Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng

Chương 13: Chương 13: Hoàng đế không vội, thái giám lại gấp






Cửa phòng cọt kẹt một tiếng bị mở ra, Bạch Tiểu Thố kéo y phục lén lút từ trong phòng Phi Hoa Ngọc trốn ra ngoài.

Sư phu thối, sư phụ nát, về sau nàng không thèm tin lời hắn nói nữa!

Nói cái gì mà rất nhanh sẽ biến trở lại chính mình, kết quả là đây, chính mình bị hắn biến thành gối ôm ôm ôm ấp ấp, quả thực buồn cười!

Càng làm cho Bạch Tiểu Thố bất bình chính là, khi nàng biến trở lại toàn thân trần truồng nằm trong lòng sư phụ mình, như thế mới gọi thật sự.

Cùng một nam nhân ngủ một đêm, nói ra ái sẽ tin bọn họ trong sạch đây?

Bạch Tiểu Thố chỉnh lại mấy sợi tóc lộn xộn, nhón chân lên muốn trở về phòng mình.

“Bạch cô nương, tối qua ngươi đi đâu, Vương gia đang muốn tìm ngươi…ngươi theo ta đi gặp Vương Gia!” Lúc này, Mạc Thanh phụng mệnh mà đến tinh mắt phát hiện ra Bạch Tiểu Thố, liền bước nhanh đến phía trước, không nói hai lời kéo nàng đến đại sảnh gặp Vũ Văn Tinh.

“Vương Gia, Bạch cô nương đã tới!” Vào đại sảnh, Mạc Thanh đẩy Bạch Tiểu Thố một thân nhếch nhác đến trước mặt Vũ Văn Tinh, mình lui bước đi ra ngoài.

Trng đại sảnh nhất thời yên tĩnh, Vũ Văn Tinh và Bạch Tiểu Thố mắt to trừng mắt nhỏ.

“Kỳ hạn ba ngày đã hết, chyện ngươi hứa với Bổn vương đã làm xong chưa?” Vũ Văn Tinh trầm ngâm thật lâu, rốt cuộc mở miệng, khuôn mặt như ngọc thạch lạnh như băng, mắt phượng âm u sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thố quần áo xốc xếch, càng thêm không vui.

Nũ nhân này đêm qua cùng sư phụ nàng đã làm gì, thế nào bộ dáng lại thành như quỷ, nhìn vào khiến người khác bực mình.

“Ách……….. Vương Gia……..” Bạch Tiểu Thố chớp mắt to, thật lâu sau mới hiểu được ý tứ của Vũ Vă Tinh, ấp úng nói, “Ta……….. Sư phụ đã đồng ý chữa bệnh cho ngài rồi, ngài không đem ta đi dóc xương lóc thịt chứ?”

Nàng đã hy sinh rất lớn để thỉnh cầu rồi, hy vọng tên sư phụ thối kia không đổi ý.

“Bạch Tiểu Thố, Bổn vương tạm thời tin ngươi một lần, nếu sư phụ của ngươi không chữa bênh của Bổn vương cho tốt, Bổn vương không chỉ lấy mạng ngươi, sẽ lấy luôn mạng hắn, ngươi hiểu không?” Vũ Văn Tinh cười lạnh, mắt phượng nheo lại, nhếch môi châm chọc nói: “Tất cả do ngươi bắt đầu, nên cũng do ngươi kết thúc.”

Nếu như không phải hắn nhất thời nóng lòng mà tin nhầm Bạch Tiểu Thố, hắn cần gì phải rơi vào kết quả như vậy!

“Biết, ta sẽ không để cho Vương Gia thất vọng!” Bạch Tiểu Thố nịnh hót phụ họa, đôi mắt to chớp chớp có chút giả dối.

Trị bệnh không tốt thì cái mạng nhỏ của ta liền Game Over rồi, mạng sư phụ sẽ không sao, nói như thế nào thì sư phụ cũng là quỷ y, loại chuyện nguy nan phức tạp này đối với hắn chắc không vấn đề gì!

Nàng phải tin tưởng y thuật của sư phụ thối, tựa như tin tưởng tính mạng mình vậy!

Phi Hoa Ngọc ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao, tỉnh lại đã không còn thấy boáng dáng Bạch Tiểu Thố bên cạnh.

Tiểu Thố, ngươi lại không ngoan, tại sao có thể để lại sư phụ chạy trốn một mình!

Lấy tay nhẹ nhàng che miệng, Phi Hoa Ngọc ưu nhã ngáp một cái, khoác áo lộng lẫy ra khỏi phòng.

“Sư phụ, sao người chậm rì rì như vậy, tên Cửu vương gia biến thái kia không chờ được nữa rồi!” Phi Hoa Ngọc lười biếng đang muốn tìm người lấy nước cho hắn rửa mặt, lại bị Bạch Tiểu Thố ở đâu chui ra vội vàng kéo đi, “Người mà không đi, cái mạng nhỏ của ta sẽ không còn!”

Sư phụ thối đáng chết, lửa cháy đến nơi rồi, hắn sao có thể xem như không có chuện gì.

“Aiz, Tiểu Thố, sư phụ còn chưa rửa mặt, cũng chưa ăn sáng, cái tên Cửa Vương gia đó lại không chạy được, ngươi để cho hắn chờ lâu cũng không sao!” Phi Hoa Ngọc nhếch mày, âm thầm tránh khỏi sự kiềm chế của Bạch Tiểu Thố, tự mình quay lại đi về phía phòng bếp vương phủ.

Hoàng đế không vội, thái giám lại gấp, muốn hắn chữa bệnh cũng phải xem tâm trạng hắn thế nào đã.

“Sư phụ, người chạy đi đâu, nhanh lại thay ta chữa bệnh cho tên Cửu vương gia biến thái kia đi!” Phát hiện Phi Hoa Ngọc tụt lại phía sai, Bạc Tiểu Thố gấp đến độ khóc không ra nước mắt, vội vàng vung chân đuổi theo.

Nhưng kết quả lại dị thường bi thống, Phi Hoa Ngọc chạy đến phong bếp vương phủ không chỉ sai người hầu hạ hắn rửa mặt, còn bắt đầu bếp vương phủ làm điểm tâm hợp ý hắn mới thôi, mùi vị không đúng sẽ phải làm lại lần nữa, cuối cùng đầu bếp giận đến nỗi ném phay con dao trên thớt, trực tiếp bỏ đi.

Cuối cùng, chuyện này phải do Mạc Thanh – quản gia vương phủ đến giải quyết, mời đầu bếp đang giận rỗi quay lại, năn nỉ hắn mặc cho Phi Hoa Ngọc muốn làm gì thì làm, cho dù Phi Hoa Ngọc muốn gây khó dễ thế nào, đầu bếp cũng phải đem đồ ăn đặt trước mặt hắn cho hắn ăn, dĩ nhiên tiền công cũng tăng gấp đôi.

Giày vò tới giày vò lui, Phi Hoa Ngọc giày vò ăn sáng thành ăn trưa, sau khi bản thân hắn ăn uống no nê, còn nói mình mệt nhọc, cần đi ngủ trưa.

Bạch Tiểu Thố thấy Phi Hoa Ngọc căn bản không nghĩ đến cứu người, chỉ đang kéo dài thời gian, chọc tức nàng thôi.

“Sư phụ, người chơi đủ chưa? Người mà không đi cứa người, cái mạng nhỏ của ta đây sẽ không còn!” Bạch Tiểu Thố thất vọng kéo tay áo Phi Hoa Ngọc, hai mắt lưng tròng đau khổ cầu xin.

Sư phụ a sư phụ, chỉ cần ngươi đi chữa bệnh cho cái tên biến thái kia, sau này ngươi muốn chọc ta thế nào cũng được!

“Tiểu Thố, sư phụ thật mệt mỏi, để ta ngủ một lúc, chờ sau khi sư phụ tỉnh lại, rồi đi chữa bệnh cho Cửu vương gia cũng chưa muộn.” Phi Hoa Ngọc vươn vai, ngáp ngáp đi qua Bạch Tiểu Thố, giọng điệu rất tự nhiên.

Sư phụ, huh u, chờ sau khi ngươi tỉnh ngủ, ngươi nhất định sẽ nói sư phụ đói bụng rồi, cần ăn cái này cái kia, chờ sư phụ ăn no rồi đi xem bênh cho Cửu vương gia cũng không muộn.

Bạch Tiểu Thố kìm nén đứng tại chỗ dậm chân, hận Phi Hoa Ngọc muốn chết.

Mà Mạc Thanh đứng bên sắc mặt cũng rất khó coi, gương mặt lịch sự của hắn lần đầu tiên đen như mực.

Cái tên Phi Hoa Ngọc này thật sự không biết tốt xấu mà, hắn muốn gì, người của vương phủ có ái không ngoan ngoãn nghe lời hắn, nhưng kết quả hắn lại đùa giỡn mọi người, còn bày ra vẻ tự nhiên.

Quỷ y thì to lắm sao? Nhìn lại hắn, chẳng qua cũng chỉ có vậy!

“Bạch cô nương, ngươi nên đi gặp Vương Gia đi, nhiều ít gì ta cũng sẽ cầu xin Vương Gia không giết ngươi!” Mạc Thanh bất đắc dĩ thở dài, kéo Bạch Tiểu Thố mặt như đưa đám, đứng một bên cúi gằm đầu qua, đi đến trước mặt Vũ Văn Tinh.

Mà Vũ Văn Tinh đợi một buổi sáng đã mất hết kiên nhẫn, gương mặt lộ vẻ tức giận, thấy Mạc Thanh dẫn Bạch Tiểu Thố qua, sau lưng không thấy Phi Hoa Ngọc đi theo, cơn giận vọt lên đỉnh đầu, mắt phượng lạnh lẽo trần ngập sát khí.

“Mạc Thanh, ngươi dẫn nàng đến gặp Bổn vương làm gì, sai người kéo nàng ra ngoài chém!” Vũ Văn Tinh cắn răng nghiến lợi nói.

Lần này, hắn sẽ không tha cho Bạch Tiểu Thố nữa.

Mạc Thanh dù cảm thấy khó xử, nhưng không thể trái lệnh Vũ Văn Tinh, lập tức sai người kéo Bạch Tiểu Thố ra ngoài chém, sau đó chon.

Bạch cô nương, đây là ngươi tự làm tự chịu a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.