Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 63: Chương 63: Phong lưu hạ lưu




“Em muốn hạ lưu không?”

Tục ngữ nói rất hay, “thà phá mười ngôi miếu còn hơn hủy một cuộc hôn nhân”.

Đạo lí này Hồ Bất Động cô hiểu, hơn nữa còn hiểu rất sâu sắc, và cô cũng nghiêm túc tán đồng bằng cả hai chân hai tay. Cứ coi như đem phá bỏ hết toàn bộ chùa, miếu trên thế giới này, cô cũng sẽ tuyệt đối không cau mày lấy một cái. Đối với cái nơi đã chôn vùi những tháng năm niên thiếu đẹp đẽ của cô, cô cũng luôn ý thức sâu sắc cái được gọi là “vì đại nghĩa diệt thân”.

Tục ngữ nói rất đúng, “đàn ông đa tình là phong lưu, còn phụ nữ đa tình là hạ lưu”.

Đạo lí này Hồ Bất Động cô cũng hiểu, hơn nữa cũng hiểu rất sâu sắc, và cô cũng vô cùng nghiêm túc...Ý! Được thôi, cô đành miễn cưỡng chấp nhận và tuân thủ theo quy tắc này. Cứ coi như da mặt cô đủ dày đi nữa thì cô cũng phải chú ý đến thể diện của đồng bào nữ giới nữa chứ. Nhưng nói thật lòng, đối với khái niệm “phong lưu” và “hạ lưu” cô vẫn còn rất mơ hồ. Nếu có một ai đó chỉ vào mũi cô mà chửi là “hạ lưu”, rồi lại sờ vào đầu mình mà khoác lác với cô “tôi là kẻ phong lưu”, cô cũng không có ý kiến. Bản thân cô chỉ cần nghe mấy lời nói kiểu dạng như câu thổ lộ của Huỳnh Nhất Nhị thôi, thì trái tim bỏ đi kia đã lại nhảy dựng lên rồi. Con người dù có là “phong lưu” hay “hạ lưu” thì cũng đều có chữ “lưu” ở phía sau, đối với cô mà nói chẳng vấn đề gì cả, chỉ cần không phải là “Thiên Lưu”, cô sẽ không chột dạ.

Thế là, cô ôm lấy hai câu tục ngữ này và chút lương tâm còn sót lại. Cô không định dùng lý luận xui xẻo của mình để tiếp tục hại mình, hại người, cũng không muốn tiếp tục giúp Nguyễn Ly kia giải quyết cái hôn ước bị ép buộc của cô ta. Sử dụng toàn bộ lòng quyết tâm mà ngay cả bản thân mình cũng cảm thấy nhỏ bé, cô bước xuống khỏi xe của Huỳnh Nhất Nhị, làu bàu một câu: “Sau này tránh xa em ra một chút”. Cô tự cho rằng đó là một câu kết vĩ đại, đến mặt đối phương cũng chẳng dám nhìn một cái, liền chạy thẳng về nhà.

Cắm chìa khóa vào ổ, cô vặn cửa ra, nhìn chiếc đồng hồ treo ở phòng khách đã chỉ sang mười một giờ đêm. Đang chuẩn bị tắm rửa để leo lên giường ngủ, cô lại nghe thấy tiếng cánh cửa phòng Phạn Đoàn đột nhiên bị ai đó mở ra từ bên trong.

Trái tim của cô cảm thấy rất bất ngờ.

“Con về rồi à?”

“... Xí!” Trái tim của cô khôi phục lại bình tĩnh, nhìn người đi từ trong ra một cái. “Cảm giác được mĩ nam đợi cửa và bố cửa quả nhiên khác nhau một trời một vực.” Dọa cô giật thót tim, trong chốc lát, còn cho rằng cái người từng đợi cửa cô mấy lần kia đã hết giận dỗi mà quay về rồi. Cô còn đang định khinh bỉ nhìn anh, chế giễu anh không có nguyên tắc hơn cả cô, thật là đồ không có khí chất, không có tiết tháo, không biết tự lượng sức mình.

“Ai thèm quan tâm nha đầu con sống hay chết chứ, lớn như thế này rồi chẳng lẽ còn bị người khác gạt đi được hay sao.” Hồ Thước thể hiện rõ ràng sự bất mãn đối với việc mình không sánh được với sự đệ, thò đầu hướng đến phía cô nhìn nhìn, nhưng phát hiện xung quanh chẳng có ai, mới cau mày lại: “Nha đầu, con về nhà một mình sao?”.

“Làm gì vậy, nửa đêm rồi còn nói chuyện ma quỷ dọa tôi? Lẽ nào ông cảm thấy sau lưng tôi nên có một người nữa sao?” Cô đi thẳng tới cái bàn, tu đầy nước vào miệng, áp chế đi cái cảm giác khát cháy cổ vừa rồi khi ở trên xe cứ phải căng tai ra nghe những từ ngữ tràn đầy dục niệm, cô rốt cuộc đã phong lưu đến cảnh giới nào rồi.

“Ai nói chuyện ma quỷ với con chứ, bố tưởng tiểu quỷ Phạn Đoàn kia chơi ở bên ngoài cùng con, nó không đi cùng con sao?”

“Hả? Ai? Phạn Đoàn?” Lúc này cô mới cảm thấy kì quặc, vội vàng bỏ cốc nước xuống, mở cửa phòng Phạn Đoàn, bật đèn lên thò đầu vào trong nhòm: “Nó chưa về nhà sao?”.

“Chưa về, qua giờ tan học lâu rồi mà vẫn chưa thấy về, ta lại tưởng nó đi cùng con...”

“Chết tôi mất!!!” Tiểu quỷ chết tiệt kia không phải là di truyền cái gene mù đường của bố nó để hành hạ cô chứ? Cô oán thán than lên một tiếng rồi bừng tỉnh, lập tức quay người lại xỏ giày. Cô vừa mới hơi chệch quỹ đạo một chút, liền bị trừng phạt độc ác thế này? Ông Trời rốt cuộc có bao nhiêu con mắt, cứ như luôn dành một con mắt để chuyên nhìn cô, theo dõi cô, tóm lấy điểm yếu của cô vậy?

“Con gái à, con đừng nói cho sư thúc biết con trai bảo bối của cậu ta đi mất rồi. Cậu ta yêu thương thằng tiểu tử Phạn Đoàn đến chết đi được, cậu ta mới đi một ngày con trai đã không thấy đâu, hai người chúng ta rất khó trả lời đó, cẩn thận cậu ta nổi giận sẽ ném chúng ta ra đường đấy!”

Bàn tay xỏ giày của cô hơi ngừng lại, ngẩng đầu lườm bố mình một cái: “Tôi muốn nói cũng không có cách nào để nói, tôi không có số điện thoại của anh ấy”.

“Con không có số điện thoại của cậu ta sao? Con ngày ngày đầu mày cuối mắt với sư thúc trước mặt ta, mà con lại nói với ta là không có số điện thoại của cậu ta ư? Con cho rằng người làm bố như ta đây đã quá hồ đồ rồi phải không?”

“Người làm bố như ông cùng nên nhắc nhở con gái ông một lần, để cô ta biết cô ta khốn nạn như thế nào, là kẻ biến thái như thế nào. Ông có biết cô ta đang đùa giỡn trái tim của một thiếu niên thuần khiết hay không?”

“Cái... cái gì? Con đùa giỡn ai?”

“Sư đệ của ông! Sư thúc của tôi!”

“Hả?”

“Rầm!”

Cô sập cửa một cái, bước kép hai ba bậc một, chạy xuông cầu thang, lại thấy chiếc xe vừa mới chở cô về kia vẫn chưa rời đi. Vị tài xế đại nhân kia còn đang nhún vai, đút tay vào túi quần, nhàn nhã dựa vào cửa xe mà hút thuốc. Bộ dạng thong thả nhìn cô chạy từ trên lầu xuống, ngay đến độ cong nơi khóe miệng cũng cong thêm mấy phần lộ ra vẻ châm biếm. Này, này, này, đây chính là cô gái mấy phút trước mới hùng hổ đưa ra quyết định với anh, vì muốn tốt cho anh mà yêu cầu anh “tránh xa em ra một chút” sao? Anh chỉ vừa mới châm một điếu thuốc, chuẩn bị tiêu sầu, cô đã tất tưởi xuất hiện trước mặt. Lời nói ra từ miệng cô rốt cuộc không một câu nào đáng tin sao.

“Đã muộn thế này rồi, đừng nói với anh là em muốn đi dạo mát nhé?” Anh cầm điếu thuốc mới hút được mấy hơi, vứt xuống đất, rồi giẫm chân lên.

Cô nhìn điếu thuốc bị anh dụi tắt, đã quen với việc không thích hút thuốc trước mặt mình của anh. Nói thực lòng, thói quen này thật sự là một cử chỉ thừa thãi, mùi thuốc lá trên người anh còn nồng nặc kinh khủng, không cần phải có cái mũi quá thính giống như sư thúc, cô chỉ cần ngửi qua cũng cảm nhận được anh đã hút bao nhiêu cái thứ độc hại như để tự sát từ từ này. Lẽ nào cô không biết anh chẳng phải đứa trẻ ngoan ngoãn gì sao? Giả vờ là thiếu niên tốt trước mặt cô để làm gì, những việc chiều theo sở thích của cô, anh thực sự thành thạo như vậy sao?

“Phạn Đoàn, tiểu quỷ nhà em không thấy đâu cả! Muộn thế này vẫn chưa về nhà, chết rồi!”

“Chính là cái thằng tiểu quỷ khẩu vị gần giống em đó sao?”

“Khẩu vị cái gì?”

“Là anh nói, khẩu vị đọc sách!” Anh cười khẩy một cái, liên tưởng tới đống sách cô thích đọc kia, không biết là loại tiểu thuyết ngôn tình hay tiểu thuyết khiêu dâm nữa. Nhưng cũng không muốn so đo thêm, anh liền móc chìa khóa trong túi ra, mở cửa một cách thành thạo, hạ cửa kính xuống: “Lên xe đi chứ!”.

“Cái gì, em vừa mới nói...”

“Tránh xa em ra một chút đúng không? Thái độ của em vẫn rất kiên quyết nhỉ. Cho nên...” Anh nhướn mày lên, chẳng chút do dự chiều theo ý cô lần này: “Em ngồi xuống ghế sau đi”.

“...” Cô nhìn ngón tay cái của anh đang chỉ về phía ghế sau, mở nắp điện thoại của mình ra, nhìn thấy kim đồng hồ đã sắp chỉ qua mốc mười hai giờ. Cô cố gắng thả lỏng nhịp tim, lẩm nhẩm khẩu hiểu “Phong lưu nhưng không hạ lưu, hạ lưu nhưng không hạ tiện”, rồi trèo vào ghế sau.

“Đi đâu tìm đây?” Ạm quay đầu lại hỏi cô.

“Khi bảy tuổi anh đưa bạn gái tới đâu để phong lưu?” Cô cân nhắc đến tính cách cổ quái của Phạn Đoàn, cô hoàn toàn không lo cậu ta bị lừa bắt mất, ngược lại, cô thực sự rất lo cậu ra sẽ đi dụ dỗ người khác...

“... Cảnh giới của anh vẫn chưa cao được như vậy.” Khi bảy tuổi, anh đang bận làm mối cho chị gái và cậu mình, không có thời gian để đi quản việc của các cô gái khác.

“Em cũng không có”, cô vò đầu, “ai biết được tiểu quỷ mới bảy tuổi, có thể hẹn hò ở đâu vào mười hai giờ đêm cơ chứ! Lại còn bắt cá hai tay nữa!”.

“Tiểu quỷ nhà em sớm đã thành thạo như vậy sao?” Trình độ thật cao như vậy thật ư?

“... Cũng có thứ nó rất vụng về.” Cô đưa ra ví dụ. “Thằng nhóc Phạn Đoàn đó không chỉ chậm phản ứng, mà rõ ràng đến ‘đạp chân hai thuyền’ cũng không biết làm thế nào. Chỉ mới bắt đầu có ý đồ không tốt, đã liền bị đám ‘thuyền’ kia cách mạng lật độ, khiến cho bị ngã xuống hồ ôm một bụng nước.” [Đạp chân hai thuyền: Người Trung Quốc dùng cụm từ này với ý nghĩa tương đương với cụm từ “bắt cá hai tay” của người Việt.]

“Vậy thì cứ kìm nén đau thương mà thuận theo biến cố thôi!” Câu an ủi của anh xem ra thật là vô cùng nhẫn tâm.

“Này! Anh muốn lái đi đâu?” Cô ưỡn lưng lên, quán triệt tư tưởng: “Đi đến trường học xem trước đi, trong tiểu thuyết chẳng phải viết như vậy sao, một nam một nữ sau khi tan học bị giáo viên không cẩn thận nhốt lại trong phòng học, sau đó thiên thời địa lợi, thiên lôi địa hỏa...”. Anh hơi nhếch khóe môi lên, điều khiển thành thạo chiếc xe: “Anh cảm thấy rất buồn đấy, tại sao những chuyện như vậy lại không xảy ra với anh nhỉ”.

“... Bởi vì căn bản anh chẳng bao giời học mấy cái tiết đó.” Cô quay lại vị trí của mình lườm anh một cái, cảm thấy việc cô từng đem sách của mình cho anh xem, là một quyết định thật không sáng suốt. Thầy giáo lên lớp, thấy anh xuất hiện trong phòng học liền bị sốc ngay, vậy mà một vật thể khổng lồ như anh còn muốn bị người ta không cẩn thận khóa lại trong phòng học ư? Anh không nhảy qua cửa sổ trốn học đã là tốt rồi!

“Sai!” Tay trái của anh giơ lên phía sau, khua khua trước mắt cô: “Đó là bởi vì chúng ta không học cùng một phòng học”.

“Động cơ lên lớp của anh chẳng lẽ không thể là cái gì khác ngoài...”

“Dục vọng?”

“...”

“Đàn ông mà!” Anh không thèm để ý nét mặt cô, nhún nhún vai.

“Đúng vậy, đàn ông mà, cho nên, bắt cá hai tay cũng được, đa tình cũng được, tự gán cho mình là phong lưu, và gán cho em là hạ lưu.”

“Em muốn hạ lưu không?” Anh nhìn liếc về phía sau một cái.

“Anh có ý đồ gì sao, em muốn đấy, sao nào?” Hừ hừ! Cứ giữ lấy ý đồ đó đi, cái đồ dám nghĩ không dám làm.

“Em không có cái ‘tố chất’ này đâu, yên tâm đi.” Anh lý luận: “Một người vừa mới bảo anh tránh xa cô ấy một chút lại nói với anh cô ấy muốn hạ lưu, em cảm thấy thế nào?”.

“Đó là chút lương cuối cùng của em còn sót lại đang đấu tranh mà thôi!”

“Trái tim ngốc nghếch đến cực điểm kia của em, chỉ cần được người ta tùy tiện khơi gợi một chút liền đập vui vẻ như vậy, em cảm thấy em có thể hạ lưu nổi không?” Mang thêm mấy vỉ thuốc trợ tim đi, em nhất định sẽ cần dùng đến.

“Huỳnh Nhất Nhị, anh đừng có ép em...” Định dùng chiêu khích tướng ư? Đây có phải chính là chiêu khích tướng trong truyền thuyết không?

“Ép em thì làm sai?”

“... Hình như là đến trường rồi đúng không?” Ép cô, cô liền... nhận thua, được chưa nào?

Anh cười mỉa mai, đẩy cửa và xuống xe. Thấy cánh cổng lớn của trường đã khóa chặt, anh gọi anh bảo vệ qua cửa sổ nhỏ, nói vài câu với anh ta rồi quay lại xe.

“Thế nào?” Cô vội vàng nhảy xuống xe, chuẩn bị mạo hiểm đi vào trường học lúc nửa đêm. Tuy trường học là cái nơi có nhiều chuyện đen tối lúc nửa đêm nhất, nhưng vì cứu vớt tiểu quỷ kia, cô cũng chẳng cần để ý nhiều như vậy.

Huỳnh Nhất Nhị lắc lắc đầu, ngăn bước chân đang muốn thử thăm dò của cô: “Bảo vệ nói, mỗi ngày sau khi tan học anh ta đều đi xác nhận một lượt các phòng học xem có người hay không, xem ra cái loại chuyện thiên thời địa lợi như thế này, vẫn cần phải có nhân hòa mới được, đây chính là nguyên nhân anh không muốn đi học.”

“Không ở trường học, vậy thì ở đâu nhỉ?”

“Công viên giải trí?”

“Nửa đêm ai đến công viên giải trí chơi chứ!” Cô khăng khăng phủ định.

“Cũng chỉ có một lý do thôi.” Anh mở cửa xe, ngồi vào trong.

“Anh muốn nói, cái gì mà một nam một nữ quên mất thời gian công viên đóng cửa, lại không bị nhân viên quản lý phát hiện, sau đó liền bị nhốt ở bên trong. Cũng là thiên thời địa lợi, thiên lôi địa hỏa...” Xem ra tiểu thuyết ngôn tình quả nhiên chỉ thích hợp với con gái, còn con trai thì chỉ biết chú ý đến hai thành ngữ phía sau mà thôi. “Anh nói thẳng ra đi, còn có bao nhiêu địa điểm có thể hợp với thiên thời địa lợi, thiên lôi địa hỏa”

Anh khởi động xe, nhướn mày lên cô làm ra vẻ cao thâm: “Đích xác là có không ít, trong thang máy, trong công ty, trong bách hóa...”

“...” Không, không phải chứ? Còn nhiều nơi như vậy phải tìm sao?

Phạn Đoàn, tiểu quỷ chết tiệt, rốt cuộc cậu ta chạy đi đâu làm trò ma quỷ rồi. Nếu để cho cô bắt được cậu ta ở những chỗ khốn nạn mà Huỳnh Nhất Nhị nói kia, cô chắc chắn sẽ tận dụng ưu thế chiều cao của mình, tụt quần cậu ta ra mà đánh một trận vào cái mông trắng nõn của cậu ta. Bây giờ không có bố cậu ta đứng ra bảo vệ, cứ coi như để bà mẹ kế vừa bị vứt bỏ này ngược đãi cậu ta một trận!!! Hừ!!!

Nhưng kết quả đã chứng minh, sự khác nhau của những con người không cùng một thế hệ thực sự là một điều bí ẩn. Tuy mỗi người đều được trải qua những năm tháng khi ta bảy, tám tuổi, nhưng ai có thể đoán được rằng những người sinh sau mình cách mấy năm lại có thể trải qua thời gian bảy, tám tuổi như thế nào.

Khi bảy, tám tuổi, Hồ Bất Động buồn bã lo lắng sống qua ngày vì cái số mệnh Thiên Sát Cô Tinh của mình. Quãng thời gian bảy, tám tuổi đã phải gánh vác nỗi phiền muộn to lớn là đến bảy tám mươi tuổi mình sẽ vẫn chưa gả đi được. Huỳnh Nhất Nhị bảy, tám tuổi vẫn còn đang dùng khuôn mặt thuần khiết để lừa được kẹo rồi hồn nhiên tự hào về mình. Còn việc đối với phụ nữ - cái loại mà trước ngực không có cơ thịt thì cũng có cả đống mỡ, cái giống mà đã không có lý thì lại càng lớn tiếng hơn người có lý - cậu tuyệt đối không lùi bước, giữ nguyên chính kiến ban đầu.

Bọn họ tự cho rằng mình đạo hạnh đã rất uyên thâm, đi tìm kiếm ở những nơi “thiên thời địa lợi, thiên lôi địa hỏa”, nhưng tới khi chẳng thu hoạch được gì, thì họ không thể không tâm phục khẩu phục đối với cái tuổi bảy, tám “ngây thơ” của cậu bạn nhỏ Hạ Phạn Đoàn. Đèn trong công viên giải trí tối om, loại bỏ luôn cái ý đồ nửa đêm vượt tường trèo vào của mấy kẻ biến thái, lãng mạn tới mức không cần quan tâm giờ này người ta đã ngủ hết rồi. Tấm bảng gỗ treo trên cửa lắc lư trong gió. Có điều mấy chữ viết trên tấm bảng gỗ lại khiến người ta đọc xong thì làm thế nào cũng lắc lư không nổi: “Sau khi công viên đóng cửa, những người theo chủ nghĩa yêu đương chí thượng hoặc cẩu nam nữ tuyệt đối không được vào trong! Nếu không thì, hậu quả tự chịu!”.

Nuốt nuốt nước bọt một cách khó khăn, ý đồ vượt tường của bọn họ cũng vì mấy tiếng chó sủa từ bên trong công mà tiêu tan hoàn toàn. Căn cứ theo những gì nghe thấy, mấy con chó này có lẽ đã bị bỏ đói đến mấy ngày, chỉ đợi những kẻ “theo chủ nghĩa yêu đương chí thượng” như bọn họ bất chấp sống chết trèo vào là có được một bữa no.

Hai người trừng mắt nhìn nhau, bọn họ nhanh chóng rời khỏi công viên giải trí để “lo trước nỗi lo của thiên hạ”, liền đi thẳng tới rạp chiếu phim đêm. Vừa mới tới cửa, cô liền cảm thấy suy luận của Huỳnh Nhất Nhị thật quá đơn giản và ngu ngốc.

“Bây giờ là nửa đêm, các phim được chiếu đều là phim trên H, cứ coi như có một bộ phim mẫu mực thì cũng là phim ma, ai sẽ để cho mấy đứa tiểu quỷ còn chưa cao bằng thanh chắn cửa soát vé vào chứ?”

Huỳnh Nhất Nhị không nói gì, chỉ nhướn nhướn mày lên, khinh khỉnh nhìn cái kẻ hoàn toàn không có kinh nghiệm trải qua cuộc sống ban đêm, ánh mắt từ từ nhìn sang phía cửa, cô cũng thuận theo ánh nhìn của anh dõi mắt về hướng đó. Chỉ nhìn thấy một đám thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi còn mặc đồng phục học sinh, tụ tập thành nhóm, nam nam nữ nữ quàng vai bá cổ nhau đi ra.

“... Chúng, chúng ta đang đi tìm người, chứ không phải đang điều tra những góc tối trong xã hội. Anh nói rõ xem ta tới đây để làm gì?” Nói thật lòng, đối với việc giáo dục trẻ con nhà người khác cô chẳng có hứng thú chút nào, nhưng bây giờ cô càng lúc càng lo lắng cho Phạn Đoàn, sợ nó sẽ bị những thứ hỗn tạp này nuốt chửng mất!

Đoàn quân hư hỏng không giữ luân lý, đạo đức kia từ từ đi hết, đèn trước cửa rạp cũng tắt, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Hạ Phạn Đoàn đâu.

Huỳnh Nhất Nhị cau mày lại, chầm chậm ngẩng đầu, nhìn công trình kiến trúc trước mắt một cái như rất thú vị.

“Anh nhìn cái gì vậy? Nhìn cái khách sạn bên đó làm gì! Sao anh nhìn cái khách sạn đó với ánh mắt giống như đang hoài nghi sự trong sáng của thằng tiểu quỷ nhà em vậy chứ?”

“Anh mắt của anh là đang nghi ngờ những điều nói trong sách sinh vật khi học Trung học pHồ thông.” Anh đẩy cửa xe ra, nhét cô vào ghế sau, tay tì vào cái cửa xe đang mở một nửa, “Bảy, tám tuổi, có chắc là không làm ‘chuyện đó’ được không?”.

“Em... em... em chẳng phải là con trai, làm sao mà biết được!” Thật không thể trách bọn họ hoài nghi tiết tháo của Phạn Đoàn như vậy, biểu hiện của cậu ta thực sự phải chờ được khảo chứng mới hiểu rõ được. Chẳng lẽ là do tiết tháo của bố cậu ta vững chắc tới mức lãnh cảm, nên tất cả những nhân tố cảm tính sinh lý đều được truyền hết lên người cậu con trai, khiến cho cậu ta phát dục trước tuổi?

“... Cứ coi như nó có thể thì cũng không xảy ra chuyện đó được! Nhà em không thừa tiền đến mức có thể cho riêng một thằng tiểu quỷ đi thuê phòng!”

Anh cười buồn một tiếng: “Cũng đúng, dù cho là tuổi trẻ thì cũng không phải cái gì cũng thuận lợi”.

“...” Lời nói thật nhiều tà ý.

Cứ như vậy, xe của Huỳnh Nhất Nhị chạy qua chạy lại trong thành phố rất lâu, tuy chẳng thu hoạch được gì, nhưng cũng khiến cho kim xăng giảm dần và đã chỉ tới vạch báo động. Anh bật xi nhan, quay vô lăng, cho xe tạt vào một cây xăng. Anh xuống xe, đóng cửa lại, mở bình xăng, để nhân viên phục vụ bơm xăng vào bình, bắt đầu bổ sung năng lượng cho cái xe rỗng không của anh. Nhân viên trạm xăng nửa đem bị đánh thức, ngáp dài ngáp ngắn, vừa làm việc vừa bắt chuyện với anh.

“Nửa đêm đưa bạn gái đi hóng gió à?”

Anh đứng một bên xe vừa nghịch bật lửa, vừa cười đáp lại một câu: “Anh nhìn kĩ xem, có bạn gái của ai lại ngồi ghế sau không?”.

Nói xong, cách qua lớp kính xe, anh nhìn ai kia đã không chút lịch sự trải nghiệm cuộc sống về đem, không thích ứng nổi sự chênh lệch thời gian mà đã ngủ như chết ở ghế sau. Anh mở cửa xe, cởi áo khoác ngoài ném vào ghế sau, rất không may lại đập vào người cô. Cô vừa mới trả lại anh một cái áo khoác, anh lại vội vàng như vậy hi sinh thêm một cái khác, thật là xui xẻo.

Cô bị một chiếc áo khoác ngoài phủ mạnh lên đầu liền động đậy xoay người, vừa ngủ rất là ngon vừa gạt chiếc áo xuống, không để nó cản trở việc hô hấp của mình, đạp chiếc áo rơi xuống sàn xe, rồi cuộn người lại úp mặt vào chỗ ngồi bằng da.

Cô đúng là luôn có khả năng phá hỏng sự quan tâm không mấy nhẹ nhàng của anh, phải khiến anh khó chịu mới được sao? Anh duỗi tay nhặt chiếc áo khoác dưới sàn, hơi dựng người cô dậy, nhét cả người cô vào trong chiếc áo khoác, tiện tay gạt luôn mấy sợi tóc xòa xuống trước mặt cô, chống cằm nhìn cô thật lâu. Dường như quen nhau lâu như vậy rồi, anh vẫn chưa nhìn cô đủ kĩ, ai bảo cô lúc nào cũng cúi đầu trước mặt anh, dùng ngữ điệu đáng ghét mà nói những điều không có trong lòng.

Anh khẽ ho một tiếng, cúi thấp người xuống, đến khi chỉ còn cách gò má cô không phẩy mấy milimet mới khẽ gọi: “Không muốn xảy ra những điều ở trên, thì lập tức tỉnh dậy là tốt nhất, nếu không thì... anh cùng lắm cũng chỉ mang tiếng phong lưu mà thôi, chẳng sao cả, còn em thì thật sự sẽ phải hạ lưu một lần đấy”. Thiếu gia nhà giàu đang trong thời gian xem mặt tìm hiểu, lại nhân lúc đêm khuya lén hẹn hò với thanh mai trúc mã, nhìn thế nào cũng đều là một đề tài rất khiêu khích.

“Mm... đừng ồn, tránh ra!” Cô đưa tay tóm tóm cổ chiếc áo khoác ngoài của anh đang làm cô ngứa ngáy. Những lời thuyết phục của anh, lại chỉ đổi được một câu ghét bỏ chẳng rõ lý lẽ.

“Tách, tách, tách, tách!”

Mấy tiếng động ngoài cửa vang lên, anh không quay người lại, cũng chẳng buồn để ý là kẻ nào đang liên tục bấm máy. Dáng vẻ anh giống như một người đàn ông đang trầm tư nhìn người nào đó vẫn còn trong địa bàn hoạt động của mình mà công khai ngọ nguậy.

“Anh đã nhắc nhở em rồi, là em không biết tốt xấu. Lần này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng thể gột sạch được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.