[YunJae - BinJae] Đắng Cay

Chương 23: Chương 23




Woa! Jaejoong giỏi quá, con khéo tay thật đấy! – bà Sung gật đầu vừa ý khi nhìn thấy đĩa hải sản thơm ngon được mang lên bởi Jaejoong và bên cạnh là cái cười tự hào của Minwoo.

Thật ra thì… Ara của chúng tôi làm ngon hơn nhiều đấy bà ạ! – bà Jung vội nói đỡ – Nhưng hôm nay nó không khỏe nên không thể trổ tài được.

Huých nhẹ vào vai Ara để ra hiệu, nó cũng vội gật đầu đồng tình. Nó cảm thấy ghen tị khi Jaejoong và Minwoo cùng nhau nướng hải sản trong khi nó lại không thể vì nó có một bệnh rất kỳ lạ, đó là dị ứng với khói. Da nó sẽ xấu xí nếu hít phải khói dù đó là khói xe hay khói nướng thức ăn. Vì thế mà nó không thể bên cạnh Minwoo được mặc dù trong lòng nó, gã chợt trở thành vì sao rất sáng.

Vậy sao? – bà Sung vui vẻ – Thế thì hôm nào phải thưởng thức tài nghệ của Ara rồi, Ara nhỉ? – bà nghiên đầu cười.

Dạ!

Ngồi xuống đi!

Không khí buổi tiệc chợt chùng xuống khi ngọn gió lạnh lẽo mang tên Jung Yunho lên tiếng, giọng nói của hắn khiến Jaejoong nhíu mày vì cái tính hay ra lệnh mất lịch sự đó. Giữa những nơi náo nhiệt như thế này và giữa những người lớn như thế này mà hắn lại có thể nói với cậu như thế và chưa được sự đồng ý của cậu thì hắn đã kéo cậu xuống ghế rồi. Cái tên này… Thật sự không biết giữ thể diện cho người khác. Jaejoong tức lắm nhưng cậu không thể làm như hắn được vì cậu là một thầy giáo, cậu cần phải giữ thể diện cho chồng mình và điều đó khiến cậu khó chịu vì những đòi hỏi gắt gao của hắn lúc này.

Ha ha ha… Hôm nay vui quá, chúng ta uống chút gì đó nhá? – ông Sung vội phá tan bầu không khí yên lặng đáng sợ mà ngọn gió Yunho mang lại.

Tất nhiên rồi ạ! Để con lấy rượu! – Minwoo hưởng ứng và quay sang Jaejoong – Ya! Em uống được rượu không?

Tất nhiên là…

Không!

Một lần nữa Jaejoong và Minwoo nhìn con người vẫn ăn một cách thong thả ấy bằng đôi mắt ngạc nhiên. Hắn vừa nói gì? Hắn trả lời thay cậu à? Cậu uống được! Cậu biết uống rượu và cậu uống rất khá. Cái lý do gì mà hắn lại bảo cậu không biết uống rượu chứ? Thật vô lý!

Vậy à! Vậy anh mang cho em rượu trái cây nhé, ngon lắm!

Khoan! Khoan… Minwoo a… Em…

Nhìn cái dáng Minwoo về phía khách sạn, Jaejoong chuyển cái nhìn khó hiểu về Yunho nhưng đáp lại cậu chỉ là cái nhướng mày thờ ơ. Cái tên này, sao hắn lại như thế chứ? Hắn lại uống lộn thuốc àh?

Đây! Rượu cho chúng ta! – Minwoo hồ hởi đặt vài chai whisky lên bàn – Và rượu trái cây cho những ai không thể uống rượu mạnh nhé! – gã nháy mắt với Jaejoong khiến cậu uất ức nhưng không nói nên lời.

Bữa ăn tối diễn ra sôi nổi khi mọi người hào hứng nói chuyện với nhau. Họ theo đuổi những chủ đề riêng và cùng cười thỏa mãn khi đối phương cùng ý tưởng với mình. Jaejoong trố mắt nhìn mẹ chồng của mình và bà Jung đang vừa nắm tay nhau vừa nói chuyện rất hồ hởi, trong khi ông Sung và ba chồng mình cười ha hả vì có cùng sở thích sưu tập tem và tiền xưa. Và điều ngạc nhiên hơn khi bộ ba Ara – Minwoo và Ok Bin đang say sưa kể cho nhau nghe chuyện hồi bé của mình cùng những sở thích kỳ dị mà chỉ có họ mới biết được. Ok Bin nói chuyện với Ara và hình như nó và con bé rất hợp nhau. Nhìn vẻ mặt của cả ba, Jaejoong đủ hiểu họ đã say túy lúy rồi. Tất cả mọi người đã say và… cậu tỉnh.

Rốt cuộc cậu biết bản thân mình tỉnh để làm gì rồi…

Hực… Jaejoong a! Con giỏi quá, đồ ăn rất ngon!

Dạ cám ơn bác gái! – Jaejoong cười gượng khi bế bà Sung lên phòng.

…………

Jaejoong à! Hực hực… Con có sưu tập tem không?… Con…

Dạ… không ạ! – Jaejoong thở không ra hơi khi phải cõng ông Sung vào phòng.

.…………

Ha ha ha ha ha… Jaejoong à! Đến bây giờ anh mới biết em đến mười tuổi mới hết tè dầm đấy! Ha ha ha ha ha ha ha…

Ha… ha… ha… Cám… ơn! – Jaejoong cúi đầu xấu hổ khi kéo cái xác biết la hét kia vào phòng.

..…………

Anh ba ha ha ha ha ha ha ha… Anh ba ơi… Hôm nay em biết có người thích mặc quần lót pikachu giống em rồi! Ha ha ha ha ha ha…

Ừ ừ ừ! Anh biết! – Jaejoong xanh mặt khi cả khách sạn nhìn cậu với con mắt…

……………

Ya chị dâu! Ha ha ha ha ha ha… Bây giờ em xin lỗi… Em thề sẽ không đạp chị dâu xuống nữa nữa đâu… Ha ha ha ha ha ha… Em biết chị dâu lúc nhỏ đi học không có mặc underwear… Ha ha ha ha ha ha ha…

Ôi trời ơi!…

……………

Ya! Tôi nói cho cậu biết! tôi vẫn chưa hết ghét cậu… Tôi sẽ tống cậu… Hực… Ra khỏi nhà…

Con biết! – Jaejoong sắp đến giới hạn chịu đựng của mình rồi.

.……………

Ya… Hực hực hực… Ya…

Ba đừng nói… Con không hiểu đâu.

Mang những cái xác nặng trịch với vô số lời nói sáo rỗng và xấu hổ ấy vào phòng một cách mệt mỏi, Jaejoong lê từng bước nặng nhọc đến bàn ăn – nơi vẫn còn một kẻ say khước đang ngủ gà gật kia.

Tôi hết sức rồi! – Jaejoong thở hắc khi nhìn “tên” chồng đang đong đưa ly rượu mạnh, nhìn có vẻ tỉnh táo lắm nhưng thật ra đã say khướt rồi, hắn là người say đầu tiên luôn – Tôi không thể mang anh vào phòng được! – cậu lắc đầu ngán ngẩm và tìm xem ai có thể giúp mình, nhưng ngoài những người phục vụ vội vã dọn dẹp bàn ghế ra thì… cậu chẳng thể nhờ ai được vì họ đều có vẻ quá bận rộn.

Về phòng thôi Yunho ah! – giật lấy ly rượu từ tay Yunho khi con người đó vẫn còn ngồi im như thể đang suy nghĩ – Về thôi!

Gồng mình cõng lấy người chồng say khướt của mình về phòng, Jaejoong thật sự nghi ngờ hắn có say thật không khi hắn đang ôm chặt lấy cổ cậu ngay khi cậu đỡ hắn lên lưng mình. Từng bước nặng nề lên những bật thang cao và từ chối sự giúp đỡ từ những người phục vụ khác vì cậu không chắc Yunho sẽ nôn vào người họ hay không. Cậu chỉ mong sao sức khỏe của cậu nhiều hơn một chút để có thể bình an mang con người này về phòng.

“HUỴCH”

PHÙ PHÙ PHÙ KHỤ KHỤ KHỤ…

Ho sặc sụa khi mùi rượu xộc vào mũi ngay khi ném Yunho lên giường, Jaejoong cũng ngả sang bên cạnh để thở hổn hểnh nhưng chưa được bao lâu, vòm miệng cậu đã bị lấp đầy bởi sự ấm nóng từ Yunho. Hắn đang hôn cậu… hôn…

Ya! Anh làm gì vậy? Anh say rồi, bỏ tôi ra!

Cố đẩy Yunho ra khỏi cơ thể mình nhưng Jaejoong đã hết sức lực rồi. Toàn bộ sức lực đều đã bị sử dụng đến cạn kiệt. Jaejoong giật mình khi đôi mắt nhắm nghiền của Yunho chợt từ từ mở ra và nụ cười nửa miệng cố hữu lại xuất hiện khi hắn khóa tay cậu bằng cánh tay mạnh mẽ của hắn.

Hắn không say!

Anh… anh không say? Anh lừa tôi? – đôi mắt Jaejoong ánh lên cái nhìn tức giận lẫn sợ hãi – Sao… Sao anh làm thế với tôi? Sao anh… Tránh ra!

Đó là sự trừng phạt cho việc em đã liếc mắt đưa tình với thằng khác! – Yunho lúc này mới bỏ tay Jaejoong và ngồi ngay lại – Vài chai rượu đó mà khiến tôi say? – hắn nhếch mép trước khi đặt lên môi điếu thuốc chưa châm lửa – Em khinh thường tửu lượng của tôi đến thế là cùng! – hắn lại nhếch mép trước khi rít một hơi dài và phả những làn khói trắng vào mặt Jaejoong khiến cậu ho sặc sụa.

Anh… anh không say và anh để tôi làm những việc ấy một mình. Rốt cuộc tôi làm gì đắc tội anh mà anh phải như thế hả?

Jaejoong gào lên một cách tức giận khi toàn bộ sự việc bắt đầu tua chậm trong đầu cậu. Hắn đã ngồi yên đó, để mặc cậu một mình đưa những kẻ say thật sự lên phòng và phải đưa hắn về phòng ngủ với cơ thể mệt rã rời của mình. Hắn có vui không? Hắn có vui không khi nhìn thấy cậu như thế? Tại sao… tại sao hắn đối xử như thế với cậu? Tại sao?

TRÁNH RA! ANH KHÔNG CÓ TƯ CÁCH ÔM TÔI! TRÁNH RA! ĐỒ XẤU XA! ANH KHÔNG ĐÁNG LÀ CHỒNG TÔI!

Đẩy mạnh Yunho bằng tất cả sự tức giận của mình, Jaejoong nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ ngầu của tức giận và thất vọng. Cậu thất vọng quá, thất vọng về Yunho, thất vọng về người đã gieo mầm sống yêu thương vào trái tim vốn đã có một cây xanh vững chắc trong đó. Hắn gieo và bây giờ hắn chà đạp. Cậu đau quá… Cái đau của sự thất vọng, cái đau của tình yêu lầm đối tượng, cái đau của sự dại khờ khi nghĩ rằng hắn đã thay đổi, hắn đã biết yêu thương và lo lắng cho cậu. Những hành động nhỏ nhoi thôi, những cái cười không vụ lợi và những hành động trẻ con mà hắn vô tình làm khiến cậu ngộ nhận rằng hắn làm tất cả những chuyện đó là vì cậu. Ha ha ha! Cậu lầm rồi, cậu quá ngốc nghếch để nghĩ hắn sẽ vì cậu mà thay đổi, vì cậu mà… dịu dàng.

Chống cự tôi? – Yunho nhếch mép – Với tôi thì chống cự nhưng với thằng thầy giáo thì mời gọi phải không?

Anh điên rồi à? Tránh ra! Đừng chạm vào tôi! – Jaejoong cảm thấy cơ thể mình đang run lên khi nhận lấy ánh nhìn sắc lẻm của hắn.

Rồi với thằng Minwoo nữa, em cũng muốn mời gọi nó phải không?

Anh biết anh đang nói gì không? Tôi là vợ anh! Tôi là vợ anh! Tôi không phải là một thằng ***! Tôi là vợ anh, anh biết không! Làm ơn tôn trọng tôi!

Vợ? Vợ! Em còn biết em là vợ tôi sao? Nếu em biết thì em đã không cùng thằng đó vui vẻ với nhau, nếu em biết thì em đã không để tôi bên rìa như thế suốt đêm. Em còn biết sao hả? Em biết tôi… tôi…

TRÁNH RA! – đẩy mạnh Yunho để cắt ngang lời nói vô tình của hắn, Jaejoong cảm thấy tim cậu đang vỡ vụn, mầm sống đã bị chà đạp một cách tàn nhẫn nhất bởi người đã gieo cho nó sự sống. Bây giờ, mỗi cử động của hắn đều khiến cậu buồn nôn và mỗi sự va chạm của hắn đều khiến cậu ghê tởm. Hắn chưa bao giờ thay đổi, nếu có… chỉ là tàn nhẫn hơn mà thôi.

Tránh? Em nói tôi tránh thì tôi sẽ tránh sao? Em là ai? EM LÀ AI HẢ?

TRÁNH RA!

“BỐP”

Một bên má của Yunho bỏng rát khi nhận lấy cái tát nảy lửa từ Jaejoong. Cơn ghen cộng với sự tức giận tột độ khiến hắn dường như mất lý trí, hắn lao đến cậu như một con thú, hắn nuốt chửng toàn bộ tiếng la của cậu trong vòm miệng, hắn khiến cơ thể cậu đau đớn bởi những cái siết chặt đến nghẹt thở, cổ họng Jaejoong bỏng rát vì thiếu dưỡng khí trong khi cánh tay cậu hằn lên những dấu tay từ Yunho. Hắn đang nổi điên và hắn chứng minh cho cậu thấy, cậu vốn không thể phản kháng lại hắn.

TÔI KHÔNG PHẢI BÚP BÊ CỦA ANH! TÔI KHÔNG YÊU ANH! TÔI MÃI MÃI KHÔNG YÊU ANH! TÔI HẬN ANH… HU HU HU… BUÔNG RA! BUÔNG RAAAAA! ANH CÓ BẠN GÁI MÀ! TẠI SAO LẠI ĐỐI VỚI TÔI NHƯ THẾ NÀY, ANH CŨNG CÓ BẠN GÁI MÀ… HU HU HU… TẠI SAO LẠI ĐỐI VỚI TÔI NHƯ THẾ NÀY… SAO LẠI ĐỐI VỚI TÔI NHƯ THẾ NÀY… HU HU HU… BUÔNG RA! BUÔNG RA MÀ… HU HU HU…

Jaejoong khóc nức nở khi quần áo của cậu bị xé mạnh bởi bàn tay thô bạo của Yunho. Hắn có bạn gái, hắn có Min Ah nhưng tại sao hắn lại đối như thế với cậu. Hắn trân trọng cô gái ấy, hắn âu yếm cô gái ấy và hắn hành hạ cậu, để cho cậu thấy cái dục vọng thấp hèn của hắn ư? Hắn căm ghét cậu như thế sao. Nhìn hắn xem, đôi mắt hắn đỏ ngầu giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu ráo hoảnh đầy sự ghen ghét trong đó. Hắn hôn cậu, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng và cắn mạnh nó khiến mùi tanh nồng của máu xộc mạnh vào mũi của cả hai. Cậu gào lên và cậu cảm thấy những đêm đen tối lại trở về. Chuyến đi du lịch lại trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng của cậu. Sao cậu lại yêu hắn? Sao cậu lại yêu con người vô tình này để rồi chuốc lấy sự đau khổ và tủi nhục về phía mình. Hắn bây giờ như con dã thú hung hãn đang chực chờ nuốt chửng con mồi quằng quại vì đau khổ. Hôm nay đáng lẽ rất vui… nhưng tại sao lại thành ra như thế này… Tại sao như thế này chứ?

Riêng Yunho, hắn điên lên khi Jaejoong nhắc đến Min Ah. Tại sao lại lôi Min Ah vào đây? Min Ah không dính dáng gì đến chuyện này cả. Hắn chọn cậu, hắn đã chọn cậu nên cậu không được nhắc đến Min Ah nữa. Hắn chọn cậu và cơn điên của hắn vì cậu mà bộc phát. Hắn yêu cậu đến điên dại và hắn đã đánh mất bình tĩnh của mình khi nhìn thấy cậu bên cạnh người đàn ông khác. Hắn muốn hét lên cậu là của hắn, Kim Jaejoong là vợ của hắn và hắn muốn ôm cậu gắt gao vào lòng, muốn hôn cậu để những người khác ghen tị, để họ nhận ra rằng cậu là của hắn. Tình yêu của hắn… Hắn không nói và cũng không muốn nói, hắn muốn cậu cảm nhận vì sự cảm nhận lúc nào cũng sâu sắc và thật lòng. Hắn chưa đủ thành ý sao? Hắn lo lắng cho cậu, chăm sóc cậu như thế vẫn chưa đủ sao? Cậu không cảm nhận được thành ý của hắn sao? Tình yêu của hắn, cậu là tình yêu của hắn, cậu không biết sao? Cậu không biết sao? CẬU THẬT SỰ KHÔNG BIẾT SAO?

Không yêu hắn? Mãi mãi không yêu hắn? Mãi mãi hận hắn? Không! Cậu không thể hận hắn vì hắn quá yêu cậu. Cậu nhất định không được hận hắn, tình yêu của hắn dành cho cậu lớn lắm, nồng nàn lắm nên cậu không được hận hắn, không được căm ghét hắn. Lòng thành? Hắn có dư thừa lòng thành đối với cậu, hắn đối với cậu lạnh lùng nhưng cái ấm nóng bên trong đó, cậu không biết sao? Cậu không biết tính của hắn sao? Tính của hắn… không thích biểu lộ ra ngoài những cảm giác của mình, cậu là vợ hắn… cậu phải hiểu hắn chứ?

BUÔNG RA… HU HU HU… BUÔNG RA ĐI MÀ… TÔI… TỘI SỢ LẮM… ĐỪNG LÀM TÔI ĐAU NỮA… ĐỪNG LÀM TÔI ĐAU NỮA, TÔI ĐAU LẮM RỒI! TÔI ĐAU ĐẾN KHÔNG THỂ THỞ NỔI RỒI, TÔI ĐAU LẮM RỒI! TÔI… ĐAU RỒI MÀ… HU HU HU… ANH CÒN MUỐN LÀM TÔI ĐAU ĐẾN BAO GIỜ ĐÂY? TẠI SAO ANH KHÔNG HIỂU CHO TÔI?! TẠI SAO ANH LUÔN LUÔN MUỐN LÀM TÔI ĐAU CHỨ? HU HU HU… TẠI SAO VẬY?

Jaejoong!

Tôi mệt mỏi lắm rồi! Tôi thật sự mệt mỏi rồi, đừng làm như thế nữa mà… Đừng mà…

Bàn tay thôi không còn gắt gao nắm chặt lấy cánh tay mỏng manh của Jaejoong, đôi mắt của hắn chợt dịu lại khi nhìn thấy những giọt nước trong suốt như pha lê kia. Những hạt pha lê rơi ra ngày càng nhiều, hạt rơi xuống gối làm chiếc gối trắng tinh vương mùi mặn đắng, hạt rơi vào tim khiến tim hắn nhói lên từng hồi, hạt rơi xuống vai và vương đến bàn tay vẫn còn nổi gân máu vì giận dữ của hắn làm cho huyết mạch chợt đứng yên. Hạt pha lê mỏng manh vỡ tan trước mắt hắn. Jaejoong nằm yên, cậu thôi chống trả nhưng ánh mắt cậu đau lòng nhìn hắn, cậu van xin sự bình yên từ hắn, cậu van xin hắn cho cậu một cuộc sống thôi mệt mỏi và thôi hành hạ cậu bằng những đêm đáng sợ như thế này. Bên cạnh hắn, cậu chưa một chút vui sao? Cậu chưa một phút thoải mái sao? Jaejoong à!

Đừng… đừng khóc… đừng khóc Jaejoong ah!

Hu hu hu… Đừng mà…

Đừng khóc, anh… Àh… tôi… tôi không làm em đau nữa… Đừng khóc!

Vụng về lau nước mắt cho người vợ đang nức nở bên dưới mình, nước mắt của cậu luôn khiến hắn mềm lòng và muốn trân trọng nhiều hơn. Tim hắn quặng lại khi nhìn thấy những hạt pha lê ngày càng nhiều trên đôi mắt to dài của cậu. Tay hắn chợt bối rối khi tiếng nức nở của cậu ngày càng lớn hơn. Hắn hôn lên mắt, lên mũi và lên đôi môi với những dấu răng vẫn còn in hằn đang thổn thức. Hắn hôn lên bàn tay run rẩy và hôn ngược lên hàng lông mi dài và cong của cậu. Hắn trân trọng cậu quá, hắn yêu thương cậu quá nhưng hắn không biết cách để diễn đạt điều đó. Hắn nghĩ cậu có thể cảm nhận được, hắn nghĩ cậu có thể nhìn thấy tình yêu và sự lo lắng của hắn nhưng… Cậu có nhìn thấy không? Có nhìn thấy không?

Jaejoong ah! Jaejoong ah! – ôm trọn lấy gương mặt của Jaejoong bằng đôi bàn tay, Yunho xoáy sâu vào đôi mắt mờ nhạt của cậu, nhìn vào hình bóng mờ nhạt của mình trong đáy mắt của cậu – Tôi… tôi… tôi… Đừng khóc nữa, tôi xin em… em khóc… tôi…

Chỉ một tiếng yêu thôi nhưng hắn không nói được, chỉ một tiếng đau thôi hắn cũng không nói được. Hắn muốn nói lắm, hắn muốn nói hắn yêu cậu nhưng… nhưng hắn không nói được, hắn thật sự không nói được!

Tôi… tôi chỉ ôm em thôi, được không? Tôi chỉ ôm em thôi!

Nhìn vào đôi mắt Yunho qua làn sương mỏng nơi mắt mình, Jaejoong chầm chậm gật đầu khi nhìn thấy gương mặt khắc khổ của hắn. Tiếng thổn thức dịu dần khi vòng tay Yunho nhẹ nhàng thu nhỏ lại để ôm trọn lấy cậu. Hắn làm ấm cậu bởi chính thân mình của hắn, hắn phủ lên người cậu tấm chăn mỏng manh mang tên tình yêu của Jung Yunho. Hắn siết nhẹ cậu bởi vòng tay mang tên tình yêu của Jung Yunho, hắn hôn lên cậu bởi tình yêu của Jung Yunho. Hắn trân trọng cậu… Bởi cậu là của Jung Yunho…

Ngủ đi… Ngủ đi em…

Jaejoong từ từ khép mắt, cậu mới khóc đó, mới tức tưởi đó rồi lại im lặng đó, nhẹ nhàng nhắm mắt đó. Nước mắt cũng vơi đi và cơ thể cậu thả lỏng trong vòng tay dịu dàng của hắn. Mầm sống lại hồi sinh sau những phút giây tưởng chừng như hủy diệt nó. Mầm sống lại vươn mình, mầm sống mang tên tình yêu của Jung Yunho!

Căn phòng im ắng trở lại khi tiếng thở của cả hai hòa làm một, nhưng sự im lặng ấy, yên bình ấy chỉ là khúc dạo đầu cho những cơn gió dữ, cho những trận cuồng phong đang chực chờ nuốt lấy họ trong gang tấc. Cuộc chiến đã đến khi Min Ah – người vô tình gọi điện cho Yunho và vô tình nghe thấy tất cả những lời nói lo lắng và ngọt ngào của hắn với Jaejoong. Cô cảm thấy trái tim mình đang quặn lại mỗi khi Yunho ru Jaejoong bằng những câu ngọt ngào chứa đầy tình yêu thương và sự trân trọng. Chiếc điện thoại đáng thương nằm chỏng chơ dưới đất vô tình để cô nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại của họ. Yunho đang ghen, hắn ghen và hắn muốn hành hạ cậu để cậu nhớ rằng cậu là của hắn. Người đàn ông của cô, người đàn ông hoàn hảo của cô, người mà cô luôn muốn giữ lấy cho riêng mình, luôn muốn được hắn yêu thương nhiều hơn và luôn muốn được yêu thương hắn nhiều hơn. Cô đã nhịn, đã nhịn, đã nhịn tất cả mọi sự thay đổi từ Yunho để anh biết rằng cô là một cô gái thông minh, biết tin tưởng hắn và biết yêu thương hắn thật sự. Nhưng nhìn xem… hắn đã chọn Jaejoong, hắn chọn cậu và hắn đang ghen vì cậu. Trái tim cô vỡ vụn khi nghe những lời dịu dàng của hắn, hắn chưa một lần dịu dàng đến vậy ngay cả khi họ cùng ngủ trên một chiếc giường. Bàn tay cô nắm chặt điện thoại để nghe tiếng thở đều của cả hai. Mọi thứ… không thể cứ yên bình như thế nữa, cô không thể yên lặng để nhìn Yunho từ từ xa rời mình, không thể để người đàn ông có thể đảm bảo tình yêu và cuộc sống mỹ mãn của cô ra đi được.

Cuộc chiến đã bắt đầu, Min Ah sẽ không tha thứ cho bất cứ ai muốn giành lấy người đàn ông của cô.

Trong khi đó, ở một nơi rất xa cũng có một kẻ đang rơi nước mắt khi nghe những tiếng thổn thức và trận cãi vã giữa Yunho và Jaejoong. Điện thoại trong túi Jaejoong đã vô tình cho Hyunbin nghe toàn bộ, để anh cảm nhận được sự khổ tâm của cậu. Những nụ cười che giấu cho sự đau đớn đang lớn lên trong lòng, những ngày cậu cười với anh, cậu lắc đầu nói rằng cậu vẫn ổn khi ở nhà Yunho là giả dối, cậu đã phải chịu đựng sự dày vò từ hắn, cậu đã đau khổ, đã khóc lóc van xin sự dịu dàng từ hắn nhưng hắn vẫn không đoái hoài đến. Anh tự ti vì bản thân không thể mang lại sự sung sướng cho cậu nhưng anh tự tin bản thân mình có thể mang lại cho cậu cuộc sống hạnh phúc gia đình mỹ mãn, sẽ không có nước mắt, không có những câu van xin đau lòng như vậy, không có những tiếng nức nở như vậy. Anh khóc, anh khóc vì anh quá vô dụng, đã không nhận ra sự khổ đau của cậu sớm hơn, đã quá vô tình không nhận ra Jaejoong đang sợ hãi về nhà. Anh phải giành lại Jaejoong, anh không có gì, chỉ có tình yêu mãnh liệt với cậu, chỉ có con tim khát khao muốn bảo vệ cậu mà thôi. Anh sẽ đưa Jaejoong đi, sẽ mang lại cho Jaejoong nụ cười ngày xưa.

Bên ngoài, đảo Jeju như run rẩy bởi những cơn sóng hung hãn đang tiến vào bờ, sự yên bình của màn đêm không thể khiến những con sóng đó thôi vùng vẫy, chực chờ nuốt chửng giấc ngủ yên bình của đêm đen yên tĩnh.

END 23

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.