Yêu Vẫn Nơi Đây

Chương 22: Chương 22




Trong phòng tắm, có thể thấy rõ lớp phủ kim loại của chiếc tay vịn tiện lợi đang phản xạ lại với ánh đèn làm ánh lên những tia sáng đến lóa mắt, mà cũng thật lạnh lẽo. Hệt như tâm trạng của anh lúc này.

Vân Trạm, anh giận sao?

Hành động của em, khiến anh không vui?

Hay anh đã bắt đầu để ý đến em?

Tay cầm điện thoại, Dung Nhược tựa người vào lan can lạnh như đá bên ngoài ban công, ngắm nhìn vầng trăng non lạnh lùng, trong trẻo trên bầu trời đêm đen thẳm, tự hỏi lòng mình.

Đúng như những gì cô đã từng nói, cảm giác của Diệp Lăng Thu rất nhạy bén. Không thể nghi ngờ gì về điều này. Nhưng khi anh ta nói Vân Trạm có vẻ không được vui, cô lại không thể không thấy nghi ngờ được —- Vân Trạm mà cô biết từ trước đến nay là người khó để lộ cảm xúc. Trong ấn tượng của cô, rất ít khi anh thể hiện những cảm xúc buồn vui cáu giận quá mức rõ ràng vì một chuyện gì đó. Cũng vì lẽ đó, mà dù cho cô và anh yêu nhau suốt ba năm, nhưng dường như, cô hoàn toàn không nhớ nổi từng có lúc nào anh vui vì cô, buồn vì cô, hay từng có lúc nào nói rõ tình cảm của mình với cô… Vẫn luôn chỉ là sự bình thản mà lãnh đạm, nên cô chỉ có thể duy trì mối quan hệ này từng ngày bằng sự hiền hòa, dịu dàng của mình. Thế nhưng, đồng thời với việc bình thản, lãnh đạm với cô như vậy, anh lại có cách đối xử trái ngược hẳn với một người con gái khác. Vân Hân luôn được anh quan tâm chiều chuộng, che chở; chính những tình cảm biểu lộ rõ rệt từ một người lúc nào cũng lạnh nhạt như anh mới là điều đáng quý tới độ khiến người ta cảm thấy ghen tị.

Nên hôm nay cô mới không thể nào tin được thứ cảm xúc vốn luôn bình thản của Vân Trạm lại có thể vì cô mà bị xáo trộn, lại còn biểu lộ rõ ràng tới mức khiến cho người ngoài cũng cảm nhận được như vậy.

Lắc đầu cười khẽ, cuối cùng cô cũng bấm xuống dãy số quen thuộc kia.

“Mai anh rảnh không? Đi ăn trưa với tôi nhé.”



Giữa đêm khuya, gió rét tràn về, những cành cây khô dưới ánh đèn hắt bóng xuống mặt đường tạo thành những mảng tối sáng loang lổ, dữ tợn, không khí cũng thấm đẫm cái lạnh đến thấu xương.

Mái tóc quăn dài lặng bay trong gió, thi thoảng lại phất qua gương mặt xinh đẹp mà cô độc kia.

Tiếng thở dài khe khẽ, tựa như có như không hòa vào bầu không khí lạnh lẽo, rồi từ từ tan biến.

——————————————————————

Chuyển từ trong xe sang chiếc xe lăn, hơi lạnh đột nhiên ùa tới khiến ngực Vân Trạm cứng lại, anh nhắm chặt mắt rồi lại mở ra, dặn dò lái xe: “Anh về trước đi.”

“Vâng.”

Chiếc xe nhanh chóng chạy không còn bóng dáng, Vân Trạm lăn bánh xe tới gần dáng người mặc đồ tím đang đứng ngoài cửa tiệm.

“Sao không vào trong đó ngồi chờ?” Bắt gặp gương mặt đang ửng hồng lên vì lạnh, anh khẽ nhíu mày.

“Tôi cũng mới tới chưa được bao lâu.” Dung Nhược đút hai tay vào túi áo khoác, đi theo bên cạnh anh, cùng bước vào nhà hàng ăn Nhật.

Một cô gái trẻ tuổi mặc kimono đem thức ăn lên rồi nhẹ nhàng lui ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.

“Hai hôm trước nghe bảo đồ ăn sushi ở quán này rất ngon nên tôi muốn đến thử.” Dung Nhược cởi áo khoác ngoài, khoanh chân ngồi xuống.

“Anh có muốn nếm thử món sushi cuốn mực này không?” Cô chỉ vào một đĩa sushi rồi hỏi.

Vân Trạm ngồi trên xe lăn, nhìn sàn nhà trơn bóng cùng chiếc bàn vuông hơi thấp so với mình, thản nhiên gật đầu nói. “Tùy em.”

“Mùi vị cũng không đến nỗi nào.”

“Trước đây em cũng rất thích.”

“… Sao cơ?” Dung Nhược ngẩng lên hỏi, đôi đũa đang gắp miếng sushi trong tay cũng khựng lại.

“Tôi nói, trước đây em cũng rất thích ăn đồ Nhật.” Vân Trạm nhắc lại, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhìn cô thật sâu.

“… Vậy à?” Sắc mặt Dung Nhược thoáng hiện vẻ phức tạp, rồi lại nở một nụ cười. “Có lẽ là dù có mất trí nhớ thì sở thích cũng sẽ không thay đổi nhiều.”

“Chắc vậy.” Ánh mắt Vân Trạm đảo qua chiếc áo khoác được để một bên của cô. “Cũng giống như đến tận bây giờ em vẫn thích mặc đồ màu tím.”

Dung Nhược lại ngẩn ra. Cô ngẩng đầu nhìn về phía Vân Trạm —— đây là lần đầu tiên anh chủ động nói về quá khứ của cô.

“Xem ra, anh nhớ rất rõ sở thích của tôi.”

“Chuyện này có muốn quên cũng không dễ.”

“… Đột nhiên tôi nhớ tới một chuyện, đã muốn hỏi anh từ rất lâu rồi.”

“Chuyện gì?”

“Tôi và anh quen biết ra sao? Bắt đầu như thế nào? Khi chúng ta ở bên nhau, tình cảm ra sao?”

Hỏi xong, Dung Nhược đặt đôi đũa xuống, đối mặt với Vân Trạm, ngồi quỳ dưới sàn, nhìn chằm chằm vào anh.

Nhận thấy ánh nhìn của cô, Vân Trạm nhắm mắt lại, một lát sau mới lại mở ra, đối mặt với cô, thản nhiên đáp: “Chúng ta quen nhau từ năm năm trước.”

Cảnh tượng trong quá khứ từ từ hiện lên trước mắt, anh đối mặt với vẻ mặt giả vờ hiếu kỳ và nghi hoặc tới mức hoàn hảo của Dung Nhược, nhìn sắc mặt “mong đợi” nghiêm túc chờ anh kể tiếp của cô, lồng ngực lại nhói đau.

Dung Nhược lặng lẽ ngồi nghe Vân Trạm nhớ lại những chuyện trong quá khứ.

Đương nhiên cô vẫn nhớ, lần đầu gặp Vân Trạm là tiệc sinh nhật của giám đốc công ty quảng cáo cô làm hồi đó. Tối hôm ấy, anh vừa xuất hiện đã lập tức trở thành tiêu điểm chính của cả hội trường. Như nguồn sáng tỏa lan tỏa khắp mọi nơi, chỉ lạnh lùng đứng đó nhưng cũng đủ thu hút ánh mắt mọi người —— đúng là con cưng của ông trời, đây là cảm giác của cô lúc đó. Chỉ có điều cô thật không ngờ, cuối cùng mình vì uống rượu say mà ngã vào người anh ở ngay cửa phòng tiệc, rồi được anh đưa về nhà.

Cô và anh đã quen nhau như thế đó.

Lần đầu gặp gỡ Vân Trạm, cả những chi tiết nhỏ nhất trong ba năm đó, sợ rằng, cô sẽ vĩnh viễn không thể nào quên. Thật ra, thứ cô thật sự muốn biết là rốt cuộc, trong ba năm đó, tình cảm của Vân Trạm ra sao. Cô muốn nghe từ chính miệng anh nói, cuối cùng cô chiếm vị trí như thế nào trong lòng anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.