Ai Nói Bánh Kem Chỉ Có Vị Ngọt?!

Chương 12: Chương 12: Nghi Vấn




Hôm nay ta đến trường rất mệt mỏi a~ Mắt cứ lờ đờ, cả người đều thất thần.. Đến nỗi lúc nãy đi đường suýt nữa thì tông xe!

Ta lái xe đi vào trong. Hôm nay thực sự không có tâm trạng ngắm idol a~ Lủi thủi đi kiếm lớp của mình..

Vào lớp rồi thì kiếm cho mình một chỗ ngồi thích hợp, bàn cuối, cạnh cửa sổ.

Nằm dài trên bàn, móc điện thoại ra nghịch. Lên weibo thử coi. Hừm.. Nick cũ ta đã vứt từ lâu và đã lập nick mới. Tên là “ Sakura_Fairy Tail “ Lượt follow cũng khá nhiều.

À mà có chuyện ta chưa kể. Lúc trước khi còn ở bên Nhật, ta rảnh rỗi nên thường hay Up lên weibo, mấy bản cover nhạc tùy tâm trạng, hay cover dance mấy bài nhảy nổi tiếng, và cả cover mấy bản nhạc bằng đàn piano nữa. Dần trở thành Hot weibo với những bản cover tốt. Vì thế nên số lượng người follow, theo dõi khá nhiều. Và đều là người Nhật

Dạo gần đây mất tích lâu rồi, nhiều người kiếm quá. Ta có nên đăng cái gì đó không? Ừm.. Hát đi! Dù gì trong lớp vẫn chưa có ai. Lý do đang bận ngắm “ gơ xênh boi đợp “ ở dưới á.

Nhạc lên...

“ Oboro ni kasumu haru no tsuki Kono omoi kaze to maichire Yoi no sora ni awaku tokete kieyuku amata no tsuioku...

.... - nhạc - ...

Yume madoronde. Sasoikomareyuku. Toki no nai heya. Tada mitsumeri dake.

Kanashimu koto ni. Tsukarehatete nao. Todokanu koe wo. Tsubuyaku kuchibiru.

Hakanai netsu wo. Oimotomete wa. Ima mo, midareru konoyo ni. Nogareru sube wo. Sagasu bakari no kodoku na hoshi

. Tokoshie ni tsuzuku michi nara. Itsumade mo matsu riyuu wake mo naku. Nikumazu tomo. Kuchihaterareru hazu to ima wo suteikiru.

... - Nhạc - ...

Yume sameteyuku. Koumyou hikari ga me wo sasu. Hana mau youni. Namida harahara to ochita.

Chiriyuki fumare. Chiri to natte mo. Itsuka mata sakihokoreba. Anata no mune wo. Irodoru sakura. Ni naremasu ka

. Shimiwataru kokoro no shizuku. Kegare wa mada torenu mama de. Hoka no dare wo. Aisuru koto mo naku. Toki dake ga sugisaru.

Toikaketa kotoba wa. Kokuu ni kie...

Oboro ni kasumu haru no tsuki Kono omoi kaze to maichire Yoi no sora ni awaku tokete kieyuku amata no tsuioku..

Todoke yumeutsutsu ni. Takusu kono negai no hana wo. Yoi no sora ni. Ukabi sabishige ni kagayaita oborozuki.. “

( Hazy Moon - Hatsune Miku )

Nhạc vừa dứt là ta liền post lên weibo. Và sau đó là tiếng vỗ tay từ đâu đó vang lên..

“ Hát rất hay. Rất có năng khiếu a~ “

Ta nhìn lên. Là idol a~ Giọng nói ấm áp đó, ta đã từng nghe qua trên tivi, máy tính. Nhưng sao lúc nghe ở ngoài đời lại quen đến như vậy???

Giật mình nhận ra vẫn còn có người đang đứng đó nhìn mình. Ta vội đứng bật dậy, lên tiếng:

“ A! Ra là Vương học trưởng! Quá khen! “ _ ta cười cười, ra vẻ lịch sự. Kiểu gì cũng phải kiềm chế. Nếu không sẽ rất mất mặt trước idol a~ Trời ơi!Đáp lại ta cũng là một nụ cười. Mặc dù chỉ là mím môi cười sâu thôi nhưng trông vẫn rất đẹp! Ta thấy anh ấy đi về phía bàn của ta. Kéo ghế rồi ngồi xuống rất tự nhiên.

Ta bị đơ???

“ Sao vậy. Không được thoải mái à? “

Móa nó. Anh còn nói nữa thì mới chính xác là không thoải mái đó! Nội tâm gào thét vậy thôi chứ bên ngoài ta vẫn rất tự nhiên nha~

“ A! Không có không có! Cứ tự nhiên! Cứ tự nhiên! “ _ ta cười gượng. Sau đó cũng ngồi xuống

“ Cô tên gì? “

“ Ừm... Vương.. Vương Anh Đào “

“ Ừm. Tôi tên.. “

“ Anh tên Vương Tuấn Khải. D.B.O: 21/9/1999 (năm nay là năm 2022 nha). Là Học trưởng, Hội trưởng hội học sinh. Là ca sĩ, diễn viên,.. Bla blo.. “ _ người ta chưa nói xong ta đã chen vô nói trước. Và bà Au đã tự ý lược bỏ bớt hơn nghìn từ đằng sau! Và kết thúc bài sơ yếu lý lịch của người ta là một câu:

“ Cho em xin chữ ký “ _ sau đó ta chìa ra trước mặt một quyển nhật ký và một cây bút

Anh chỉ cười rồi nhận lấy cây bút và kí vào tờ giấy

“ Nhìn này! “ _ ký xong, anh gọi ta đưa đầu lại nhìn xem. Ta cũng làm theo, đưa đầu lại nhìn. Anh cùng lúc cũng cúi đầu xuống

Kiểu tư thế này nếu đứng ở một góc nào đó sẽ tưởng rằng anh đang hôn ta. Nhưng thực chất thì chả có gì!

Có điều ta vẫn không biết, khi ta đang chăm chú nhìn xuống phía dưới thì ánh mắt anh đã khẽ nhướn lên, nhìn về phía nơi cửa sổ cuối lớp đang mở. Và.. nhếch miệng...

___________________________________________________________________________________

( phần này là lời của Hàn Thiên )

Pov's Hàn Thiên:

' Giọng hát này, sao nghe quen quá? Hình như ta đã từng nghe qua nó! '

Ta chỉ là vô tình đi ngang qua đây, lại cũng vô tình nghe được giọng hát này! Nỗi bi thương, cô đơn, đau khổ chứa trong bài hát được người hát thể hiện thật sinh động. Cư như cả hai hòa làm một tạo thành cảm xúc của chính người hát!

Cô ta? Trông rất giống một ai đó mà ta từng quen! Nhưng ta thật nhớ không ra... Tại sao nhìn hai người trong kia thân thiết tim ta lại nặng xuống như vậy? Cảm giác này ta vốn chưa từng có ngay cả đối với Liễu Thanh Thanh! Tại sao?

--- Blashback ---

Ta đang đi trên hành lang thì phát hiện có người đang đứng trước đó đợi ta. Là Vương học trưởng khiêm hội trưởng?! Lưng dựa vào tường, tay đút túi, mái tóc đen che khuất một ít khuôn mặt khi cúi đầu xuống. Phong thái thật không giống với ban nãy, ôn nhu, thân thiện chút nào. Thay vào đó là phong thái ung dung, cao lãnh, cả người như toát ra được toàn bộ khí chất của một người đàn ông ...Phát hiện ra ta, hắn chỉ liếc mắt lên nhìn, sau đó nhếch môi cười

“ Hàn thiếu hôm nay có nhã hứng đến thăm khoa này thế nhỉ? “ . Hắn mở miệng nói, đầu hơi nghiêng trông rất vô tư

“ Thế thì sao? Liên quan gì đến cậu? “ _ Ta hờ hững đáp, tên này chắc chắn không nhàn đến nỗi đi lo chuyện bao đồng.. Nếu vậy..

“ Hừmm.. “ _ hắn đưa tay lên giữ cằm, đầu nghiêng nghiêng để suy nghĩ trông rất giống trẻ con..

“ Là đến thăm bạn gái! “ _ hắn nói, vui vẻ qoay mặt lại nhìn ta

“ Liên quan gì đến cậu! “

Ta lặp lại lời nói. Thanh âm lạnh lùng phát ra. Không thèm để ý đến hắn. Ta nhấc chân hướng phía hắn rời đi. Nhưng khi ta đi ngang qua người hắn thì hắn lên tiếng:

“ Cô ta. Người mà anh chán ghét nhất.. Vẫn còn đang sống.. ! “ _ thanh âm hắn phát ra chậm rãi nhưng tại sao khi lọt vào tai ta lại như những mũi kim nhanh chóng đâm sâu vào cơ thể như vậy?

Ta bàng hoàng. Qoay người tính hỏi rõ thì hắn đã nhanh chân hơn. Xoay người bước đi qua mặt ta vào lớp. Ta đi theo nhưng khi đến phía lớp học đó, nghe được giọng hát đó, chân ta đã dừng lại...

Rồi khi thấy một màn thân thiết vốn dĩ do ai đó sắp đặt sẵn thì ta lại cảm thấy tức giận. Quên cả ý định ban đầu khi ta đuổi theo đến đây. Cắn răng rời đi. Không biết tên chủ mưu nào đó đang.. Nhếch môi lên khinh bỉ mình!

--- EndBlashBack ---

Ta lê chân lết xác đi lên cầu thang về lớp mình. Đầu óc không ngừng suy nghĩ về lời nói của hắn. Và cả hành động cùng cảm xúc của mình lúc đó nữa

“ Bạch Thiên Băng! Hắn là đang nhắc đến Bạch Thiên Băng! “ _ ta thốt lên

Cùng lúc đó ta cũng đã bước vào tới lớp. Đám Lưu Hạ Du, Mạc Kỳ Lâm, Đông Phương Hạo, và cả Liễu Thanh Thanh cũng đang ở đây.

“ Anh Thiên, anh về rồi! “ _ Liễu Thanh Thanh lên tiếng gọi ta và nở một nụ cười hết sức là.. thánh thiện, hồn nhiên

Ta cũng thuận theo, đi về phía chỗ của ta cũng là chỗ đám người này đang vây kín

Nhìn Liễu Thanh Thanh, ta lại nhớ đến.. cách đây 2 tháng trước.

Sau khi ra tay giết Bạch Thiên Băng. Ta về nhà nhưng hôm đó không cho bất cứ ai theo vào, kể cả Liễu Thanh Thanh. Lúc đó ta có cảm giác rất lạ nhưng rất nhanh xua tan cảm giác đó. Ta trước giờ không hề tin vào mấy thứ linh cảm này!

“ Anh Thiên, anh nãy đi đâu? “

“ Anh xuống lớp kiếm em. Ra là em ở đây! “

“ Hìhì. Em theo ba anh ấy xuống đây đấy! “

Ta nhìn ba bọn họ rồi nhìn Liễu Thanh Thanh. Không nói gì, chỉ gật đầu : “ Ừm “

“ Này, tôi tìm được cô gái mà các người nói rồi đấy! “ _ Đông Phương Hạo đột nhiên lên tiếng, giọng nói đầy thích thú!

“ Hửm? “ _ bốn người còn lại đồng thanh

“ Ha. Cô gái tóc xanh, người nhỏ mà có võ á! Ân, hôm qua không may đụng trúng nhau! Trông cô ấy dễ thương phết. Nhưng chưa kịp hỏi gì thì đã phóng đi mất rồi! Tiếc quá.. “ _ Đông Phương Hạo hí ha hí hửng nói, đến cuối câu lại ra vẻ tiếc nuối

“ Sao không kéo cô ta lại mà hỏi! “ _ Lưu Hạ Du đứng bậy dậy, tay đập bàn còn chân đập ghế

“ Ơ? “ _ Đông Phương Hạo qoay sang trái, ngơ ngác nhìn thằng bạn mình

“ Đúng vậy! Bây giờ không biết kiếm cô ta ở đâu để trả thù đây này! “ _ Mạc Kỳ Lâm tuy không hùng hồn đập bàn nhưng lời nói lại chứa đầy vẻ tức giận

“ Ơ? “ _ Anh Hạo lại một lần nữa ngơ như nai tơ qoay sang nhìn thằng bạn bên phải của mình

“ Anh Hạo, người mà anh nói.. Là ai vậy? “ _ Liễu Thanh Thanh nghe một hồi vẫn không hiểu mấy người này đang nói đến ai, liền hỏi

Ta đột nhiên lên tiếng, nói một câu không hề liên quan đến câu hỏi của Liễu Thanh Thanh

“ Ta biết! “

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.