Yêu Vẫn Nơi Đây

Chương 13: Chương 13




Nhìn Vân Trạm ngại ngùng, cố gượng dậy, Dung Nhược cố nén cơn xúc động muốn tới giúp của mình, ngồi xuống chiếc ghế bên giường.

Ngồi tựa người vào đầu giường, Vân Trạm khép chặt đôi mắt, cố xua tan cơn choáng váng vì ráng ngồi dậy. Lúc mở mắt ra lại phát hiện Dung Nhược ở bên cạnh đang chăm chú nhìn mình.

“Sao em lại tới đây?” Vân Trạm nhìn về phía cô, hỏi với giọng hơi khàn khàn.

“Vân Hân nói anh mắc bệnh, muốn tôi tới thăm anh.” Vô tình hay cố ý, Dung Nhược kể cho Vân Trạm như định nói đây không phải suy nghĩ của cô. Nhưng lúc này, thần sắc tiều tụy của anh khiến cô không nhịn được hỏi tiếp:

“… Anh thấy sao rồi?”

“Đã không sao.” Cố gắng quên đi cảm giác co rút đau đớn ở lưng, Vân Trạm lắc đầu.

Khóe miệng hơi cong lên một khoảng rất khó nhận ra, Dung Nhược nhẹ nhàng gật đầu.

Nhất thời hai người đều im lặng, bầu không khí trong phòng có phần áp bức và nặng nề.

Tránh không nhìn khuôn mặt của Vân Trạm, Dung Nhược cố chuyển ánh mắt, lại vừa khéo dời sang đôi chân của anh. Cho dù được che phủ dưới tấm chăn nhưng vẫn không giấu nổi vẻ suy yếu, đôi chân đó, lại cả chiếc xe lăn bằng kim loại đặt bên giường thi thoảng lại phản xạ lại ánh sáng, đều như những mũi châm đâm thẳng vào mắt khiến cô cảm thấy đau nhói khiến.

… Không được mềm lòng!

Cô thầm xiết chặt tay vịn, tự nhắc nhở trong lòng.

Cho dù đôi chân anh bị thương trong lần bắt cóc đó đúng như suy nghĩ của mình, vậy cũng chỉ vì Vân Hân thôi! Bởi vì, lúc cô rớt xuống vách núi cũng là lúc quyết định tính mạng cô không phải do anh đổi lại! Giờ cô còn có thể hít thở bầu không khí trên cõi đời này hoàn toàn là nhờ vận may của bản thân, cô nên cảm ơn ngư dân đã cứu cô lên trong lúc hấp hối chứ không phải anh!

Vì vậy, không cần lo lắng quá nhiều, cô chỉ cần hoàn thành kế hoạch của mình, vậy là đủ rồi!

Do Dung Nhược ngồi sấp bóng nên Vân Trạm không tài nào nhìn thấy rõ gương mặt cô. Nhưng anh có thể cảm giác được cô đang trầm tư. Mặc dù không biết cô đang suy nghĩ điều gì, Vân Trạm vẫn quay đầu, nhắm mắt lại, lặng lẽ nằm đó, không muốn cắt ngang mạch suy nghĩ của cô.

Một lúc lâu sau, bên tai mới vang lên giọng nói nhẹ nhàng chỉ có nơi cô.

“Sao lại lừa tôi?”

“…” Câu hỏi đột ngột của Dung Nhược khiến Vân Trạm mở choàng hai mắt. Anh không nói gì, chỉ khẽ nhướn mày, nhìn cô với vẻ nghi hoặc.

“Tôi và anh đã từng là người yêu phải không?” Hít sâu một hơi, Dung Nhược hỏi.

“Em…” Trong đôi mắt thâm thúy lộ rõ vẻ kinh ngạc, Vân Trạm nhìn vẻ mặt khẳng định của cô, trái tim hơi co thắt lại. Chẳng lẽ cô nhớ ra rồi?!

“Không phải như anh nghĩ đâu!” Đối mặt với vẻ kinh ngạc của Vân Trạm, Dung Nhược lắc đầu vô tội, mỉm cười. “Tôi không nhớ ra điều gì. Thế nhưng một người bạn kể cho tôi, trước đây tôi là bạn gái của anh.”

Cô phải nhanh chóng đẩy mạnh quan hệ giữa bọn họ. Nếu anh đã không chịu nói gì, vậy để cô chủ động.

“Tôi nghĩ, người bạn tốt nhất của tôi chắc sẽ không lừa tôi. Anh là bạn trai tôi, đúng không?” Nói xong, cô chăm chú nhìn thẳng vào mắt Vân Trạm.

Cảm giác thất vọng như có, như không, dâng lên trong lòng, Vân Trạm nhìn vẻ cố chấp và chắc chắn trên khuôn mặt cô, không trả lời ngay.

Hai hàng mi khẽ rủ xuống, giấu đi những tâm sự hiện lên trong đôi mắt, một lát sau, anh mới thản nhiên hỏi: “Nếu đúng là vậy, em có thể tiếp nhận chuyện đó ngay không?”

“Không thể.” Câu trả lời nhanh chóng và thẳng thắn.

Một câu trả lời có thể dễ dàng đoán ra, song lúc này, khi nó vang lên từ trong đôi môi ấy với vẻ thong dong và điềm tĩnh, đáy lòng anh vẫn gợn buồn. Nhưng câu nói tiếp theo của cô khiến đôi mắt anh không khỏi chuyển sang nhìn cô.

“Không thể lập tức tiếp nhận. Nhưng tôi nghĩ, chỉ cần cho tôi chút thời gian thích ứng, chắc là cũng không khó.” Một nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt thanh tú. “Đương nhiên, đầu tiên anh cũng phải đồng ý tiếp tục mối quan hệ của chúng ta trong quá khứ mới được.”

Thật hiếm khi thấy Vân Trạm lộ vẻ sững sờ. Nhìn đôi mắt trong trẻo đã bớt đi vài phần xa cách kia, anh bỗng có một cảm giác kỳ lạ, cảm thấy cô gái trước mặt bỗng trở nên khó đoán —— cứ như một giây trước vẫn là vẻ lạnh nhạt xa lánh, đảo mắt qua bỗng chủ động ôn hòa trở lại.

Rốt cuộc là chuyện mất ký ức đã thay đổi tính cách cô hay lúc trước mình không phát hiện ra một mặt khác của cô, anh cũng không rõ nữa. Chỉ có điều, Dung Nhược với nhiều dáng vẻ như vậy lại càng làm toát lên thứ khí chất khiến người ta say đắm.

“Đã không còn sớm nữa rồi, tôi phải về đây.” Dung Nhược đứng dậy, không đợi Vân Trạm nói chuyện, lại bổ sung: “Anh nghỉ ngơi đi cho khỏe, hôm khác gặp lại.”

Vân Trạm nhìn theo bóng lưng dịu dàng đang bước đi kia, lặng lẽ chìm vào trầm tư.

Ánh sáng yếu ớt chiếu vào xuyên qua lớp rèm cửa dày, Vân Trạm rướn người dậy, tựa nửa người vào đầu giường. Trong con ngươi đen nhánh là vẻ trầm tư sâu không thấy đáy.

Từ ba ngày trước, Dung Nhược đột nhiên tới, sau khi để lại câu nói đó bèn vội vã bỏ đi rồi không hề xuất hiện nữa. Ngẫm lại thái độ trước sau bất đồng của cô, cả việc tính cách thay đổi nhiều so với lúc trước, nghi hoặc trong lòng Vân Trạm càng lúc càng lớn dần.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.