A Love Story Of Teen

Chương 75: Chương 75




Tức là bây giờ, trong một căn phòng nọ,có một chiếc giường nệm gối đàng hòang, ấm áp thì lại trống không. Zậy mà, hai bên thành giường, dưới sàn lạnh lẽo, có hai đứa, zừa khùng zừa ngốc, zừa cố chấp đang nằm….Hai đứa….đã lún quá sâu vào vũng lần tình iu này ròai.

Nó zừa nằm xuống, đã vờ nhăn nhó, kêu lên:

_Ui chazzzz! Lạnh quá ta! Lạnh hơn cả mình tưởng!

Nó cứ thế mà xúy xuýt xoa xoa….Biết nó chỉ giả vờ, nhưng “ai kia” chả thể nào mà yên lòng cho được. Rốt cuộc, hắn đành phải đứng lên, nghe tiếng bước chân, nó đoán, hình như hắn hơi bực thì phải, đi qua bên nó.

_Cô làm cái cái trò zì zậy hả?- Gịong như nạt nó

Nó nghịch ngợm một cách buớng bỉnh, trả lời:

_Cái trò jie thì anh cũng thấy roài đó!

_Cô…..- Hắn như xì khói, nhưng ráng nói bằng giọng bình tĩnh- Cô muốn tôi ngủ trên giường, để cô ngủ dưới đất, nên cô mới xuống đây nằm….Tôi biết.- Thừơng Khánh dừng lại một lát, nhìn nó, rồi tự dưng, hok kìm nổi mình, anh chàng quát lớn- Nhưng cô nghĩ rằng tôi sẽ yên tâm ngủ trên giường khi thấy cô phải nằm dưới đây sao?

Ít khi nào được thấy hắn giận “thiệt tình” như thế này, lạnh lùng như hắn, nên hok mấy khi cái sự tức có cơ hội bộc lộ ra ngòai…..Bỗng nhiên, nó thấy…Hắn giận, mới dễ thương làm sao (?!)

Mắt nó mở to, đứng tròng, nhìn hắn:

_Nhưng dưới sàn lạnh lắm…..

_Không cần phải lo cho tôi!- Hắn nói rồi quay đi.

_Nhưng tui không muốn anh phải chịu lạnh vì tôi! Đồ ngốc ak`!- Nó hét lên.

Thường Khánh xoay người lại, hơi bị ngạc nhiên và….trong lòng còn mỉm cười vì xúc động nữa cơ ^^, nhưng anh chàng chỉ nói đơn giản 1 câu:

_Chứ cô muốn tôi làm làm sao đêy?

Nó đứng lên, không trả lời.

Hai đứa đứng nhìn nhau, cả hai đều cố tỏ ra “hiên ngang”, vẫn còn sứ chịu đựng “cơn bùn ngủ”, nhưng làm sao mà hiên ngang cho nỗi khi mí mắt cả hai đều sắp sụp đến nơi cả rồi….hiz

Rắc rối thật, có một cái giường, cả hai đều hok muốn đối phương bị lạnh nên nhất quyết nhường giường cho người kia, thế nên nếu 1 trong 2 đòi nằm dưới đất, người kia liền kiên quyết hok cho….. trong khi hai đứa đều bùn ngủ, rất bùn ngủ cả roài…..

Thực ra, lúc đó trong đầu hai đứa cùng có một giải pháp, nhưng cả hai đều không (dám) nói ra và cố quên đi….Vì sao ư? Vì giải pháp đó rất chi là…. kì cục…Có ai đóan ra chưa, là….ngủ-chung đó! Nhưng tại sao, haizzzz, hok quên được, bời vì đó là giải pháp cuối cùng…Nếu nó hok sợ ma thì đâu ra nông nỗi…..Đúng là “họa vô đơn chí” mà.

Việc gì cũng có giới hạn của nó, lội mưa cả đêm, đứa nào đứa nấy cũng mệt nhoài, phải 1h rưỡi sáng hơn rồi chứ ít à, làm sao mà có thể đứng 4 mắt nhìn nhau mãi thế này được….Phải chi bây h có gương thần kì của Doremon để nhân đôi chiếc giường kia lên nhỉ?

Nó đứng hết nỗi…mệt mỏi ngồi phịch xuống giường, ngập ngừng:

_Thiệt lòng….Tui hok muốn nói ra điều này…-Nó ngừng lại, giương mắt nhìn hắn,-Nhưng nếu hok ngủ thì chắc ngày mai tui nằm liệt một chỗ mất- Nó lại dừng lại, thở dài, tiếp- Chắc là phải…..

Hắn cướp lời nó:

_Tôi hiểu cô muốn nói jie…..

Cả hai tỏ vẻ miễn cưỡng, ái ngại nhìn nhau. Nó khịt mũi, lắc đầu ngao ngán:

_Chỉ còn mỗi cách đó thôi…

Thường Khánh im lặng một lúc…rồi cất tiếng:

_Nếu đã thế…- Hắn đi wa phía bên kia giường, kéo chăn gối của mình từ dưới đất lên, thảy lên giường và….leo lên luôn, anh chàng tiếp- Nửa đêm có chuyện jie xảy ra..-Anh chàng nhìn nó bằng ánh mắt như đe dọa….-Thì đứng có trách đấy nhaz’.

Nó suýt phì cười, nhưng vẫn giữ vẻ mặt…dữ dằn, giơ nắm đấm lên, hù lại, dù jie, nó bik, hắn chỉ dọa nó thôi….Lạnh lùng như hắn thì hai chữ “thú tính” làm jie có đất để sống.

_Yên tâm đi! Tui có cách làm anh nhập viện ngay khi anh chưa chạm vào được tui mà!

Thường Khánh làu bàu:

_Hừ…Đừng quá tự tin như thế! Nếu chuyện đó mà lỡ xảy ra…lcú đó, cái đai đen karate của cô, cũng chỉ để làm cảnh đượcc thôi.

Nó “Hứ” một phát, “dương dương tự đắc”:

_Còn lâu nhaz’.

Nó leo lên nệm, cẩn thận đặt cái gối ôm vào chính giữa hắn với nó, và nằm xuống, cố nằm thật xa cái vạch mức- tức cái gối ôm…càng xa càng tốt, xa đến nỗi…nó đang nằm sát cái mép giường. Hiz, chắc nửa đêm, nó rớt xuống sàn lun wo’…Sao cũng được, miễn là hok phải nằm gần “ai kia”…

Nó nằm đó, ráng nghĩ jie đó nghĩ ngợi lung tung chơi! Để cố quên đi rằng, mình-đang-nằm-trên-cùng-một-chiếc-giường-với-một-thằng-con-trai!!!!!!!

Còn Thường Khánh…anh chàng cũng “thẹn” ra mặt, cũng nằm sát ngay mép bên kia giường chứ hok dám nằm gần cái gối ôm…Sợ mất công…“người ta” ngủ say quá, hok bik trời trăng mây đất jie, lăn qua ôm cái gối ôm…mà ôm hok trúng gối, lại trúng mình….thì chắc là khổ lun ik’

Nhưng….thiệt ra là lúc đó, trong đầu cả hai đang có chung một “toan tính”…Cả hai đều…cố hok ngủ, để chờ người kia ngủ say, mình sẽ “một thân một mình” đem chăn gối xuống đất ngủ….Bởi zì lúc đầu, dù biết ngủ chung thì kì thật…Nhưng hai đứa hok lường trước được…lúc chính thức nằm cạnh nhau thế này…thì cái sự “kì cục” ik’, nó mới phát sinh dữ dội!

Hai đứa này, tâm đầu ý hợp thật í nhaz’…cứ “ý tưởng nhớn” đụng nhau ầm ầm hoài, thế mà sao suốt ngày cãi nhau chứ hok hòa hợp nổi ấy nhỉ?....

Nhưng đúng là “người tính không bằng trời tính”, ngay khi những dự định ấy vừa được “sản sinh” ra bởi hai cái đầu, ngay khi cả hai còn đang tính tóan cách đi đứng làm sao đề người kia hok tỉnh ngủ…thì chính mình, đột nhiên, lại ngủ lúc nào hok hay bik…Cả hai quá mệt mỏi rồi….hok trách được….hiz

Trời Đà Lạt vẫn lạnh cắt da…và dù năm trên nệm, phủ chăn…thì cái lạnh ấy vẫn vô tư thâm nhập vào người từng đứa…lạnh…hai đứa….bị hơi ấm cơ thế của nhau…vô tình…cuốn hai đứa lại gần nhau…trên một chiếc giường, trong một đêm trời lạnh lẽo…..[Kấm nghĩ pậy khi đọc xong đoạn này đếy nhaz]


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.