Yêu Người Đắm Say

Chương 12: Chương 12




Editor: Mứt Chanh

11 giờ ngày kế tiếp, Lâm Lạc Tang trở mình thiếu chút nữa rớt xuống giường, lúc này mới từ từ tỉnh lại.

Cánh tay thon dài mịn màng đưa tới dưới gối sờ soạng một vùng rộng lớn mà không chạm được điện thoại di động của mình, lúc này cô mới phát hiện bản thân đã lăn đến gối của Bùi Hàn Chu từ lúc nào không biết.

Không hề nghi ngờ, anh đã đi rồi.

Cô ngáp một cái, ấn xuống cái nút ở đầu giường, rèm cửa hai lớp tự động mở ra. Cô ngại ánh nắng bên ngoài quá chói chang nên đã đóng tầng lụa mỏng thứ hai, lúc này mới mở điện thoại ra trả lời tin nhắn.

Mới vừa trả lời Thịnh Thiên Dạ sáng nay xong, cô gái nghiện mạng Thịnh Thiên Dạ nhanh chóng trả lời: 【 Cậu ngủ đến bây giờ mới dậy hả? 】

“......”

Lâm Lạc Tang bắt đầu mở miệng, có trăm miệng một lời nghiến răng nghiến lợi công kích nhà đầu tư vô lương tâm, cuối cùng lại toàn nuốt trở về.

Thôi quên đi, làm quen với nó vậy.

May mắn là hôm nay cô không có công việc.

Thịnh Thiên Dạ thấy cô không trả lời thì trêu chọc đầy ẩn ý: 【 Xem ra ngày hôm qua bà Bùi không cô đơn ngủ một mình trên chiếc giường rộng một trăm mét vuông đâu nhỉ. 】

Lâm Lạc Tang: 【 Hôm trước hôm kia tớ cũng không phải ngủ cô đơn. 】

Thịnh Thiên Dạ: 【 Ồ? Nói cụ thể coi. 】

Lâm Lạc Tang đã gửi một bản demo của bài hát mà cô đã thực hiện trong hai ngày qua: 【 Một số bản sắp xếp G trên máy tính giúp tớ đi vào giấc ngủ. 】

Thịnh Thiên Dạ hết chỗ nói: 【 Cái đứa cuồng công việt như cậu bớt tranh cãi đi! 】

Lâm Lạc Tang mặc áo ngủ đứng dậy rửa mặt, phát hiện động tác của cô trợ lý nhỏ quả thực rất nhanh. Mấy ngày hôm trước cô mới nói phải lắp cái đèn cho gương, hôm nay lại thấy chiếc gương được đặt làm xong hoàn toàn mới.

Đó chỉ là nhu cầu trang điểm và chăm sóc da của những cô gái nổi tiếng, đèn phải mô phỏng ánh sáng mặt trời hoặc ánh sáng sân khấu trong quá trình trang điểm, khi chăm sóc da cũng cần phải tỉ mỉ tình trạng da mặt.

Bản thân cô là người có yêu cầu tương đối cao về chi tiết, chỉ là phí biểu diễn hạn hẹp trước đây đều đã rơi vào hố sâu không đáy của âm nhạc, những thứ tương đối xa xỉ hơn thường được mua cho bản thân để làm phần thưởng.

Một bài hát cần rất nhiều kinh phí từ khi ra đời, phát hành đến khi tuyên truyền, vượt quá kinh phí thì cô chỉ có thể bù vào. Muốn làm một cái MV hay càng muốn thiêu hủy triệu chục triệu, chưa kể nhạc Hoa mấy năm nay xuống dốc, muốn cho càng nhiều người nghe thấy cũng chỉ có thể miễn phí, cô đầu tư cho ca khúc còn nhiều hơn lợi nhuận.

Cũng may năm nay đã dần dà bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, có đôi khi nhận nhạc phim truyền hình điện ảnh cũng có thể nuôi nổi giấc mộng âm nhạc xa hoa này của cô.

Đây cũng là lý do quan trọng tại sao cô sẽ kết hôn với Bùi Hàn Chu, bây giờ cuối cùng cũng có thể tạo ra bản nhạc lý tưởng nhất bất kể được mất, bất luận một phân đoạn gì đó đều lựa chọn sắp xếp tốt nhất.

Nghĩ đến đã rất sướng.

Lâm Lạc Tang nằm một mình trên ban công đang thoải mái vui vẻ thì nhận được cuộc gọi từ Nhạc Huy: “Ngày mai có buổi biểu diễn thương mại em không quên đó chứ?”

“Không quên, lát nữa em sẽ luyện thanh.”

“Đúng rồi,“ Nhạc Huy lại nói, “Nghe nói ngày hôm qua em và Tưởng Mai ồn ào mâu thuẫn?”

“Cũng không gây ra mâu thuẫn, cô ta nói chuyện kẹp dao giấu kiếm mà thôi.”

Cô luôn luôn rất kính trọng đối thủ, rất hiển nhiên trình độ của Tưởng Mai còn lâu mới trở thành đối thủ của cô, cô còn chưa đến mức sẽ bị loại người này ảnh hưởng.

“Biết vì sao cô ta đặc biệt chọn em để xuống tay không?” Nhạc Huy nói, “Cô ta là quán quân mà chương trình dự định, có quan hệ tốt với nhà đầu tư. Vốn là muốn dồn sức nâng cô lên, kết quả mức độ nổi tiếng của em thật sự quá cao, khả năng ép nổi bật của cô ta xuống nên cô ta oán hận chất chứa. Không muốn cùng một nhóm với em để tiếp tục bị đoạt nổi bật nhưng lại không thể nói là bản thân không được nên cũng chỉ có thể nói em có vấn đề. Mấy cô trẻ tuổi thích sĩ diện ấy mà.”

Vừa nói Nhạc Huy vừa hơi thổi phồng lên, “Này, em viết nhạc tốt thì còn cách nào đâu.”

Sau khi thổi phồng xong, Nhạc Huy đi vào chủ đề chính: “Còn có chuyện này nói với em, anh đã thương lượng lại giá biểu diễn thương mại cho em, dựa theo tình huống trước mắt của chúng ta có thể tăng gấp đôi gấp năm lần, không chừng xong chương trình truyền hình còn có thể ngang hàng với tuyến một.”

Các buổi biểu diễn thương mại trước đây của cô chỉ gói gọn trong các nhóm nhỏ, giá cả thấp đến thái quá, bây giờ ngẫm lại có thể là sự chuẩn bị của công ty để cám dỗ bọn cô sau này.

Hồi tưởng về điều này cô lại nhịn không được muốn hưởng ứng việc phân loại rác rưởi, đóng gói Vương Mạnh và rác rưởi có hại vào thùng rồi vận chuyển chúng đến bãi rác để kết thúc cuộc sống ngắn ngủi và cô đơn của gã như rác.

Ngày kế Lâm Lạc Tang tham dự hoạt động thương diễn, cẩn thận tính ra đây là lần đầu tiên cô biểu diễn thương mại bằng chính tên của mình sau khi solo. Khi nhìn đến phụ đề đối diện hiện ra “Viết lời / soạn nhạc / sáng tác / biểu diễn: Lâm Lạc Tang” thì lại có loại cảm giác quen thuộc và khẩn trương đã lâu.

Tất cả vinh quang và sai lầm đều trở thành quá khứ, cô không tham luyến phong cảnh ba năm trước đây, cũng không trốn tránh quá khứ của Phi Yên, cầm được thì cũng buông được. Dù sao đã xuất phát một lần nữa, cô sẽ nắm chặt microphone dốc hết toàn lực mà chiến đấu cho đến khi ngã xuống.

Nhạc dạo kết thúc, điệp khúc xuất sắc và phần cao trào, vừa mới kéo ra màn che.

Biểu diễn xong thì Lâm Lạc Tang rời đi, ở cửa vừa vặn nhìn thấy một ca sĩ đang hot nào đó đang trò chuyện với những người hâm mộ. Một cô bé nắm cuống vé đầy mặt đỏ bừng, giọng điệu vui mừng không thể nào kiềm chế được: “Em ngồi xe lửa mười mấy giờ chỉ để tới gặp anh!”

Sau đó, khi trở về nhà, trong đầu Lâm Lạc Tang đều là biểu cảm và thần thái của cô bé, cái loại tình yêu tươi mới và tràn đầy luôn khiến người ta ấn tượng khắc sâu.

Cô ngả người về sau, cực kỳ hâm mộ mà tự than thở: “Khi nào mới có người vượt đại dương chỉ để nghe em hát một bài hát đây.”

“Đường đường là nhạc sĩ Lâm Lạc Tang đã phá kỷ lục bảng xếp hạng bài hát mới lại theo đuổi chút xíu vậy à?” Nhạc Huy khó có thể tin mà quay đầu nhìn cô, “Mục tiêu của chúng ta là sân vận động mười nghìn người và tour diễn, được chưa? Tin tưởng vào mình chút đi chứ!”

Sân vận động mười nghìn người? Còn tour diễn?

Thôi được rồi, dù sao nằm mơ lại không cần tiền.

“Anh cảm thấy có thể.” Nhạc Huy lướt lướt điện thoại, sau đó đưa cho cô xem, “Em xem, em có fansite.”

Fansite là trang tài nguyên cá nhân, là một blog tiếp ứng người nổi tiếng, thường xuyên sẽ chụp ảnh và chỉnh sửa lại hình ảnh cho các nghệ sĩ rồi đăng tải lên cho các fan liếm mặt.

Thứ này hiện giờ là mặt mũi của minh tinh, gần như có vài thần tượng vừa hát vừa nhảy, cô còn đang cân nhắc bản thân không biết bao giờ mới có trang ghi lại những hình ảnh đẹp của nhiều sân khấu như vậy, không nghĩ tới nhanh như vậy đã mở.

Các cô ấy cũng đưa ra thông báo mở cửa fansite:

3000 ngân hà đâm thẳng vào mắt bạn, sao trời đầy trời tháo xuống làm áo cưới.

Hãy nở một nụ cười trong tâm hồn, gửi bạo kích, chìm đắm trong trong bữa tiệc mà bạn ban tặng và khó có thể tỉnh lại.

@ Lâm Lạc Tang - Cục cưng máy bay ném bom hôm nay chính thức mở trang.

Hình là sân khấu của cô hôm kia, hình chụp rất đẹp, có hơn hai nghìn lượt chia sẻ.

Xem ra bài hát 《 Cơ hội 》 thật sự rất ngọt ngào, ngọt ngào đến mức trang của cô có tên là Cục cưng máy bay ném bom......

“Văn án ưu nhã chính thức, tên cũng nữ tính, fans theo em,“ Nhạc Huy rất là vừa lòng, “Chỉnh khá tốt.”

///

Vài ngày sau lại là ngày giao bài hát cho 《 Bữa tiệc tai nghe mắt thấy 》, nhu cầu sáng tạo cường độ cao thực sự kiểm tra khả năng chịu áp lực và năng lực sản xuất của ca sĩ. Để tìm được cảm giác tốt, Lâm Lạc Tang đều thử qua ở ban công từ tầng một đến tầng 3, phòng tắm, phòng để quần áo nhưng vẫn không viết ra một sản phẩm ưng ý, phương hướng trung tâm cũng trước sau chưa định ra, cả người lo âu đến mức thậm chí muốn đi quy y.

Bùi Hàn Chu trở về cô cũng không rảnh để phản ứng, mang tai nghe ngồi ở cửa sổ với vẻ mặt nặng nề, qua một lát lại tháo tai nghe xuống đi ra ngoài uống nước, phát hiện anh cũng chuẩn bị rời đi.

Anh vốn đang công tác ở gần đây thuận tiện trở về nghỉ ngơi một lát, bây giờ bên kia đang thúc giục cho nên cũng chuẩn bị khởi hành.

Lâm Lạc Tang uống lên miếng nước: “Này đã đi rồi?”

Bùi Hàn Chu gật đầu, nhớ tới bên kia mới vừa rồi còn nói với anh “Có thể mang chị dâu theo cùng” nên xoay người hỏi cô: “Em có muốn đi cùng không?”

Cô không chút suy nghĩ đã từ chối: “Không được.”

Anh nhíu mày: “Tôi còn chưa nói đi đâu.”

“Đi đâu hẳn là tôi cũng...” nói đến một nửa đột nhiên im bặt, Lâm Lạc Tang nghĩ tới cái gì đấy, “Vậy anh đi đâu?”

“Công viên hải dương.”

Nơi này cũng không tệ lắm, cô quyết định đi ra ngoài đi dạo kích hoạt một chút ý nghĩ, vội vàng sửa miệng, nở một nụ cười chuyên nghiệp: “Tôi đây đi thôi, cùng nhau nha.”

“......” Không biết vì sao BOSS Bùi oai phong một cõi trước sau như một cảm thấy bản thân giờ phút này có hơi giống cái lốp xe dự phòng.

Lâm Lạc Tang hai ba phát đã thu dọn xong, đi theo phía sau anh vào công viên hải dương.

Nói là công viên hải dương, thật ra nội dung phong phú hơn nhiều, nhà hàng khách sạn khu mua sắm đầy đủ mọi thứ, khu công viên rất là náo nhiệt. Để không đi lạc, cô rút ngắn khoảng cách an toàn giữa hai người: “Đây là anh đầu tư hả?”

“Bằng không thì sao?”

Nhà đầu tư vô lương tâm dùng một loại biểu cảm nhìn cô “Tôi sẽ đưa tiền tâng bốc người khác à“.

Ban đầu cô vẫn rất kiềm chế nhưng tới khu mua sắm thì không kiềm chế được bản tính trời sinh của phụ nữ, cuối cùng hoàn toàn là Bùi Hàn Chu mới là người xác định được cô ở nơi nào dựa vào quần áo.

Vì chủ đề “Cổ tích” của mình, cô đi thẳng đến khu vực dành cho trẻ em, nghiên cứu thế giới gần gũi hơn với những câu chuyện cổ tích, cho đến khi nhìn thấy sảnh triển lãm thiết kế thành nàng tiên cá thì suy nghĩ chợt được thắp sáng.

Màn hình lớn trước mặt cô đang phát màn biểu diễn nàng tiên cá mỗi ngày một lần. Có đứa bé nắm chặt kẹo dán trên kính, dường như là rất muốn cho ăn nhưng không tìm thấy cách, khuôn mặt nhỏ nhắn ỉu xìu nhưng nàng tiên cá chỉ cười cười, gõ nhẹ vào tấm kính để báo hiệu rằng mình đã nhận được.

Ánh sáng và bóng tối trong bể cá bằng thuỷ tinh được xếp chồng lên nhau rất đẹp, thủy sinh vỏ sò linh tinh bày biện cũng vô cùng xinh đẹp. Lâm Lạc Tang chụp được một bức ảnh gửi cho fan sự nghiệp Thịnh Thiên Dạ của mình, tiến hành báo cáo về sự nghiệp: 【 Quyết định ngay là nó, bài hát chủ đề của tớ là nàng tiên cá nhỏ. 】

Qua mười phút, Thịnh Thiên Dạ nói: 【 Chuyện cổ tích đó à? 】

Cô thần bí mà gõ xuống bảy chữ: 【 giải thích mới về chuyện cổ tích. 】

Khắc lại con đường người ta đã đi có ích lợi gì, phải làm...... thì làm cho khác

Lâm Lạc Tang còn chưa kịp phấn khích thì bất ngờ bị xách lên như một chú gà con, ngay sau đó giọng anh rót vào trong tai, vẻ không hài lòng xen lẫn trong sự trầm thấp dễ nghe: “Bạn nhỏ Lâm, em bao nhiêu tuổi?”

Buổi biểu diễn ánh sáng theo lịch trình sẽ sớm bắt đầu, anh thật sự ngượng ngùng khi nói vợ mình mất tích rồi, sau khi đi đi lại lại mấy lần mới phát hiện con mèo nhỏ cô đây ở chỗ này. Vì để tỏ ra không xâm phạm đến hòa khí mà còn nửa quỳ trên đệm êm ái, anh im lặng sau một lúc lâu, vậy mà bị chọc tức cười.

Cô giống như luôn có loại bản lĩnh này.

Bắt được linh cảm Lâm Lạc Tang nhanh chóng đứng dậy, vừa đi vừa hỏi anh: “Tôi vừa xem nàng tiên cá biểu diễn trong một bể cá lớn bằng thuỷ tinh. Cái đó có thể di chuyển được không?”

Bùi Hàn Chu không nói gì mà nhìn cô trong chốc lát, không nghĩ tới câu đầu tiên cô mở miệng lại là hỏi cái này nhưng vẫn miễn cưỡng đáp: “Ừm, có đôi khi sẽ đổi địa điểm.”

“Nếu chuyển cái này đến thành phố Y, sẽ rất phiền phức phải không?” Cô có một cái ý tưởng rất nguy hiểm nhưng cũng rất tuyệt vời.

Anh không nghĩ nhiều: “Có tiền thì không phiền toái.”

Lâm Lạc Tang đột ngột dừng bước.

Người đàn ông vẫn đang nhìn xuống đồng hồ của mình, sau khi nhận ra rằng cô sớm đã đứng yên tại chỗ thì không khỏi xoay người nhìn lại.

Mây đỏ cuồn cuộn uốn lượn trên bầu trời, chạng vạng màu cam ấm vẽ ra cho cô một tầng ánh sáng nhấp nháy, Lâm Lạc Tang hơi ngước mặt lên, mái tóc rối lay động vì gió.

Cô chớp chớp mắt, giọng nói nhẹ nhàng: “Vậy cảm ơn ông chủ Bùi!”

Bùi Hàn Chu:?

“Tôi sẽ trở thành một nàng tiên cá trong sân khấu tiếp theo,“ cô nhướng mày và cặp mặt càng thêm sóng sánh, “Anh hiểu ý của tôi không?”

Đơn giản chính là muốn cho anh hỗ trợ dời mấy thứ đến sân khấu của cô, tuy nói hơi hiếu kỳ với yêu cầu nhưng nói rõ anh cũng sẽ không cự tuyệt. Tuy nhiên cô cũng không làm rõ, chẳng phải ngầm biến hóa góc độ cào người đó ư, nửa là hiếp bức nửa là lấy lòng, còn không quên mỉm cười mà mang cho anh một chiếc mũ cao để mọi người dù thế nào cũng không thể thoát ra khỏi cạm bẫy này.

Bùi Hàn Chu xoa bóp giữa mày, thu hồi ánh mắt: “Đi thôi.”

Cô bước nhanh đuổi kịp: “Vậy là anh có đồng ý hay không?”

“Ừ.” Đáp xong, anh lại nhẹ nhàng mây trôi mà nói, “Không đồng ý em sẽ bỏ qua cho tôi à.”

...... Điều này cũng đúng.

Từ nhỏ ý đồ xấu của cô đã nhiều, đối phó một Bùi Hàn Chu là không thành vấn đề.

Khi cả hai đến nơi, màn trình diễn ánh sáng mới bắt đầu, cô chưa thưởng thức bao lâu đã bị các loại xã giao gián đoạn, không ngừng có người tham gia từ Thiên đường Hải dương liên tục đến chào hỏi bọn anh. Sau khi trò chuyện cô mới biết được Bùi Hàn Chu sở dĩ sẽ mang cô theo là bởi vì có người nhắc tới.

Lần này người tới thị sát đầu tư không ít, đồng thời mở rộng mạng lưới, quả thực không thể thưởng thức màn trình diễn ánh sáng.

Đây là cuộc sống hàng ngày của Bùi Hàn Chu ư?

Cô bỗng nhiên hơi choáng váng, căn bệnh nghề nghiệp chung tình của nữ ca sĩ bắt đầu tái phát, nhưng sau này nghĩ lại, nên thông cảm cho bản thân tương đối thích hợp hơn là thông cảm cho những người đàn ông kiếm tiền trong giây lát.

Bữa tiệc kết thúc khi sắc trời đã tối, bọn họ nghỉ ngơi ở khách sạn trong công viên

Rất nhiều phòng đều có chủ đề, không thể nghi ngờ khi cô lựa chọn series nàng tiên cá.

Khi Lâm Lạc Tang tắm rửa xong thì phát hiện Bùi Hàn Chu đang dựa vào đầu giường đọc sách, diện mạo của anh quả thực có thể xếp vào loại bắt mắt, rút đi khí chất tinh anh ban ngày, giờ phút này mặc đồ ngủ tắm nửa người dưới ánh đèn vàng ấm áp có vẻ nhu hòa mấy phần hiếm thấy.

Những ngón tay thon dài lật từng trang sách, cuốn lên với tiếng lách cách.

Cô nhìn bể bơi bên ngoài dãy phòng, trong lòng chợt hiện lên một ý nghĩ, “Anh biết bơi không?”

“Biết.”

Người đàn ông trước khi đi vào giấc ngủ không hề có tính công kích nhẹ nhàng khiến cô sinh ra ảo giác rất dễ nói chuyện, Lâm Lạc Tang mạnh dạn xốc lên góc chăn: “Ngày mai anh dạy tôi bơi lội nha?”

Nhất định, nhất định là đêm nay đèn và sách chọc họa, nếu không cô sẽ không bao giờ vượt quá quy tắc.

Anh đóng gáy sách: “Rất bận.”

“Bận làm gì?”

Nhà đầu tư vô lương tâm đưa ra câu trả lời tiêu chuẩn: “Kiếm tiền.”

“Tôi đây cho anh tiền, mua một buổi trưa của anh.”

“Tôi rất đắt.”

Anh mới vừa nói xong, lại tìm ra ngọn nguồn mà nghĩ đến cái gì đó, giữa mày nhíu lại: “Chẳng lẽ em muốn dùng tiền của tôi mua thời gian của tôi ư?”

Bị nói trúng tâm sự Lâm Lạc Tang không hề hoảng hốt, ngược lại thong dong nói liên tục: “Tiền anh vất vả kiếm được chạy vào trong túi người khác anh không đau lòng sao? Mọi việc đều nói về nhân quả tuần hoàn, tiền của mình đương nhiên phải về đến túi của mình mới là giải pháp tối ưu.”

“Tiền anh tiêu ra ngoài lại được bản thân kiếm lời, tương đương với anh không tốn tiền, lại tương đương với anh kiếm lời gấp hai, thế chẳng lẽ không có lời sao?Thương nhân khôn khéo như anh chẳng lẽ cam lòng bỏ lỡ việc mua bán tốt sao?”

Nói xong cô lại rất là kính nể về minh.

Respect, nói thật hay.

Thiên tài marketing Lâm Lạc Tang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.