Yêu Hận Triền Miên

Chương 4: Chương 4: Người đàn ông ác ma




Edit: Lăng Lăng

Đêm hôm đó, sau khi Lương Úy Lâm cưỡng ép đưa cô đến biệt thự nằm ở vùng ngoại ô, thì cả người đều biến mất

Cô muốn gọi điện thoại, nhưng 2 người đàn ông cao lớn được lưu lại để canh chừng cô lại nói :

“ Ông chủ đã phân phó, không có sự đồng ý của cậu ấy, thì cô không thể liên lạc với bên ngoài” Đúng vậy, nếu không có sự đồng ý của anh ta, ngay cả việc cô ra khỏi cửa chính cũng không thể

Không thể gọi điện thoại, không thể xem TV, không thể lên mạng. Trừ ba bữa cơm một ngày có người giúp việc phục vụ ở bên ngoài, thì cơ hội để nói chuyện với người khác cũng không có. Người đàn ông đáng sợ đó lại giam lỏng cô. Nhưng cô thật lo lắng, không biết anh trai cô thế nào rồi?. Lo lắng hơn chính là Tiểu Ngữ, không biết cô ấy ra sao rồi?

Cô không tin, anh trai của cô lại làm ra chuyện khiến trời đất đều căm phẫn như thế. Nhưng nếu không phải vậy, thì anh trai của Tiểu Ngữ sao có thể đánh anh trai của cô sống không bằng chết, còn trước mặt bao nhiêu người xé rách quần áo của cô, bàn tay lạnh lẽo đó giày vò trên người cô khiến cô đau đớn, khiến cho cô mỗi lần nằm mơ tỉnh lại đều toát mồ hôi lạnh toàn thân

Cô vốn nghĩ rằng Tiểu Ngữ chỉ là thiên kim nhà giàu mà thôi, nhưng đêm hôm đó cô thấy được bề ngoài cũng không đơn giản như vậy. Những người đàn ông cao lớn đối với Lương Úy Lâm rất kính sợ, một ánh mắt của anh cũng khiến người ta kiêng dè 3 phần. Mà bọn họ vẫn gọi anh là ông chủ, làm sao có thể là người làm ăn bình thương được?. Tóm lại anh là loại người gì đây?

Ngày đó, anh nói muốn bắt cô trả nợ là thật sao?. Phải làm sao đây?. Cô chỉ là một cô gái mới 18 tuổi, cái tuổi này phải không buồn không lo, nhưng cuộc sống như thế cách cô càng ngày càng xa, bị anh ép buộc nhốt ở chỗ này, sau này không thấy ngày mai của mình ở nơi nào?. Chỗ này tựa như căn nhà giam, giống như địa ngục, cô không trốn thoát được, ngột ngạt đến mức thở không nổi

“ Tôi muốn xuống dưới lầu có được không?” Kéo cánh cửa phòng ra, nhìn thấy 2 người đàn ông vẻ mặt như băng sơn ngàn năm đứng ở đó

“ Tiểu thư, chỉ cần cô không ra khỏi biệt thự thì có thể” Giọng nói lạnh lẽo trước sau như một

“ Có thể cho tôi gọi điện thoại về nhà được không?”

Nhược Tuyết cúi đầu đi qua bên cạnh anh, sau khi đi được một mét, cô đột nhiên quay đầu lại, hỏi người đàn ông có khuôn mặt lạnh lẽo đang đứng ở cửa. Đơn giản là cô đi xuống dưới cũng vô ích, bây giờ người duy nhất có thể giúp cô chính là người đàn ông trước mắt này, mặc dù anh ta vẫn duy trì gương mặt lạnh lùng, nhưng không giống như Lương Úy Lâm, đáng sợ đến mức người ta không dám đến gần

Trả lời Nhược Tuyết là sự im lặng, người đàn ông kia không nói một lời. Đây chính là không thể phải không?. Cô tìm người đàn ông kia chắc được chứ?

“ Vậy anh gọi điện cho anh Lương giúp tôi được không?”

Không có biện pháp, Nhược Tuyết chỉ đành nhỏ giọng cầu xin anh ta. Nhưng anh ta vẫn không nói gì

"Tiểu thư nếu như không có việc gì xin mời về phòng đi!"

Sau khi nói xong anh liền lui về sau mấy bước, trong cặp mắt bình tĩnh kia không biểu lộ chút cảm xúc, đáng tiếc người đơn thuần giống như Nhược Tuyết, không nhìn ra được

“ Nếu như anh có gọi cho anh ấy, thì giúp tôi nói với anh ấy một tiếng được không?”

Nhược Tuyết nâng khuôn mặt có chút tái nhợt, nhẹ giọng nói, cuộc sống ngăn cách với thế giới bên ngoài khiến cho cô thật khó chịu

“ Thế này, nhớ tôi sao?”

Một âm thanh giống như phát ra từ địa ngục lạnh lùng vang lên sau lưng cô, không cần quay lại cũng biết đó là ai

“ Ông chủ”

A Cánh hướng về phía người đàn ông đang đi lên lầu cung kính nói. Mới vừa rồi trong cặp mắt của hắn lóe lên tia kinh ngạc là vì từ hệ thống theo dõi lầu 1 hắn đã nhìn thấy xe của anh đi vào

Lương Úy Lâm chỉ dùng một ánh mắt, A Cánh đã hiểu ý mà đi khỏi

Bước chân giống như kinh sợ không cách nào di chuyển nửa bước, dũng khí muốn nói chuyện với anh ta mới vừa rồi đều tan biến như bọt biển, còn dư lại chỉ tràn đầy cảm giác chết chóc sợ hãi mà thôi, loại cảm giác này từ kinh nghiệm đêm hôm đó khiến cô khắc sâu trong lòng. Người đàn ông đứng ở cầu thang không phải là Lương Úy Lâm thì là ai?

Thời gian vào giờ khắc này như ngưng lại, thế giới vạn vật trước mặt tựa hồ đều biến mất

Thật là đáng sợ, thật là đáng sợ!. Toàn thân Nhược Tuyết cảm thấy lạnh lẽo, cảm thấy bản thân tựa như bị treo lên, gió lạnh bốn phía gào thét, hô hấp thoáng cái trở nên nặng nề tựa hồ như rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục

Lương Úy Lâm quan sát cô từ trên xuống dưới, mái tóc đen nhánh, 2 gò má trắng noãn, hàng mi cong vút, mắt hạnh to tròn đen trắng rõ ràng, đôi môi xinh đẹp như hoa hồng tươi , áo đầm ngắn vừa người, vì mang dép mà lộ ra những đầu ngón chân tinh xảo, mỗi một chút đều không bỏ qua

Mà cặp mắt kia toát ra sự hồn nhiên khiến cho lòng của anh lạnh như băng. Sự thật a!. Tiểu Ngữ của anh vốn là một cô gái thanh thuần, đáng têu, nhưng vì anh trai của cô ta đã phạm sai lầm mà thay đổi tất cả, cả ngày cô không muốn gặp người, đặc biệt là nam, ngay cả anh là người anh trai thân thiết nhất, nhưng khi đến bên giường của cô cô sẽ sợ hãi giống như nhìn thấy quỷ

Tất cả không phải do anh trai yêu quý nhất của cô ta ban tặng sao? Anh nên đòi lại như thế nào đây?

Khi ánh mắt lợi hại của anh quét qua, một chút cử động cô cũng không dám, đầu cúi thấp hơn

Anh giơ chân lên, từ từ đến gần cô, càng ngày càng gần, nhưng cô lại không có đường lui nữa, sau lưng cô chính là vách tường, đôi tay đã tràn đầy mồ hôi lạnh không biết lúc nào đã chống đỡ trên vách tường

"Không phải có lời muốn nói với tôi sao?”

Thì thầm giống như ác ma, vang lên bên tai cô. Quá gần, anh ta quá gần. Hơi thở nóng rực của anh đến gần, phun trên lỗ tai mềm mại của cô. 18 tuổi cô không quen tiếp xúc quá gần với người khác phái, nhịp tim đập càng nhanh, nhanh đến mức cô không thể nào khống chế được

“ Tôi…..”

Rõ ràng lời nói phải nói ra, nhưng không biết bị cái gì đó chận lại. Thanh âm của Nhược Tuyết trở nên run rẩy

"Muốn biết Lăng Nhược Phong sống hay chết phải hay không?"

Thân thể bị để ở treen tường, 18 tuổi cô đứng trước mặt anh, lộ ra vẻ suy nhược, điềm đạm đáng yêu

"Phải . . . . . Cầu xin anh, đừng hành hạ anh trai của tôi” Vừa nghĩ đến tình huống bi thảm ngày hôm đó, cảm xúc của Nhược Tuyết rốt cục cũng không khống chế được mà khóc thành tiếng

“ Vậy những sỉ nhục Tiểu Ngữ phải chịu. Tôi đòi lại như thế nào đây?. Hành hạ ai?. Cô sao?”

“ Có phải chỉ cần tôi nghe lời của anh, anh sẽ bỏ qua cho anh trai của rôi?”

Chuyện xảy ra với Tiểu Ngữ cô cũng cảm thấy đau lòng, nhưng cô không thể bỏ mặc anh trai của cô. Nếu như anh cô xảy ra chuyện gì, cô không dám nghĩ cha mẹ tuổi già sẽ như thế nào?. Nếu như anh ta chỉ muốn đùa giỡn cô, một ngày nào đó cũng sẽ chán cô mà thả cô ra. Chỉ cần anh của cô không sao là được rồi, chỉ cần ba mẹ không có chuyện gì là tốt rồi. Nhược Tuyết đột nhiên cảm thấy giờ khắc này mình trưởng thành hơn rất nhiều

“ Thật là một em gái tốt. Không biết cô sẽ vì tên anh trai cầm thú của cô làm được đến mức độ nào?”

Lương Úy Lâm một tay níu lấy vạt áo đầm trước của cô

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.