Yêu Người Đắm Say

Chương 1: Chương 1




Editor: Mứt Chanh

“Thật sự có thể được chứ?”

“Không thành vấn đề, em lanh lợi lên một tí, mọi người sẽ tới ngay.”

Ánh sáng đứt đoạn ở dòng chảy trên mặt biển, Lâm Lạc Tang đang dựa vào lan can hóng gió, nghe được đoạn đối thoại khẩn trương vang lên ở phía sau thì không khỏi xoay đầu lại nhìn.

Người phụ nữ nhắc nhở cô bé ở bên cạnh: “Nơi này có dốc, đợi chút nữa chị sẽ bỏ thêm nhiều vật nặng vào bên trong xe đẩy của em, em cứ giả vờ không khống chế được xe đẩy nên bị xe đẩy kéo chạy. Tiếng kêu cứu lớn lên một chút, nhóm Bùi Hàn Chu đi ngang qua nhất định có thể nghe thấy. Chỉ cần có người ra tay giúp em, tùy tiện nhỏ hai giọt nước mắt làm nũng, hợp ý họ cũng coi như lên như diều gặp gió.”

Cô gái nhỏ lo lắng gật đầu, đôi tay run rẩy đặt Macaron lên trên bàn đồ ngọt.

Bánh Macaron

Cách đó không xa vang lên tiếng thét phóng túng chói tai, bình rượu vang lên tiếng lách cách, long trọng lại bừa bãi, tất cả đều là âm thanh hoang phí thanh xuân.

Đây là tiệc sinh nhật được tổ chức trên du thuyền của một tên con nhà giàu nào đó, nghe nói người sở hữu du thuyền là Bùi Hàn Chu. Đương nhiên, là người đàn ông có giá trị số một số hai trong giới tin tức tài chính, tập đoàn kinh doanh chủ yếu trong lĩnh vực chip và trí tuệ nhân tạo. Biệt thự cao cấp siêu xe đứng tên anh nhiều đếm không xuể, cho mượn du thuyền mấy ngàn vạn cũng không tính là gì.

Ngoại trừ Bùi Hàn Chu ra còn có không ít nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh với giá trị con người trăm triệu lại xuất hiện tại đây, xem như ý tứ là chúc mừng sinh nhật tên con ông cháu cha kia.

Giờ phút này hai người trước mặt Lâm Lạc Tang đang chuẩn bị gài bẫy, hẳn là muốn nhân cơ hội nhấc lên quan hệ với các sếp lớn.

Cô lặng lẽ cười.

“Em cười cái gì?” Người đại diện Nhạc Huy nhìn cô, “Không nghỉ ngơi à?”

Lâm Lạc Tang lắc đầu rồi thoải mái đáp: “Hết sức đặc sắc như vậy, ai còn tâm tư mà ngủ cho được.”

Ánh mắt của Nhạc Huy cũng chuyển sang nơi kia, vừa đến bàn đồ ngọt vừa cảm thán: “Có lẽ bọn họ cảm thấy cơ hội khó có được, có thể vớt chừng nào thì hay chừng ấy.”

“Nhưng nói thật, điều kiện này thực sự rất hấp dẫn,“ Nhạc Huy có lòng riêng, “Nếu không có em đến biểu diễn, hẳn là anh không thể ngồi trên một chiếc du thuyền đắt như vậy.”

Hôm nay cô được mời đến đây với tư cách là một ca sĩ, có lẽ là vì nâng lên phẩm chất, con nhà giàu mời cô tới diễn tấu một đoạn tỳ bà, tuy rằng cũng không biết có mấy người sẽ nghe.

Nhạc Huy nhanh chóng bưng tới hai ly kem, phía trên được bao phủ bởi một miếng giấy vàng lớn, dưới ánh mặt trời quá chói mắt.

Lâm Lạc Tang lắc đầu: “Em không ăn, sẽ buốt cổ họng.”

“Ai nói cho em ăn hả? Đều cho anh ăn.” Nhạc Huy nói, “Dù sao mọi người cùng thân thiết tựa như đời này chỉ gặp một lần, không cần câu nệ.”

“...... Tâm lý của anh thật tốt.”

Còn chưa kịp ăn ly thứ hai, Nhạc Huy đã chạy đến phía đối diện nhận điện thoại, vài phút sau Lâm Lạc Tang đã nhận được tin nhắn của anh ấy: 【 Phải chuẩn bị, em nhanh chóng đến bên chỗ anh. 】

Ngay sau đó, anh ấy lại gửi đến tin nhắn thứ hai: 【 mang cho anh ly kem chưa ăn. 】

“......”

Cô bưng cái ly lên, còn chưa đi được hai bước thì đột nhiên nghe thấy giọng nói trầm thấp và phấn khởi của người phụ nữ: “Nhìn thấy Bùi Hàn Chu chưa? Phía sau còn có vài người, thật sự không được thì chúng ta đi đường vòng. Em có thể đụng vào một người thì cũng coi như được dịp, chuyện khác cứ nói sau!”

Tiếng nói vừa dứt, bên trái nàng vang lên tiếng bước chân của đàn ông.

Cô gái nhỏ bên tay phải kia cũng đã đẩy chiếc xe đẩy nặng tựa Thái Sơn chạy về phía Bùi Hàn Chu.

Lâm Lạc Tang luôn có dự cảm không lành, còn chưa chờ cô phản ứng lại thì xe đẩy đã đâm thẳng vào eo cô.

Bảo em đâm ông chủ chứ không phải đâm tôi!

Cả người cô xoay tròn không kiểm soát, theo quán tính mà xoay sang trái, cánh tay đong đưa lập tức tìm kiếm điểm tựa thì va phải một cái gì đó cứng rắn.

Cơ thể cô như hóa đá một lúc, cô cứng đờ mà ngước mắt lên.

Người đàn ông duy trì động tác nhìn về phía trước, bên trong cặp mắt đào hoa kia ẩn chứa vẻ hời hợt, đuôi mắt hơi nhếch, môi mím lại, đường cong từ xương lông mày đến sống mũi có thể nói là hoàn mỹ. Khuôn mặt đẹp xuất sắc, gương mặt còn đẹp hơn lời đồn đãi trên phố.

Ánh chiều tà khiến ngũ quan của anh càng thêm sâu, phối hợp với âm nhạc cách đó không xa, đây vốn nên là hình ảnh đặc biệt ý thơ nếu như ly kem của cô không xuyên qua áo khoác của anh.

Kem ly in dấu lên vai trái của người đàn ông, giống như một huân chương coi tiền như rác chói lọi.

Cô lập tức nghẹn ngào, huyệt Thái Dương thình thịch rạo rực: “......”

Cho nên người ta một khi đã xui xẻo thì cũng có thể tránh vỏ dưa gặp quả dừa mà phải không?

Nhưng kinh nghiệm sân khấu phong phú bồi dưỡng ra năng lực ứng phó khẩn cấp khá mạnh, Lâm Lạc Tang nhanh chóng điều chỉnh tốt trạng thái, xoay ly kem để đi tìm khăn giấy: “Thật sự xin lỗi.”

Cô bé gây chuyện hoàn toàn mông lung, buông tay để xe trượt một đoạn dài ra rồi căng da đầu chen vào giữa hai người bọn họ: “Tôi, để tôi đến!”

Cô gái nhỏ muốn thay anh lau, kết quả tay mới vừa giơ lên, chưa kịp tới gần thì người đàn ông đã như tránh ôn dịch lui về sau mấy bước.

Cô gái kia há hốc mồm, duy trì động tác bị từ chối tại chỗ đó, cho đến khi vệ sĩ nghe tin đến thì Bùi Hàn Chu đã cởi áo khoác bị làm dơ rồi đưa cho trợ lý.

Bầu không khí khó xử và ngột ngạt cuối cùng cũng dịu đi sau khi người đàn ông rời đi, Lâm Lạc Tang thở dài một hơi, xoa xoa vị trí bị đụng vào.

Đôi mắt của cô gái bên cạnh đã ngập nước, vâng vâng dạ dạ nói vài câu xin lỗi với cô.

Nhạc Huy vội vã đi lên xem xét tình huống, thấy cô không sao mới dẫn cô đến phòng trang điểm, dọc theo đường đi đều cứ nhắc mãi: “Anh còn tưởng rằng đám phụ trách đồ ngọt kia chỉ là quá nghiện nói, không nghĩ tới bọn họ thật sự dám ra tay, là không biết Bùi Hàn Chu chán ghét phụ nữ à?”

Lâm Lạc Tang cho rằng là ảo giác của mình: “Chán ghét phụ nữ hả?”

“Anh ta vô cùng không thích tiếp xúc thân thể cho lắm, đặc biệt là nữ, dường như có chứng chướng ngại tiếp xúc da thịt. Giá trị con người của BOSS như anh ta sao có thể thiếu được cho không, nhưng mặc kệ là ảnh hậu hay là người mẫu thì không ai có thể đến gần anh ta.” Nhạc Huy nói, “May cho em là bị động, nếu như em chủ động trêu chọc anh ta thì có lẽ đã bị phong sát rồi.”

“Em vừa mới tan rã từ một nhóm nhỏ và ra Solo, tương lai là vô hạn, cũng không thể tìm đường chết được.”

Nhạc Huy bắt đầu nhìn về tương lai, nhưng bởi vì Lâm Lạc Tang chưa từng nghe qua nguồn gốc dị ứng mới lạ như thế nên vẫn đang thấy mới mẻ: “Vậy chẳng lẽ anh ta vẫn luôn độc thân?”

“Đúng vậy, đừng nói là nắm tay ôm nhau, thậm chí anh ta còn không có ảnh chụp gần gũi hơn một chút với người khác giới. Cho nên nếu ngày nọ Bùi Hàn Chu có bạn gái thì tuyệt đối là tin giựt gân, mọi người đều tập trung chú ý đến chuyện này.”

Người đàn ông có giá trị con người đứng đầu, quả nhiên ở phương diện nguồn gốc dị ứng này cũng không theo lối cũ mà tạo thành được một phái riêng như thế.

Cô nhìn mình đeo hoa tai trong gương rồi ung dung gật đầu: “Thêm kiến thức.”

Sau khi chuẩn bị hoàn tất thì có người mang cô đến một chiếc du thuyền khác để biểu diễn.

Bài hát mà cô sẽ hát hôm nay là bài hát tự sáng tác 《 Dao chi 》, ba năm trước đây bài hát này đã là một hit đình đám, càn quét các bảng xếp hạng lớn và giành vị trí hạng nhất, mà cô cũng đã giành được giải quán quân chương trình tuyển chọn với tiền thưởng nhờ bài hát này.

Chương trình rất hot, quán quân và á quân dựa theo quy tắc mà tạo thành một nhóm, tất cả mọi người đều cho rằng nhóm này sẽ sáng tạo nên một thời đại mới, kết quả lại là im hơi lặng tiếng. Lời hứa mà ekip chương trình lừa dối tuyển thủ dự thi một cái cũng chưa làm được. Khán giả yêu thích những điều mới mẽ, thay vì duy trì sự nổi tiếng của một nhóm cũ, chương trình tất nhiên sẵn sàng đầu tư kinh phí hơn cho mùa tiếp theo.

Hợp đồng có thời hạn ba năm sau khi ký kết. Sự kết hợp giữa việc bỏ bê và lập kế hoạch sai lầm đã trì hoãn bọn cô lâu lắm, cũng may ngày mai là ngày giải tán.

Lâm Lạc Tang khảy tỳ bà đàn xong khúc nhạc dạo thì vào phần lời bài hát.

Giọng hát của cô cực kỳ đặc biệt, linh hoạt kỳ ảo êm tai, rất bắt tai. Những người trên du thuyền đang tìm kiếm niềm vui nghe xong bài hát đều không tự giác mà nhìn về phía cô. Màn che cũng từ từ được vén lên cao theo tiếng nhạc.

Các bàn ở giữa du thuyền bỗng nhiên tuôn ra một tiếng: “Con mẹ nó, người đẹp gảy tỳ bà!”

Bạn bè trách hắn: “Có thể tao nhã hơn chút không.”

“Khó à, âm thanh này dễ nghe đến mức tao chỉ muốn thét to.”

“Nơi này của chúng ta hình như có người cuồng giọng thì phải? Tổng giám đốc Bùi...... hả?”

“Đừng kêu to, người ta chỉ nghe CD, không có hứng thú với phụ nữ đâu, ông đừng chậm trễ người ta xem cổ phiếu.”

Trong tiếng ồn ào, Bùi Hàn Chu lạnh lùng ngước nhìn cô một cái rồi lại cúi đầu.

Lâm Lạc Tang một mực không biết về chấn động trên thuyền, sau khi diễn tấu xong thì cúi mình chào, chờ đợi xuống sân khấu.

Ngày mai sẽ phải tan rã, hôm nay cô vẫn hát tuyệt phẩm một thời nổi đình nổi đám chắc chắn sẽ khó tránh khỏi một chút xúc động sau ba năm im hơi lặng tiếng.

Mà cuộc thảo luận có liên quan đến cô trên du thuyền vẫn chưa ngừng nghỉ, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng hơn.

“Đấy là ai? Có thể gọi qua tới tâm sự không?”

“Ông bệnh tâm thần à, mời ca sĩ, ông cho rằng nổi trên mạng còn tâm sự à.”

“Ca sĩ mới cũng có thể mà, đưa mấy trăm vạn để ra một album cũng có thể nói chuyện chứ? Thử xem, ám hiệu viết:

Di thuyền tương cận yêu tương kiến

Thiêm tửu hồi đăng trùng khai yến * “Bài thơ Tỳ Bà Hành của Bạch Cư DịDịch nghĩa: Dời thuyền đến gần, mời cho được gặp mặt Rót thêm rượu, giong lại đèn, tiệc vui mở tiếp Dịch thơ: bản dịch của Phan Huy Vinh Đàn ai nghe vẳng bên sông Chủ khuây khỏa lại, khách dùng dằng xuôi.

“Ông còn biết thơ của Bạch Cư Dị đấy à?”

......

Sau khi trở lại du thuyền, Lâm Lạc Tang nhận được tin nhắn nói rằng tổng giám đốc của một công ty đĩa nhạc nào đó muốn tìm cô nói chuyện.

Dựa theo số phòng mà tìm tới cửa, lại gặp phải cô gái nhỏ mới vừa rồi đụng cô.

Cô bé đỏ mặt do dự không tiến lên, nhìn thấy cô thì dường như đã tìm được cọng rơm cứu mạng: “Chị phải vào đó sao?”

Nhìn thấy cô gái này, eo cô lại bắt đầu đau nhức âm ỉ, chậm một lát mới hỏi: “Có việc sao?”

“Chị có thể đưa giúp em cái này không?” Cô bé đưa chai rượu trong tay, nói chuyện hơi lắp, “Em không dám đi vào, em không biết tổ trưởng lại sắp xếp gì cho em nữa.”

Tổ trưởng hẳn là người phụ nữ vừa nãy.

Cô nhanh chóng hiểu ra, đại khái là người phụ nữ kia không đành lòng bỏ lỡ cơ hội một cách vô ích, muốn dùng cô gái xinh đẹp câu con nhà giàu cắn câu. Nhóm cậu chủ này không thể thiếu tụ họp, đến lúc đó người phụ nữ suy nghĩ đến hiệu quả hoạt động của công ty sẽ trích được nhiều hoa hồng.

Lời năn nỉ của đối phương quá tha thiết, đầu óc của Lâm Lạc Tang quay một vòng, kiểm tra tất cả những nguy cơ tiềm ẩn, lúc này mới vươn tay: “Đưa tôi đi, thuận tiện giúp em.” Coi như vì solo mà cầu phúc tích đức.

“Cảm ơn chị!”

Đẩy cửa phòng riêng ra, hơi thở lãng phí xa hoa xen lẫn mùi rượu phả vào mặt khiến Lâm Lạc Tang cau mày, lại nhìn về phía một đám cà lơ phất phơ thì nhận ra bản thân đã bị lừa.

Lúc này làm sao có người sẽ tìm cô nói chuyện công việc chứ, tám chín phần là lấy danh nghĩa để trêu chọc gái.

Quả nhiên, có người vừa thấy cô đến đã bắt đầu huýt sáo: “Tống Dặc! Cậu kêu tới.”

Tống Dặc cười tuỳ tiện, tựa như muốn tiến đến khoác vai cô nhưng Lâm Lạc Tang nhanh chóng hiểu rõ ý đồ này nên nghiêng người tránh đi: “Không phải muốn nói chuyện album sao, nói về phong cách, chủ đề, tiết tấu và tuyên truyền đi?”

Tống Dặc chỉ biết cưa gái nào nghĩ đến cô thật sự là đến nói chuyện về công việc, vừa nghe vấn đề đã nghẹn lời, trong giọng nói của cô nghe rõ sự từ chối..

Mẹ nó, hắn còn chưa bắt đầu thì làm sao đã bị từ chối chứ?

“Còn chưa nghĩ xong thì tôi đi trước.”

Lâm Lạc Tang đi đến quầy chuẩn bị thức ăn để đặt rượu sang một bên, đến gần mới phát hiện một người đàn ông đang đứng bên cạnh, là Bùi Hàn Chu mà hôm nay cô đóng dấu.

Gương mặt không biểu cảm của người đàn ông cứ như vậy mà hé nửa mắt, cũng không biết có phải là đang nhìn cô hay không nữa.

Nơi này chật hẹp, hai người dựa gần, cô tăng tốc muốn chạy nhưng vô tình váy dường như bị thứ gì đó cuốn lấy. Vừa nhấc chân, vải dệt lại trực tiếp bị xé rách, chỉ khó khăn lắm mới che khuất bắp đùi, lộ ra da thịt tinh tế như sứ, trắng đến lóa mắt.

Bên tai có tiếng ong ong, cô vội vàng vươn tay kéo váy áo. Theo bản năng ngửa đầu lên, cô bắt gặp tầm mắt của Bùi Hàn Chu.

Anh cười không tới đáy mắt, độ cong bên môi tản mạn lười biếng, dường như vừa xem được trò hay.

Tuy đã cố gắng hết sức để duy trì sự bình tĩnh của mình nhưng giờ phút này cũng hơi ngượng ngùng không thể nói ra. Đầu cô như muốn sung huyết não mà nắm chặt váy vội vàng trốn đi.

Vào lúc cô xoay người Bùi Hàn Chu cũng trở về vị trí, vừa lúc thay cô chắn một chút. Cô rất rõ ràng chỉ là vừa lúc, bởi vì cô hoàn toàn không cảm thấy người đàn ông toàn thân tràn ngập “tính ông đây lãnh đạm” có thể có lòng tốt như vậy.

Sau khi chạy về phòng mình, Lâm Lạc Tang cuối cùng cũng có cơ hội hít một hơi thật sâu, đưa bàn tay lạnh lẽo dán lên gương mặt một hồi lâu mới giảm độ nóng. Cả đầu óc của cô đều là ánh mắt không nói rõ kia của Bùi Hàn Chu, tựa như hai lần ba bận trùng hợp này thật sự là do cô tiến hành ám chỉ không thể miêu tả được vậy.

Cũng không biết hôm nay cuối cùng mình đã chạm phải buff xui xẻo gì, hay là thay cô bé mới vừa rồi ăn cái thiết kế mập mờ nho nhỏ kia nữa.

Trong va li chỉ có một bộ lễ phục dự phòng khác, thắt lưng màu đỏ sậm, kiểu dáng hơi gợi cảm, hẳn là do trợ lý không cẩn thận mà nhét vào, nhưng giờ phút này cũng có ích đấy.

Cô đen mặt thay xong nhưng khuôn mặt của người đàn ông kia vẫn lưu lại trong tâm trí cô.

Không bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng nói chuyện: “Nói cũng đã nói rồi, cũng không thể hại bà đi một chuyến uổng công. Cụ nhà cũng hơn một trăm tuổi rồi, nghe thấy cậu nói thật sẽ mất mát biết bao? Cậu tìm đại một người tới ứng phó một chút thôi, dù sao lừa gạt xong thì khoẻ rồi, lần sau hỏi lại thì cậu nói đã chia tay rồi chứ sao.”

Hẳn là đối thoại, nhưng một người khác trước sau không lên tiếng, không biết qua bao lâu, cửa phòng của cô thế mà có người gõ.

Cô kéo cửa ra, phát hiện là Bùi Hàn Chu thì rõ ràng hoảng sợ.

Người đàn ông nói ngay vào điểm chính: “Có từng diễn kịch chưa?”

Vốn cô muốn hỏi sao anh biết phòng của tôi nhưng nghĩ lại thì du thuyền này đều là của anh, anh có thể có cái gì mà không biết chứ.

Không biết đây lại là màn gây chuyện nào, sau một lúc lâu cô mới trả lời: “Chỉ diễn qua MV, có chuyện gì sao”

Anh hơi suy tư, lúc này mới ngước mắt nhìn lên: “Theo giúp tôi diễn trò được chứ? Sẽ trả thù lao cho cô.”

Xem ra quả thực anh hiểu lầm không nhẹ, nhập cô với những người phụ nữ hao hết tâm tư kia làm một, cảm thấy cô cũng là tới vớt tiền. Nhưng cô lười giải thích, có rảnh làm sáng tỏ còn không bằng viết nhiều bài hát cho solo.

Nếu là ngày thường, cô sẽ tự thể nghiệm mà mời anh cút ra xa một chút, nhưng thật là trùng hợp, gần đây cô muốn thêm một chút tiết tấu đồng hồ vào ca khúc mới do cô sáng tác. Trên tay người đàn ông kia là chiếc Patek Philippe Henry Graves nổi danh, từng phá vỡ kỷ lục đấu giá, cô muốn nghiên cứu chiếc đồng hồ cổ này một chút.

“Chiếc Patek Philippe đó......”

“Cho tôi mượn một tuần” còn chưa nói thành lời thì người đàn ông đã đưa tới: “Còn muốn cái gì?”

?

Có tiền thật tốt.

Đáng tiếc có tiền không phải cô.

“Đủ rồi, đi thôi.” Một tuồng kịch hai ba ngàn vạn, thật đúng là làm nhục cô.

Người đàn ông đưa cô đến một phòng riêng khác, Lâm Lạc Tang nhớ tới gì đó thì đột nhiên kéo lấy cổ tay áo anh: “Từ từ.”

Anh không nói một lời mà chỉ hạ tầm mắt nhìn chằm chằm cái tay bị cô kéo. Cô nhớ tới Nhạc Huy nói anh chán ghét tiếp xúc thân mật thì trong lòng nhảy dựng, nhưng may mắn anh chỉ nhìn mà không có hất cô ra.

Cô tỉnh bơ buông tay ra: “Anh không đưa tôi kịch bản thì làm sao mà diễn hả?”

“Tôi không rõ kịch bản lắm.”

Nếu anh biết đám bạn xấu kia sắp xếp tình sử gì cho anh thì bây giờ cũng không đến mức bị động như vậy.

Lâm Lạc Tang nhất thời không nói nên lời, không nghĩ tới Bùi Hàn Chu sẽ tín nhiệm cao với cô như vậy, thả một ca sĩ như cô tiến hành biểu diễn ngẫu hứng.

Hai người cứ như vậy mà vào phòng, ngồi ở ghế giữa là một bà cụ, Bùi Hàn Chu nghiêng đầu giới thiệu: “Đây là bà cố của tôi.”

Lại nghẹn lời giới thiệu cô với bà: “Đây là Lâm......”

“Lạc Tang,“ cô vô cùng có tinh thần nghề nghiệp mà giải vây, “Gọi con là Tang Tang là được ạ.”

Cô được xếp ngồi bên cạnh Bùi Hàn Chu, cô sẵn sàng vững như núi trước mưa gió, phác họa ra một nụ cười khéo léo.

Bà cố nhìn cô cười cong mắt, sóng gió dữ dội tiếp theo ập đến cô không thương tiếc, mỗi một từ đều như đều giống như một cơn mưa băng lạnh lẽo vỗ vào mặt cô....

“Nghe nói con và Hàn Chu...... Muốn kết hôn hả?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.