9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài

Chương 318: Chương 318: Căn hộ chung cư của Lục Khải Dã




May mắn thay, tài xế Mãnh là người lái xe già dặn kinh nghiệm nên đã ngay lập tức giảm tốc độ xe và từ từ đậu xe vào làn khẩn cấp bên đường. “Em làm gì vậy?” Lục Khải Vũ không hiểu hành động của em trai mình.

Lục Khải Dã mặc kệ anh, nhanh chóng đẩy cửa xe bước xuống, đi đến trước mặt cặp đôi nam nữ kia. Anh ta không nhìn lầm, người phụ nữ đó đúng là Lưu Cửu Nha.

Lúc này, Dương Hải Khang đang tức giận đùng đùng chỉ vào mũi Lưu Cửu Nhạ chửi bởi: “Không phải cô muốn chia tay sao? Không phải cô tìm được một tên trắng trẻo giàu có à? Còn quay về đây làm gì? Lưu Cửu Nhạ, tôi đã sớm nghi ngờ rằng đứa con mà cô sẩy mất không phải của tôi. Là của tên đàn ông kia đúng không?”

Cơ thể gầy gò của Lưu Cửu Nhạ run lên trong làn gió đêm, cô ta không thể nói liền mạch: “Dương Hải Khang, anh…tôi…khốn nạn!”

Dương Hải Khang xếch mắt khinh bỉ nhìn cô ta: “Tôi nói cho cô biết, Lưu Cửu Nhạ, chúng ta chia tay thì tôi cũng vẫn không trả lại ba trăm triệu tiền đặt cọc đó cho nhà các người đầu. Cô lừa tôi để tìm người đàn ông khác, còn mang thai con của hắn ta, lại còn để cho tôi chịu phí sẩy thai và chăm sóc cho cô. Ba trăm triệu đó chính là tiền bồi thường mà cô phải cho tôi!”

“Dương Hải Khang, anh có phải con người không!” Lưu Cửu Nhạ khóc lớn.

Trên đời này làm sao có người không biết xấu hổ như vậy! Ba trăm triệu đó là tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ cô, là tiền dưỡng già của họ. “Lưu Cửu Nhạ, chúng ta chia tay đi. Cô thu dọn đồ đạc rồi cút đi! Ông đây không muốn nhìn thấy cô nữa, đụng vào cô một chút thôi cũng thấy bẩn!” Dương Hải Khang nói ra những lời ác độc, khó nghe.

Lục Khải Dã đứng ở phía sau và dùng một chân đá anh ta nằm xuống. “Là một thằng đàn ông mà mày thật khiến người khác ghê tởm.” Lục Khải Dã nhấc chân giảm mạnh vào lưng của Dương Hải Khang.

Dương Hải Khang lập tức gào lên, hắn ta giãy dụa quay đầu lại nhìn thấy Lục Khải Dã thì sợ đến mặt mũi trắng bệch.

Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, sắc mặt của Lục Khải

Dã tái nhợt, lạnh lùng tàn nhẫn như một tên sát nhân.

Dương Hải Khang sợ tới mức vội vàng cầu xin: “Lưu Cửu Nhạ, chúng tôi đã chia tay rồi, mau bảo hắn ta thả tôi ra đi!”

Lưu Cửu Nhạ sợ rằng sẽ xảy ra chuyện và liên luỵ đến Lục Khải Dã, vì vậy cô ta vội vàng chạy lại van xin: “Giám đốc Lục, để hắn ta đi đi! Loại người này không đáng để tức giận!”

Lục Khải Dã liếc nhìn Lưu Cửu Nhạ, hình như cô ta đã khóc, đôi mắt có chút đỏ và sưng lên.

Không còn cách nào khác, anh ta nhấc chân lên, buông tha cho Dương Hải Khang.

Dương Hải Khang từ dưới đất đứng dậy, chạy được mấy mét liền quay đầu lại hét lớn: “Lưu Cửu Nhạc, cô chờ đó! Chuyện này chưa xong đâu!”

“Mày còn muốn bị đánh nữa à?” Lục Khải Dã ra vẻ muốn đuổi theo hắn ta, Dương Hải Khanh hốt hoảng chạy té khói, rẽ vào một khu cư xá cách đó không xa.

Lục Khải Dã nhìn lại Lưu Cửu Nhạ rồi cúi người giúp cô ta đóng vali lại: “Cô sống ở đâu, tôi đưa cô về!” Lưu Cửu Nhạ lắc đầu bất lực, nhìn về khu cư xá cách đó không xa: “Chúng tôi thuê nhà ở đó, tôi về nhà và phát hiện…

Nói được nửa câu, Lưu Cửu Nhạ đột nhiên thở dài: “Tôi bị anh ta đuổi ra ngoài, giờ không còn chỗ nào để đi nữa. Tôi định tìm một khách sạn nhỏ để ở lại một đêm rồi mới tính tiếp “Đã nửa đêm, một cô gái như cô lại đi ở khách sạn?”

Lục Khải Dã nhíu mày, sau đó nhanh chóng kéo hành lý của Lưu Cửu Nhạ đi về phía chiếc xe. Tài xế Mãnh ngơ ngác nhìn thoáng qua Lục Khải Vũ đang thờ ơ quan sát.

Lục Khải Vũ thở dài, nhẹ gật đầu.

Chẳng mấy chốc, tài xế Mãnh mở cốp sau để Lục Khải Dã đặt hành lý của Lưu Cửu Nhạ vào đó.

Lục Khải Dã mở cửa xe, nói: “Tôi có một căn hộ chung cư không có ai dùng gần công ty, cô có thể đến đó ở mấy ngày.

Khi nghe anh ta nói vậy, Lưu Cửu Nhạ sợ đến nỗi liên tục từ chối: “Không, không, giám đốc Lục, tôi chỉ cần ở khách sạn một đêm là được rồi. Tôi thật sự không cần đầu”

Cô ta biết căn hộ đó, nghe nói rằng giám đốc Lục thỉnh thoảng sẽ đưa bạn gái đến để nghỉ qua đêm ở đó. Trong công ty đang thầm truyền tai nhau là giám đốc Lục mua căn hộ chung cư đó vì muốn làm “kim ốc tàng kiều”.

Cô ta không muốn bị đồng nghiệp trong công ty hiểu lâm!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.