A Love Story Of Teen

Chương 76: Chương 76




Sáng. Ánh nắng chiếu xuyên qua ô cửa kính phòng, đang tâm rọi thẳng lên gương mặt đẹp zai ngời ngời của Thường Khánh, làm anh chàng sực tỉnh, mở mắt…Ngay lập tức, ánh sáng chói lòa làm mắt anh chàng lóa cả đi…Phải mất một lúc sau để đôi mắt từng làm bao em đổ dài dài ấy thích nghi với ánh nắng mặt trời…

Anh chàng vươn vai, trước khi ngồi dậy, và khi vừa đưa tay lên…Thường Khánh liền có cảm giác…hình như, cánh tay trái mình đang bị…vật jie đó…kẹp cứng. Dấu chấm hỏi to đùng..Anh chàng nhẹ nhàng xoay đầu qua nhìn…và há hốc, chưa bao giờ chứng kiến Thường Khánh “kinh hãi” đến mức như thế này, cứ như thể anh chàng vừa gặp ma ấy…

Thường Khánh đang…… “tá hỏa tam tinh” khi phát hiện ra…cái vật đang “kẹp” cánh tay mình, chính là….hai bàn tay, và chủ nhân của hai bàn tay ấy, không ai khác chính là….Thùy Anh- là nó, con bé tối qua vừa miễn cưỡng ra mặt khi phải ngủ chung giường với anh chàng, vậy mà giờ đây…

Đã thế, nó lại còn…gục đầu lên vai anh chàng- đoạn bả vai tiếp giáp cánh tay í-----cái bản mặt xinh đẹp trẻ con của nó…kề sát nhíp mặt Thường Khánh, khi anh chàng vừa quay wa….

Thường Khánh bối rối kinh khủng, trống ngực đập thình thịch, chẳng bik phản ứng ra sao…Tội nghiệp…từ bé đến h, có rơi vào trường hợp “bi đát” thế này bao h đâu….

Cố trấn tĩnh lại mình, anh chàng lục tìm trong trí nhớ, và hét lên trong đầu “Cái quái jie zậy chời? Hôm wa…”- Anh chàng nhớ ra….”Hôm wa còn cái gối ôm chính giữa mà…” Nghĩ thế, Thường Khánh nhẹ bật đầu dậy, quan sát xung quanh trên nệm và….phát hiện ra…cái gối ôm nằm chỏng chơ phía cuối giường, chắc là nửa đêm, cái gối đáng thương ik’, bị gót ngọc của “ai kia”, trong lúc ngủ say, đá văng xuống dưới lun ròai…..

Thường Khánh đập đầu xuống gối…lòng rối bời nhìn lên trần nhà…làm sao đây làm sao đây, nó mà thức dậy lúc này…chắc là phải hét toáng lên mất….

Anh chàng nghĩ thầm rồi quay wa…khẽ nâng đầu nó dậy, đặt lên gối, gắng làm thật khẽ…để nó hok thức giấc, định gỡ lun hai tay nó ra…nhưng sợ làm nó tỉnh “giấc vàng”, nên thôi…

Và tự nhin, khi nhìn vào pản mặt baby dễ sương của nó…trong người Thường Khánh bỗng trào lên một cảm xúc khó tả. Anh chàng trở người, xoay mặt qua, để đối diện với nó…

Thường Khánh chăm chú nhìn vào gương mặt nó. Anh chàng chưa bao h nhìn kĩ ai, như thế này…Thú thật thì, Thường Khánh rất ngại nhìn chằm chằm zào mặt người khác, và cũng chúa ghét ai cứ nhìn vào mặt mình “đắm đuối”…Nhưng…nó đang ngủ, tự dưng, hắn lại thích…nhìn nó ngủ, thôi thì tranh thủ cơ hội….ngắm nó một chút, trở thành “thằng vô duyên” một bữa zậy…

Ánh mắt Thường Khánh lướt qua đôi mắt…đang nhắm nghiền của nó, có một bí mật rất lớn mà anh chàng chưa bao giờ tiết lộ liên quan đôi mắt của nó…Đôi mắt to tròn, sắc sảo, pha một chút thơ ngây của nó đã làm anh chàng “chết trong lòng một tí” bằng một cảm giác la lùng ngay khi vừa thấy nó…Tất nhiên lúc ấy Thường Khánh chỉ gạt cảm giác mà anh chàng cho là vớ vẩn ấy qua một bên…cho đến khi không thể nào tự dối lòng rằng mình đã thích nó..

Ánh mắt anh chàng tiếp tục lướt đến cái mũi…cái mũi thẳng và cao, chả kém jie một minh tinh điện ảnh, làm gương mặt xinh đẹp của nó càng thanh tú thêm gấp ngàn lần…..

Chợt Thường Khánh phát hiện ra một vết jie đó màu xanh đang dính trên khuôn mặt, chỗ gần khóe mắt nó. Vết rì thế này? Có từ bao giờ thế? Anh chàng tự hỏi rồi đưa mặt mình lên, chăm chú nhìn vào cái vết ấy….Mực hả? Sao lại có thể là mực chớ…?...Hắn tò mò nghĩ thầm…

Anh chàng không nhận ra rằng, mặt mình đang cách mặt nó chỉ chừng….1cm rưỡi nữa thôi….Hix, sao hum nay hắn hành xử lạ lùng thế, chắc chỉ tại zì….Thường Khánh lun trở thành…chính mình- hơi bị nhí nhố + tò mò- khi được ở gần nó…đặc biệt là trường hợp như thế này :nó ngủ…chứ khi nó thức, lắm lúc anh chàng lại tỏ ra lạnh lùng…bệnh nan y mà….lúc thế này, khi thế khác….

Và chính cái chứng…mìn mìn hok bình thường ấy, đã…phản bội lại Thường Khánh

Chưa khám phá ra…cái vết xanh xanh trên mặt nó là rì, thì bất ngờ, ánh mắt anh chàng dừng lại ở….môi của nó (kấm nghĩ pậy!)…..Tự dưng xúc cảm nụ hôn đầu tiên dấn lên trong người anh chàng…Cái nụ hôn “bất đắc dĩ” mà anh chàng…đánh liều đặt lên môi nó trước cổng trường, trước bao kon mắt kinh ngạc [và đau đớn] của mọi người…..hiện lên rõ mồn một như màn hình phẳng TV LCD 32Inch…Bỗng nhiên….Trong người Thường Khánh…sao thế này?....Cảm giác jie thế này?....Sao anh chàng không điều khiển nổi mình…môi nó có sức hút mãnh kiệt hay là bik cách thôi miên người khác thế…..Mơ Hồ….Chậm chậm…Thường Khánh áp sát khuôn mặt mình vào mặt nó…sát hơn một tí nữa…tí nữa thôi….mắt anh chàng từ từ nhắm lại….Không như đêm wa, bị gián đoạn vì Thiên Lôi…lần này….rất nhanh, rất nhẹ…Hai đôi môi như hút lấy nhau…Chỉ là đầu môi này chạm đầu môi kia thôi…nhưng…cảm giác ấy rất thiêng liêng..

Vừa lúc đó..thì…nó cựa quậy, nhăn nhăn mặt và…. cái cảm giác lạ lẫm ở đầu mội làm nó nhanh tỉnh hơn bình thường, nó động đậy hai mí mắt rồi mờ bừng mắt ra…trước khi Thường Khánh kịp phản ứng….Thế là, lúc nó mở mắt ra, một…cảnh tượng kinh hòang hiện ra trước mắt nó….

Thường Khánh cũng giật mình sực tỉnh nhưng…vẫn để nguyên hiện trạng

Nó…hãi lên….Rì thế này? Sao lại? Kiss….hiz, hắn đang…kiss nó sao, nó hok bị mơ ngủ đấy chứ…

Nếu đôi mắt của hắn đang ko đứng tròng nhìn nó (tỉnh rồi đếy) và cái cảm giác kia không thật đến thế thì chắc nó vẫn đang tin mình đang nằm mơ…

5 giây dài dằng dặc trồi qua trong im lặng…Không gian tĩnh hơn bao giờ hết, chỉ còn lại hai gương mặt đang áp sát vào nhau và hai đôi môi đang…dính chặt..

Sau 5 giây ấy, cả nó và hắn, hok hẹn mà cũng…..thức tỉnh. Nó bình tĩnh để tiếp tục…thất thần nhìn hắn cho đến khi nhận ra điểu khủng khiếp tiếp theo: mình đang nằm sát bên hắn và…tay thì đang ôm lấy cánh tay hắn chẳng khác jie ôm gối ôm!

Hết chịu nỗi những dấu hỏi to đùng dồn nén xoay quanh chiện “What ‘s going on?” ,nó bật hét lên, âm thanh chói tai nhất mà Thường Khánh từng bik “Á Á Á Á Á Á!!!!!!!!!!!!!!” Đồng thời, tài tình như “Tôn Ngộ Không tái thế”, nó nhảy bật khỏi giường, phi xuống đất như mấy chiêu khinh công trong phim **********, mà chính nó cũng hok hiểu sao nó có thể làm được , chắc là “bản năng sinh tồn”….

Thường Khánh đút vội hai ngón trỏ vào lỗ tai, nói lớn:

_Cô thần kinh ak?

Nó rối đến mức chỉ bik la lung tung, lộn tùng phèo cả lên:

_Á! Sao lại như zậy? Anh…tui, làm jie ….Anh làm jie tui…tui thế hả…Sao…Dám…Anh dám…Áaaaaaaaaaaaa- Nó tiếp tục là lên như bị uất chế lâu năm và gãi tung tóc.

Và rồi…nó hok bik nói jie nữa, hay đúng hơn, nó hok thể nói được jie, chỉ Á rồi A…..Sao lại như thế….Nằm sát nhau, nó ôm tay hắn, hắn hôn nó…Trời ạ…ai bik được…đêm wa,. Chuyện jie đã xảy ra…Nhưng…dù có say ngủ cỡ nào, nó cũng đâu thế…Ngủ như chết , mà hok bik được chiện jie….

Đầu óc nó lộn ngược.

_Cô đừng hét nữa được hok?- Hắn cất tiếng…bình thản

_Anh…Còn..Da..Dám nói nữa hả? Anh….đã…đã làm jie tui…Đê…Đêm wa

.- Nói đến đó thì nó lại tịt ngòi…Như là rô bốt hết pin…Ít khi nào thấy nó “khủng hoảng” như thế này

Hắn ngồi dậy, thản nhiên vươn vai, rồi kéo chăn qua một bên, cố ý hok nhắc đến cái “kiss”, mà chỉ nhắc đến cái “hug”:

_Cứ làm như đây là lần đầu tiên cô chủ động ôm tui ấy…..

Nó quay zòng zòng, thét:

_Anh…anh nói zậy là sao hả?

Hắn bước xuống giường, “tự nhiên hết cỡ”, nói:

_Đây là lần thứ 2 cô ôm tui và là lần thứ 3 cô ngủ trên vai tui rồi đó….

Nó như điên lên, chộp lấy cái jie đó, mà nó cũng chả quan tâm là cái jie, ở trên bàn, chĩa vào Thường Khánh, nói như thét:

_Anh đang nói khùng nói điên rì đó! Im ngay nếu hok tui sẽ phi thẳng cái này zô mặt anh…

_Không tin thì thôi! Phiền quá đi!

Hắn "zô tình" nói ra câu đó rồi quay lưng, bỏ đi tuốt vào phòng vệ sinh, để nó ở lại một mình, nó như muốn nổ tung…sao quay quanh đầu….như người mất hồn , nó ngồi xuống giường…cố định hình lại đầu óc và sắp xếp lại mọi thứ, hiện đang nhảy lò cò tứ lung tung trong lòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.