1001 Đêm Tân Hôn

Chương 98: Chương 98: Hồ Đồ




Lương Bác Sinh nhăn mặt nheo mày quay ra Hứa Thư Á: “Đủ rồi, cô đang nói cái gì thế hả? Nói linh tinh, Tôi chỉ là nhìn Châu gia không vừa mắt, Bác Thụy một tập đoàn lớn lại phát triển bao nhiêu năm như thế, sao lại có chuyện nói không còn là không còn.” Hai người một người hát một người múa, Lương Nặc còn chưa biết nên đối phó thế nào thì ngồi bên cạnh, Lương phu nhân như điên lên vậy liều xoải tay ra giáng cho Hứa Thư Á một cái tát đến vẹo cả mặt đi. “Đồ rẻ tiêng! Nhất định là cô đã bỏ bùa Bác Sinh, từ trước tới nay chú ấy luôn luôn yêu thương Vân nhi, coi nó như con gái ruột của mình vậy, tôi vẫn còn tò mò không biết tại sao chú ấy đột nhiên lại đối phó Châu gia, hại Vân nhi phải li hô, giờ thì rõ rồi, hóa ra là cô đứng đằng sau! Bác Thụy không còn nữa thì thôi, không còn nữa còn có thể gây dựng lại, thế nhưng Vân nhi...Vân nhi biết làm thế nào bây giờ! Đồ rẻ tiền kia....” Nói xong bà ta vẫn còn muốn xông lên đánh Hứa Thư Á, ánh mắt Hứa Thư Á hiện lên rõ vẻ tức tối lạnh lùng, nhưng rất nhau sau đó, cô ta lấy tay ôm lấy mặt, thu người về phía sau Lương Bác Sinh nói: “Chị dâu, sự việc của Châu gia thực sự không có liên quan gì tới em cả...Bác Sinh....Bác Sinh....” Những mạch máu trên thái dương Lương Bác Sinh giật đùng đùng, vội vàng ngăn Lương phu nhân lại: “Chị dâu, Thư Á không phải loại người như vậy đâu, đánh úp Châu gia là ý của cả hội đồng cổ đông chứ không phải của riêng ai, chị bình tĩnh một chút có được không? Sau khi biết sự việc này có ảnh hưởng tới Vân nhi, em đã cho người để ý tới nó, chị yên tâm, đã có tin tức về Vân nhi rồi, sẽ rất nhanh thôi cháu nó sẽ trở về.” “Thật không?” Lương phu nhân nước mắt dòng dòng nhìn Lương Bác Sinh. Lương Bác Sinh gật gật đầu: “Thật, chị không tin lát nữa em đem ảnh cháu nó gửi vào hòm thư chị, thật sự là Vân nhi sắp về rồi.” Lương phu nhân nghe thấy vậy vui mừng lại khóc thút thít. Hứa Thư Á cũng cố gắng kìm lại nước mắt, tỏ ra đáng thương, rồi quay ra nhìn Lương Nặc nói: “Nặc Nặc, tôi biết mọi người đều cảm thấy tôi chẳng phải hạng tốt đẹp gì, vì tiền mà đồng ý lấy Bác Sinh, thế nhưng tôi thật sự yêu anh ấy....tôi đi theo Bác Sinh hai năm rồi, Bác Sinh thường xuyên nói với tôi, lúc nhỏ khi mà anh cả không còn nữa, cô mới có chưa tới mười tuổi, có một năm mưa lớn trong đêm tối, đúng hôm đó cô ốm, chị dâu còn đang bên ngoài chơi mạt chược, là anh ấy đã cõng cô đi bệnh viện, gọi điện cho hết bác sĩ này tới bác sĩ khác, cầu xin bọn họ đến bệnh viện trong đêm mua gió....còn những năm gần đây nữa, mọi người không ai ngó ngàng gì tới Bác Thụy, chỉ có mình anh ấy vì Bác Thụy mà tới tóc đều bạc cả đi rồi....” Lương Bác Sinh cũng thở dài vài cái: “Thôi bỏ đi Thư Á, những việc bao nhiêu năm như thế Nặc Nặc làm sao mà nhớ được chứ? Bác Thụy....là do tôi không có bản lĩnh, không có năng lực, nếu một ngày Bác Thụy không còn nữa, em có nguyện cùng tôi vất vả không?” Hứa Thư Á thút thít gật gật đầu: “Em đồng ý, chỉ cần ở bên cạnh anh, làm gì em cũng đồng ý.” Lương Nặc nghe những lời nói của họ, trong lòng Lương Nặc có thoáng qua một chút buồn thương, ngày trước, Lương Bác Sinh đối với Lương Nặc thật sự rất tốt, chỉ là trong một vài năm gần đây, ông ta bận bịu chuyện kinh doanh thương tường, lại đắm mình trong cuộc sống xa hoa đầy tiền bác nên càng ngày càng muốn đạt được số cổ phần trong tay Lương Nặc và Lương Vân, chính vì vậy mà càng lúc đối với cô chẳng còn chút tình cảm gì. “Thư Á, thật sự là làm khó em rồi!” “Không đâu.” Hứa Thư Á ôm lấy Lương Bác Sinh, khóc lóc nói: “Anh còn có em, chúng ta đừng làm khó Nặc Nặc nữa, Bắc Minh Dục là chồng cô ấy nhưng tập đoàn cũng không thể nghe theo cô ấy được, em sẽ cùng anh đối mặt với mọi chuyện....thôi. chúng ta ăn cơm...” “Được rồi!” Lương Nặc nghe thấy những lời họ nói, kích động đứng lên: “Chú Hai, thím Hai,hôn lễ của hai người là chuyện vui, đứa cháu gái này cũng chả có gì làm quà, nhớ tới những ngày trước, chú Hai, cháu thực sự rất cảm ơn chú....còn chuyện về hạng mục lần này, cháu sẽ cố gắng, nhưng cháu cũng nói trước là cháu không thao túng hay điều khiển được cách nghĩ hay cách làm của anh ấy đâu....” Lương Bác Sinh đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lương Nặc, cười tươi nói: “Sao lại có thể như thế, cháu là vợ cậu ấy, hơn nữa chú nghe nói cháu đang mang thai? Như vậy nhất định có thể giúp chú nắm chắc hạng mục này, chú Hai tin tưởng vào cháu.” Hứa Thư Á cũng thêm vào tâng bốc cô: “Nặc Nặc anh minh giỏi giang thế này, nghe nói còn giành được giải thưởng lớn nhất trong cuộc thi thiết kế của công ty C&A ở Pháp cơ mà? Nhất định sẽ thành công, thím Hai đợi tin tốt lành của Nặc Nặc....” Hai người thay đổi sắc mặt quá là nhanh làm cho Lương Nặc không kịp thích nghi và hiểu được, nhưng lời nói đã nói ra rồi, cô chỉ có thể nói thuận theo: “Đáng lẽ ra cháu không nên vì nhà mẹ đẻ mà tư lợi, nhưng đến hôm nay chị gái cũng mất tích rồi, chú Hai thìm Hai lại yêu cầu như vậy, cháu cũng sẽ không thể từ chối được, có điều....chú Hai, chú nói có tin tức của chị Hai rồi, là thật đúng không?” Mắt Lương Bác Sinh sáng lên, trắng dã nhìn Lương Nặc nói: “Đương nhiên là thật rồi, cháu hãy tin chú Hai, chỉ cần hạng mục này nằm trong tay, Vân nhi sẽ rất nhanh trở lại thôi....” Lương phu nhân nghe thấy Lương Vân rất nhanh sẽ trở về , liền dùng ánh mắt hi vọng nhìn Lương Nặc, nói: “Nếu như chú Hai đã nói như vậy rồi, Nặc Nặc, con hãy giúp chú Hai đi, cũng là để chú Hai có thời gian đi tìm tung tích của chị gái con...” * Sau khi về tới căn biệt thự, Lương Nặc bắt đầu tiến hành thăm dò về hạng mục Hải Trung, hạng mục này chủ yếu đi tới việc xây dựng một trung tâm thương nghiệp với quy mô vô cùng lớn, lượng vốn đổ vào hạng mục này cực kỳ lớn, có sự tham gia của nhiều bên liên quan, bao gồm cả chính phủ và các doanh nghiệp. Một trong các công ty chính tham gia vào hạng mục này chính là tập đoàn Bắc Minh. Tập đoàn Bắc Minh không thể một mình nắm giữ một hạng mục quá lớn như thế này, liền phân ra làm nhiều hạng mục nhỏ cùng hợp tác với các công ty khác, mà thực lực của Bác Thụy đến Lương Nặc cũng khá rõ, nếu những hạng mục như thế này có thể làm tốt được thì đương nhiên có thể kiếm tiền, nhưng làm không tốt thì....có mạt kiếp cũng không vực dậy được nữa. Có có chút hối hận, sao lúc đó lại nóng vội hồ đồ vậy chứ! Cô tìm cơ hội để nói chuyện riêng với thư ký Tôn về hạng mục này, cô lờ mờ có thể đoán được những doanh nghiệp tham gia vào hạng mục cơ bản đều đã được định hết rồi, tập đoàn có mở đấu thầu thực ra chỉ là hình thức. Những phiền não làm cô bứt đầu dứt tai, cô không có gì hối hận hơn sự hồ đồ vội vàng khi đã nhận lời với chú Hai. Buổi tối, khi đang mơ mơ màng màng trong giấc ngủ, Lương Nặc cảm thấy hình như có ai đó đang cởi đồ trên người cô ra, từ từ mở mắt đã nhìn thấy trên người mình là một thân hình cường tráng, cô đơ người ra vài giây mới nói: “Anh uống rượu đấy à?” Bắc Minh Dục vỗ vỗ vòa trán: “một tí ti, một công ty lớn phía Hàn Quốc gặp chút vấn đề, trong khi đó dự án Hải Trung sắp phải bắt đầu rồi, có một số khâu quan trọng cần phải làm rõ, bằng không sẽ rất dễ vì một số thông tin tiêu cực mà làm ảnh hưởng tới cả quá trình.” “Ngày trước anh....anh không bao giờ nói với tôi những chuyện như thế này.” Lương Nặc có chút chột dạ nhìn anh. Bắc Minh Dục quay ra hôn cô một cái rồi lại nhìn cô nói: “Thư ký Tôn nói gần đây hình như cô rất hứng thú với dự án Hải Trung?” Trong màn đêm tối, Lương Nặc nhìn không rõ nét biểu cảm trên khuôn mặt anh, nhưng hơi thở quen thuộc này làm cô cảm thấy vô cùng chột dạ, cũng gật gật đầu, Lương Nặc trả lời anh: “Chỉ là có một chút, trên mạng tôi nhìn thấy rất nhiều quảng cáo, tuyên truyền, thế nên tôi đã hỏi chú Tôn vài câu.” “Lần sau, cô muốn biết điều gì cứ trực tiếp hỏi thẳng tôi này.” Nói xong anh nằm bên cạnh Lương Nặc ngoan ngoãn ngủ, Lương Nặc nhìn anh một lúc, đến hơi thở cô cũng không dám thở mạnh. Một lúc lâu sau đó, chắc tầm phải hơn nửa đên rồi, Lương Nặc thấy đói bụng, lại trằn chọc mãi không ngủ được, cô liền đi xuống nhà làm một bát mì, rắc hành lên trên bê ra ngoài khẽ thử một miếng, thấy có vẻ như hơi nhạt, cô quay trở lại bếp lấy ít muối. Khi trở ra cô liền nhìn thấy Bắc Minh Dục đang đứng sừng sững cầm bát mỳ của cô ăn ngon lành. “Đó là bát tôi đã ăn qua một miếng rồi!” Lương Nặc tức giận tiến lại gần anh. Bắc Minh Dục ngẩng đầu liếc nhìn vẻ tức giận đáng yêu của cô, nói: “Đến nước bọt của nhau còn nếm qua bao nhiêu lần rồi thì quan trọng gì cái bát mì mới ăn qua một miếng?” Lương Nặc xấu hổ, nhìn anh rồi nói: “Đó là mì tôi nấu cho tôi chứ!” Bắc Minh Dục nhìn cô vẻ sai bảo: “Trong bếp có phải hết mì đâu, cô đi làm thêm một bát nữa có phải là được không?” “Anh....” bụng Lương Nặc bỗng nhiên sôi lên sùng sục, rồi lấy tay ôm vội lấy bụng lùi về phía sau hai bước, đầu tóc thì bù rù, cảm thấy xấu hổ không chịu được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.