[Yunjae Longfic] Em Ở Phía Sau Anh Này, Yunho

Chương 16: Chương 16




CHƯƠNG 16

.

.

.

– JaeJoong, mau ăn thêm chút nữa đi, con xem con đi, người gầy đét rồi kia kìa.

– Con no lắm rồi mà mẹ.

– Nào, ăn thêm một chút nữa…

-…Oọc…

JaeJoong bưng miệng, cái mặt nhăn nhó lại đến khổ sở. Đầu lắc quầy quậy…cậu thực sự không nuốt nổi nữa rồi.

Từ ngày bố mẹ đẻ cậu lên đây, bữa nào cậu cũng bị ép ăn đến nó căng ra thì thôi. Không phải JaeJoong e ngại gì chuyện vóc dáng, mà là mức ăn của cậu có ngưỡng, ép thế chứ ép nữa cậu cũng chỉ ăn được bằng đó mà thôi !

Nhìn thấy con mình khó ở, bà Jung và bà Kim mới thôi ép cậu ăn cho hết chỗ canh gà nhân sâm kia. Rồi hai bà nhìn nhau thở dài, bảo nhau dọn dẹp mâm cơm.

– YooChun ! Ăn hết chỗ canh nhân sâm này đi !

– Không phải chứ….?

YooChun mặt méo xẹo nhìn hai bà bác mình mà muốn phát khóc. Số nó thật thảm, hơn 1 tuần nay, mấy thứ đồ thập toàn đại bổ của anh JaeJoong ăn không hết là nó phải xử. Mà mấy cái thứ đó toàn phảng phất vị thuốc bắc, bảo nó mê được mới lạ. Thậm chí nó còn nghi ngờ, nếu có lúc nó mà ớn đến mức phát ói ra, bác Kim sẽ phán ngay rằng nó…ốm nghén !

Nhắm mắt nhắm mũi húp từng ngụm canh mằn mặn ngòn ngọt chua chua, toàn mùi thuốc bắc, YooChun phát hiện ra rằng giấc mơ lớn nhất của nó lúc này không phải là đỗ Đại Học, mà là JaeJoong mau mau sinh em bé !!!0

– Hôm nay con không phá em chứ ?

– Con ngoan lắm anh ạ.

Mỉm cười gỡ caravat xuống cho YunHo khi hắn về đến nhà, cậu đáp lại lời hỏi han ân cần của hắn. Sau đó tất bật đi lấy bộ đồ mặc ở nhà xuống cho hắn, nhưng cậu vừa chạm tay vào cái mắc áo, YunHo đã nắm tay cậu kéo lại.

– Cứ nghỉ ngơi đi, tôi tự làm được rồi.

– Ưm.

JaeJoong ngồi dựa vào đầu giường, khe khẽ đưa tay vuốt bụng mình. Bụng cậu bây giờ cũng khá lớn rồi, sờ vào là thấy rõ ngay. Bé yêu của cậu đang lớn dần lên từng ngày, JaeJoong thấy rất hạnh phúc về điều đó.

Đã ra viện được hơn 1 tuần, sức khỏe cũng đã hồi phục lại khá nhiều, JaeJoong không ngừng mong ngóng về chuyện YunHo hứa hẹn cho cậu đi làm ở Shyu. Nhưng từ sau hôm ở bệnh viện về đến giờ, hắn chả đả động đến nữa. Mà JaeJoong cũng không dám hỏi, chỉ sợ hắn gắt gỏng lung tung.

Thở dài…..

– JaeJoong, chuẩn bị trang phục và đồ đạc đi, sáng mai tôi sẽ đưa em dến Shyu thử việc.

– Oa….

– Còn trợn mắt cái gì nữa….không thích sao ?

– Có ! Có thích !JaeJoong tít mắt cười tươi chạy đến bên bàn làm việc, soạn ra những dụng cụ cần thiết cơ bản cho việc vẽ. Một vài giấy tờ về hồ sơ, nhét nó vào đầy cặp.

– Ngày mai đi mặc áo rộng rộng một chút, kẻo người ta lại để ý.

– Em biết rồi mà.

Mải mê hào hứng chuẩn bị, JaeJoong chẳng biết YunHo đang ngồi bên mép giường nhìn cậu chăm chú đến thế nào. Cậu cứ tất bật chạy qua chạy lại, chọn hết bút này giấy nọ. Sau đó đến lục lọi tủ quần áo…

– A…không được rồi anh…

– Sao vậy…

– Bụng lớn quá…em không mặc quần jeans được 

“Thật là phiền quá đi cái đồ ngố này” YunHo thầm nghĩ trong bụng như vậy, sau đó hắn bảo cậu :

– Không mặc vừa quần vậy em mặc váy đi

– Trời ơi không được đâu !

JaeJoong úp mặt vào hai bàn tay lo lắng.

– Em vẫn mặc nó ở nhà đấy thôi.

– Nhưng đây là đi làm cơ mà…

– Tôi đã mua cho em mấy cái đầm bầu rất sang trọng mà, mặc nó đi.

– A..a….không được đâu [

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.