương!”

Lam Tinh vội vàng chạy tới ấn chuông nhà Chu gia, mở cửa là Chu Tề Vĩ.

“Anh Tề Vĩ, chị em sốt, anh mau sang đưa chị ấy đến bệnh viện.”

Chu Tề Vĩ vừa nghe, bất chấp đang ăn dở cơm, vội vàng chạy sang, ôm Lam Nguyệt lên.

Lam Tinh đưa Tiểu Kiệt sang cho bà Chu, sau đó cùng Chu Tề Vĩ lái xe đưa Lam Nguyệt vào bệnh viện.

Bác sĩ nói Lam Nguyệt bị viêm đường hô hấp sau chuyển thành viêm phổi, chỉ cần tiêm và nghỉ ngơi sẽ hồi phục.

“Sao có thể tự nhiên lên cơn sốt vậy chứ?” Chu Tề Vĩ ngồi bên giường bệnh, thì thào tự nói.

“Cái thời tiết quỷ quái này lúc lạnh lúc nóng, hai ngày trước thấy chị ấy ho khan, lại có chút nghẹt mũi, nhưng không nghiêm trọng, không nghĩ tới nhanh như vậy đã chuyển thành viêm phổi.” Lam Tinh cũng không biết Lam Nguyệt vì cả ngày dầm mưa, mới làm cho cơn cảm mạo nhỏ chuyển thành bệnh nặng.

“Bác sĩ nói phải ở lại bệnh viện quan sát hai ngày, em về trông nom cho Tiểu Kiệt, mai thuận tiện tới xin phép cho Lam Nguyệt, anh ở đây được rồi.” Chu Tề Vĩ coi chị em nhà họ Lam như em gái ruột, cũng không có gì kỳ lạ.

“Anh Tề Vĩ, anh về nghỉ ngơi đi, Tiểu Kiệt có thể để mẹ em chăm sóc, nhỡ chị em muốn đi toilet, anh là con trai không tiện.”

“Có cái gì không tiện, anh là chồng cũ của Lam Nguyệt, hơn nữa anh cũng khỏe hơn em, Mạn Ny cũng không để ý, em để ý cái gì?” Hắn vừa mới gọi cho Mạn Ny xin phép, Mạn Ny đang cùng bạn học đi dạo phố, còn dặn hắn phải chăm sóc Lam Nguyệt thật tốt.

Đến lượt Lam Tinh trợn mắt, nói là chồng trước, nhưng hai người một chút quan hệ cũng không có, hắn còn có thể nói như vậy, nhưng Lam Tinh cũng hiểu Chu Tề Vĩ đối với chị em hai cô rất tốt, cho nên cũng không so đo nữa.

“Anh Tề Vĩ, vậy ngày mai mấy giờ anh đi làm?”

“Mai anh trực tối, em sau khi tan tầm đến đây thay cho anh, có việc gì anh sẽ gọi điện cho, ông chủ của em hung ác như vậy, em xin phép nghỉ, anh ta nhất định làm thịt em.”

“Hừ! Khi nào em thật sự muốn xin nghỉ, anh ta cũng không thể quản nhiều như vậy.” Nói dễ nghe chút thì Lam Tinh là thư ký, còn nói khó nghe là cô căn bản giống như người giúp việc, hai tư giờ làm việc cho một ông chủ hung ác hô đến gọi đi.

“Chị em còn phải quan sát thêm hai ngày, em muốn nghỉ thì ngày kia hãy tính, tối nay một mình anh là được rồi.” Hắn vẫy vẫy tay như đuổi ruồi bảo Lam Tinh về.

“Vâng, anh Tề Vĩ, vậy làm phiền anh.” Thật ra cũng có thể để mẹ tới chăm sóc cho chị, nhưng mẹ tuổi đã lớn, ban ngày phải làm việc cũng đã mệt, nếu để bà đến bệnh viện, xương cốt chỉ sợ không còn. Mà Lam Tinh không muốn tên ông chủ hung ác của cô bắt được nhược điểm, đành phải giao Lam Nguyệt cho Chu Tề Vĩ trông nom.

*

Lam Nguyệt ngủ suốt đêm, lúc bình minh mới tỉnh lại.

Đầu cô đau như búa bổ, nhíu nhíu đôi mi thanh tú rồi mở mắt.

Đập vào mắt là cánh tay đang truyền dịch, trần nhà trắng tinh, khi chậm rãi xoay đầu sang bên cạnh thấy Chu Tề Vĩ đang nằm sấp ngủ trêngiường.

Cô dùng tay không có gắn kim xoa xoa thái dương, đây chắc hẳn là bệnh viện, chuyện gì đã xảy ra? Cô sao lại ở đây?

Cổ họng cô đau như bị xé rách, cô muốn rời giường đi uống nước, nhưng làm vậy sẽ đánh thức Chu Tề Vĩ.

Bởi vì Chu Tề Vĩ là cảnh sát, sớm đã thành thói quen nghỉ ngơi bừa bãi, rèn luyện được công phu có thể ngủ ở bất kỳ nơi nào, và cũng tùy thời mà tỉnh lại.

“Lam Nguyệt, em muốn làm gì?” Hắn mở to đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ.

“Em khát nước, em sao lại ở đây?” Giọng cô khàn khàn đầy ma quái, mà mỗi khi mở miệng cổ họng lại đau như bị hỏa thiêu.

Chu Tề Vĩ rót một ly nước sôi đưa cho cô, đem chuyện đêm qua đưa cô vào bệnh viện kể lại.

“Em an tâm nghỉ ngơi, anh sẽ gọi điện đến công ty xin phép nghỉ giúp em.”

“Vâng!” Cô cảm thấy may mắn vì trận ốm này đến đúng thời điểm, nếu không cô cũng không biết hôm nay có nên đi làm hay không? Cho dù đi làm cô sẽ phải đối mặt thế nào với Tư Ngâm?

“Muốn ăn gì?”

Cô lắc đầu, một chút khẩu vị cũng không có, chỉ thấy khó chịu, trong lòng buồn bực càng làm cô mỏi mệt.

“Anh đi mua cháo nóng cho em, phải ăn cái gì đó mới hồi phục được.” Chu Tề Vĩ cầm ví tiền ra ngoài.

Lam Nguyệt muốn gọi điện thoại cho Mạnh Thừa Kiệt, nhìn đồng hồ, mới sáu giờ, anh chắc vẫn đang ngủ, chờ tối nay rồi báo lại cho anh.

Ăn xong tô cháo Quảng Đông mà Chu Tề Vĩ mua về cũng là lúc y tá mang thuốc đến, có lẽ bởi tác dụng của thuốc, cô lại ngủ say.

Chín giờ, Chu Tề Vĩ gọi điện đến công ty Lam Nguyệt, tiếp điện thoại là Hà Tư Ngâm.

“Chào cô, tôi tìm Vạn tiên sinh.” May là Chu Tề Vĩ còn nhớ ông chủ ở công ty Lam Nguyệt họ Vạn, vì vậy cũng không có gì khó khăn.

“Xin hỏi anh tìm ông Vạn có chuyện gì?”

“Tôi là chồng Lam Nguyệt.”

Vừa nghe thấy là chồng Lam Nguyệt, lòng Hà Tư Ngâm trầm xuống một chút, “Xin đợi một chút.”

Năm giây sau, điện thoại chuyển tới tay Vạn Đại Phú.

“Alo?”

“Tôi là chồng Lam Nguyệt, tôi muốn xin cho Lam Nguyệt nghỉ vài ngày.”

“Chu tiên sinh à? Lam Nguyệt sao vậy?” Vạn Đại Phú kinh ngạc hỏi, nghĩ vì chuyện hôm qua Lam Nguyệt không muốn đi làm.

“Cô ấy bị sốt, giờ đang ở bệnh viện, bác sĩ nói bị viêm phổi, phải ở lại bệnh viện khoảng hai ngày.”

“Cô ấy ở bệnh viện nào?” Vạn Đại Phú vội hỏi.

Chu Tề Vĩ căn bản không biết chuyện hôm qua của Lam Nguyệt, hắn nói lại tình hình cho Vạn Đại Phú.

Mà ở đầu kia, Mạnh Thừa Kiệt đang cùng Vạn Đại Phú thảo luận vấn đề hôm trước, nghĩ cách để các nhân viên hiểu được sự thật.

Mấy ngày nay Mạnh Thừa Kiệt đã có thói quen trước khi ngủ, gọi điện thoại nói chuyện với Lam Nguyệt, nhưng tối hôm qua điện thoại của cô không có người nghe, lòng anh nóng như lửa dốt, vốn định đến Lam gia tìm cô, nhưng sợ làm Lam Nguyệt sợ hãi….

Không nghĩ tới, Lam Nguyệt luôn đến sớm nhất mà đã qua giờ làm vẫn chưa tới, điều này làm anh càng thêm lo lắng.

Anh định sau khi xong việc, trực tiếp tới Lam gia tìm người, lại nghe thấy Chu Tề Vĩ gọi điện xin phép nghỉ cho Lam Nguyệt.

“Lam Nguyệt sao vậy?” Mạnh Thừa Kiệt vội hỏi.

“Chồng cô ấy gọi tới xin phép giúp cô ấy…”

“Là chồng cũ của Lam Nguyệt.” Sắc mặt Mạnh Thừa Kiệt trầm xuống, lớn tiếng sửa lại.

“Được được được, là chồng cũ của Lam Nguyệt, cậu ấy nói Lam Nguyệt bị sốt do viêm phổi, hiện tại đang ở bệnh viện.” Mạnh Thừa Kiệt đã vì chuyện hôm qua mà nổi giận, Vạn Đại Phú không muốn lại chọc giận Mạnh Thừa Kiệt.

“Cô ấy ở bệnh viện nào?” Anh đột nhiên đứng lên, Lam Nguyệt bị bệnh?

Nghe Vạn Đại Phú nói xong, Mạnh Thừa Kiệt vội vàng chạy ra khỏi công ty, Vạn Đại Phú thấy thế, cũng chỉ có thể nhanh bước đuổi theo.

Mạnh Thừa Kiệt chạy tới bệnh viện, khi đẩy cửa phòng bệnh, chỉ thấy Chu Tề Vĩ lập tức đứng dậy đi đến trước mặt anh và Vạn Đại Phú.

Nhưng hiện giờ, trong mắt Mạnh Thừa Kiệt chỉ có khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đang nằm trên giường.

“Lam Nguyệt vừa mới ngủ, anh không nên làm cô ấy thức dậy.” Chu Tề Vĩ không biết ý đồ của Mạnh Thừa Kiệt, hắn trừng mắt nhìn Mạnh Thừa Kiệt.

“Cô ấy thế nào rồi?” Mạnh Thừa Kiệt lạnh lùng nhìn hắn, vì sao có thể ở đây chăm sóc Lam Nguyệt không phải anh mà lại là tên cảnh sát này? Mà tên cảnh sát chết tiệt này, vẫn là chồng cũ của Lam Nguyệt, là bố của Tiểu Kiệt trên danh nghĩa!

“Hết sốt rồi, nhưng phải quan sát thêm.” Chu Tề Vĩ không yếu thế đón nhận ánh mắt đối thủ.

“Chu tiên sinh phải không? Tôi là Vạn Đại Phú, là ông chủ của Lam Nguyệt.” Vạn Đại Phú nhận thấy tình hình không ổn, sợ hai tên này sẽ đánh nhau ngay trong phòng bệnh, vội vàng kéo Mạnh Thừa Kiệt lui lại.

Bởi vì Vạn Đại Phú và Mạnh Thừa Kiệt đều không biết, Chu Tề Vĩ tại sao lại kết hôn với Lam Nguyệt? Mà Chu Tề Vĩ rốt cuộc có biết Tiểu Kiệt không phải con hắn không? Chuyện này làm người ta cảm thấy rất khó khăn.

“Thì ra anh chính là người mà Lam Nguyệt vẫn gọi là lão đại, còn làm phiền anh phải đến tận đây, thật ngại quá.” Chu Tề Vĩ tuy tính cách lỗ mãng nhưng vẫn biết cách lễ nghi khách khí.

“Lam Nguyệt là nhân viên của tôi, tôi đến thăm cô ấy cũng là đúng lẽ thường.” Vạn Đại Phú biết Lam Nguyệt vì mắc mưa mà ốm, nói đúng ra thì anh là kẻ gây tội, đương nhiên phải đến để xin thứ tội.

“Mạnh Thừa Kiệt, ở đây không tiện, chúng ta ra ngoài nói chuyện.” Chu Tề Vĩ nhìn một cách thăm dò. Tra hỏi phạm nhân là sở trường của hắn.

“Đương nhiên, tôi cũng có nhiều chuyện muốn nói với anh.” Mạnh Thừa Kiệt nhấc khóe môi, đáp lại, rất nhiều chuyện phải nói cho rõ ràng.

“Lão đại, Lam Nguyệt nhờ anh, nếu cô ấy tỉnh lại, phiền anh gọi chúng tôi ở bên ngoài.” Chu Tề Vĩ lấy tư thế chủ nhân nhờ Vạn Đại Phú.

“Chuyện này…. Không thành vấn đề, ưm….. Hai anh có chuyện gì cứ từ từ nói chuyện, nơi đây là bệnh viện, trăm ngàn đừng làm phiền đến các bệnh nhân khác.” Vạn Đại Phú lo lắng nhìn hai người, liệu có đánh nhau không đây?

“Anh yên tâm! Cảnh sát sẽ không đánh người.” Chu Tề Vĩ tuy nói với Vạn Đại Phú, nhưng ánh mắt không rời khỏi Mạnh Thừa Kiệt.

Chu Tề Vĩ và Mạnh Thừa Kiệt đi vào chỗ rẽ ở hành lang.

“Không tới hai mươi phút anh đã có mặt ở bệnh viện, có thể thấy anh đối với Lam Nguyệt nhà chúng tôi rất quan tâm?” Chu Tề Vĩ dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực bình tĩnh hỏi.

“Không phải Lam Nguyệt nhà anh, cô ấy đã ly hôn với anh, với anh không có quan hệ gì. Tôi thích Lam Nguyệt, đã cầu hôn cô ấy, hiện tại là Lam Nguyệt của tôi.” Mạnh Thừa Kiệt tỏ thái độ chính nghĩa.

“Sao? Tôi sao lại chưa từng nghe Lam Nguyệt nói qua?” Chu Tề Vĩ không tin.

“Lam Nguyệt có bạn trai lại phải báo cáo với anh sao?” Mạnh Thừa Kiệt hỏi lại, trong mắt hừng hừng đại hỏa.

“Không cần báo cáo với tôi, nhưng phải có sự đồng ý của tôi.” Chu Tề Vĩ hừ lạnh, diễu võ dương oai hất cằm lên, hắn đối với loại đàn ông tình một đêm này không có hảo cảm.

“Vì sao cần anh đồng ý?” Mạnh Thừa Kiệt âm trầm hỏi.

“Bởi vì tôi là bố của Tiểu Kiệt, tôi không gật đầu, bất luận kẻ nào cũng không được làm kế phụ của con tôi.”

Đàn ông với đàn ông, không chỉ là vấn đề thắng thua, còn là vấn đề mặt mũi, Mạnh Thừa Kiệt khó mà không tức giận đến mức mất lí trí, “Tiểu Kiệt không phải con anh!”

Chu Tề Vĩ không hề tức giận, ngược lại cười ha ha. “Lam Nguyệt nói cho anh biết?”

“Không phải.” Tên Chu Tề Vĩ này đang làm gì? Chẳng lẽ đã sớm biết Tiểu Kiệt không phải con hắn?

“Giấy không gói được lửa, nhìn Tiểu Kiệt giống anh như đúc, không cần đoán, mọi người đều biết Tiểu Kiệt là con của Mạnh Thừa Kiệt.”

“Anh….” Chu Tề Vĩ hào phóng thừa nhận như vậy làm Mạnh Thừa Kiệt có chút không chống đỡ được.

“Chỉ tiếc, Tiểu Kiệt họ Chu, không phải họ Mạnh, nó là con hợp pháp của tôi.”

“Chu Tề Vĩ, đây là lý do anh ly hôn với Lam Nguyệt sao? Anh biết Tiểu Kiệt không phải cốt nhục của anh nên mới ly hôn với Lam Nguyệt?” Mạnh Thừa Kiệt chỉ có thể tùy tiện đoán, chỉ hy vọng có thể tìm được chút dấu vết từ miệng Chu Tề Vĩ.

“Xem ra anh một chút cũng không hiểu Lam Nguyêt! Tôi thiếu chút nữa bị anh hù, có thể thấy cô ấy căn bản không đồng ý lời cầu hôn của anh, tất cả đều là anh mộng tưởng hão huyền.”

“Bởi vì tôi không muốn ép hỏi chuyện quá khứ, tôi cũng không nói với cô ấy, tôi đã biết Tiểu Kiệt là con tôi, tôi muốn cô ấy cam tâm tình nguyện gả cho tôi.” Thấy Chu Tề Vĩ không có ác ý, Mạnh Thừa Kiệt trở nên hòa hoãn, chậm rãi khôi phục lại lý trí.

“Hay là anh vì Tiểu Kiệt mới theo đuổi Lam Nguyệt?” Chu Tề Vĩ ánh mắt thăm dò.

“Tôi thích Lam Nguyệt, từ lúc chưa biết Tiểu Kiệt là con tôi, tôi cũng đã thích cô ấy, huống hồ, cho dù Tiểu Kiệt không phải con tôi, tôi cũng sẽ cầu hôn với cô ấy.”

“Hừ! Nói thì dễ, Lam Nguyệt là một cô gái đơn thuần, cô ấy có thể vì thích anh, phát sinh quan hệ với anh, thậm chí không để ý đến sự phản đối của mọi người, kiên quyết muốn sinh con.” Chu Tề Vĩ nắm lấy áo Mạnh Thừa Kiệt. “Tôi cảnh cáo anh, đừng làm tổn thương Lam Nguyệt, cô ấy đối với anh tình thâm nghĩa trọng, tôi mong anh giơ cao đánh khẽ không nên lừa gạt cô ấy, nếu anh chỉ cần con, anh có thể nói cho rõ, nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho anh.”

Mạnh Thừa Kiệt cũng không phải vô dụng, anh đẩy tay Chu Tề Vĩ ra.

“Trước khi anh và Lam Nguyệt kết hôn, anh đã biết Tiểu Kiệt không phải con của anh?”

“Chứ sao.” Chu Tề Vĩ kéo kéo quần áo.

“Vậy sao còn muốn cùng cô ấy kết hôn?” Anh không hiểu.

“Ai vô tình giống anh! Ăn hết Lam Nguyệt, vỗ mông bước đi, nói cho anh biết, Lam Nguyệt vì muốn cho Tiểu Kiệt một thân phận, mới đồng ý kết hôn với tôi, chờ sau khi sinh Tiểu Kiệt, chúng tôi lập tức ly hôn, đây là ý tưởng của Mạn Ny.” Nhắc tới Mạn Ny, trên mặt hắn có vô hạn tình yêu.

Mạnh Thừa Kiệt thật lâu không thể nói được gì, Lam Nguyệt kết hôn với Chu Tề Vĩ, thật sự chỉ vì muốn cho Tiểu Kiệt một thân phận!

Thì ra là như vậy, tất cả mọi thứ dường như đều đã vượt qua tưởng tượng của Mạnh Thừa Kiệt.

“Ý của anh là, anh và Lam Nguyệt chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, không phải vợ chồng thật?”

“Chứ sao! Tôi mà động vào Lam Nguyệt, tôi không chỉ bị Mạn Ny sửa chữa, còn bị Lam Tinh thóa mạ, cũng sẽ bị hai lão nhân nhà tôi đá ra khỏi cửa. Huống hồ, Lam Nguyệt không phải dạng con gái này, cô ấy yêu anh đến mức nào mới có thể cùng anh lên giường chứ, anh tốt nhất không nên xem nhẹ tình cảm của Lam Nguyệt.” Chu Tề Vĩ tức giận nói.

“Tôi không xem nhẹ Lam Nguyệt, tôi căn bản không quan tâm chuyện cô ấy từng kết hôn với anh, tôi thích cô ấy vì con người cô ấy, cho dù cô ấy từng thế nào đi nữa, tôi cũng không để ý.” Thì ra cô đã yêu anh lâu như vậy, thì ra cô đã hi sinh nhiều như vậy. Cô ấy cái gì cũng không nói, không hề đòi lại công đạo, không thừa cơ đòi anh phải yêu cô, không dùng Tiểu Kiệt uy hiếp anh, một cô gái thiên lương như vậy, anh phải vô cùng may mắn mới có thể có được!

“Tôi nói cho anh biết, tôi coi Lam Nguyệt như em gái ruột, anh không thích thì tránh xa một chút, đừng có trêu chọc cô ấy, anh nếu dám lừa gạt tình cảm của cô ấy, tôi sẽ quăng anh xuống biển làm mồi cho cá mập.” Chu Tề Vĩ híp mắt, hung hăng cảnh cáo.

Mạnh Thừa Kiệt nghe xong chẳng những không tức giận, ngược lại khẽ cười. “Tôi nhận lời cảnh cáo của anh, tôi nhất định sẽ đối xử với Lam Nguyệt thật tốt, xin anh cứ tin tôi, yên tâm giao Lam Nguyệt cho tôi.” Mạnh Thừa Kiệt vươn tay ra đầy hữu nghị, “Cám ơn anh đã chăm sóc cho Lam Nguyệt và Tiểu Kiệt, cám ơn anh đã cho Tiểu Kiệt nhiều tình cảm của một người bố như vậy, cám ơn anh.”

Nhìn chằm chằm vào tay đang đưa ra của Mạnh Thừa Kiệt, Chu Tề Vĩ hào hiệp nắm lấy.

“Tôi không cần anh cảm ơn, Tiểu Kiệt gọi tôi một tiếng ba ba, cả đời là con tôi, tôi chỉ hy vọng anh đối với Lam Nguyệt thật tốt.” Nhìn cặp mắt trong veo của Mạnh Thừa Kiệt, Chu Tề Vĩ dùng đôi mắt chuyên nghiệp phán xét, ít nhất giờ khắc này Mạnh Thừa Kiệt thật tâm thật ý.

Hai người đàn ông nắm chặt tay, cũng là nắm chặt giao tình.

“Tôi muốn vào thăm Lam Nguyệt.” Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, làm anh thật sự lo lắng.

“Đi thôi! Lam Nguyệt thật sự rất yêu anh.” Chu Tề Vĩ vỗ vỗ vai anh.

“Tôi cũng yêu cô ấy.”

Cửa phòng bệnh mở ra, chỉ thấy Lam Nguyệt đã nửa nằm nửa ngồi trên giường, đôi mắt cô có chút hơi nước, lời đang nói dở vì cửa mở ra mà ngừng lại.

“Em tỉnh rồi, còn thấy chỗ nào không thoải mái không? Hôm qua em không nên dầm mưa.” Mạnh Thừa Kiệt thân thiết đi đến bên giường cô, định cầm tay cô, lại bị né tránh.

“Tề Vĩ, em rất mệt, giúp em tiễn lão đại và Mạnh…. Mạnh tiên sinh.” Cô kìm nén nước mắt, cổ họng vì đau đớn, lời nó có chút khàn khàn mơ hồ.

Mạnh Thừa Kiệt thất thần nhìn bàn tay bị cô cự tuyệt, còn có sự lạnh lùng cố ý trong lời nói. “Lam Nguyệt, đây là chuyện gì? Em làm sao vậy?”

Cô không đáp, nghiêng người đưa lưng về phía anh, nằm xuống, nước mắt rơi ướt đẫm gối.

Mạnh Thừa Kiệt nhìn Vạn Đại Phú. “Đại Phú, anh đã nói gì với cô ấy?”

Vạn Đại Phú cả mặt tái nhợt. “Tôi…. Tôi chỉ lỡ lời.” Anh đáng lẽ không nên nhiều chuyện như vậy, nói nhiều lại càng lúc càng sai.

“Vạn Đại Phú, anh rốt cuộc nói gì với cô ấy?” Mạnh Thừa Kiệt nhịn không được rít gào.

Tiếng khóc nhẹ nhàng của cô vang lên, Chu Tề Vĩ thấy thế, đành vội vàng nói: “Hai người đi ra ngoài nói chuyện, để Lam Nguyệt nghỉ ngơi.”

“Tôi….” Mạnh Thừa Kiệt không muốn cứ thế đi, Lam Nguyệt đang khóc! Nhưng anh vẫn phải hỏi cho rõ ràng Vạn Đại Phú đã nói gì với cô ấy. “Chúng tôi ở ngay bên ngoài, tôi sẽ không rời đi.” Anh nói là nói với Lam Nguyệt.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, cả trái tim cô đều tan nát.

Khó trách anh không hề hỏi cô tại sao có bức ảnh chụp ở đầu giường? Không hỏi vì sao Tiểu Kiệt lại giống anh như vậy? Thì ra anh sớm đã biết người đêm hôm đó, cô gái đó là cô, cũng đã biết Tiểu Kiệt là con anh…

Đó đều là chuyện Vạn Đại Phú vừa nói với cô.

Thì ra anh vì Tiểu Kiệt mới đột nhiên ân cần, đột nhiên đối xử với cô tốt như thế, thậm chí cầu hôn cô, cô còn tưởng anh thật lòng yêu cô.

Hiện tại quay đầu nhìn lại, anh tới bây giờ cũng chưa từng nói với cô ba chữ “Anh yêu em”, cũng chưa bao giờ muốn đưa cô đến gặp bố mẹ anh.

Cô sao lại ngu ngốc như vậy, ngu ngốc đến mức ấy?!

Chú thích:

(1) Quá ngũ quan, trảm lục tướng: Qua năm ải, chém sáu tướng: Ý nói có nhiều cửa ải, nhiều rào cản.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.