Ái Hậu Dư Sinh

Chương 14: Chương 14




CHƯƠNG 14

Tuy rằng trong đời Tần Qua đã nhận được rất nhiều quà, so với cái này quý hớn nhiều lắm, nhưng cảm giác không giống như thế, giống như mang trên tay cũng có thể nóng lên đến cháy lên.

Hình như người nọ phơi nắng đen đi một chút, bất quá giống như… Khí chất thay đổi lạnh thấu xương một ít… Lại nói, chuyện trọ ở trường này xử lý làm sao đây, đơn đã nộp lên rồi, chẳng lẽ sau này mỗi ngày đều phải nghe Đàm Tấn tra tấn lỗ tai? Aizz…

Lúc ăn cơm chiều Tần Qua thưa với Tần cha chuyện trọ ở trường, cũng giải thích là muốn “Rèn luyện năng lực sống độc lập”, Tần cha nghe xong vui sướng vô cùng, phê chuẩn ngay tại chỗ, làm Tần Qua lại có loại cảm giác áy náy khi nói dối, cậu vốn nghĩ cha sẽ lo lắng mà không đồng ý.

Kết quả cuộc thi tuyển rất nhanh đã được phát xuống, ngày hôm sau Tần Qua được chuyển vào lớp thực nghiệm, lúc cậu đi Lâm Hi Liệt còn chưa có trở về đi học. Lúc ra cửa Tần Qua quay đầu lại nhìn thoáng qua bàn người nọ, trong lòng nhịn không được có chút phức tạp. Quan hệ của cậu với người nọ từ nay về sau có lẽ sẽ xa cách một ít đi. Một ngày không gặp mặt, người nọ cũng không phải mỗi ngày đều gửi tin nhắn hay nấu cháo điện thoại, xa cách cũng là tất nhiên. Sau này mỗi ngày cũng không cần mang khăn tay, sẽ không còn người đá bóng xong đi vào uống miếng nước lau lau mồ hôi rồi nằm úp sấp trên bàn ngủ nữa.

“Đứng ở cửa làm gì? Chưa gì đã nhớ tôi sao?” Đàm Tấn ở phía sau vỗ vỗ cậu.

“Tôi bị chuyển đến lớp thực nghiệm rồi.” Tần Qua thấp giọng nói.

“Được rồi được rồi, biết cậu không nỡ xa tôi, cho nên đặc biệt sắp xếp cho chúng ta đều ở cùng một ký túc xá!”

“…” Cậu ta thật sự đã làm… Chắc là nhờ quan hệ của ba cậu ta đi.

“Đến lớp thực nghiệm cũng tốt, đỡ phải ngồi cạnh cái tai hoạ kia.” Đàm Tấn cố ý đem “tai hoạ kia” nhấn thật mạnh.

“Cậu ấy đâu có tai họa.” Tần Qua nhíu mày.

“Tôi nhìn hắn thì khó chịu!” Đàm Tấn lầm bầm nói thẳng.

Bỗng nhiên một nữ sinh đi tới, mặt đỏ như máu, đưa lên một thứ được gói tỉ mỉ, còn thắt nơ bướm hồng nhạt, xấu hổ nói: “Lớp… lớp trưởng… Xin bạn nhận lấy…”

Tần Qua đang còn không rõ, Đàm Tấn đã rên lên: “Nếu biết còn có loại phúc lợi này tôi cũng ráng thi đỗ a!”

“Ơ… Bạn đây là…” Tần Qua vẫn không biết chuyện gì đang diễn ra…

Rất nhanh nữ sinh xếp một hàng dài đi lên: “Lớp trưởng! Xin nhận của mình luôn đi!”

Tần Qua gần như bị bao phủ (a.k.a ngập trong bong bóng =))), miễn cưỡng xua xua tay nói: “Cám ơn các bạn, tôi không thể nhận đâu… Thật sự không thể nhận…”

“Ai nha không nên không nên! Lớp trưởng bạn hãy nhận đi!”

Đang trong lúc giằng co không dức, thanh âm chủ nhiệm lớp như trời giáng, “Khụ khụ” hai tiếng, các nữ sinh lập tức sợ quá giải tán đi, Đàm Tấn ở một bên khoa trương mà xoa ngực: “Được cứu rồi…”

Bị chủ nhiệm lớp thấm thía dặn dò hai câu, lúc này Tần Qua mới đeo túi sách đi qua lớp mới.

Buổi tối Tần cha Tần mẹ mang Tần Qua đi siêu thị mua đồ dùng một phen, ra giường, khăn tắm, áo ngủ, đồ rửa mặt kem đánh răng đều mua mới, hôm sau chất lên xe bao lớn bao nhỏ mà đưa tới trường học.

Phòng ngủ là phòng bốn người, có ban công và phòng tắm riêng, khung giường là loại bàn học phía dưới giường phía trên , điều kiện không tồi. Cha mẹ Đàm Tấn cùng hai người cùng phòng kia cũng tới, tất cả mọi người đều là người quen biết trên thương trường cùng chính trị, mấy đứa nhỏ trước đây cũng thường xuyên chơi với nhau, tự nhiên là vô cùng thân quen. Nhóm các bà mẹ đều vội vàng cằn nhằn mà giúp con trai trải giường chiếu, đem quần áo lộn gấp lại để vào tủ, nhóm các lão cha thì ở bên ngoài vừa hút thuốc vừa tán ngẫu. Tần Qua vốn muốn đi giúp lại bị Tần mẹ vung tay lên kêu cậu đi chỗ nào mát mẻ mà ngốc đi, cậu cũng chỉ đành ngồi ở một bên nghe bọn Đàm Tấn tán dóc.

Đến chạng vạng các mẹ cuối cùng cũng cảm thấy vừa lòng, Triệu thị trưởng làm chủ mời mọi người ăn một bữa cơm ở nhà hàng gần trường học, sau đó đoàn người mới dần tán đi, Tần Qua cũng theo bọn Đàm Tấn trở về phòng ngủ.

Cha mẹ không có ở đây, mấy đứa con trai lập tức bắt đầu bày trò, Đàm Tấn lấy ra bộ sưu tập “Playboy Trung Quốc” trân quý nhiều năm, tuyển tập “Tầm Tần Ký” (2), “Kim Bình Mai” (3), Triệu công tử lấy ra một hộp đĩa phim, La công tử của cục trưởng cảnh cục lấy ra một bộ Manga mặt bìa là cặp ngực bự chảng, ba người đồng loạt “khà khà” cười đến vô cùng đáng khinh.

“Ôi, Đàm Tấn, cậu thật lạc hậu, sao giờ này còn đọc mấy cái truyện đầy chữ như vậy, còn tới hai bộ nữa chứ.

“Đúng vậy … Hay là cậu chỉ dựa vào tưởng tượng có thể xong “việc”?”

“Mấy người biết cái gì, tôi đang nghiên cứu văn học cổ Trung Quốc, không giống mấy người, dung tục!”

“Ha ha ha…”

Tần Qua trong bụng thật hối hận, lúc trước đã quyết sẽ không trọ ở trường, tự nhiên bị người nọ vài câu tẩy não lại đăng kí vào. Cậu có chút bất đắc dĩ mà xoa bóp đầu mày: ba người ở đằng sau líu ríu,”Dâm tiếng thú ngữ”, cậu thật sự không đọc sách đựơc.

Đang lúc buồn bực, cái di động “kia” vang lên, cậu vội vàng đứng dậy ra ban công bắt máy.

“Alo…”

“Này, cậu xuống đây đi.”

“Sao? …” Cậu nhất thời phản ứng không kịp.

“Tôi đang ở dưới lầu ký túc xá của cậu, xuống đây đi.”

Dưới lầu đột nhiên vang lên “tin tin” hai tiếng kèn, Tần Qua thò người hướng ra ngoài cửa sổ nhìn, một chiếc xe màu đen có rèm che đậu ở dưới lầu, nếu không phải có đèn của ký túc xá cùng đèn pha của xe, ở sân trường ban đêm sẽ khó có thể nhìn thấy. Người nọ dựa cửa xe, tay phải đút túi quần, tay trái cầm di động, mặc một áo măng tô đen dài, hoàn toàn là hòa làm một với chiếc xe.

“Nhưng mà… muộn rồi, lát nữa thì tắt đèn đi ngủ…” Mặc dù có chút vui vẻ, nhưng trễ như vậy, nói gì cũng không thể ra ngoài. Hôm nay ngày đầu tiên trọ ở trường, chắc chắn sẽ có người đi kiểm tra.

Người nọ “hừ” một tiếng, “Ít nói nhảm, nhanh đem sách bỏ vào túi rồi mới xuống dưới.”

“A… để làm gì? …” Cậu càng ngày càng chẳng hiểu tại sao: không phải muốn dẫn cậu ra ngoài chơi sao? Mang sách làm gì?

Người nọ tựa hồ thấp giọng chửi một tiếng, “Cậu có xuống không? Không thì tôi lên đó.”

“A… cậu đừng lên…” Nếu như bị bọn kia phát hiện mình cùng người nọ thân nhau như thế, bọn họ chắc chắn sẽ nói với cha, khi đó chẳng những bị mắng chết, chắc chắn còn bị bắt tuyệt giao gì đó nữa…

“Vậy cậu nhanh xuống dưới đi!” Người nọ tựa hồ kiên nhẫn đã cạn, từ trong điện thoại cũng nghe ra giọng nói có chút không kiên nhẫn.

“Ừ…” Cậu nhanh cúp điện thoại, đem sách giáo khoa với bài tập nhét vào túi sách, Đàm Tấn nhìn cậu thu dọn đồ đạc, tò mò hỏi: “Tần Qua, cậu làm gì vậy?”

“Ưm.. Bạn hẹn tôi ra ngoài tự học…”

“Buổi tối thì tự học cái gì?”

Tần Qua một bên nghĩ không biết Lâm Hi Liệt rốt cuộc muốn làm gì, một bên lại thần thục nói dối ứng phó Đàm Tấn, đầu óc hoàn toàn hỗn loạn: “Ưm… tự học buổi tối…”

“…” Khó có lúc Đàm Tấn bị nghẹn không nói ra lời.

“Có người đưa cậu về không?” Thời khắc mấu chốt Triệu công tử đầu óc coi như sáng suốt.

“Có.”

“Vậy chú ý an toàn đó.”

“Ừ…” Tần Qua gật gật đầu hai ba cái với bọn họ thì xuống lầu.

Người nọ thấy cậu lại đây, lấy qua túi sách của cậu ném về ghế sau, rồi mới lại thay cậu mở cửa ghế lái phụ.

“Trễ như vậy còn muốn đi đâu…” Cậu có chút do dự.

Người nọ không kiên nhẫn nhíu mày: “Vào nhanh lên.”

Lại không nói rốt cuộc đi chỗ nào… sao lại có người bá đạo như thế. Oán thầm oán thầm, nhưng xem sắc mặt người nọ càng ngày càng khó coi, Tần Qua ngoan ngoãn ngồi xuống, thắt dây an toàn.

Người nọ cũng ngồi vào, khởi động xe, lưu loát chạy ra ngoài.

Tần Qua nhìn chung quanh trong xe một chút, sạch sẽ sạch sẽ, ghế dựa đều là da thật, có lẽ là mới mua không bao lâu, liền tò mò hỏi: “Đây là cậu mới mua sao?”

“Ừ.”

“Sao đột nhiên muốn mua xe?” Lúc trước không phải người nọ đều lái môtô sao.

“Mùa đông ngồi môtô rất lạnh.”

“…” Tần Qua lại bắt đầu có chút mờ mịt, người nọ lái môtô nhiều năm như thế giờ mới cảm thấy lạnh? Được rồi, buông tha cho đề tài này, “Cậu có hộ chiếu hả?”

“Ừ.”

“Cậu mười tám tuổi rồi?!” Tần Qua gần như từ chỗ ngồi nhảy lên.

“Sao vậy?” Người nọ nhíu mày, “Không giống?”

“Cậu mấy tuổi thì đi học?”

“Sáu tuổi về nước, bảy tuổi đến trường, có ở lại lớp một hai lần.”

“…”

Đang lúc giật mình sững sờ, Tần Qua bỗng nhiên cảm thấy phong cảnh ven đường càng ngày càng quen thuộc, cuối cùng xe quẹo vào cửa lớn khắc hoa, vào ga ra ngầm.

Tần Qua lúc này mới thấy không thích hợp: “Sao lại chạy đến nhà cậu?”

_____________o0o_______________

(1 Giường kết hợp với bàn a.k.a like thisDưng mà ta nghi là nó sẽ like this =))

có ai có giường giống này hok =))

(2) Tầm Tần Kí: là một bộ truyện dã sử viễn tưởng “hoành tráng” dài 4000 trang được chia thành sáu cuốn.

Truyện tranh này đang rất hót nhưng mà ta hok thấy nó hentai chỗ nào hết, đại khái là nó kể về một anh lính xuyên không về thời Tần Thủy Hoàng rồi dựa vào kiến thức lịch sử…bla bla

(3) Kim Bình Mai: tên đầy đủ là ‘Kim Bình Mai từ’ là bộ tiểu thuyết dài gồm 100 hồi của Trung Quốc. Đây là “bộ truyện dài đầu tiên mà cốt truyện hoàn toàn là hư cấu sáng tạo của một cá nhân”. Tên truyện do tên ba nhân vật nữ là Phan Kim Liên, Lý Bình Nhi và Bàng Xuân Mai mà thành.

Có thể nói trong các tiểu thuyết viết về “nhân tình thế thái” (a.k.a ““) ở Trung Quốc, thì đây là truyện có tiếng nhất, đã khiến cho nhiều người bàn luận.

Bộ này thì hentai phải biết, search một cái là ra một đống luôn, ta hok biết sao mà nó đc liệt vào hàng nghệ thuật =))

Hàng đây >/////< … Kei: có ai để ý cái xe hok? nó còn có công dụng khác khác ah nha =))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.