Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

Chương 48: Chương 48




Trên QQ, Tô Tiếu méo mặt nói với Phát Thanh Viên, “Cậu từ chối tôi thêm hảo hữu rồi.”

ICE: “Mặc Như Y lúc nãy á?”

Tô Tiếu: “Ừ!”

Đối phương im lặng khoảng 5 phút, Tô Tiếu chán, cho Mặc Như Y chạy rong khắp bản đồ làm nhiệm vụ.

5 phút sau.

ICE: “Tên khó nghe quá đi mất.”

Trong trò chơi, lời mời hảo hữu của Bất Niệm Tình Thâm cũng đã gửi qua, đối với cái nghiệp chướng mang tên Bất Niệm Tình Thâm này, Tô Tiếu hung hăng nhấp từ chối.

Lời mời hảo hữu của đối phương lại gửi qua, Tô Tiếu nghĩ một lát, đợi mấy giây sau, lại nhấn từ chối như trước.

Trên QQ, cô giả ngu, vờ ngây thơ, “Máy tính giật quá, có lẽ vì laptop mở cả Q, chuột di chậm rì rì, không cẩn thận nhấp sai rồi, cậu mời lại đi?”

ICE: “Ngày mai nếu có lên thư viện tự học, đem laptop theo, tôi giúp cậu xem thử.”

ICE: “Trước tắt QQ đi cũng được, tôi vào game M cậu.”

Giả ngu đến cuối luôn đi!

Tô Tiếu: “M? Là gì? Trong trò chơi ấn M xuất hiện bản đồ mà!”

Vừa gửi đi, Tô Tiếu lại hận không thể tát cho mình một cái, này chẳng phải vờ hơi quá rồi sao, không khéo lại lộ sơ hở?

Đối phương không đáp, Tô Tiếu mở cửa sổ game, phát hiện Phát Thanh Viên đã gửi mật ngữ cho cô.

Bất Niệm Tình Thâm: Vào cài đặt hệ thống tắt hết các hiệu quả bối cảnh, kỹ năng, sẽ không bị giật thế nữa.

Bất Niệm Tình Thâm: M= MI, mật ngữ hay cũng là tán gẫu riêng.

Bạn nói với Bất Niệm Tình Thâm:…Ha, tôi là đứa mù game, cậu phải chiếu cố tôi nha!

Bất Niệm Tình Thâm: …

Bất Niệm Tình Thâm: Được.

Thêm hảo hữu sau, Bất Niệm Tình Thâm mời Tô Tiếu tổ đội, hai người bắt đầu làm sạch nhiệm vụ.

Giờ phút này Tô Tiếu mới được thể hội lộ trình thăng cấp hồi đó của Lục Thấm Nhi, ngồi trên ngựa, không cần làm gì cả, nhiệm vụ đánh quái hoàn toàn là nhất kích tất sát, còn về những cái khác, cả hành trình có người giải thích chỉ dẫn, cả não của cô cũng không cần phải dùng, chỉ cần theo sau là mọi sự đại cát. Hơn nữa gặp được nhiệm vụ có kịch tình, còn có người đánh chữ trong đội giới thiệu bối cảnh trò chơi và câu chuyện xưa cảm động, thật sự là thầy tốt bạn hiền à nha.

Chẳng qua, Bất Niệm Tình Thâm cũng không yêu cầu cô bái sư.

Nếu cậu ta không yêu cầu, Tô Tiếu đương nhiên cũng sẽ không chủ động nói, cô với Bất Niệm Tình Thâm có thù sâu như vậy, nếu bái cậu ta làm thầy, trong lòng nhất định buồn bực chết mất.

Bất Niệm Tình Thâm: Trò chơi này có rất nhiều câu chuyện cảm động. Có thể xem những nhân vật đó đối thoại.

Mặc Như Y: Nhiệm vụ làm nhanh quá, không xem kịp.

Bất Niệm Tình Thâm: Vậy cậu lên oai oai, tôi nói cho cậu nghe.

Tô Tiếu lập tức ngây ra.

Giây sau, cô run run gõ ra một dòng chữ.

Mặc Như Y: Oai Oai là gì?

Bất Niệm Tình Thâm: Là một công cụ để trò chuyện bằng thoại, Trần Vi có đó không? Bảo cậu ta bày cho.

Mặc Như Y: Ồ, tôi đi down về đã.

Bất Niệm Tình Thâm: Ừ.

Tô Tiếu cho nhỏ cửa sổ game, sau đó chạy đi đăng ký một tài khoản khác, chờ mấy phút rồi mới trở lại game, sau đó cô thấy nhân vật của mình đang đứng nguyên tại chỗ, mà Bất Niệm Tình Thâm đứng bên cạnh, bộ quần áo màu đen vốn có đã đổi thành thời trang trong thương thành, áo trắng tung bay, tiên phong đạo cốt, không còn cái khí chất lưu manh hèn hạ của sát thủ.

Tô Tiếu đảo tròn mắt, rồi quên sạch chút kinh ngạc vừa nãy.

Mặc Như Y: Cài rồi. Vào rồi. Trần Vi nói phải vào trong phòng, bảo tôi hỏi cậu phòng bao nhiêu?

Bất Niệm Tình Thâm: 20204X.

Vào kênh sau, nghe đinh một tiếng, Tô Tiếu bị kéo vào một phòng phía dưới, cô liếc tên kênh một cái, thấy chẳng sáng tạo gì cả, chỉ đặt tên là Q, có lẽ là viết tắt tên cậu ta, phòng bên dưới thì có một hàng, AZ và SX, lúc này, Phát Thanh Viên kéo cô vào phòng đầu S.

“Nhiệm vụ hiện tại…”

Giọng nói của Phát Thanh Viên mượt mà vang lên rồi ngừng, chỉ vẻn vẹn mấy tiếng đó, đã khiến mặt Tô Tiếu đỏ lên, vì tai nghe sát bên tai, giọng của Phát Thanh Viên ôn nhu lại có sức hấp dẫn, cất lên bên tai , khiến tai cô hơi nóng lên, lúc này cô lại nhớ tới câu nói vừa lúc nãy đã quên mất, “Vậy cậu lên oai oai, tôi nói cho cậu nghe.”

Cô nhớ hình như là, lâu lâu trước đây, Bất Niệm Tình Thâm đã từng nói, “Tôi chỉ nói cho người tôi thích nghe.”



Nhưng giờ cũng không thích hợp đa tình, lý do Phát Thanh Viên nói không hết câu là vì trong game gặp phải công kích.

Cửa sổ game Tô Tiếu cho nhỏ giờ nhấp nháy vài cái, đợi cô ngơ ngẩn xong mở lên, giật mình phát hiện Mặc Như Y cấp 53 yếu ớt nhu nhược đã thành một cái xác lạnh cóng nằm co quắp trên đất, mà Bất Niệm Tình Thâm thì đang chạy qua lại giữa một đống hồng danh, Tô Tiếu cảm thán, thao tác tốt đúng là trâu bò, một thích khách mặt đối mặt cũng kiên trì được lâu thế này, nếu là cô, sợ là vừa đối mặt đã bị miểu sát. Nhưng niềm cảm khái này cũng không kéo dài lâu, chỉ vài giây sau, Bất Niệm Tình Thâm hét thảm một tiếng, anh dũng hy sinh.

Kẻ ra tay là người của Bích Hải Triều Thanh Các.

Từ khi Thiên Nhai ôm đùi của Bích Hải Triều Thanh Các, Bích Hải Triều Thanh Các cũng trở thành đối địch với Phù Vân Các, ra dã ngoại cũng giết sướng tay cực kỳ, Tô Tiếu mắt thấy người của Bích Hải Triều Thanh Các tới càng ngày càng nhiều, đang định sống lại ở chỗ khác, lại thấy Bất Niệm Tình Thâm sống lại, vì hai người tổ đội, nên cô có thể thấy rõ cậu ta ẩn thân lén đi vào, đám người bên kia hình như không có Đạo sĩ và Cung tiễn thủ, nhưng có khả năng đã bị chơi ngầm mấy vố, nên có Thiên tiên phóng kỹ năng quần công ở chung quanh, Bất Niệm Tình Thâm ẩn thân một bên, dường như đang chờ thời cơ.

Tô Tiếu nghĩ xem một người mù game gặp phải cảnh này thì sẽ làm gì, sau đó cô bắt đầu gõ chữ lên kênh đội.

Mặc Như Y: Ai nha, sao tôi chết vậy?

Bất Niệm Tình Thâm : Mở nhân vật quan hệ, xem mục kẻ thù, tên trên đó chính là người đã giết cậu.

Tô Tiếu thầm bĩu môi, kẻ thù lớn nhất của lão đây chính là ngài đấy ạ, thanh thiên đại lão gia.

Mở danh sách kẻ thù ra, ở trên chỉ có một danh tự — Suối Nước.

Nhìn ra chung quanh, Tô Tiếu phát hiện Suối Nước kia là một Thiên tiên. Đang phì phò phóng Thiên Phạt, chắc hẳn mình vừa không để ý bị quần chết. Nick nhỏ đáng thương, dưới công kích của nick lớn, hoàn toàn không có năng lực phản kháng. Nghĩ đến đó, Tô Tiếu vẫn lật lại chiến báo, định xem thử có phải vậy không, lại phát hiện trong chiến báo, có một hàng chữ nhỏ màu xám xuất hiện rất nhiều lần.

Đồng đội Bất Niệm Tình Thâm của bạn đã chết.



Mặc Như Y: Báo thù? Tôi vừa lỡ mở ra chiến báo, thấy cậu chết rất nhiều lần.

Bất Niệm Tình Thâm: Giết cậu là ai?

Mặc Như Y: Suối Nước.

Bất Niệm Tình Thâm: Ừ.

Qua chừng vài phút, đối phương thấy lâu không có động tĩnh gì cũng hơi thả lỏng, tụm năm tụm ba đi ra điểm truyền tống, có lẽ chuẩn bị chuyển trận địa, đúng lúc đó, Bất Niệm Tình Thâm lượn tới gần Suối Nước, sau đó thân mình hơi bay lên, một đôi cánh màu đen bao lấy thân thể, tiếp đó là oành một tiếng, cậu ta đã tự bạo.

Một chiêu tự bạo này, nổ chết bốn người trong đó có cả Suối Nước.

Đối phương ở kênh gần mắng chửi không ngừng, Bất Niệm Tình Thâm không phảng ứng gì, chỉ lên đội bảo Tô Tiếu sống lại ở chỗ khác. Trên oai oai, cậy ta vẫn nhỏ nhẹ thuyết minh, “Sống lại ở chỗ khác, chính là sau khi chết trên màn hình có một khung vuông thông báo màu đỏ máu, mở ra sẽ xuất hiện bản đồ, cậu chọn đại một chỗ là được.”

Người nắm giữ Chìa khóa bí cảnh Lam Điều xuất hiện ở Cửu Lê Hoang Thôn. Tọa độ (nam 110, bắc 150).

Thấy tin này, Tô Tiếu theo bản năng sống lại ở Cửu Lê Hoang Thôn.

Lát sau, Bất Niệm Tình Thâm cũng theo tới.

Lúc trước bọn Loạn Đánh Tỳ Bà nói hôm nay không đuổi theo nữa, ai ngờ Tô Tiếu vừa đứng vững, lại thấy một đám trong thế lực cũng truyền tống tới, chẳng là mỗi người đều không bỏ bảo hộ, ngồi xổm cạnh điểm truyền tống xem chừng.

Cũng có ít người chơi không thế lực truyền tống qua, mọi người nhộn nhịp vây quanh điểm truyền tống, xem chừng đều định bụng tới ngắm chơi thôi, thấy thế cục không ổn, sẽ chạy ngay.

Quanh Lam Điều vẫn như cũ có hơn 3 đoàn bảo hộ, hơn nữa có đủ các chức nghiệp, thích khách cũng không thể lén đi vào phòng tuyến, mọi người thấy trộm gà không được lại lục tục rút lui, Tô Tiếu cảm thấy cấp bậc của mình thấp không có áp lực gì, nên đứng nguyên tại chỗ không động, mà Tô Tiếu không đi, Bất Niệm Tình Thâm tự nhiên cũng không đi.

Đại quân bảo hộ của Lam Điều sáp lại gần thần thạch.

Sau đó lấy cái thế xe lu nghiền, công kích toàn bộ những người chơi không trong liên minh ở xung quanh. Phần lớn người chơi chịu được hỏa lực thì mở truyền tống mà chạy, còn Mặc Như Y của Tô Tiếu thì chịu không nổi một kích.

【Gần 】Khuynh Thành Tiếu: Thanh tràng, nếu ngộ thương thì xin lỗi.

Tô Tiếu định rời đi, nhưng không biết bị ai hôn mê tại chỗ, còn chưa phản kháng được gì đã nháy mắt ngã xuống, cùng lúc đó, một đạo thiên lôi ầm ầm đánh xuống, bổ xuống đất khói bụi nổi cuồn cuộn.

【Hệ thống 】 Lam Điều làm nhiều việc ác, cuối cùng bị trời giáng thần lôi đánh chết, thiên lý sáng tỏ, báo ứng xác đáng!

Chiến trường lặng đi trong chốc lát.

Một giây sau, lại ào lên như nồi nước sôi.

Những người chơi còn chưa đi bỗng chốc như hồng thủy mãnh thú được thả phanh, trong nháy mắt đã xông lên trước, cục diện đã không còn khống chế được.

【Gần 】 Lam Điều: Mẹ nó, ta chỉ vỗ một cái đã đánh chết hai nick nhỏ!

Mặc Như Y của Tô Tiếu là một trong số đó, mà một cái khác nằm trên mặt đất tên cũng rất quen, ấy là người lúc trước từng tổ đội làm nhiệm vụ – Nhị Bức Thanh Niên Hoan Nhạc Đa.

Tô Tiếu vui vẻ.

Người chơi hồng danh bị thiên lôi đánh chết vốn sẽ rớt trang bị, càng huống gì là vật dễ rơi như【Chìa khóa bí cảnh 】, đáng tiếc vừa nãy hệ thống đã thông báo vị trí của người nắm giữ rồi, cách lần thông báo sau còn gần 30 phút, những người chơi ở thế lực lớn spam ầm ầm trên kênh gần, kêu người nhặt được 【Chìa khóa bí cảnh 】mau giao ra đây, chẳng biết có phải là người trong liên minh nhặt rồi giấu đi mất không, điều duy nhất xác định là, Chìa khóa của Lam Điều đã rớt mất rồi.

Bất Niệm Tình Thâm: 【Chìa khóa bí cảnh 】.

Tô Tiếu hít mạnh một hơi, sau đó đập bàn cười to, “MN, chìa khóa bí cảnh bị chúng ta bắt được rồi, ha ha ha ha!”

“Chìa khóa bí cảnh?” Trần Vi lập tức tiếp lời, “Ở chỗ bà?”

“Chỗ Phát Thanh Viên!”

Mặc Như Y: Đây là gì? Chìa khóa mở bản đồ ẩn Uyên Ương Chức Cẩm ? Là gì vậy?

Bất Niệm Tình Thâm:…

Bất Niệm Tình Thâm: Là chìa khóa.

Tô Tiếu: “…”

Giải thích như vậy, cũng quá là bằng thừa!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.