[YunJae - BinJae] Đắng Cay

Chương 7: Chương 7




“SOẠT”

Trút bỏ bộ quần áo thân quen để khoát lên người bộ quần áo mới, sang trọng hơn và nhẵn nhụi hơn. Vuốt ve và ôm chúng vào lòng một lần để nhớ đến những kỉ niệm thật đẹp thuở cậu còn tự do với tình yêu trong sáng dành cho Hyunbin. Không phải cậu không biết chúng không hợp với một người mang danh là con trai chủ tịch tập đoàn may mặc nổi tiếng nhưng nó rất phù hợp với người thầy giáo mang tên Kim Jaejoong. Những bộ quần áo này do cậu và Hyunbin cùng nhau mua mỗi khi có gian hàng giảm giá. Chúng rất đẹp trong mắt cậu và cả hai đã rất tiết kiệm để có thể mau chóng đến với nhau bằng một đám cưới nhỏ trong nhà thờ. Jaejoong biết ba mình sẽ không chấp nhận cuộc hôn nhân này, vì thế cả hai đã rất tiết kiệm để có thể đến với nhau. Những bộ quần áo này đều do chính tay Hyunbin chọn cho cậu, anh đã từng khen rằng chúng thật sự rất hợp với cậu, thật sự rất đẹp. Cái nhìn của anh đầy trìu mến chứ không phải cái nhìn khinh bỉ mà mẹ và em chồng dành cho cậu, nụ cười anh thật thà chứ không xem thường như họ. Cuộc sống mệt mỏi đã bắt đầu, nó đập tan những hoài bảo tương lai, nó xóa mờ những kỷ niệm thời quá khứ. Nó giết chết nụ cười một con người.

“CẠCH”

Chào mẹ! – cố gắng để lời chào không quá gượng ép, Jaejoong nắm chặt bộ quần áo trong tay, cậu cần phải giặt sạch chúng trước khi xếp vào tủ nhưng cậu không biết gì về ngôi nhà xa lạ này, mọi thứ cần phải được chỉ bảo và cậu cần phải học hỏi tất cả để không chuốc thêm phiền phức vào người.

Chuyện gì?

Dạ… con muốn giặt đồ, máy giặt được để ở đâu vậy mẹ?

Bà Jung nhìn một lần nữa và nhướng mày khi cách ăn mặc của cậu đã thay đổi, quần áo mới cùng với logo thương hiệu nổi tiếng in trên ngực áo. Bà gật đầu vừa ý, xem ra cậu cũng hiểu phép tắt trong nhà.

Máy giặt trong nhà bếp! – bà mỉm cười trước khi nâng nhẹ tách trà nóng.

Nhà bếp? Nhà bếp ở đâu ạ? – Jaejoong một lần nữa hỏi.

Có cái nhà bếp cũng không biết. Chỉ cần anh nhìn sang bên trái là thấy rồi, cái nhà này không quá rộng để anh không nhìn thấy chứ? Hỏi hoài, anh có mắt để làm cảnh àh?

Xoay người cùng với quyển sách trên tay, Ara không muốn nhìn thấy dáng điệu của cậu, dù đã thay đồ khác nhưng đối với nó, cậu vẫn rẻ mạt như thế. Ngày đầu tiên cậu bước chân vào nhà, Yunho – anh hai nó đã một lượt cảnh cáo hai mẹ con, cuộc sống sau này sẽ phải chia sẻ cho một người nữa, nó không muốn, nó hoàn toàn không muốn điều đó xảy ra. Nó ghét cậu, nó ghét cái cách cậu đứng đó hỏi chuyện, nó ghét cái cách thờ ơ với mọi thứ của cậu. Tại sao Yunho không chọn Min Ah mà lại chọn cậu? Min Ah hoàn toàn xứng đáng với vai trò một người chị dâu hoàn hảo, trong khi đó… cậu chỉ mang lại sự bực bội cho ngôi nhà.

Con xin lỗi!

Jaejoong ah! Con giặt giúp mẹ vài bộ luôn nhé, nó nằm gần máy giặt ấy!

Vâng ạ!

Bà Jung không tỏ ra quá căng thẳng với Jaejoong vì bà biết Yunho nói thì sẽ làm. Bà không cần phải đối chọi với con trai mình chỉ vì một người xa lạ như cậu. Cách ăn nói lịch sự, lễ phép của cậu khiến bà cũng khá thoải mái. Thôi thì chấp nhận cho cậu ở đây, chỉ cần cậu không làm bà khó chịu, cậu sẽ có cuộc sống như cậu muốn.

Umma! Con hoàn toàn không ưa anh ta!

Ném quyển sách lên bàn, Ara nhăn nhó nhìn Jaejoong đang đi vào nhà bếp. Cậu lặng lẽ như một cái bóng và điều đó khiến nó cảm thấy đối với cậu, ngôi nhà này dường như không tồn tại, nó cũng không tồn tại, mọi thứ dường như chưa bao giờ tồn tại.

Ầy! Mẹ cũng không thích. Nhưng biết làm sao, dù sao nó cũng là con dâu của mẹ, là vợ của anh hai con và là “chị dâu” của con đấy Ara ah!

Umma! Umma nhìn xem. Anh ta có xem chúng ta ra gì đâu, thậm chí anh ta còn không nhìn mẹ một lần. Con luôn tự hỏi tại sao anh hai lại đồng ý lấy người như thế này chứ. Anh ta là gì nhỉ? Là thầy giáo đấy mẹ ạh. Mỗi tháng lương của anh ta còn không bằng quyển sách của con, nếu bạn bè con đến nhà, họ hỏi anh ta làm nghề gì, con mặt mũi nào mà nói chứ.

Bà Jung ngã người vào thành sofa sau khi vuốt ve chiếc khăn choàng cổ mà bà vừa mua hôm qua. Nụ cười nhẹ của bà khiến Ara cảm thấy khó hiểu. Tại sao bà lại thay đổi thái độ nhanh như thế, chẳng phải sáng nay bà đã nói rằng bà không thích Jaejoong sao?

Con đúng là đồ ngốc. Thế mà cũng học kinh doanh àh? – bà gõ nhẹ đầu con gái yêu của mình – Đúng là… có nhiều tập đoàn lớn muốn kết thông gia với chúng ta, nhưng tập đoàn Kim gia đã nổi tiếng từ lâu, họ được sự tín nhiệm của nhiều công ty lớn nhỏ trong và ngoài nước. Tuy rằng chủ tịch Kim bây giờ không kinh doanh giỏi như cựu chủ tịch Kim nhưng ông ta cũng đã củng cố uy tín cho tập đoàn mình. Nếu kết thông gia với họ, con đường tiến vào công việc kinh doanh của bố con Yunho thật sự rất có lợi.

Umma! Con nghe nói ở đó cũng có con gái mà, sao lại là anh ta chứ?

Nếu lấy một cô gái, sẽ có rất nhiều phiền phức phát sinh, con biết không? Nào là thai nghén, rồi khi ra tòa, nếu có thai hay có con, chúng ta sẽ phải chu cấp cho họ hàng tháng. Lại bị vướn bận mọi thứ. Nhưng nếu là một người con trai, con nghĩ xem, chúng ta có cần tốn những khoảng chi phí ấy không chứ?

Ara tròn mắt trước cách phân tích của bà Jung, nó không ngờ anh hai nó lại nghĩ chu toàn đến như thế. Thật sự nó không hề nghĩ đến việc này, thậm chí là chưa bao giờ nghĩ đến.

Umma! Sao umma biết? Umma đâu có tham gia vào chuyện kinh doanh đâu?

Cái này là… mẹ tình cờ nghe được hai bố con họ nói chuyện đấy. Nên mẹ cũng không phản đối lắm. Hình như là ba tháng sau, Yunho sẽ ly dị với nó.

Bà Jung và Ara nở nụ cười mãn nguyện khi nghĩ đến cuộc sống khó chịu này sẽ chấm dứt sau ba tháng dài. Một khoảng thời gian không quá dài nhưng cũng không quá ngắn để loại cậu ra khỏi cuộc chiến. Nhưng… nó có thể chịu đựng được ba tháng sao? Ba tháng chung sống, ba tháng phải chia sẽ mọi thứ, phải sinh hoạt chung với nhau, phải đối diện nhau mỗi ngày như thế, nó thật sự chịu không nổi.

Riêng bà Jung, bà vẫn muốn Min Ah trở thành con dâu của bà, cô hiểu bà muốn gì, cô có thể ngồi hàng giờ để lựa chọn những món trang sức đẹp mắt, có thể shopping với bà và đưa ra những lời khuyên quý giá về thời trang. Khi cùng đi với một siêu mẫu, bà cảm thấy cơ thể mình đang phát sáng, bà nhận được sự ngưỡng mộ từ người khác, bà có được sự ham muốn của những người phụ nữ cùng tuổi.

Trong khi đó

Phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ sau khi cho mọi thứ vào máy giặt, Jaejoong cảm thấy khó chịu quá. Ở đây, mọi thứ đều quá xa lạ với cậu, con người, đồ vật, mọi thứ, ngay cả người được gọi là chồng cũng không hề có cảm giác thân thuộc dù rằng cậu đã cùng hắn chúng sống một tuần. Mùi hương hắn vẫn còn quá xa lạ, tiếng nói và cả hành động của hắn cũng quá xa lạ với cậu. Rồi ngày mai, cậu sẽ đi làm nhưng tâm trạng cậu không còn háo hức như ngày xưa, nơi đó có Hyunbin, cậu sẽ phải đối mặt với anh như thế nào đây? Sẽ chào anh như mọi ngày chứ? Sẽ cùng anh dùng chung một phần cơm trưa để tiết kiện tiền dành cho đám cưới? Sẽ chờ anh về cùng sau những giờ tan trường? Không! Cậu không thể làm những điều đó được nữa. Làm sao cậu có thể đối mặt với anh đây? Cậu nhìn anh như thế nào? Nói chuyện với anh như thế nào? Như hai người xa lạ hay những kẻ đã từng quen biết?

Cậu hai!

Giật mình khi sự mát lạnh chạm vào tay mình, Jaejoong nhận ra ly nước trái cây đã được đặt sẵn bên cạnh mình từ lúc nào. Nụ cười chị giúp việc khiến cậu cảm thấy bản thân không còn lạc lõng nữa, đây mới thật sự là một nụ cười đúng nghĩa, không tính toán, không mưu mô, không chứa đầy sự khinh bỉ hay khiếp sợ, đơn giản chỉ là một nụ cười chào đón thành viên mới trong nhà.

Tôi là Maya!

Chào chị, Maya! – gật đầu chào chị giúp việc, Jaejoong cảm thấy sự trống vắng trong lòng được lấp đầy một phần nào – Cám ơn về ly nước nhé!

Công việc của tôi mà, sao cậu lại ngồi ở đây? Cậu nên lên phòng khách hay đâu đó để thư giãn.

Tôi chờ cái này… – Jaejoong mỉm cười chỉ về phía máy giặt vẫn đang quay đều

Cậu để tôi làm được rồi. Cậu cũng là chủ nhà mà, ủa… đồ của bà chủ?

Tôi cho vào hết rồi, mẹ vừa bảo tôi giặt giúp.

Jaejoong ngạc nhiên nhìn gương mặt tái xanh của Maya. Có chuyện gì không đúng sao? Tại sao Maya lại có gương mặt như thế, cậu đã làm sai chuyện gì àh?

Thôi chết rồi!

Tắt máy giặt một cách vội vã, Maya nhanh chóng lấy những bộ quần áo đã được vắt ráo trước đó ra xem xét. Không xong rồi, toàn bộ đã…

Chuyện gì vậy Maya?

Maya chưa kịp trả lời thì tiếng giày của bà Jung đã đến gần. Gương mặt tươi cười của bà bổng chốc trở nên giận dữ hơn bao giờ hết khi nhìn thấy những bộ quần áo yêu quý của mình bị nhào nát một cách thảm hại. Bà giật lấy chiếc khăn choàng cổ từ tay Maya và nắm chặt nó trong tay. Sự cao quý của nó được thay thế bằng vẻ nhào nát đến thảm hại, bộ lông mượt mà của chú chồn con bây giờ xơ xác, đây là khăn choàng mà bà yêu thích nhất trong bộ sưu tập khăn choàng của mình. Thế mà… thế mà…

KIM JAEJOONG! TÔI BẢO CẬU GIẶT GIÚP TÔI. KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ CẬU BỎ CHÚNG VÀO MÁY GIẶT! CẬU BIẾT CHÚNG BAO NHIÊU TIỀN KHÔNG HẢ?

Mẹ… – mở to mắt nhìn gương mặt tím tái vì giận của bà Jung, Jaejoong cũng không biết phải giải thích làm sao. Ở nhà, mọi người không ăn mặc cầu kỳ như thế nên cậu không thể phân biệt được quần áo như thế nào thì không được giặt bằng máy, cậu thật sự không biết – Con… con xin lỗi!

CẬU NGHĨ CHỈ CẦN XIN LỖI LÀ ĐƯỢC SAO? CẬU BIẾT NÓ BAO NHIÊU TIỀN KHÔNG HẢ? CÁI NÀY TÔI KHÔNG NÓI, NHƯNG CÒN CÁI NÀY – bà Jung kéo lấy chiếc áo mỏng manh từ trong máy giặt – NÓ ĐƯỢC LÀM BẰNG TƠ ĐẤY, BÂY GIỜ CẬU NHÌN XEM, NÓ RÁCH RƯỚI VÀ NHÀU NÁT NHƯ THẾ NÀY? CẬU CÓ THÙ VỚI TÔI ÀH?

Mẹ! Con… con xin lỗi, con không biết. Con sẽ mua cái khác…

MUA? CẬU BIẾT TÔI MẤT RẤT NHIỀU THỜI GIAN MỚI CÓ ĐƯỢC CHÚNG KHÔNG? MUA? CẬU DỰA VÀO ĐỒNG LƯƠNG ÍT ỎI CỦA CẬU ÀH? VẬY ĐẾN BAO GIỜ TÔI MỚI CÓ ĐƯỢC HẢ? TÔI ĐÃ KHÔNG MUỐN NÓI NHIỀU VỚI CẬU NHƯNG NHÌN XEM NHỮNG GÌ CẬU LÀM VỚI TÔI ĐÂY!

Umma chuyện gì thế?

CON XEM! NÓ BIẾN QUẦN ÁO CỦA MẸ NHƯ THẾ NÀY ĐÂY! NÓ MUỐN GÂY CHUYỆN VỚI MẸ MÀ. NÓ BIẾT MẸ KHÔNG ƯA NÓ NÊN NÓ MỚI NHƯ THẾ MÀ!

CON KHÔNG CỐ Ý MÀ!

“BỐP”

CÒN DÁM TRẢ TREO? CẬU NÊN NHỚ, CẬU KHÔNG LÀ GÌ TRONG CÁI NHÀ NÀY CẢ, HỪ!

Ném mạnh chiếc áo về phía Jaejoong trước khi hậm hực bước ra ngoài, gương mặt bà Jung vẫn chưa thôi giận. Bà muốn đánh cậu thật mạnh, thật nhiều để giảm đi sự tức giận này nhưng bà không thể làm quá với cậu. Lời nói của Yunho vẫn vang lên trong đầu và bà phải biết dừng lại ở giới hạn cần thiết của nó. Bà cần ra ngoài để mua sắm, để thư giãn, để xua đi cơn bực bội vẫn đang đeo bám lấy bà.

Bây giờ… con dâu lên mặt mẹ chồng đâu có hiếm đâu nhỉ. Ở nhà này có một người rồi nè!

Nhếch mép nhìn Jaejoong trước khi trở lên phòng, Ara cảm thấy thật thỏa thê khi nhìn Jaejoong trong bộ dạng thảm hại như thế. Nếu Yunho không cho nó đối với cậu bằng cách này, nó sẽ đối xử với cậu bằng cách khác. Đối xử… với tư cách là người trong nhà.

Trong khi đó, Jaejoong chỉ biết mỉm cười nhìn Maya. Cậu chẳng biết phải làm gì bây giờ cả, chiếc áo mỏng manh vẫn còn trên tay nhưng sao nó nặng quá, nó nặng như gông xiềng đang trói buột cậu, nụ cười càng trở nên méo mó khi Maya nắm lấy tay cậu như an ủi. Cô đã sống ở đây gần mười năm nên cô biết Jaejoong sẽ phải khó khăn lắm để hòa nhập vào cuộc sống nơi này. Những chuyện Jaejoong đang gặp phải bây giờ, chính cô ngày xưa cũng đã từng gặp phải, vì thế… cô biết Jaejoong đang nghĩ gì. Cô chỉ cảm thấy tội cho cậu, có lẽ… cậu sẽ được sung sướng, hạnh phúc hơn nếu không bị gả vào ngôi nhà này.

Cậu hai, mọi chuyện sẽ qua thôi. Từ nay, mấy việc này cứ để tôi làm. Bà chủ sẽ không trách cậu nữa.

Cám ơn Maya! Tôi lên phòng trước. Cô giúp tôi nhé!

Mỉm cười bước nhanh ra ngoài khi nhận lấy cái gật đầu của Maya. Không được buồn! Không được khóc! Không được đau! Cậu không cần buồn vì những con người xa lạ này, cậu không cần đau bởi giọng nói hà khắc ấy. Jaejoong bước nhanh lên phòng và đóng chặt cửa lại. Nơi đây cũng không khiến cậu cảm thấy thoải mái, trong ngôi nhà này… nơi nào để cậu có thể sống thật với mình đây? Nơi nào để cậu có thể tự do bày tỏ cảm xúc của mình, để nước mắt tự do rơi, để nỗi buồn tự do lan tỏa, để sự giận dữ và nỗi đau nhẹ nhàng rời khỏi tâm hồn?

Tôi phải sống như thế này bao lâu? Tôi không thể chịu nổi! Tôi không thể chịu nổi nữa rồi! Hyunbin ah! Ok Bin ah! Làm sao đây? Jaejoong phải làm sao đây?

Ngã người nằm sát đáy bồn tắm để dòng nước mát lạnh len lõi vào các giác quan, tưới mát những ngóc ngách đau đớn của tâm hồn, xoa dịu nỗi đau đang lớn đần từng ngày. Nước khiến mắt cậu cay xè, khiến cậu không thể thở nhưng lại giúp tâm hồn cậu trở nên thanh tịnh hơn.

Jaejoong ah! Đừng gục ngã nhé!

Eng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.