Yêu Hận Triền Miên

Chương 40: Chương 40: Em gái




Bữa tiệc của nhà đại gia có phải chính là đây không?

Từ quán bar cao nhất của Lương Thị nhìn xuống, từng loạt xe hơi sang trọng đỗ ở ven đường.Dù chưa đi vào đại sảnh nhưng nhìn vào những cửa sổ to kéo gần sát đất vào có thể thấy gian đại sảnh rực rỡ trang hoàng . Ánh đèn lấp lánh trên trần nhà khẳng định thêm phần xa hoa cho bữa tiệc đêm nay.

Nhược Tuyết theo sau Lương Úy Lâm, từ lúc xuống xe cứ lúng túng kéo vạt váy, không đi nửa bước. Nhìn người đàn ông đã đi cách mình mấy mét, cô muốn nhưng lại không thể gọi anh.

“Sợ à?” Lương Úy Lâm biết thừa cô gái không đi theo anh, anh lại cố ý đi nhanh hơn, vào đến đại sảnh rồi mới phát giác cô gái kia là không theo kịp.

Lửa giận bừng bừng trong lòng chợt dịu đi khi anh quay lại nhìn thấy gương mặt hoảng sợ nhưng cũng vô tội như một chú thỏ con của cô. Đôi mắt đỏ hồng của cô khiến giọng anh không khỏi hạ đi mấy phần.

Hơi thở đàn ông quen thuộc vấn vít xung quanh làm Nhược Tuyết cảm thấy an lòng đi nhiều. Giọng nói bỗng nghẹn lại, cô chỉ có thể không ngừng gật đầu.

Còn anh thì yên lặng nhìn cô ánh mắt thâm trầm lóe lên tia phức tạp, một lúc sai, khôi phục lại vẻ mặt nghiêm nghị như đã quyết định một điều gì rất quan trọng, anh đưa tay cho cô:” Đi theo anh”.

Bàn tay với những ngón tay thon dài trước mặt này có thể là thật không? Nhược tuyết không thể tin được người đàn ông luôn lạnh bạc như anh lại có ngày đưa tay cho cô như vậy.

Khi hơi ấm của người đàn ông bao quanh tay cô, trong lòng Nhược Tuyết như có gì đó sụp đổ, chỉ có thể để mặc anh tùy ý dắt đi vào đại sảnh náo nhiệt. Dù lúc này anh có dẫn cô tới Địa ngục cô cũng không thể cự tuyệt.

Hai người vừa tiến vào đại sảnh đã nghe thấy mọi người xung quanh xì xào nói chuyện. kia chẳng phải tổng giám đốc Lương và bạn gái sao? Lương tổng bình thường rất ít khi đến loại tiệc rượ này, chứ đừng nói là đem theo người con giá nào cùng đến. Tình huống hôm nay phải nói là trăm năm có một. Bọn họ chỉ hận không cùng mang bạn đồng hành đi để sánh cùng. Nhưng mà dù có mang theo bạn đồng hành cũng làm sao đẹp được như đôi này cơ chứ.

Hai người đều mặc lễ phục đen, nam anh tuấn khí phách, nữ dịu dang mỹ lệ, đứng đó quả thật làm đẹp phong cảnh thêm mấy phần.

“Lương tổng, chủ nhân buổi tiệc rốt cục đã tới rồi” Một ông lão ước chừng 60 tuổi đi tới, cầm ly rượu chào hỏi họ. Phía sau ông ta còn một người đàn ông khoảng tầm 30 tuổi, dù khuôn mặt vẫn cười, nhưng nụ cười lại làm cho người ta thấy lạnh sống lưng. Không giống như Lương Úy Lâm làm người khác cảm thấy lạnh lùng vô tình, khí chất lạnh lẽo của người đàn ông này khiến người khác cảm thấy ghê sợ. Hắn ta dùng ánh mắt nóng bỏng quét qua cô, khiên cô lại càng không thoải mái.

Ông lão này hình như cô đã từng nhìn thấy trên truyền hình, Nhược Tuyết hướng mắt quan sát ông ta, nhưng ông ta không nói câu nào với cô.

“Ông Trần có thể tới đây tham gia tiệc rượu của tôi, quả thật tôi vô cùng cảm kích. Tiếp đón không được chu đáo, mong ông Trần thông cảm cho” Lương Úy Lâm nói những câu xã giao nhưng trong giọng nói một chút khách khí cũng không có.

“Đâu có đâu có, Lương Tổng quá đề cao lão già này rồi. Đây là con tôi tên Chỉ Trình. Mong Lương tổng sau này chỉ dạy nhiều hơn.”

Dù Tần Tín nhiệt tình giới thiệu nhưng Lương Úy Lâm không them nhìn Trần Chỉ Trình.

Tên Chỉ Trình này, luôn dựa vào quyền lực của cha làm xằng làm bậy, chỉ cần hắn không đụng đến quyền lợi của Lương thị, chưa bao giờ Lương Úy Lâm có ý định để ý đến hắn. Nhưng, dù con có dại, người làm cha có thể để mặc không quan tâm hay sao?

Tháng trước trong một vụ tranh chấp đất đai , Lương thị đã nẫng tay trên được mảnh đất kia, nhưng lại chọc phải ông già này. Lương thị làm vậy chẳng phải không nể mặt mũi ông sao? Cho nên dù không muốn có bất cứ giao tình nào với Lương thị, nhưng khi nhận được giấy mời, ông ta vẫn muốn tới xem Lương Úy Lâm này có bản lĩnh gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.