1 Nháy 6 Bảo Bảo Tổng Tài Anh Thật Giỏi

Chương 92: Chương 92




Đào Anh Thy lề mà lề mề bước vào đại sảnh nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Tư Hải Minh đâu.

Nơi mà những người hầu thường đợi đều không có lấy một bóng người.

Bầu không khí lớn mạnh đè nén, nguy hiểm tràn ngập trong bầu không khí, Đào Anh Thy căng thẳng đến nỗi toàn thân như rã rời.

Tư Hải Minh nhờ đàn em đưa cô đến đây để làm gì?

Không nhìn thấy Tư Hải Minh thì không thể nào đoán được kế hoạch, tính toán của anh. Sự nguy hiểm tiềm ẩn như một nhát dao cứa vào trái tim mỏng manh của cô.

Đào Anh Thy đưa hai tay về phía trước, ôm chặt lấy cơ thể mình, mặt mày trắng bệch vì đã cố dùng hết sức.

Cô không thể đi đón mấy đứa nhỏ, cô đã không gọi cho dì Hà trong vòng ba tiếng đồng hồ, cô hiểu rõ hơn rồi…

Tiếng bước chân từ phía sau vang vọng đến một cách điềm tính và bình thản. Tiếng bước chân càng ngày càng gần, mỗi một bước đều khiến trái tim cô khiếp sợ, kinh hãi, trống ngực đập loạn nhịp.

“Tại sao cô không chạy trốn đi?”

Đào Anh Thy sợ hãi xoay người lại, đụng phải đôi mắt đen lay láy kia của anh, con ngươi cô như bị xuyên thủng.

Tư Hải Minh đã đến, ngay trước mặt cô, khiến cho cơ thể của Đào Anh Thy buộc phải lùi lại một bước trước khí thế mạnh mẽ của anh.

Sau đó quai hàm dưới của cô bị Tư Hải Minh bóp chặt một cách mạnh mẽ. Anh kéo cô lại gần gương mặt tuấn tú nhưng cũng đầy hung ác và nham hiểm của mình: “Xem ra cô sống cũng khá tốt ấy nhỉ nên mới dám phản kháng lại tôi như thế này. Hửm?”

“À… Không phải thế đâu. Tôi không muốn chọc giận anh, khiến cho anh phải chán ghét, vì thế nên mới rời khỏi…” - Đào Anh Thy giải thích.

“Tôi đã cho phép cô rời đi sao? Hửm?”

Đào Anh Thy không ngừng thở dốc: “… Không có…”

Luồng khí lạnh từ người của Tư Hải Minh phả lên trên gương mặt cô: “Vậy thì tôi có thể hiểu rắng cô đang đối đầu với tôi hay không nhỉ?”

“Tôi… Tôi tuyệt đối không phải có ý như vậy…” - Đào Anh Thy vội vàng cãi lại.

Làm sao cô có thể dám đối đầu với người có chức có quyền lớn như thế này ở thành phố được kia chứ? Cô cũng không phải là kiểu chán sống rồi.

Còn có sáu bé con ở nhà cần cô chăm sóc, bằng cách nào đi chăng nữa thì cô cũng phải sống thật tốt.

Chỉ có điều cô chưa bao giờ nghĩ rằng Tư Hải Minh thậm chí còn có thể thao túng thời gian cất cánh của máy bay, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.

“Tốt lắm!” - Tư Hải Minh buông ra hai chữ một cách lạnh lùng khiến Đào Anh Thy lạnh hết cả sống lưng, sau đó cổ tay cô bị anh siết chặt lại rồi kéo qua.

“A, đau..” - Đào Anh Thy giẫy dụa, cổ tay cô như bị kẹp chặt bởi chiếc kẹp sắt, nhiệt độ nóng hừng hực như muốn nướng cháy da thịt mỏng manh của cô, xương cốt cô như muốn bị nghiền nát.

Cửa tầng hầm được mở ra, Đào Anh Thy bị ném vào trong đấy.

“A”- Đào Anh Thy lảo đảo, ngồi bệt xuống đất, nhìn người đàn ông cao cao thượng thượng trước mặt mình một cách đầy phòng bị, cảnh giác.

Sự u ám, ác độc tỏa ra từ cơ thể của Tư Hải Minh tràn ngập khắp cả bốn phía, khiến người khác hô hấp khó khăn vì sợ hãi.

Đào Anh Thy băn khoăn rằng không biết có phải là mình lại sắp lên cơn hen suyễn hay không.

“Anh… Anh đừng như thế. Tôi… tôi hình như. có vẻ hơi khó chịu…” - Đào Anh Thy ôm ngực nói.

Vừa nói xong, một thứ gì đó được ném tới trước mặt cô, lăn lộn vài vòng.

Đào Anh Thy nhìn xuống, không khỏi lấy làm kinh ngạc, là bình xịt hen suyễn.

Tại sao Tư Hải Minh lại mang theo bình xịt này?

“Cho dù cô có phát bệnh đi chăng nữa thì tôi cũng có sẵn thuốc ở đây”

Đào Anh Thy không ngờ rắng anh là loại người vô nhân tính như thế, lại còn mang thuốc theo bên người để nhìn cô bị dày vò, tra tấn khi phát bệnh sao?

Tư Hải Minh bước tới, nằm lấy quai hàm của cô và nâng nó lên.

Cổ Đào Anh Thy bị kéo căng ra, miệng cô hơi há ra vì chiếc cổ đang bị kéo căng.

Khuôn mặt tuấn tú của Tư Hải Minh gần trong gang tấc, lạnh lùng đến rợn cả người: “Muốn chạy trốn sao? Tôi để cô ở đây cho cô suy ngẫm lại, không có mệnh lệnh của tôi thì cô không được rời

khỏi đây nửa bước.”

Nói xong, anh buông cằm Đào Anh Thy ra rồi xoay người rời khỏi.

Đào Anh Thy ngồi dưới đất, cô còn chưa kịp phản ứng lại thì cửa tầng hầm đã bị đóng lại.

Cô vội vàng đứng dậy chạy tới định kéo cửa ra nhưng cửa không mở được.

“Này, Tư Hải Minh. Anh thả tôi ra đi, anh không thể nhốt tôi ở đây. Tôi còn phải quay về mà. Tôi không chạy trốn nữa, sau này cũng sẽ không chạy trốn. Anh thả tôi ra ngoài đi” - Đào Anh Thy

dùng sức đập mạnh vào cửa.

Lòng bàn tay cô nóng ran, đỏ bừng lên vì đau đớn nhưng cánh cửa vẫn không có chút sứt mẻ gì.

Hết chương 92.

—————————————————

14/05/2022

Lynk nèe


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.