Yêu Lại Từ Đầu

Chương 11: Chương 11: Khoảng cách xa nhất




Tô Nguyên Khải thực sự trở nên quan tâm Phương Nghiên. Trưa hôm đó, anh ta đến thẳng của hàng tìm cô. Bấy giờ Phương Nghiên đang bận tiếp khách, không thể trò chuyện nhiều. Tô Nguyên Khải cũng không màng để bụng, chỉ lặng lẽ đứng đó nhìn cô. Anh đứng trong một góc khuất, tay phải vắt ngang, đỡ khuỷu tay trái, tay trái chống cằm, ánh mắt dõi theo nhất cử nhất động của Phương Nghiên.

Trong giờ làm việc, cô luôn rất mực nghiêm túc, nhẫn nại trả lời cặn kẽ mọi câu hỏi thắc mắc của khách hàng. Tay nhẹ nhàng vuốt phẳng từng nếp nhăn trên quần áp. Nụ cười cân thành luôn thường trực trên môi. Những khi khách hàng lưỡng lự phân vân, cô sẽ khéo léo đưa ra ý kiến của mình. Vị khách nghe cô gợi ý, liền rạng rỡ mặt mày ngay tức thì. Phương Nghiên tiễn khách xong, mới quay sang cười với Tô Nguyên Khải

, nói:

- Anh Tô, anh cần mua quần áo ạ?

Nghe cô hỏi, Tô Nguyên Khải không nén được cười, bảo:

- Quần áo của phụ nữ, em thấy anh mặc bộ ào thì đẹp?đừng ngại cho anh vài lời khuyên.

Lời vừa dứt, Phương Nghiên mới sực nhớ ra nơi mình làm việc là của hàng dành cho nữ giới. mặt cô lộ vẻ ngượng ngùng, nhìn Tô Nguyên Khải

Nói:

- Em xin lỗi, em tưởng anh…

Không để cô nói hết, Tô Nguyên Khải đã cắt ngang.

- Anh mới chỉ chi tiền cho phụ nữ mua quần áo, chứ chưa từng mua quần áo cho bất kì người phụ nữ nào. Nhưng biết đâu sau này sẽ có. Vừa nói anh vừa nhìn Phương Nghiên. Vẻ cợt nhả trong mắt đã thoái lui, để thay bằng nét cười trong veo. Ánh mắt anh nóng bỏng khiến Phương Nghiên không dám nhìn lâu hơn, bèn cúi xuống , thẹn càng thêm thẹn.

Nhìn cô như thế, Tô Nguyên Khải mới khẽ thở dài bảo:

- Bây giờ em có thể rời cửa hàng trong ít phút được không, anh có chút việc muốn bàn cùng em.

Thấy anh nói năng nghiêm túc, Phương Nghiên cũng chợt căng thẳng trong người, dù chẳng hiểu vì sao. Cô ngước nhìn anh, ngờ vực hỏi:

- Chuyện gì ạ? Đang giờ làm việc mà

Nhìn dáng vẻ thấp thỏm của cô, Tô Nguyên Khải không nhịn được cười. ánh mắt bỗng dịu đi nhiều, anh nói:

- Em yên tâm, người đàn ông như anh, muốn biểu lộ tình yêu với người con gái trong lòng sẽ không vội vàng vậy đâu, là việc khác kìa.

Lời anh nói càng khiến Phương Nghiên thêm sượng sùng, lòng dạ rối bời như tơ vò. Ngần ngại theo Tô Nguyên Khải ra quán cà phê dưới tòa nhà thương mại. vừa ngồi xuống, Tô Nguyên Khải đã mở lời.

- Phương Nghiên , là thế này, anh đã đưa tập phác họa lần trước của em cho một người bạn chuyên thiết kế thời trang. Cậu ra rất hâm mộ cách cảm nhận của em về trang phục, muốn mời em hợp tác cùng . bởi em chưa từng có kinh nghiệm thực tiễn, anh ta tạm thời đề nghị em làm trợ lí thiết kế, em thấy sao?

Không thể ngờ được Tô Nguyên Khải gấp gáp tìm cô là vì công ăn việc làm của chính cô. Bất giác, Phương Nghiên nhìn anh mà nghe lòng lao xao khó tả, ngẩn ngẩn ngơ ngơ đến độ không thốt nổi nên câu. Thấy cô im lặng, Tô Nguyên Khải lại tưởng do mình quá đường đột , bèn luống cuống phân trần:

- Phương Nghiên, em chớ hiểu lầm, không phải anh quan niệm làm nhân viên kinh doanh là việc gì đó hèn kém, chẳng qua anh cho rằng trời phú cho em khả năng thiết kế thời trang, mà bị bỏ phí thì thật đáng tiếc. vả năng, để cánh đàn ông bọn anh được thưởng thức thêm nhiều cái đẹp vui mắt vui tai, anh cũng có nghĩa vụ giúp đỡ em phát huy tài hoa của mình.

Nghe anh ta nói mà Phương Nghiên không nhịn được cười. còn lòng lại cảm than, không ngờ một người đàn ông như vậy lại có thể sẵn sàng chiều theo cảm xúc của người khác. Nghĩ vậy, cô bèn đưa mắt nhìn Tô Nguyên Khải, chân thành nói:

- Anh Tô ạ, em rất cảm ơn ý tốt của anh, thật lòng cảm ơn anh. Nhưng em đã có dự định khác rồi, cũng liên quan tới thời trang nên có lẽ đành khiến bạn anh thất vọng vậy.

Bị cô từ chối, vẻ hụt hẫng thoáng gợn trên gương mặt anh, song nửa tin nửa ngờ, Tô Nguyên Khải hỏi Phương Nghiên;

- Em có biết nhãn hiệu quần áo của công ty đó không? Thậm chí em còn không muốn thử, biết đâu sau này sẽ hối hận?

Phương Nghiên chỉ cười mà rằng:

- Nhãn hiệu nổi tiếng mấy thì vẫn là thương hiệu của người ta. biết đâu, một ngày nào đó, em sẽ có thương hiệu của riêng mình.

Mặt cô đỏ bừng, cúi gằm xuống khi nói ra những điều đó. Như thế cô thấy mắc cỡ bởi chính hoài bão của mình, dáng vẻ cô lúc bấy giờ ngây thơ như em bé vậy.

Nhìn cô, mà con tim Tô Nguyên Khải không kìm được rung rinh. Dường như có thứ gì đó vốn thuộc về bí mật hoặc luôn ngủ say đang rục rịch cựa mình, nó tựa như làn gió xuân mơn man phe phẩy , khiến anh lâng lâng, thư thái khó tả. tuy có đôi phần thất vọng vì cô khước từ nhưng trong anh vẫn nguyên niềm phấn khởi, anh ngẩng đầu nói:

- Thì ra trong lòng em đã sớm có chí hướng vươn xa, nếu vậy, anh cũng không ép em nữa. nhưng mà lập nghiệp không dễ đâu, sau này có khó khăn cần giúp đỡ, mong em đừng từ chối anh.

Phương Nghiên gật đầu , mỉm cười nói:

- Nhất định rồi, chỉ sợ làm phiền nhiều quá, đến lúc ấy anh lại không chịu gặp em

Tô Nguyên Khải phá lên cười trước những lời cô nói, một lúc sau mới ngừng cười để nhìn cô, từ tốn bảo:

- Phương Nghiên, chỉ cần em muốn gặp anh, thì không bao giờ có chuyện anh không muốn gặp em.

Tan làm, Phương Nghiên đến chỗ hẹn với Phó Nhã Lâm. Chưa kịp ngồi xuống đã nghe Phó Nhã lâm cất tiếng :

- Sao thế, có phải đã suy nghĩ kĩ rồi không? Lúc nào tụi mình khai trương đây?

Phương Nghiên cười, lườm cô bạn rồi nói:

- Cái cô này, cứ bình tĩnh đã, manh động là hỏng chuyện đấy

Phó Nhã lâm nhìn Phương Nghiên, săm soi một lúc, rồi cười bảo:

- Nghe cậu nói kìa, có chủ định gì rồi hả?

- Thì cũng tính bàn bạc với cậu đây. Nhã Lâm này, mình nghĩ, bọn mình không sẵn vốn, thuê không nổi mặt tiền ở khu vực sầm uất, chi bằng bọn mình đầu tư vốn liếng vào khoản vải vóc, lấy đó làm gốc của sản phẩm.

- Không thuê mặt tiền, vậy chúng mình buôn bán kiểu gì?

Dường như Phương Nghiên đã sớm dự liệu Phó Nhã lâm sẽ hỏi như thế, cô nhoẻn miệng cười rồi bảo:

- Mình đã tìm hiểu, qua thị trường hiện nay, mình nghĩ mình bán online trên mạng cũng được.

- Bán online á?

Phó Nhã lâm ngờ vực nhìn Phương Nghiên:

- Làm vậy được không? Mấy thứ đồ quần áo nói cho cùng đâu phải trang sức, hay đồ dùng gia đình, chỉ cần kiểu dáng tđẹp là mua. Dáng vóc mỗi người một khác, huống hồ nếu không mặc lên người, liệu người ta có mua không?

- Những vấn đề cậu nói, mình đã nghĩ cả rồi. mình định thế này, quần áo của bọn mình sẽ đi theo hướng sáng tạo, mỗi kiểu dáng sản xuất một số lượng nhỏ, làm vậy sẽ thể hiện được nét đặc sắc của trang phục. Và cũng bởi số lượng quần áo được sản xuất có hạn sẽ khác biệt và thu hút khách hàng hơn là quần áo sản xuất đại trà trên thị trường. về mặt marketing, chúng mình sẽ dùng hình ảnh chụp người thật. nhưng mà không giống với một số tạp chí, chụp lên ảnh như vẽ, mà của mình phải khiến khách hàng có cảm nhận trực quan hơn. Quan trọng là chọn lựa người mẫu, không kể cao thấp béo gầy miễn là có tính phổ biến, không khác biệt so với thân hình khách hàng là mấy. như thế khách hàng sẽ dễ ước lượng, và nhận ra đồ mặc trên thân hình người mẫu cũng cho kết quả tương tự trên người mình, làm vậy họ sẽ dễ chấp nhận hơn.

Nghe cô giải thích, Phó Nhã Lâm mới ngẫm ngợi, rồi không khỏi gật gù nói:

- Nghe cũng có lí.

Thấy cô bạn còn chần chừ, đắn đo Phương Nghiên bèn tiếp lời:

- Cậu xem bây giờ người ta lên mạng mua sắm đã thành một xu hướng. mình đã điều tra rồi, những nhãn hiệu quần áo sản xuất trực tiếp, đa phần đều có kênh bán hàng trên mạng riêng. Chúng mình so với họ , chẳng qua khác biệt về đường lối cách thức mà thôi, họ chọn bán tiệm trước rồi mới mở trang web, chúng mình mở cửa hàng trên mạng trước rồi dần dần mở cửa hàng thực tế sau, kết quả vẫn tương đương.

- Vả lại, bán hàng trên mạng có một ưu thế, đấy là tích lũy bình luận. chúng ta cứ kiên trì làm hàng loại một, uy tín cửa hàng online phụ thuộc vào truyền miệng, hữu hiệu hơn mọi loại hình quảng cáo. Chỉ cần chúng mình để tâm chăm chút quần áo, nếu đẹp thật sự, mình tin nhất định sẽ có người thích, rồi chắc chắn sé có người bằng lòng trả tiền.

Thấy Phương Nghiên nói năng đầy tự tin, lại cân nhắc đâu ra đấy, hiên nhiên cô ấy đã suy nghĩ cặn kẽ bằng cả tâm tâm tư, thành thử Phó Nhã Lâm cũng an tâm:

- Thực ra cậu không cần phải đặt nặng vấn đề tiền nong, tuy chúng mình không giàu có, nhưng tiền mở tiệm vẫn cố được. mình chỉ e cậu làm thé, liệu có nhọc nhằn quá không?

Phương Nghiên lắc đầu, :

- Mình không sao, chúng ta đã làm thì phải làm cho thật tốt.

Nghe cô nói chắc nịch, Phó Nhã Lâm cũng phải phì cười, song cũng bùi ngùi , buột miệng nói:

- Bây giờ cậu đổi khác thật rồi, không những chịu thương chịu khó, mà đến suy nghĩ cũng quả quyết hơn. Nhớ năm xưa, đến bài tập thầy cho mà cậu cũng lười viết.

Nói đến đó, Nhã lâm mới sực cảm thấy có điều gì đó không phải liền ngưng bặt , đoạn nhìn Phương Nghiên :

- Phương Nghiên cậu đừng để bụng nhé, mình

Lời chưa dứt, Phương Nghiên đã lên tiếng ngắt ngang:

- Không sao, những gì cậu nói đều là sự thật. giờ đây quả thực mình đã không còn là Phương Nghiên của ngày xưa nữa rồi.

Thấy cô hết sức thản nhiên mà bình tĩnh, Nhã lâm lại càng thêm bùi ngùi vô hạn, nhìn Phương Nghiên của ngày hôm nay, cô thực không biết phải đồng tình hay thương xót. Thế rồi cầm lòng không đặng mới buông tiếng thở dài.

Phương Nghiên và Phó nhã lâm bàn bạc mọi thứ ổn thỏa , bèn xin nghỉ ở chỗ làm cũ, một lòng một dạ dốc sức vào kinh doanh. Không ngờ vừa thôi làm chưa được bao lâu, Trần duyệt Nhiên đã gọi điện tới, nằng nặc đòi gặp mặt. khi Phương Nghiên đến chỗ hẹn, thấy Trần Duyệt Nhiên nhấp nhổm ngồi chơi điện tử trong điện thoại, ước chừng đã đợi được một lúc khá lâu. Lúc ấy, chẳng hiểu sao Phương Nghiên lại có linh cảm,con người Trần Duyệt Nhiên không hề giống với biểu hiện bên ngoài mà cô vẫn thấy, chí ít, không hẳn là toàn bộ.

Đến trước bàn mà Trần Duyệt Nhiên đang ngồi, cô cất tiếng chào rồi ngồi xuống. thấy cô, Trần Duyệt NHiên tức thì rạng rỡ hẳn lên nhanh nhẹ n đặt điện thoại sang một bên:

- Phương Nghiên chị đến rồi à?

Cô nàng vồn vã hỏi Phương Nghiên muốn uống gì, rồi dặn dò phục vụ mau mang lên. Khi đã ổn định chỗ ngồi, Trần Duyệt Nhiên mới nói:

- Phương Nghiên, quả lí nói chị đã xin nghỉ việc rồi à? Sao lại thế?

Phương Nghiên cười bảo:

- Cũng không có gì đặc biệt đâu, chỉ là tôi muốn chung tay với bạn mình làm việc khác, nên mới thôi việc ở đó.

- Vậy à?

Nghe Phương Nghiên giải thích, Trần Duyệt Nhiên ra chiều chưng hửng, rầu rĩ hỏi:

- Vậy sau này em muốn mua quần áo, còn tìm được chị không? Mỗi lần chị giúp em chọn quần áo là Giang Đào đều khen đẹp hết đó.

Nghe cô nàng nói , nụ cười trên gương mặt Phương Nghiên bất giác cứng lại, nhưng vẫn đáp:

- Được chứ, chỉ cần không có việc gì quan trọng tôi luôn sẵn sàng giups bạn chọn quần áo

- Thật ạ? Vậy sau này em vẫn tìm chị thật đó nhé.

Nghe cô nàng rối rít nói, Phương Nghiên bèn gật đầu , mỉm cười chúm chím với Trần Duyệt Nhiên:

- Chắc rồi

Trần Duyệt Nhiên phấn khởi gật gù rồi như sực nhớ ra điều gì, nụ cười bỗng tắt lịm, thờ dài nói:

- Thực ra, em muốn gặp chị không phải vì chuyện mua quần áo , mà vì em rất thích chơi với chị. Em chả mấy bạn bè, Giang Đào lại bận bịu, ít thời gian đi chơi với em.

Trông cô bé có vẻ rầu rầu, ánh mắt rời khỏi Phương Nghiên trôi về phía xa, vẻ cô đơn dần lan trên gương mặt.

Nhưng chỉ trong chốc lát, gương mặt ấy đã trở nên tươi tỉnh. Giấu đi ánh mắt khi nãy, Trần Duyệt Nhiên nhìn Phương Nghiên nói:

- Sắp đến sinh nhật Giang Đào rồi, chị khuyên em nên tặng gì cho anh ấy bây giờ?

Không ngờ Trần Duyệt Nhiên lại hỏi mình câu này, Phương Nghiên thoáng gợn chút hoang mang, rồi kinh ngạc nhận ra, vậy là Giang Đào sắp bước sang tuổi ba mươi rồi. cô không khỏi bùi ngùi, thời gian đúng thật vô tình, anh của thời xưa trẻ trung biết bao, rồi như thể chỉ sau một cái chớp mắt, hóa ra bao năm đã trôi qua. Đang thừ người suy nghĩ, bỗng nghe Trần Duyệt Nhiên hỏi:

- Phương Nghiên chị nói xem tặng quà gì mới đặc biệt?

Phương Nghiên ngẩng đầu nhìn gương mặt đang ủ rũ của Trần Duyệt Nhiên. Từng nét não nề trên đó đều ươm đượm hạnh phúc , ắt phải yêu anh ấy chân thành thì mới sẵn sàng vắt óc tìm quà cho anh. Phương Nghiên nghe lòng mình nhoi nhói, từng gang từng tấc mảy may, tựa như vết dao cứa, đau đớn tột cùng. Lúc lâu sau, Phương Nghiên mới bưng tách trà trước mặt, nhấp một ngụm, nóng đến nỗi lưỡi nhói lên ran rát. Bấy giờ cô mới sực nhận ra, đây là tách trà mới pha còn nóng hổi, bèn đặt tách xuống, cố gượng cười và nói:

- Nếu bạn không còn việc gì khác thì tôi về trước đây.

Nghe tiếng cô, Trần Duyệt Nhiên mới sực tỉnh ra, thấy thần sắc cô khang khác, bèn nóiL

- Thế vậy lần sau chúng ta gặp lại

Bước ra từ nơi hẹn gặp với Trần Duyệt Nhiên , Phương Nghiên hoang mang rảo bước trên đường, đầu vẫn nhớ tới sinh nhật của Giang Đào. Thời gian cứ vun vút qua đi, chỉ chớp mắt một cái, nửa đời người đã vuột mất. bấy nhiêu năm , thự ra cô chỉ ở bên anh có duy nhất một lần sinh nhật.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.