Yêu Thương Về Đâu?

Chương 23: Chương 23: Hãy Quay Về Bên Em! (2)




Chương 19.2: Hãy quay về bên em!

Trọng Huy ngay lập tức lao đến ôm chặt lấy hai tay của tôi như sợ tôi làm chuyện ngu ngốc nào đó. Những lời anh nói ra như mũi tên đâm xuyên qua trái tim làm tôi rất đau. Có chăng anh đang hiểu bản thân mình đang nói cái gì không? Hay chỉ nói bừa? Tôi mới về được một tuần mà phải gánh trên vai biết bao nhiêu là chuyện, giờ lại đến tin sốc này, có phải hay không ông Trời đang muốn dồn ép người ta vào ngõ cụt? Ông không muốn chúng tôi được yên bình mà sống trên cõi đời này. Nhưng mọi chuyện cũng do anh mà ra, đã lừa dối tôi; dù vậy thì đã sao? Tôi đâu thể ghét bỏ, anh bây giờ đang rất cần người ở bên cạnh động viên an ủi. Tôi thở dài một hơi rồi quay ra sau ôm lấy Trọng Huy vào lòng, anh vẫn còn đàn khóc, đôi mắt sưng đỏ trông rất thương. Tôi ôn nhu lau đi chúng, dù xảy ra ít nhưng mỗi khi nhìn anh khóc là tôi cảm thấy mình có lỗi vô cùng, chẳng biết bản thân đã gây ra lỗi gì.

- Được rồi, đừng khóc nữa, nghe em hỏi! Tại sao anh lại biết mình bị HIV? - Tôi dùng hay ngón tay lau đi những giọt nước mắt trên gò má của anh.

Trọng Huy im lặng nhìn tôi rồi lại gục đầu xuống đất, môi mím chặt sau đó thả ra liên tục như thế. Tôi vẫn kiên nhẫn chờ câu trả lời từ anh, mặc cho thời gian trôi qua như thế nào. Vài phút sau tôi mới có thể nghe được âm thanh ậm ừ từ đối phương:

- Ừ...m...Sáng nay tên đó có đến tìm anh...

- Ai?

- Là người anh “mua” bên ngoài suốt mấy năm qua... cậu ta đến... hỏi cần phục vụ không? Anh bảo là từ nay đừng tìm đến nữa. Trước khi rời đi cậu ta nói bản thân mình... đã bị HIV...

- Thế anh đi kiểm tra chưa?

- Chưa... anh... anh không thể, anh rất sợ... anh sợ phải rời xa em... anh...

Một lần nữa anh lao vào lòng của tôi, toàn thân run mạnh, tiếng nức nở lại vang lên. Tôi xoa lưng cố gắng an ủi anh rằng mọi chuyện sẽ không sao đâu. Dù nói như vậy tôi cũng chẳng thể nào đoán được nó sẽ như thế nào, chỉ có thể ra sức cầu nguyện mọi ông Trời thôi. Tôi bây giờ cũng rất sợ bản thân sẽ bị lây nhiễm từ anh, tuy không muốn đổ lỗi cho anh nhưng sự thật trong tuần qua cả hai không ít lần cùng nhau quan hệ, đến biện pháp an toàn cũng không mang vào. Nhưng biết đâu tên kia chỉ nói dối Trọng Huy thôi, nhưng hắn làm thế có mục đích gì? Điều đó mang lại bao nhiêu lợi ích cho hắn? Tôi lắc đầu xua đi bao ý nghĩ để trở về thực tại, anh vẫn còn trong vòng tay rộng lớn của tôi, tiếng khóc dường như đã kết thúc.

- Sẽ không sao đâu, tin em đi!

- Nhưng anh lo lắm... anh lo em cũng sẽ...

- Em đã bảo không sao mà, giờ thì đi ngủ, mai chúng ta đi kiểm tra, được chứ?

Trọng Huy gượng ép gật đầu hai cái rồi nằm xuống. Tôi vừa đặt lưng lên nệm anh liền ôm lấy, hơi thở đều đều nhưng vẫn còn dư âm lúc nãy phả từng đợt ấm nóng vào cổ của tôi không ngừng. Phải mười phút sau anh mới dần đi vào giấc ngủ. Gương mặt bình yên khiến cho tôi nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nếu như lời anh kể thì cơ hội bị nhiễm HIV sẽ cao hơn 50% và tôi cũng sẽ... à mà thôi, bớt suy nghĩ bừa lại một chút, ngày mai sẽ biết, giờ thì đi ngủ. Tôi đấp chăn lại cho cả hai rồi cũng vào giấc mơ của riêng mình.

...

Mười ngón tay của một người đàn ông liên tục hoạt động trên bàn phím Laptop, ánh mắt lãnh đạm nhưng vẫn có phần ôn nhu đang rất chăm chú vào màn hình. Trên đó chỉ đơn giản là những con chữ nhỏ li ti, đấy là bản kế hoạch cho tháng tiếp theo cần gấp cho cuộc hợp ngày mai. Cả thân người trong bộ Vest lịch lãm ngồi bất động trên chiếc ghê màu đen, phía trước là cái bàn rộng lớn. Đặt phía trên là các sổ sách và bút viết, nhưng cái gây chú ý nhiều nhất đó là cái bảng tên - TỔNG GIÁM ĐỐC...

- Tổng giám đốc Trần, mới anh xem qua. - Một cô gái thân đồng phúc uốn éo từng bước gợi cảm như muốn quyến rũ người phía trước, nhưng đáng tiếc hắn vẫn gương mặt lãnh đạm đó chẳng thèm nhìn cô lấy một cái. - Đây là bảng khảo sát các chi nhanh ạ.

Hắn dừng lại di chuyển ánh mắt sang tập giấy tờ trên bàn, rồi lại trở về với công việc chính, không quên bỏ lại một câu quen thuộc và ngắn gọn:

- Còn gì nữa không?

- Dạ còn. Thưa tổng giám đốc, tuần sau anh có cuộc hẹn với khách hàng ở Sào Gòn ạ.

- Ừm, ra ngoài!

Cô gái nhìn hắn trề môi rồi quay gót bước đi, cũng may hành động đó không bị đối phương bắt gặp nếu không cô về nhà mà ăn cơm nhà. Tập giấy tờ đó vẫn trơ trọi nằm trên bàn nhìn tên phía trước điên cuồng làm việc. Khoảng thời gian sau hắn mới dừng lại, xoay cổ hai vòng rồi ngã ra phía sau uể oải nhìn mọi thứ trên bàn. Chợt ánh mắt dừng lại cái bảng làm bằng thủy tinh phía trước, hắn hơi chồm lên cầm nó mang về phía mình soi. - TỔNG GIÁM ĐỐC TRẦN ANH TUẤN - Được khắc rõ rệt bên trong, nó phản quang với ánh sáng bên ngoài rọi vào, trông rất tinh xảo và quý phái. Hắn đặt vật đó trở về bị trí cũ rồi lại ngã ra ghế, đầu ngước lên trần, ánh liền thay đổi sang vui vẻ, miệng mấp máy tự nói với mình:

- Sài Gòn... thú vị thật!

...

Chúng tôi đang ngồi chờ trong phòng xét nghiệm, xung quanh bốn vách tường màu trắng ngăn chặn mọi tiếng ồn bên ngoài rồi để lại một không gian yên tĩnh đến lạ thường. Đồng hồ trên bàn thản nhiên nhảy từng giây một trong cái vòng tròn vô định đó. Tôi ngồi bên cạnh Trọng Huy có thể thấy anh đang rất lo lắng như thế nào; bàn tay vừa run vừa đổ mồ hôi nắm chặt trên đùi, ánh mắt mở to nhìn thẳng về phía trước dù chẳng có cái gì đáng ngạc nhiên phía trước. Tôi cũng như anh nhưng không biểu lộ ra ngoài, bí mật ẩn giấu nó vào bên trong cho riêng mình. Tôi vì chẳng muốn cho anh thấy mình cũng rất hồi hợp cho kết quả, tôi khống muốn anh phải lo cho tôi, bây giờ anh đã yếu đuối rồi, anh không thể, đến lúc tôi nên làm cái gì đó để đáp lại anh.

Tiếng xoay chốt cửa làm mọi suy nghĩ của tôi bị gián đoạn, bác sĩ đã vào, toàn thân màu trắng tiến đến chiếc ghế sau bàn làm việc ngồi xuống đối diện với chúng tôi. Đó là Thiên - con trai của chú Đại đã cùng ba Phúc Huy hạnh phúc bên thế giới riêng của họ - cậu cầm hai túi hồ sơ rồi trao cho chúng tôi mỗi người một bản.

- Bên trong là kết quả, hai cậu có thể mở ra.

- À...ừ...m... Trọng Huy, để em xem trước.

Tôi rút bàn tay vừa đặt trên vai anh xuống rồi cầm lấy tờ giấy trắng bên trong từ từ rút nó ra. Trán tôi từ đầu không có gì nhưng đến giây phút này mô hồi như bị kiềm nén lâu mà chảy ra như lũ, hai bàn tay đang cầm túi hồ sơ cũng bất giác run lên. Tôi chẳng màng tới mấy hàng chứ đầu tiên mình nhìn thấy, cái tôi cần là hai chữ “kết quả” dưới cùng. Hít sâu lấy một hơi tôi rút nhanh tờ giấy ra, rõ ràng là đã thấy nhưng tôi giả vờ mình chưa nhìn thấy cái gì; nó đã ngay trước mắt, chính là nó.

- Là... là... âm... tính... là âm tính, Trọng Huy em không sao rồi. Đồng nghĩa là anh cũng... - Tôi vui mừng quay sang anh, thấy anh đã nở nụ cười, tôi không bị nhiễm HIV, anh cũng chẳng sao, đúng không?

- Để anh xem... nào... làm ơn!

Bàn tay rút tờ giấy ra xem và đó chính là kết quả. Mọi hoạt động xung quanh tôi ngay sao đó bị đứng lại, nó đã ở ngay trước mắt, không thể nào. Tôi kéo Trọng Huy lại ôm vào lòng, anh như pho tượng bất động nằm trên vai. Sao có thể chứ? Tôi là âm tính mà, làm ơn ai đó nói đây chỉ là trò đùa, tôi không muốn phải mất anh, hai chúng tôi chỉ mới bên nhau hơn một tuần thôi mà, không thể như thế được. Tôi nhìn qua Thiên cũng có cùng tâm trạng, cậu chỉ nhìn xuống bàn còn hai bàn tay thì đan vào nhau.

- Thiên, sao có thể chứ?

- Quốc Huy à, mặc dù hai người đã quan hệ nhiều lần trong tuần rồi nhưng những lúc đó có thể bên trong không bị tổn thương nên...

- Được rồi, cậu không cần nói nữa, tôi hiểu. - Quay sang nhìn anh vẫn tình trạng đó mà tôi thấy đau thắt cả con tim. - Trọng Huy, ta về thôi.

Tôi dìu lấy anh đứng lên gầt nhẹ đầu chào Thiên rồi từng bước đi ra khỏi cửa. Trên đoạn đường về không ai nói với ai lấy một câu, tôi cũng chẳng muốn phiền anh trong giờ phút này, anh cần yên tĩnh. Cả thân ảnh của một người đàn ông cứ ngã thẳng vào cửa xe, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài đường, mọi thứ đang hối hả vụt qua. Tôi cũng chẳng đoán được người đàn ông đó đang suy nghĩ cái gì, nhưng có thể biết được nó chỉ là niềm đau và cũng là thất vọng.

Ngôi nhà bỗng chốc hóa u buồn, mẹ Thảo ở cơ quan, chỉ còn chúng tôi cùng với mấy người giúp việc lủi thủi ở góc vườn. Họ dù có thấy nỗi buồn của cả hai nhưng phận làm người ở đâu có dám thân mật với chủ mà hỏi thăm này nọ. Trọng Huy suốt cả buổi sáng cứ nằm ườn ra giường chẳng ăn uống hay nói lấy một lời, anh nếu như thế này hoài tôi không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Chợt điện thoại rung lên, đó là số của một người lạ.

- A lô, Quốc Huy nghe.

- Không biết tổng giám đốc Huỳnh Quốc Huy còn nhớ đến tôi không đây? - Đó là giọng của một cô gái, nghe rất quen thuộc, hình như là...

- Trang?

- Lạy chúa, cậu còn nhớ tôi.

- Lâu quá không gặp.

- Ừm, muốn gặp không? Nếu có thì đến nhà thờ bên hạ lưu sông nhé.

- Nhưng mà...

- Có chuyện gì à?

- Không, chờ nhé, tôi sẽ đến.

Tôi cúp máy rồi bỏ nó vào túi. Trên chiếc giường Trọng Huy vẫn tư thế đó, biểu cảm đó, nếu như bỏ anh ở lại một mình ở nhà có ổn hay không? Tôi biết chắc với tình trạng này anh chẳng có hứng thú đi ra ngoài, nhỡ anh suy nghĩ nông cạn mà dẫn đến những việc làm... thì biết phải làm sao đây? Tôi chẳng muốn bỏ anh ở đây cô đơn khi tâm trạng thế này. Thôi được rồi, không còn cách, tôi dìu anh đi ra xe cùng tôi. Đây là cách tốt nhất, tôi rất lo lắng để anh bơ vơ, coi như cho anh gặp lại bạn bè xem có ổn hơn không.

...

Đó là nhà thờ nằm ở hạ lưu sông Sài Gòn. Tôi còn nhớ trước đây còn sống ở Cần Thơ hai đứa có đến một nơi y như vậy; nó giống về cảnh vật, mát mẻ, thoáng đãng và không ồn ào như bên trong thành phố, tôi chắc chắn sau này mình sẽ xây một ngôi nhà ở đây hay ở ngoại ô giống William. Trọng Huy lúc bấy giờ mới nhìn tôi chằm chằm, mí mắt cụp xuống biểu hiện sự mệt mỏi. Tôi liền đặt lên môi một nụ hôn rồi tặng thêm một nụ cười.

- Trọng Huy, anh vui lên đi, đừng ủ rũ như thế. Hãy tin em, kết quả đó chỉ là nhầm lẫn thôi.

- Nhầm lẫn? Anh cũng mong như vậy. - Giọng của anh nhỏ xíu, tôi phải im lặng mới có thể nghe rõ.

- Nhìn em này, dù anh có bị gì đi nữa, em cũng mãi mãi bên anh, vui lên đi, được chứ?

Trọng Huy cố gắng nở một nụ cười nhưng tôi biết đó chỉ là ngượng ép, không có một chút tự nhiên nào. Tôi nắm lấy tay anh đi xung quanh tìm nhỏ Trang. À thấy rồi, không chỉ riêng mình nhỏ mà là một nhóm. Bên bờ sông - dưới bóng cây họ đang ngồi nói chuyện rất vui vẻ, cho đến khi tôi xuất hiện câu chuyện mới bị gián đoạn. Mặt nhỏ Trang hớn hở khi nhìn thấy chúng tôi.

- Ê, họ đến rồi kìa.

- Wow, lâu ngày không gặp ra dáng tài tử Hollywood dữ há.

- Đào cũng rất xinh đẹp mà.

- Quỷ hà. Ngại muốn chết.

Tôi nhìn qua Vi đang ngồi đó mỉm cười quan sát chúng tôi gật đầu chào cho lịch sự rồi di chuyện qua người con trai kế bên, đó là Tuấn. Như Vi đã nói Tuấn bây giờ là tổng giám đốc của một tập đoàn, ngày đêm giúp cha của mình phát triển nó, rất ra dáng của một người thành đạt.

- Lâu quá không gặp tổng giám đốc Trần. - Tôi chìa tay ra phía trước, Tuấn liền bắt lấy nằm chặt vào lòng bàn tay của mình.

- Cậu rất đẹp trai, tổng giám đốc Huỳnh.

Rồi cả hai cười rộ lên làm không gian thêm phần sôi nổi. Nhưng khi thấy Trọng Huy vẫn biểu cảm đó tôi chẳng thể nào vui lên được nữa. Có lẽ họ cũng nhìn thấy điều đó, chỉ lần lượt nhìn lấy tôi như đợi câu trả lời. Nhưng tôi nào dám nói ra sự thật, dù biết mối quan hệ của bọn này rất là thân, có thể nói là thân hơn chữ “thân” mà nhiều người dùng miêu tả tình bạn; nhưng như vậy thì đã sao? Đâu phải chuyện gì cũng phải chia sẻ.

- À... trong người anh ấy hôm nay không được khỏe, mọi người thông cảm nhé. - Tôi thấy đâu vào đấy rồi liền chuyển sang chủ đề. À đúng rồi, tôi phải nói chuyện của Quân cho Tuấn biết.

- Tuấn này, tôi có một chuyện muốn nói. Tôi tìm được anh Quân rồi.

- Sao? Huy thấy ở đâu? - Tuấn vui mừng nắm lấy hai vai tôi, nhưng còn tôi thì đang rất rối bời. Làm sao để nói được chỗ William đây, nếu Trọng Huy nghe được sẽ lại có chuyện, tôi chẳng biết được với tình trạng này anh sẽ làm được chuyện gì?

- À... ừm... đó là... nhà... của một người quen.

- Người đó là ai?

- William.

Còn nữa...

*Đôi lời của tác giả: Đây là chương đầu tiên sau một tháng tác giả tạm dừng viết vì lý do học tập, mong mọi người sẽ thông cảm cho Nhiên. Từ đây Nhiên sẽ cố gắng hết sức có thể để bù đắp lại những ngày thiếu hụt ấy, chân thành xin lỗi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.